Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 318
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 318…Hứa Tịnh Nhi sau khi thức dậy bèn lấy điện thoại xem giờ. Sau đó cô vô thức liếc nhìn xem có cuộc gọi nhỡ hay đoạn tin nhắn nào không đọc không.Tin nhắn chưa đọc có mấy tin. Cô mở ra, chủ yếu là tin chúc mừng từ trong các nhóm bạn.Chỉ có một tin là của Tiêu Thuần.“Hứa Tịnh Nhi chúc mừng năm mới. Baby nhớ xem zalo nhé”.Đôi mắt Hứa Tịnh Nhi ánh lên vẻ chế nhạo. Cô đang mong đợi điều gì vậy? Mong đợi Khiết Thần sẽ giải thích với cô, rằng anh thật sự bận nên tối qua mới không về sao?Cô chép miệng, không nghĩ tới chuyện này nữa. Sau đó cô mở zalo ra, nhìn thấy Tiêu Thuần gửi cho cô một bao lì xì 8888. Cô cười, sau đó gửi lại một bao lì xi 18888.Nói gì thì nói tiền thưởng cuối năm của cô lên tới một triệu tệ. Trước đó Tiêu Thuần tặng cô không ít quà, cô cũng phải đáp lễ chứ.Sau khi thức dậy rửa mặt, do cô Lâm từ bên nhà ông cụ vẫn chưa ghé qua nên Hứa Tịnh Nhi đã tự làm bữa sáng đơn giản cho mình. Ăn xong, cô rửa bát, trở về phòng, trang điểm nhẹ, thay đồ rồi xách túi rời đi.Mồng 7 Triển Vọng đã phải quay lại trường. Hứa Tịnh Nhi muốn gặp thằng bé nhiều hơn trước khi cậu đi. Hơn nữa, năm mới mà, cô cũng muốn về nhà bố mẹ đẻ một chuyến.Hứa Tịnh Nhi lái xe của mình, đi tới siêu thị, mua chút hoa quả và đồ bổ rồi lái xe về nhà họ Hứa.Người giúp việc giúp cô mang đồ vào. Bà Hứa từ trong bếp bước ra thấy vậy bèn cười nói: “Về thì cứ về, còn mang nhiều đồ vậy làm gì? Đây là ý của Khiết Thần phải không?”Thế nhưng khi chỉ nhìn thấy có Hứa Tịnh Nhi thì bà không còn cười nổi nữa: “Chỉ có mình con thôi à? Khiết Thần đâu?”Hứa Tịnh Nhi đổi giày, bước vào và nói giọng thản nhiên: “Mẹ, Khiết Thần có việc bận, hôm nay không về cùng con”“Năm mới có thể bận chuyện gì được chứ? Rõ ràng là không muốn về cùng con mà!”, bà Hứa thấy dáng vẻ hờ hững của Hứa Tịnh Nhi thì tỏ ra tức giận: “Tịnh Nhi con có thể thể hiện chút cảm xúc không? Bình thường ở nhà, con cũng đối xử như vậy với Khiết Thần à? Chẳng trách nó không thích con!”“Không thích thì thôi, ai thèm chứ!”Bỗng một thanh niên đột nhiên xuất hiện. Hứa Triển Vọng sải bước ôm chầm lấy vai Hứa Tịnh Nhi, mặc kệ vẻ mặt khó coi của mẹ. Cứ thế cậu đưa cô đi, không để mẹ nói những lời như xát muối trái tim nữa.Hứa Triển Vọng đưa Hứa Tịnh Nhi tới phòng cậu, an ủi: “Chị, đừng quan tâm tới mẹ. Lời của mẹ chị cứ nghe bên tai này rồi cho ra bên tai kia là ok”.Hứa Tịnh Nhi nhìn vẻ mạnh mẽ của cậu em thì cảm thấy ấm lòng. Cô đưa tay xoa đầu Triển Vọng, cười nói: “Chị đâu có bận tâm. Người bận tâm nhiều hơn là em đúng không!”“Đương nhiên rồi! Ai bảo chị là gái mà em yêu thương nhất cơ chứ!”, Hứa Triển Vọng đáp lại chẳng chút đắn đo.Người khác động vào đầu là cậu sẽ nổi đóa lên. Thế nhưng Hứa Tịnh Nhi động vào thì cậu còn đặc biệt khom xuống bằng tai chị để chị xoa.Hứa Tịnh Nhi bật cười trước hành động của cậu. Cô vỗ nhé: “Người khác là bảo bối của mẹ, còn em là bảo bối của chị”.Hứa Triển Vọng hai tay ôm mặt giống như một đóa hoa. Cậu còn chớp chớp mắt nhìn Hứa Tịnh Nhi: “Vậy em có phải là người đàn ông chị yêu nhất không?”“Vâng!”, Hữa Tịnh Nhi gật đầu không chút do dự.
Chương 318
…
Hứa Tịnh Nhi sau khi thức dậy bèn lấy điện thoại xem giờ. Sau đó cô vô thức liếc nhìn xem có cuộc gọi nhỡ hay đoạn tin nhắn nào không đọc không.
Tin nhắn chưa đọc có mấy tin. Cô mở ra, chủ yếu là tin chúc mừng từ trong các nhóm bạn.
Chỉ có một tin là của Tiêu Thuần.
“Hứa Tịnh Nhi chúc mừng năm mới. Baby nhớ xem zalo nhé”.
Đôi mắt Hứa Tịnh Nhi ánh lên vẻ chế nhạo. Cô đang mong đợi điều gì vậy? Mong đợi Khiết Thần sẽ giải thích với cô, rằng anh thật sự bận nên tối qua mới không về sao?
Cô chép miệng, không nghĩ tới chuyện này nữa. Sau đó cô mở zalo ra, nhìn thấy Tiêu Thuần gửi cho cô một bao lì xì 8888. Cô cười, sau đó gửi lại một bao lì xi 18888.
Nói gì thì nói tiền thưởng cuối năm của cô lên tới một triệu tệ. Trước đó Tiêu Thuần tặng cô không ít quà, cô cũng phải đáp lễ chứ.
Sau khi thức dậy rửa mặt, do cô Lâm từ bên nhà ông cụ vẫn chưa ghé qua nên Hứa Tịnh Nhi đã tự làm bữa sáng đơn giản cho mình. Ăn xong, cô rửa bát, trở về phòng, trang điểm nhẹ, thay đồ rồi xách túi rời đi.
Mồng 7 Triển Vọng đã phải quay lại trường. Hứa Tịnh Nhi muốn gặp thằng bé nhiều hơn trước khi cậu đi. Hơn nữa, năm mới mà, cô cũng muốn về nhà bố mẹ đẻ một chuyến.
Hứa Tịnh Nhi lái xe của mình, đi tới siêu thị, mua chút hoa quả và đồ bổ rồi lái xe về nhà họ Hứa.
Người giúp việc giúp cô mang đồ vào. Bà Hứa từ trong bếp bước ra thấy vậy bèn cười nói: “Về thì cứ về, còn mang nhiều đồ vậy làm gì? Đây là ý của Khiết Thần phải không?”
Thế nhưng khi chỉ nhìn thấy có Hứa Tịnh Nhi thì bà không còn cười nổi nữa: “Chỉ có mình con thôi à? Khiết Thần đâu?”
Hứa Tịnh Nhi đổi giày, bước vào và nói giọng thản nhiên: “Mẹ, Khiết Thần có việc bận, hôm nay không về cùng con”
“Năm mới có thể bận chuyện gì được chứ? Rõ ràng là không muốn về cùng con mà!”, bà Hứa thấy dáng vẻ hờ hững của Hứa Tịnh Nhi thì tỏ ra tức giận: “Tịnh Nhi con có thể thể hiện chút cảm xúc không? Bình thường ở nhà, con cũng đối xử như vậy với Khiết Thần à? Chẳng trách nó không thích con!”
“Không thích thì thôi, ai thèm chứ!”
Bỗng một thanh niên đột nhiên xuất hiện. Hứa Triển Vọng sải bước ôm chầm lấy vai Hứa Tịnh Nhi, mặc kệ vẻ mặt khó coi của mẹ. Cứ thế cậu đưa cô đi, không để mẹ nói những lời như xát muối trái tim nữa.
Hứa Triển Vọng đưa Hứa Tịnh Nhi tới phòng cậu, an ủi: “Chị, đừng quan tâm tới mẹ. Lời của mẹ chị cứ nghe bên tai này rồi cho ra bên tai kia là ok”.
Hứa Tịnh Nhi nhìn vẻ mạnh mẽ của cậu em thì cảm thấy ấm lòng. Cô đưa tay xoa đầu Triển Vọng, cười nói: “Chị đâu có bận tâm. Người bận tâm nhiều hơn là em đúng không!”
“Đương nhiên rồi! Ai bảo chị là gái mà em yêu thương nhất cơ chứ!”, Hứa Triển Vọng đáp lại chẳng chút đắn đo.
Người khác động vào đầu là cậu sẽ nổi đóa lên. Thế nhưng Hứa Tịnh Nhi động vào thì cậu còn đặc biệt khom xuống bằng tai chị để chị xoa.
Hứa Tịnh Nhi bật cười trước hành động của cậu. Cô vỗ nhé: “Người khác là bảo bối của mẹ, còn em là bảo bối của chị”.
Hứa Triển Vọng hai tay ôm mặt giống như một đóa hoa. Cậu còn chớp chớp mắt nhìn Hứa Tịnh Nhi: “Vậy em có phải là người đàn ông chị yêu nhất không?”
“Vâng!”, Hữa Tịnh Nhi gật đầu không chút do dự.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 318…Hứa Tịnh Nhi sau khi thức dậy bèn lấy điện thoại xem giờ. Sau đó cô vô thức liếc nhìn xem có cuộc gọi nhỡ hay đoạn tin nhắn nào không đọc không.Tin nhắn chưa đọc có mấy tin. Cô mở ra, chủ yếu là tin chúc mừng từ trong các nhóm bạn.Chỉ có một tin là của Tiêu Thuần.“Hứa Tịnh Nhi chúc mừng năm mới. Baby nhớ xem zalo nhé”.Đôi mắt Hứa Tịnh Nhi ánh lên vẻ chế nhạo. Cô đang mong đợi điều gì vậy? Mong đợi Khiết Thần sẽ giải thích với cô, rằng anh thật sự bận nên tối qua mới không về sao?Cô chép miệng, không nghĩ tới chuyện này nữa. Sau đó cô mở zalo ra, nhìn thấy Tiêu Thuần gửi cho cô một bao lì xì 8888. Cô cười, sau đó gửi lại một bao lì xi 18888.Nói gì thì nói tiền thưởng cuối năm của cô lên tới một triệu tệ. Trước đó Tiêu Thuần tặng cô không ít quà, cô cũng phải đáp lễ chứ.Sau khi thức dậy rửa mặt, do cô Lâm từ bên nhà ông cụ vẫn chưa ghé qua nên Hứa Tịnh Nhi đã tự làm bữa sáng đơn giản cho mình. Ăn xong, cô rửa bát, trở về phòng, trang điểm nhẹ, thay đồ rồi xách túi rời đi.Mồng 7 Triển Vọng đã phải quay lại trường. Hứa Tịnh Nhi muốn gặp thằng bé nhiều hơn trước khi cậu đi. Hơn nữa, năm mới mà, cô cũng muốn về nhà bố mẹ đẻ một chuyến.Hứa Tịnh Nhi lái xe của mình, đi tới siêu thị, mua chút hoa quả và đồ bổ rồi lái xe về nhà họ Hứa.Người giúp việc giúp cô mang đồ vào. Bà Hứa từ trong bếp bước ra thấy vậy bèn cười nói: “Về thì cứ về, còn mang nhiều đồ vậy làm gì? Đây là ý của Khiết Thần phải không?”Thế nhưng khi chỉ nhìn thấy có Hứa Tịnh Nhi thì bà không còn cười nổi nữa: “Chỉ có mình con thôi à? Khiết Thần đâu?”Hứa Tịnh Nhi đổi giày, bước vào và nói giọng thản nhiên: “Mẹ, Khiết Thần có việc bận, hôm nay không về cùng con”“Năm mới có thể bận chuyện gì được chứ? Rõ ràng là không muốn về cùng con mà!”, bà Hứa thấy dáng vẻ hờ hững của Hứa Tịnh Nhi thì tỏ ra tức giận: “Tịnh Nhi con có thể thể hiện chút cảm xúc không? Bình thường ở nhà, con cũng đối xử như vậy với Khiết Thần à? Chẳng trách nó không thích con!”“Không thích thì thôi, ai thèm chứ!”Bỗng một thanh niên đột nhiên xuất hiện. Hứa Triển Vọng sải bước ôm chầm lấy vai Hứa Tịnh Nhi, mặc kệ vẻ mặt khó coi của mẹ. Cứ thế cậu đưa cô đi, không để mẹ nói những lời như xát muối trái tim nữa.Hứa Triển Vọng đưa Hứa Tịnh Nhi tới phòng cậu, an ủi: “Chị, đừng quan tâm tới mẹ. Lời của mẹ chị cứ nghe bên tai này rồi cho ra bên tai kia là ok”.Hứa Tịnh Nhi nhìn vẻ mạnh mẽ của cậu em thì cảm thấy ấm lòng. Cô đưa tay xoa đầu Triển Vọng, cười nói: “Chị đâu có bận tâm. Người bận tâm nhiều hơn là em đúng không!”“Đương nhiên rồi! Ai bảo chị là gái mà em yêu thương nhất cơ chứ!”, Hứa Triển Vọng đáp lại chẳng chút đắn đo.Người khác động vào đầu là cậu sẽ nổi đóa lên. Thế nhưng Hứa Tịnh Nhi động vào thì cậu còn đặc biệt khom xuống bằng tai chị để chị xoa.Hứa Tịnh Nhi bật cười trước hành động của cậu. Cô vỗ nhé: “Người khác là bảo bối của mẹ, còn em là bảo bối của chị”.Hứa Triển Vọng hai tay ôm mặt giống như một đóa hoa. Cậu còn chớp chớp mắt nhìn Hứa Tịnh Nhi: “Vậy em có phải là người đàn ông chị yêu nhất không?”“Vâng!”, Hữa Tịnh Nhi gật đầu không chút do dự.