Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 832
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 832Hơn 2 giờ cô ra khỏi phòng, đến bây giờ đã được hơn một tiếng.Dù thế nào cô cũng phải nhanh chóng về phòng, giả vờ như vẫn đang ngủ, nếu cô Bạch phát hiện chuyện gì bất ổn, thì cũng không thể để người ta tóm được điểm yếu, nghi ngờ đến cô.Hơn nữa, nhỡ Tả An tỉnh dậy giữa chừng, thấy cô không ngủ trên giường thì cô cũng không biết nên giải thích thế nào.Hứa Tịnh Nhi mở hé cửa phòng, chắc chắn bên ngoài không có ai mới bước ra, sau đó trở về phòng ngủ của Tả An, cô cũng mở cửa rất nhẹ nhàng.Trong phòng vẫn tối đen, Hứa Tịnh Nhi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đoán rằng Tả An vẫn ngủ chưa tỉnh.Cô đi rất nhẹ nhàng, sau khi vào phòng liền đóng cửa lại, sau đó xoay người, cất bước định đi về phía giường, bỗng phía sô pha vang lên tiếng nói: “Tịnh Nhi, em đi đâu vậy?”.Hứa Tịnh Nhi ngừng thở.Bước chân cô khựng lại, cứng người tại chỗ mười mấy giây mới đảo tròng mắt cứng ngắc, nhìn về phía sô pha.Không biết Tả An đã tỉnh từ lúc nào, anh ta chậm rãi ngồi dậy, vươn tay bật cây đèn bàn nhỏ trên bàn trà. Ánh sáng vàng vọt chiếu lên khuôn mặt đẹp trai dịu dàng của anh ta, chỉ là ánh mắt anh ta có chút âm trầm.Hai bàn tay buông thõng của Hứa Tịnh Nhi siết chặt, rồi lại nhanh chóng thả lỏng, cô nở nụ cười, cố gắng nói với giọng bình thản: “Khiến anh bị tỉnh à? Em xin lỗi, em… em bị mất ngủ, nên xuống dưới uống cốc sữa cho dễ ngủ”.Cô nói xong, nhất thời Tả An không tiếp lời.Hứa Tịnh Nhi cũng không biết anh ta có tin hay không, nhưng cô cũng đâu có nói dối, chỉ là những chuyện sau đó cô lựa chọn không nói ra mà thôi.Chuyện đêm nay có quá nhiều nghi vấn, cô vẫn chưa làm rõ nên không tiện nhắc đến với Tả An.Hơn nữa, cô cũng không biết rốt cuộc Tả An có biết chuyện của cô Bạch hay không, và anh ta có thái độ gì. Nói nhiều thì sai nhiều, tốt nhất cô cứ làm rõ tình hình rồi nói sau.Cũng không biết có phải là do bề ngoài cô vẫn có vẻ bình tĩnh tự nhiên hay không, dường như Tả An tin cô, anh ta lên tiếng, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: “Vậy bây giờ em đã buồn ngủ chưa?”.Hứa Tịnh Nhi gật đầu lia lịa, còn cố ý ngáp một cái: “Bây giờ thì buồn ngủ thật rồi”.“Vậy thì đi ngủ đi”.Ngừng một lúc, anh ta lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng lần sau đêm hôm đừng chạy ra ngoài một mình, không ngủ được thì gọi anh, anh đi cùng em”.“Được, em biết rồi”.Hứa Tịnh Nhi vừa nói vừa quay về giường, vén chăn lên nằm xuống, nói với Tả An: “Ngủ tiếp đi, chúc anh ngủ ngon”.“Ngủ ngon”, Tả An tắt cây đèn bàn.Sau khi nhắm mắt lại, Hứa Tịnh Nhi mơ hồ có cảm giác hình như Tả An nhìn về phía mình, lại dường như là cô quá nhạy cảm. Cô xoay người, quay lưng về phía sô pha.
Chương 832
Hơn 2 giờ cô ra khỏi phòng, đến bây giờ đã được hơn một tiếng.
Dù thế nào cô cũng phải nhanh chóng về phòng, giả vờ như vẫn đang ngủ, nếu cô Bạch phát hiện chuyện gì bất ổn, thì cũng không thể để người ta tóm được điểm yếu, nghi ngờ đến cô.
Hơn nữa, nhỡ Tả An tỉnh dậy giữa chừng, thấy cô không ngủ trên giường thì cô cũng không biết nên giải thích thế nào.
Hứa Tịnh Nhi mở hé cửa phòng, chắc chắn bên ngoài không có ai mới bước ra, sau đó trở về phòng ngủ của Tả An, cô cũng mở cửa rất nhẹ nhàng.
Trong phòng vẫn tối đen, Hứa Tịnh Nhi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đoán rằng Tả An vẫn ngủ chưa tỉnh.
Cô đi rất nhẹ nhàng, sau khi vào phòng liền đóng cửa lại, sau đó xoay người, cất bước định đi về phía giường, bỗng phía sô pha vang lên tiếng nói: “Tịnh Nhi, em đi đâu vậy?”.
Hứa Tịnh Nhi ngừng thở.
Bước chân cô khựng lại, cứng người tại chỗ mười mấy giây mới đảo tròng mắt cứng ngắc, nhìn về phía sô pha.
Không biết Tả An đã tỉnh từ lúc nào, anh ta chậm rãi ngồi dậy, vươn tay bật cây đèn bàn nhỏ trên bàn trà. Ánh sáng vàng vọt chiếu lên khuôn mặt đẹp trai dịu dàng của anh ta, chỉ là ánh mắt anh ta có chút âm trầm.
Hai bàn tay buông thõng của Hứa Tịnh Nhi siết chặt, rồi lại nhanh chóng thả lỏng, cô nở nụ cười, cố gắng nói với giọng bình thản: “Khiến anh bị tỉnh à? Em xin lỗi, em… em bị mất ngủ, nên xuống dưới uống cốc sữa cho dễ ngủ”.
Cô nói xong, nhất thời Tả An không tiếp lời.
Hứa Tịnh Nhi cũng không biết anh ta có tin hay không, nhưng cô cũng đâu có nói dối, chỉ là những chuyện sau đó cô lựa chọn không nói ra mà thôi.
Chuyện đêm nay có quá nhiều nghi vấn, cô vẫn chưa làm rõ nên không tiện nhắc đến với Tả An.
Hơn nữa, cô cũng không biết rốt cuộc Tả An có biết chuyện của cô Bạch hay không, và anh ta có thái độ gì. Nói nhiều thì sai nhiều, tốt nhất cô cứ làm rõ tình hình rồi nói sau.
Cũng không biết có phải là do bề ngoài cô vẫn có vẻ bình tĩnh tự nhiên hay không, dường như Tả An tin cô, anh ta lên tiếng, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: “Vậy bây giờ em đã buồn ngủ chưa?”.
Hứa Tịnh Nhi gật đầu lia lịa, còn cố ý ngáp một cái: “Bây giờ thì buồn ngủ thật rồi”.
“Vậy thì đi ngủ đi”.
Ngừng một lúc, anh ta lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng lần sau đêm hôm đừng chạy ra ngoài một mình, không ngủ được thì gọi anh, anh đi cùng em”.
“Được, em biết rồi”.
Hứa Tịnh Nhi vừa nói vừa quay về giường, vén chăn lên nằm xuống, nói với Tả An: “Ngủ tiếp đi, chúc anh ngủ ngon”.
“Ngủ ngon”, Tả An tắt cây đèn bàn.
Sau khi nhắm mắt lại, Hứa Tịnh Nhi mơ hồ có cảm giác hình như Tả An nhìn về phía mình, lại dường như là cô quá nhạy cảm. Cô xoay người, quay lưng về phía sô pha.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 832Hơn 2 giờ cô ra khỏi phòng, đến bây giờ đã được hơn một tiếng.Dù thế nào cô cũng phải nhanh chóng về phòng, giả vờ như vẫn đang ngủ, nếu cô Bạch phát hiện chuyện gì bất ổn, thì cũng không thể để người ta tóm được điểm yếu, nghi ngờ đến cô.Hơn nữa, nhỡ Tả An tỉnh dậy giữa chừng, thấy cô không ngủ trên giường thì cô cũng không biết nên giải thích thế nào.Hứa Tịnh Nhi mở hé cửa phòng, chắc chắn bên ngoài không có ai mới bước ra, sau đó trở về phòng ngủ của Tả An, cô cũng mở cửa rất nhẹ nhàng.Trong phòng vẫn tối đen, Hứa Tịnh Nhi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đoán rằng Tả An vẫn ngủ chưa tỉnh.Cô đi rất nhẹ nhàng, sau khi vào phòng liền đóng cửa lại, sau đó xoay người, cất bước định đi về phía giường, bỗng phía sô pha vang lên tiếng nói: “Tịnh Nhi, em đi đâu vậy?”.Hứa Tịnh Nhi ngừng thở.Bước chân cô khựng lại, cứng người tại chỗ mười mấy giây mới đảo tròng mắt cứng ngắc, nhìn về phía sô pha.Không biết Tả An đã tỉnh từ lúc nào, anh ta chậm rãi ngồi dậy, vươn tay bật cây đèn bàn nhỏ trên bàn trà. Ánh sáng vàng vọt chiếu lên khuôn mặt đẹp trai dịu dàng của anh ta, chỉ là ánh mắt anh ta có chút âm trầm.Hai bàn tay buông thõng của Hứa Tịnh Nhi siết chặt, rồi lại nhanh chóng thả lỏng, cô nở nụ cười, cố gắng nói với giọng bình thản: “Khiến anh bị tỉnh à? Em xin lỗi, em… em bị mất ngủ, nên xuống dưới uống cốc sữa cho dễ ngủ”.Cô nói xong, nhất thời Tả An không tiếp lời.Hứa Tịnh Nhi cũng không biết anh ta có tin hay không, nhưng cô cũng đâu có nói dối, chỉ là những chuyện sau đó cô lựa chọn không nói ra mà thôi.Chuyện đêm nay có quá nhiều nghi vấn, cô vẫn chưa làm rõ nên không tiện nhắc đến với Tả An.Hơn nữa, cô cũng không biết rốt cuộc Tả An có biết chuyện của cô Bạch hay không, và anh ta có thái độ gì. Nói nhiều thì sai nhiều, tốt nhất cô cứ làm rõ tình hình rồi nói sau.Cũng không biết có phải là do bề ngoài cô vẫn có vẻ bình tĩnh tự nhiên hay không, dường như Tả An tin cô, anh ta lên tiếng, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: “Vậy bây giờ em đã buồn ngủ chưa?”.Hứa Tịnh Nhi gật đầu lia lịa, còn cố ý ngáp một cái: “Bây giờ thì buồn ngủ thật rồi”.“Vậy thì đi ngủ đi”.Ngừng một lúc, anh ta lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng lần sau đêm hôm đừng chạy ra ngoài một mình, không ngủ được thì gọi anh, anh đi cùng em”.“Được, em biết rồi”.Hứa Tịnh Nhi vừa nói vừa quay về giường, vén chăn lên nằm xuống, nói với Tả An: “Ngủ tiếp đi, chúc anh ngủ ngon”.“Ngủ ngon”, Tả An tắt cây đèn bàn.Sau khi nhắm mắt lại, Hứa Tịnh Nhi mơ hồ có cảm giác hình như Tả An nhìn về phía mình, lại dường như là cô quá nhạy cảm. Cô xoay người, quay lưng về phía sô pha.