Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 742
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 742Tả An quay qua nhìn Tả Tư: “Chị đi không? Nếu đi, thì tôi tiễn một đoạn”.Tả Tư cười lạnh lùng, tỏ ra khinh thường. Cô ta cất bước đi thẳng.Sau khi lên xe, Tiêu Thuần bèn khởi động máy, quay qua nhìn Hứa Tịnh Nhi đang ngồi bên tay lái phụ. Cô ấy hỏi với vẻ không chắc chắn: “Hứa Tịnh Nhi, tối nay cậu thật sự không muốn ở bên cạnh Khiết Thần sao? Dù sao thì anh ấy cũng vì cậu nên mới bị thương mà”.Hứa Tịnh Nhi dựa người ra sau ghế, chau mày với vẻ mệt mỏi, giọng nói hơi khàn khàn: “Thuần Thuần, cậu lái xe đi, chúng ta về thôi”.Không phải cô không muốn ở lại với Khiết Thần mà là thân phận của cô không thể làm gì được. Hơn nữa trải qua những chuyện kinh hoàng vừa rồi, giờ cô mới thở phào được xíu. Cô thật sự cảm thấy choáng váng và muốn nghỉ ngơi.Dù sao thì trợ lý Lâm ở đây sẽ không để cho Khiết Thần phải xảy ra chuyện gì. Cô cũng không cần phải tranh giành làm gì.Nói xong, cô nhắm mắt lại.Tiêu Thuần nhìn vẻ mặt tái mét của Tịnh Nhi, cuối cùng cảm thấy đau lòng nên không nói gì. Cô ấy khởi động máy và rời đi.Về tới chung cư, Hứa Tịnh Nhi tắm sơ qua rồi nằm ra giường, ngủ thiếp đi.Cô ngủ không được ngon, trong đầu cứ luôn hiện lên những hình ảnh trong thang máy. Lúc ở đó, do tình huống nguy hiểm nên đầu cô căng như dây đàn, cô không để ý được gì. Lúc này, khi đã an toàn, những chi tiết của khi đó mới hiện ra trong đầu cô.Lúc thang máy rung lắc rồi rơi xuống. Việc đầu tiên mà Khiết Thần làm là quan tâm tới sự an nguy của cô. Thậm chí, lúc cô sợ hãi, anh còn buột miệng nói ra: “Đừng sợ”.Cuối cùng, khi thang máy rơi xuống lần cuối thì anh cũng đã lựa chọn để cô thoát ra trước, nếu không…người rơi xuống đã là cô rồi.Một người khi nào lại đi bảo vệ người khác dù trong tình huống nguy hiểm nhất?Nếu không phải vì yêu thì thật sự cô không nghĩ ra được khả năng nào khác.Cô nhớ lại lúc trước có người cầm dao đâm về phía Khiết Thần. Cô cũng làm y như vậy, cứ thế lao lên. Suy nghĩ duy nhất trong cô lúc đó là bảo vệ người mình yêu thương không bị thương.Hứa Tịnh Nhi lật qua lật lại, cuối cùng cũng mơ hồ thiếp đi cho tới trời sáng.Vì tối qua suýt nữa cô xảy ra chuyện, cộng thêm với việc bị sốc nên Tả An đã nói cô hôm nay không cần đi làm, ở nhà nghỉ ngơi là được.Dù không phải đi làm nhưng cô cũng không ngủ được. Sau khi thức dậy rửa mặt, cô xuống bếp làm hai phần ăn sáng. Một phần cho mình, một phần cho Tiêu Thuần. Sau đó cô về phòng ,thay quần áo và ra ngoài.Cô đi tới chợ hoa, chọn một bó hoa tươi rồi bắt xe tới bệnh viện.Khiết Thần ở phòng bệnh Vip nên khá yên tĩnh. Lúc cô bước tới thì mới phát hiện ra, phòng bệnh của anh ở gần phòng của ông cụ Cố.Sau khi về nước, cô chưa tới thăm ông cụ. Thứ nhất vì cô từng nói với Khiết Thần là cô sẽ không đến nữa, thứ hai là giờ cô cũng không biết đến với thân phận gì.
Chương 742
Tả An quay qua nhìn Tả Tư: “Chị đi không? Nếu đi, thì tôi tiễn một đoạn”.
Tả Tư cười lạnh lùng, tỏ ra khinh thường. Cô ta cất bước đi thẳng.
Sau khi lên xe, Tiêu Thuần bèn khởi động máy, quay qua nhìn Hứa Tịnh Nhi đang ngồi bên tay lái phụ. Cô ấy hỏi với vẻ không chắc chắn: “Hứa Tịnh Nhi, tối nay cậu thật sự không muốn ở bên cạnh Khiết Thần sao? Dù sao thì anh ấy cũng vì cậu nên mới bị thương mà”.
Hứa Tịnh Nhi dựa người ra sau ghế, chau mày với vẻ mệt mỏi, giọng nói hơi khàn khàn: “Thuần Thuần, cậu lái xe đi, chúng ta về thôi”.
Không phải cô không muốn ở lại với Khiết Thần mà là thân phận của cô không thể làm gì được. Hơn nữa trải qua những chuyện kinh hoàng vừa rồi, giờ cô mới thở phào được xíu. Cô thật sự cảm thấy choáng váng và muốn nghỉ ngơi.
Dù sao thì trợ lý Lâm ở đây sẽ không để cho Khiết Thần phải xảy ra chuyện gì. Cô cũng không cần phải tranh giành làm gì.
Nói xong, cô nhắm mắt lại.
Tiêu Thuần nhìn vẻ mặt tái mét của Tịnh Nhi, cuối cùng cảm thấy đau lòng nên không nói gì. Cô ấy khởi động máy và rời đi.
Về tới chung cư, Hứa Tịnh Nhi tắm sơ qua rồi nằm ra giường, ngủ thiếp đi.
Cô ngủ không được ngon, trong đầu cứ luôn hiện lên những hình ảnh trong thang máy. Lúc ở đó, do tình huống nguy hiểm nên đầu cô căng như dây đàn, cô không để ý được gì. Lúc này, khi đã an toàn, những chi tiết của khi đó mới hiện ra trong đầu cô.
Lúc thang máy rung lắc rồi rơi xuống. Việc đầu tiên mà Khiết Thần làm là quan tâm tới sự an nguy của cô. Thậm chí, lúc cô sợ hãi, anh còn buột miệng nói ra: “Đừng sợ”.
Cuối cùng, khi thang máy rơi xuống lần cuối thì anh cũng đã lựa chọn để cô thoát ra trước, nếu không…người rơi xuống đã là cô rồi.
Một người khi nào lại đi bảo vệ người khác dù trong tình huống nguy hiểm nhất?
Nếu không phải vì yêu thì thật sự cô không nghĩ ra được khả năng nào khác.
Cô nhớ lại lúc trước có người cầm dao đâm về phía Khiết Thần. Cô cũng làm y như vậy, cứ thế lao lên. Suy nghĩ duy nhất trong cô lúc đó là bảo vệ người mình yêu thương không bị thương.
Hứa Tịnh Nhi lật qua lật lại, cuối cùng cũng mơ hồ thiếp đi cho tới trời sáng.
Vì tối qua suýt nữa cô xảy ra chuyện, cộng thêm với việc bị sốc nên Tả An đã nói cô hôm nay không cần đi làm, ở nhà nghỉ ngơi là được.
Dù không phải đi làm nhưng cô cũng không ngủ được. Sau khi thức dậy rửa mặt, cô xuống bếp làm hai phần ăn sáng. Một phần cho mình, một phần cho Tiêu Thuần. Sau đó cô về phòng ,thay quần áo và ra ngoài.
Cô đi tới chợ hoa, chọn một bó hoa tươi rồi bắt xe tới bệnh viện.
Khiết Thần ở phòng bệnh Vip nên khá yên tĩnh. Lúc cô bước tới thì mới phát hiện ra, phòng bệnh của anh ở gần phòng của ông cụ Cố.
Sau khi về nước, cô chưa tới thăm ông cụ. Thứ nhất vì cô từng nói với Khiết Thần là cô sẽ không đến nữa, thứ hai là giờ cô cũng không biết đến với thân phận gì.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 742Tả An quay qua nhìn Tả Tư: “Chị đi không? Nếu đi, thì tôi tiễn một đoạn”.Tả Tư cười lạnh lùng, tỏ ra khinh thường. Cô ta cất bước đi thẳng.Sau khi lên xe, Tiêu Thuần bèn khởi động máy, quay qua nhìn Hứa Tịnh Nhi đang ngồi bên tay lái phụ. Cô ấy hỏi với vẻ không chắc chắn: “Hứa Tịnh Nhi, tối nay cậu thật sự không muốn ở bên cạnh Khiết Thần sao? Dù sao thì anh ấy cũng vì cậu nên mới bị thương mà”.Hứa Tịnh Nhi dựa người ra sau ghế, chau mày với vẻ mệt mỏi, giọng nói hơi khàn khàn: “Thuần Thuần, cậu lái xe đi, chúng ta về thôi”.Không phải cô không muốn ở lại với Khiết Thần mà là thân phận của cô không thể làm gì được. Hơn nữa trải qua những chuyện kinh hoàng vừa rồi, giờ cô mới thở phào được xíu. Cô thật sự cảm thấy choáng váng và muốn nghỉ ngơi.Dù sao thì trợ lý Lâm ở đây sẽ không để cho Khiết Thần phải xảy ra chuyện gì. Cô cũng không cần phải tranh giành làm gì.Nói xong, cô nhắm mắt lại.Tiêu Thuần nhìn vẻ mặt tái mét của Tịnh Nhi, cuối cùng cảm thấy đau lòng nên không nói gì. Cô ấy khởi động máy và rời đi.Về tới chung cư, Hứa Tịnh Nhi tắm sơ qua rồi nằm ra giường, ngủ thiếp đi.Cô ngủ không được ngon, trong đầu cứ luôn hiện lên những hình ảnh trong thang máy. Lúc ở đó, do tình huống nguy hiểm nên đầu cô căng như dây đàn, cô không để ý được gì. Lúc này, khi đã an toàn, những chi tiết của khi đó mới hiện ra trong đầu cô.Lúc thang máy rung lắc rồi rơi xuống. Việc đầu tiên mà Khiết Thần làm là quan tâm tới sự an nguy của cô. Thậm chí, lúc cô sợ hãi, anh còn buột miệng nói ra: “Đừng sợ”.Cuối cùng, khi thang máy rơi xuống lần cuối thì anh cũng đã lựa chọn để cô thoát ra trước, nếu không…người rơi xuống đã là cô rồi.Một người khi nào lại đi bảo vệ người khác dù trong tình huống nguy hiểm nhất?Nếu không phải vì yêu thì thật sự cô không nghĩ ra được khả năng nào khác.Cô nhớ lại lúc trước có người cầm dao đâm về phía Khiết Thần. Cô cũng làm y như vậy, cứ thế lao lên. Suy nghĩ duy nhất trong cô lúc đó là bảo vệ người mình yêu thương không bị thương.Hứa Tịnh Nhi lật qua lật lại, cuối cùng cũng mơ hồ thiếp đi cho tới trời sáng.Vì tối qua suýt nữa cô xảy ra chuyện, cộng thêm với việc bị sốc nên Tả An đã nói cô hôm nay không cần đi làm, ở nhà nghỉ ngơi là được.Dù không phải đi làm nhưng cô cũng không ngủ được. Sau khi thức dậy rửa mặt, cô xuống bếp làm hai phần ăn sáng. Một phần cho mình, một phần cho Tiêu Thuần. Sau đó cô về phòng ,thay quần áo và ra ngoài.Cô đi tới chợ hoa, chọn một bó hoa tươi rồi bắt xe tới bệnh viện.Khiết Thần ở phòng bệnh Vip nên khá yên tĩnh. Lúc cô bước tới thì mới phát hiện ra, phòng bệnh của anh ở gần phòng của ông cụ Cố.Sau khi về nước, cô chưa tới thăm ông cụ. Thứ nhất vì cô từng nói với Khiết Thần là cô sẽ không đến nữa, thứ hai là giờ cô cũng không biết đến với thân phận gì.