Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 833
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 833Căn phòng lại trở nên yên tĩnh, chỉ là đêm nay Hứa Tịnh Nhi đã định sẵn sẽ mất ngủ.…Ngày hôm sau.Hứa Tịnh Nhi được giọng nói dịu dàng của Tả An gọi dậy, cô mở đôi mắt nhập nhèm, bởi vì gần sáng mới ngủ, nên lúc này trong mắt cô đầy tơ máu mệt mỏi.Cô vẫn muốn ngủ tiếp…Cô đang định nói với Tả An là có thể để cô ngủ tiếp không, thì lại nghe anh ta nói: “Tịnh Nhi, bố anh về rồi, chúng ta phải xuống ăn sáng với ông ấy”.Ông Tả!Câu này đã thành công khiến Hứa Tịnh Nhi tỉnh ngủ hoàn toàn.Cô cứ nghĩ mãi, không biết người đàn ông trung niên hôm qua có phải là ông Tả hay không, giờ thì có cơ hội kiểm chứng rồi.Câu từ chối bị nuốt ngược trở lại, đổi thành: “Em biết rồi, cho em chút thời gian đánh răng rửa mặt thay quần áo”.Tả An cười nhẹ: “Ừ, không cần vội, anh chờ em ở bên ngoài”.Nửa tiếng sau, Hứa Tịnh Nhi ra khỏi phòng, cùng Tả An xuống tầng dưới. Vừa đến phòng khách đã nhìn thấy người đàn ông đang ngồi ở ghế chính giữa.Người đàn ông đó cũng đồng thời ngẩng lên nhìn đúng lúc cô bước vào.Nhất thời bốn mắt nhìn nhau.Mặc dù hôm qua Hứa Tịnh Nhi chỉ nhìn thấy một bên mặt của người đàn ông trung niên, nhưng cô vẫn có thể nhận ra ngay, người đàn ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa trước mặt chính là người cô nhìn thấy tối qua.Cô đoán không sai, quả nhiên người đàn ông mập mờ với cô Bạch là ông Tả!Ông Tả ngũ quan sắc nét, tướng mạo hiền hòa, nhưng toàn thân lại tỏa ra khí chất của của người nhiều năm lăn lộn trên thương trường, là một cái gì đó rất mạnh mẽ, khiến người ta không thể coi thường.Hứa Tịnh Nhi chỉ đối mặt với ông ta vài giây, liền quay đi, cụp mắt xuống.Tả An chợt nắm lấy tay của Hứa Tịnh Nhi, ngón tay cô hơi cứng lại, có điều rất nhanh đã thả lỏng ra, phối hợp với anh ta, để mặc cho Tả An nắm tay, từ từ bước tới.Dù sao giờ bọn họ cũng là “người yêu”, vở kịch cần diễn vẫn phải diễn tròn vai.Tiến lại gần, Tả An dừng bước, Hứa Tịnh Nhi cũng dừng lại, sau đó nghe Tả An lễ phép nói: “Con chào bố, cô ấy là bạn gái của con, Hứa Tịnh Nhi”.Anh ta quay sang nhìn Hứa Tịnh Nhi nói: “Tịnh Nhi, chào hỏi đi”.Hứa Tịnh Nhi gật đầu, cũng lễ phép thưa: “Bác Tả, cháu chào bác, lần đầu gặp mặt, cháu là Hứa Tịnh Nhi”.Lúc cô nói câu này, Cố Khiết Thần và Tả Tư vừa hay đang đi đến cửa phòng ăn, Tả Tư thấy thế cau mày, miệng nhếch lên một nụ cười hờ, còn Cố Khiết Thần chỉ liếc Hứa Tịnh Nhi một cái, khóe mắt như có một tia sáng nhỏ nhoi lóe lên.
Chương 833
Căn phòng lại trở nên yên tĩnh, chỉ là đêm nay Hứa Tịnh Nhi đã định sẵn sẽ mất ngủ.
…
Ngày hôm sau.
Hứa Tịnh Nhi được giọng nói dịu dàng của Tả An gọi dậy, cô mở đôi mắt nhập nhèm, bởi vì gần sáng mới ngủ, nên lúc này trong mắt cô đầy tơ máu mệt mỏi.
Cô vẫn muốn ngủ tiếp…
Cô đang định nói với Tả An là có thể để cô ngủ tiếp không, thì lại nghe anh ta nói: “Tịnh Nhi, bố anh về rồi, chúng ta phải xuống ăn sáng với ông ấy”.
Ông Tả!
Câu này đã thành công khiến Hứa Tịnh Nhi tỉnh ngủ hoàn toàn.
Cô cứ nghĩ mãi, không biết người đàn ông trung niên hôm qua có phải là ông Tả hay không, giờ thì có cơ hội kiểm chứng rồi.
Câu từ chối bị nuốt ngược trở lại, đổi thành: “Em biết rồi, cho em chút thời gian đánh răng rửa mặt thay quần áo”.
Tả An cười nhẹ: “Ừ, không cần vội, anh chờ em ở bên ngoài”.
Nửa tiếng sau, Hứa Tịnh Nhi ra khỏi phòng, cùng Tả An xuống tầng dưới. Vừa đến phòng khách đã nhìn thấy người đàn ông đang ngồi ở ghế chính giữa.
Người đàn ông đó cũng đồng thời ngẩng lên nhìn đúng lúc cô bước vào.
Nhất thời bốn mắt nhìn nhau.
Mặc dù hôm qua Hứa Tịnh Nhi chỉ nhìn thấy một bên mặt của người đàn ông trung niên, nhưng cô vẫn có thể nhận ra ngay, người đàn ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa trước mặt chính là người cô nhìn thấy tối qua.
Cô đoán không sai, quả nhiên người đàn ông mập mờ với cô Bạch là ông Tả!
Ông Tả ngũ quan sắc nét, tướng mạo hiền hòa, nhưng toàn thân lại tỏa ra khí chất của của người nhiều năm lăn lộn trên thương trường, là một cái gì đó rất mạnh mẽ, khiến người ta không thể coi thường.
Hứa Tịnh Nhi chỉ đối mặt với ông ta vài giây, liền quay đi, cụp mắt xuống.
Tả An chợt nắm lấy tay của Hứa Tịnh Nhi, ngón tay cô hơi cứng lại, có điều rất nhanh đã thả lỏng ra, phối hợp với anh ta, để mặc cho Tả An nắm tay, từ từ bước tới.
Dù sao giờ bọn họ cũng là “người yêu”, vở kịch cần diễn vẫn phải diễn tròn vai.
Tiến lại gần, Tả An dừng bước, Hứa Tịnh Nhi cũng dừng lại, sau đó nghe Tả An lễ phép nói: “Con chào bố, cô ấy là bạn gái của con, Hứa Tịnh Nhi”.
Anh ta quay sang nhìn Hứa Tịnh Nhi nói: “Tịnh Nhi, chào hỏi đi”.
Hứa Tịnh Nhi gật đầu, cũng lễ phép thưa: “Bác Tả, cháu chào bác, lần đầu gặp mặt, cháu là Hứa Tịnh Nhi”.
Lúc cô nói câu này, Cố Khiết Thần và Tả Tư vừa hay đang đi đến cửa phòng ăn, Tả Tư thấy thế cau mày, miệng nhếch lên một nụ cười hờ, còn Cố Khiết Thần chỉ liếc Hứa Tịnh Nhi một cái, khóe mắt như có một tia sáng nhỏ nhoi lóe lên.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 833Căn phòng lại trở nên yên tĩnh, chỉ là đêm nay Hứa Tịnh Nhi đã định sẵn sẽ mất ngủ.…Ngày hôm sau.Hứa Tịnh Nhi được giọng nói dịu dàng của Tả An gọi dậy, cô mở đôi mắt nhập nhèm, bởi vì gần sáng mới ngủ, nên lúc này trong mắt cô đầy tơ máu mệt mỏi.Cô vẫn muốn ngủ tiếp…Cô đang định nói với Tả An là có thể để cô ngủ tiếp không, thì lại nghe anh ta nói: “Tịnh Nhi, bố anh về rồi, chúng ta phải xuống ăn sáng với ông ấy”.Ông Tả!Câu này đã thành công khiến Hứa Tịnh Nhi tỉnh ngủ hoàn toàn.Cô cứ nghĩ mãi, không biết người đàn ông trung niên hôm qua có phải là ông Tả hay không, giờ thì có cơ hội kiểm chứng rồi.Câu từ chối bị nuốt ngược trở lại, đổi thành: “Em biết rồi, cho em chút thời gian đánh răng rửa mặt thay quần áo”.Tả An cười nhẹ: “Ừ, không cần vội, anh chờ em ở bên ngoài”.Nửa tiếng sau, Hứa Tịnh Nhi ra khỏi phòng, cùng Tả An xuống tầng dưới. Vừa đến phòng khách đã nhìn thấy người đàn ông đang ngồi ở ghế chính giữa.Người đàn ông đó cũng đồng thời ngẩng lên nhìn đúng lúc cô bước vào.Nhất thời bốn mắt nhìn nhau.Mặc dù hôm qua Hứa Tịnh Nhi chỉ nhìn thấy một bên mặt của người đàn ông trung niên, nhưng cô vẫn có thể nhận ra ngay, người đàn ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa trước mặt chính là người cô nhìn thấy tối qua.Cô đoán không sai, quả nhiên người đàn ông mập mờ với cô Bạch là ông Tả!Ông Tả ngũ quan sắc nét, tướng mạo hiền hòa, nhưng toàn thân lại tỏa ra khí chất của của người nhiều năm lăn lộn trên thương trường, là một cái gì đó rất mạnh mẽ, khiến người ta không thể coi thường.Hứa Tịnh Nhi chỉ đối mặt với ông ta vài giây, liền quay đi, cụp mắt xuống.Tả An chợt nắm lấy tay của Hứa Tịnh Nhi, ngón tay cô hơi cứng lại, có điều rất nhanh đã thả lỏng ra, phối hợp với anh ta, để mặc cho Tả An nắm tay, từ từ bước tới.Dù sao giờ bọn họ cũng là “người yêu”, vở kịch cần diễn vẫn phải diễn tròn vai.Tiến lại gần, Tả An dừng bước, Hứa Tịnh Nhi cũng dừng lại, sau đó nghe Tả An lễ phép nói: “Con chào bố, cô ấy là bạn gái của con, Hứa Tịnh Nhi”.Anh ta quay sang nhìn Hứa Tịnh Nhi nói: “Tịnh Nhi, chào hỏi đi”.Hứa Tịnh Nhi gật đầu, cũng lễ phép thưa: “Bác Tả, cháu chào bác, lần đầu gặp mặt, cháu là Hứa Tịnh Nhi”.Lúc cô nói câu này, Cố Khiết Thần và Tả Tư vừa hay đang đi đến cửa phòng ăn, Tả Tư thấy thế cau mày, miệng nhếch lên một nụ cười hờ, còn Cố Khiết Thần chỉ liếc Hứa Tịnh Nhi một cái, khóe mắt như có một tia sáng nhỏ nhoi lóe lên.