Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 743
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 743Lúc trước cô đồng ý ly hôn với Khiết Thần thì cảm thấy có lỗi với ông cụ lắm. Ông cụ hơn ai hết là người luôn hi vọng cô và Khiết Thần có thể được ở bên nhau. Đáng tiếc, cô đã không làm được.Hứa Tịnh Nhi không đủ dũng cảm đi thăm ông cụ. Cô đi tới phòng bệnh Khiết Thần, đưa tay lên khẽ gõ cửa.Ngay sau đó có tiếng bước chân vọng tới. Cánh cửa được kéo ra, bên trong không phải là trợ lý Lâm mà là cô Lâm.Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí nhất thời trở nên kỳ dị.Cô Lâm bừng tỉnh, nói bằng giọng vui mừng: “Hứa phu…à…cô Hứa, đã lâu không gặp”.“Đã lâu không gặp, em nhớ chị ghê”.“Cô Hứa, tôi cũng rất nhớ cô…còn tưởng sau này sẽ không có cơ hội gặp lại nữa cơ”, cô Lâm vừa nói vừa nhường đường: “Cô vào trong đi rồi nói tiếp”.Hứa Tịnh Nhi bước vào.Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng máy móc kêu nhẹ khiến cô không khỏi bước khẽ hơn như sợ làm phiền đến Khiết Thần đang nghỉ ngơi.Cô nhìn một lượt, không thấy trợ lý Lâm. Thế là cô thở phào. Nếu có trợ lý Lâm ở đây thì anh ta sẽ không để cô ở lâu.“Cô Hứa, mời ngồi. Tôi đi rót nước cho cô”.Cô Lâm quay người rời đi. Động tác của cô ấy cũng vô cùng nhẹ nhàng, hơn nữa rất thuần thục. Có lẽ thời gian vừa rồi chăm sóc cho ông cụ nên cô ấy đã quen rồi.Hứa Tịnh Nhi ngồi xuống sô pha, nhìn về phía giường bệnh. Sắc mặt Khiết Thần hơi tái, nhưng anh ngủ khá ngon giấc.Lúc cô Lâm bưng nước vào thì nhìn thấy dáng vẻ Hứa Tịnh Nhi đang nhìn Khiết Thần. Cô ấy bèn động viên: “Cô Hứa không cần quá lo lắng, cậu chủ ổn rồi. Tối qua lúc tỉnh dậy thì đầu óc tỉnh táo lắm”.Vừa nói, cô ấy vừa đưa nước cho Hứa Tịnh Nhi.Hứa Tịnh Nhi nói: “Cảm ơn”.Cảm ơn cô ấy vẫn giữ thái độ như trước kia với cô. Cũng cảm ơn cô ấy đã nói cho Tịnh Nhi biết tình hình của Khiết Thần.Từ lúc cô bước vào nhà họ Cố, trừ ông cụ ra thì có cô Lâm là người đối xử tốt với cô nhất. Cô thật sự rất biết ơn. Đó cũng là lý do dù trợ lý Lâm có nói những lời khó nghe thì cô cũng không giận anh ta.Hứa Tịnh Nhi uống nước, do dự rồi khẽ nói: “Chị Lâm, ông…gần đây vẫn khỏe chứ?”Nhắc đến đây, sắc mặt cô Lâm buồn đi vài phần. Cô ấy ngồi xuống ghế sô pha, khẽ lắc đầu: “Trước giờ vẫn vậy, chẳng có gì khởi sắc. Cậu chủ đã mời không ít bác sĩ giỏi nhưng kết quả đều không lạc quan. Giờ chỉ có thể…dùng thuốc duy trì mạng sống mà thôi”.Câu trả lời này cũng không có gì bất ngờ với Hứa Tịnh Nhi.Cô cố gắng mỉm cười: “Ông mạnh mẽ như vậy, sẽ tỉnh lại thôi”.“Đúng vậy, không bị xấu đi đã là điều tốt rồi. Nếu không, ông cụ có chuyện gì…thì cậu chủ…thật sự sẽ chẳng còn gì nữa. Cô xem, cô cũng không còn bên cạnh cậu ấy nữa…”
Chương 743
Lúc trước cô đồng ý ly hôn với Khiết Thần thì cảm thấy có lỗi với ông cụ lắm. Ông cụ hơn ai hết là người luôn hi vọng cô và Khiết Thần có thể được ở bên nhau. Đáng tiếc, cô đã không làm được.
Hứa Tịnh Nhi không đủ dũng cảm đi thăm ông cụ. Cô đi tới phòng bệnh Khiết Thần, đưa tay lên khẽ gõ cửa.
Ngay sau đó có tiếng bước chân vọng tới. Cánh cửa được kéo ra, bên trong không phải là trợ lý Lâm mà là cô Lâm.
Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí nhất thời trở nên kỳ dị.
Cô Lâm bừng tỉnh, nói bằng giọng vui mừng: “Hứa phu…à…cô Hứa, đã lâu không gặp”.
“Đã lâu không gặp, em nhớ chị ghê”.
“Cô Hứa, tôi cũng rất nhớ cô…còn tưởng sau này sẽ không có cơ hội gặp lại nữa cơ”, cô Lâm vừa nói vừa nhường đường: “Cô vào trong đi rồi nói tiếp”.
Hứa Tịnh Nhi bước vào.
Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng máy móc kêu nhẹ khiến cô không khỏi bước khẽ hơn như sợ làm phiền đến Khiết Thần đang nghỉ ngơi.
Cô nhìn một lượt, không thấy trợ lý Lâm. Thế là cô thở phào. Nếu có trợ lý Lâm ở đây thì anh ta sẽ không để cô ở lâu.
“Cô Hứa, mời ngồi. Tôi đi rót nước cho cô”.
Cô Lâm quay người rời đi. Động tác của cô ấy cũng vô cùng nhẹ nhàng, hơn nữa rất thuần thục. Có lẽ thời gian vừa rồi chăm sóc cho ông cụ nên cô ấy đã quen rồi.
Hứa Tịnh Nhi ngồi xuống sô pha, nhìn về phía giường bệnh. Sắc mặt Khiết Thần hơi tái, nhưng anh ngủ khá ngon giấc.
Lúc cô Lâm bưng nước vào thì nhìn thấy dáng vẻ Hứa Tịnh Nhi đang nhìn Khiết Thần. Cô ấy bèn động viên: “Cô Hứa không cần quá lo lắng, cậu chủ ổn rồi. Tối qua lúc tỉnh dậy thì đầu óc tỉnh táo lắm”.
Vừa nói, cô ấy vừa đưa nước cho Hứa Tịnh Nhi.
Hứa Tịnh Nhi nói: “Cảm ơn”.
Cảm ơn cô ấy vẫn giữ thái độ như trước kia với cô. Cũng cảm ơn cô ấy đã nói cho Tịnh Nhi biết tình hình của Khiết Thần.
Từ lúc cô bước vào nhà họ Cố, trừ ông cụ ra thì có cô Lâm là người đối xử tốt với cô nhất. Cô thật sự rất biết ơn. Đó cũng là lý do dù trợ lý Lâm có nói những lời khó nghe thì cô cũng không giận anh ta.
Hứa Tịnh Nhi uống nước, do dự rồi khẽ nói: “Chị Lâm, ông…gần đây vẫn khỏe chứ?”
Nhắc đến đây, sắc mặt cô Lâm buồn đi vài phần. Cô ấy ngồi xuống ghế sô pha, khẽ lắc đầu: “Trước giờ vẫn vậy, chẳng có gì khởi sắc. Cậu chủ đã mời không ít bác sĩ giỏi nhưng kết quả đều không lạc quan. Giờ chỉ có thể…dùng thuốc duy trì mạng sống mà thôi”.
Câu trả lời này cũng không có gì bất ngờ với Hứa Tịnh Nhi.
Cô cố gắng mỉm cười: “Ông mạnh mẽ như vậy, sẽ tỉnh lại thôi”.
“Đúng vậy, không bị xấu đi đã là điều tốt rồi. Nếu không, ông cụ có chuyện gì…thì cậu chủ…thật sự sẽ chẳng còn gì nữa. Cô xem, cô cũng không còn bên cạnh cậu ấy nữa…”
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 743Lúc trước cô đồng ý ly hôn với Khiết Thần thì cảm thấy có lỗi với ông cụ lắm. Ông cụ hơn ai hết là người luôn hi vọng cô và Khiết Thần có thể được ở bên nhau. Đáng tiếc, cô đã không làm được.Hứa Tịnh Nhi không đủ dũng cảm đi thăm ông cụ. Cô đi tới phòng bệnh Khiết Thần, đưa tay lên khẽ gõ cửa.Ngay sau đó có tiếng bước chân vọng tới. Cánh cửa được kéo ra, bên trong không phải là trợ lý Lâm mà là cô Lâm.Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí nhất thời trở nên kỳ dị.Cô Lâm bừng tỉnh, nói bằng giọng vui mừng: “Hứa phu…à…cô Hứa, đã lâu không gặp”.“Đã lâu không gặp, em nhớ chị ghê”.“Cô Hứa, tôi cũng rất nhớ cô…còn tưởng sau này sẽ không có cơ hội gặp lại nữa cơ”, cô Lâm vừa nói vừa nhường đường: “Cô vào trong đi rồi nói tiếp”.Hứa Tịnh Nhi bước vào.Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng máy móc kêu nhẹ khiến cô không khỏi bước khẽ hơn như sợ làm phiền đến Khiết Thần đang nghỉ ngơi.Cô nhìn một lượt, không thấy trợ lý Lâm. Thế là cô thở phào. Nếu có trợ lý Lâm ở đây thì anh ta sẽ không để cô ở lâu.“Cô Hứa, mời ngồi. Tôi đi rót nước cho cô”.Cô Lâm quay người rời đi. Động tác của cô ấy cũng vô cùng nhẹ nhàng, hơn nữa rất thuần thục. Có lẽ thời gian vừa rồi chăm sóc cho ông cụ nên cô ấy đã quen rồi.Hứa Tịnh Nhi ngồi xuống sô pha, nhìn về phía giường bệnh. Sắc mặt Khiết Thần hơi tái, nhưng anh ngủ khá ngon giấc.Lúc cô Lâm bưng nước vào thì nhìn thấy dáng vẻ Hứa Tịnh Nhi đang nhìn Khiết Thần. Cô ấy bèn động viên: “Cô Hứa không cần quá lo lắng, cậu chủ ổn rồi. Tối qua lúc tỉnh dậy thì đầu óc tỉnh táo lắm”.Vừa nói, cô ấy vừa đưa nước cho Hứa Tịnh Nhi.Hứa Tịnh Nhi nói: “Cảm ơn”.Cảm ơn cô ấy vẫn giữ thái độ như trước kia với cô. Cũng cảm ơn cô ấy đã nói cho Tịnh Nhi biết tình hình của Khiết Thần.Từ lúc cô bước vào nhà họ Cố, trừ ông cụ ra thì có cô Lâm là người đối xử tốt với cô nhất. Cô thật sự rất biết ơn. Đó cũng là lý do dù trợ lý Lâm có nói những lời khó nghe thì cô cũng không giận anh ta.Hứa Tịnh Nhi uống nước, do dự rồi khẽ nói: “Chị Lâm, ông…gần đây vẫn khỏe chứ?”Nhắc đến đây, sắc mặt cô Lâm buồn đi vài phần. Cô ấy ngồi xuống ghế sô pha, khẽ lắc đầu: “Trước giờ vẫn vậy, chẳng có gì khởi sắc. Cậu chủ đã mời không ít bác sĩ giỏi nhưng kết quả đều không lạc quan. Giờ chỉ có thể…dùng thuốc duy trì mạng sống mà thôi”.Câu trả lời này cũng không có gì bất ngờ với Hứa Tịnh Nhi.Cô cố gắng mỉm cười: “Ông mạnh mẽ như vậy, sẽ tỉnh lại thôi”.“Đúng vậy, không bị xấu đi đã là điều tốt rồi. Nếu không, ông cụ có chuyện gì…thì cậu chủ…thật sự sẽ chẳng còn gì nữa. Cô xem, cô cũng không còn bên cạnh cậu ấy nữa…”