Tác giả:

"Mạnh Hạ Hạ là sát thủ cấp một hành nghề từ năm tám tuổi, đến nay đã có mười năm kinh nghiệm trong làng sát thủ, tiếng tăm cũng khá tốt. Làm việc cẩn trọng, chưa vụ nào là thất bại". Ẩn sâu trong cánh rừng trúc, thanh âm thiếu niên theo cơn gió vang vọng khắp chốn. Đi dần đi dần xuyên qua những cây trúc mọc xen kẽ nhau, ngôi nhà đơn sơ được khu rừng bao bọc hiện ra. Nơi chòi nghỉ mát trong sân nhà, người nam nhân kê cây bút trên tay lên nghiên mực nghiêng đầu hỏi nữ nhân bên cạnh: "Mạnh sư tỷ ta ghi như thế đã được chưa?" Mạnh Hạ Hạ nhìn tờ giấy tiểu Hồ ghi xem qua, cảm thấy rất hài lòng gật đầu. A Hồ lớn tuổi hơn nàng, nhưng lại là người đến sau hắn chính là sư đệ của nàng, nhưng hắn cảm thấy vị sư tỷ của mình không bằng hắn, võ nghệ và cả trí tuệ đều thua hắn, nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của nàng mà thầm cảm thán. Sư tỷ này của hắn chả ra sao cả chỉ được cái tài bốc phét thôi, cái gì sát thủ số một chứ? Số mười còn không bằng đấy, đã thế còn bắt hắn viết khống tuổi, may là con gái sư phụ…

Chương 2: 2: Công Việc Đầu Tiên

Hoàng Thượng Có Ý Với TaTác giả: LalamTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng"Mạnh Hạ Hạ là sát thủ cấp một hành nghề từ năm tám tuổi, đến nay đã có mười năm kinh nghiệm trong làng sát thủ, tiếng tăm cũng khá tốt. Làm việc cẩn trọng, chưa vụ nào là thất bại". Ẩn sâu trong cánh rừng trúc, thanh âm thiếu niên theo cơn gió vang vọng khắp chốn. Đi dần đi dần xuyên qua những cây trúc mọc xen kẽ nhau, ngôi nhà đơn sơ được khu rừng bao bọc hiện ra. Nơi chòi nghỉ mát trong sân nhà, người nam nhân kê cây bút trên tay lên nghiên mực nghiêng đầu hỏi nữ nhân bên cạnh: "Mạnh sư tỷ ta ghi như thế đã được chưa?" Mạnh Hạ Hạ nhìn tờ giấy tiểu Hồ ghi xem qua, cảm thấy rất hài lòng gật đầu. A Hồ lớn tuổi hơn nàng, nhưng lại là người đến sau hắn chính là sư đệ của nàng, nhưng hắn cảm thấy vị sư tỷ của mình không bằng hắn, võ nghệ và cả trí tuệ đều thua hắn, nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của nàng mà thầm cảm thán. Sư tỷ này của hắn chả ra sao cả chỉ được cái tài bốc phét thôi, cái gì sát thủ số một chứ? Số mười còn không bằng đấy, đã thế còn bắt hắn viết khống tuổi, may là con gái sư phụ… Mạnh Hạ Hạ đang nằm lì trên giường xoa x0a nắn nắn cột sống của mình.Đại sư huynh này cũng thật quá ác rồi, bắt nàng đứng tấn tới tận canh ba.Về đến phòng thì trời mờ mờ sáng, với thân thể đau nhức này nàng ngủ thế nào đây."Mạnh sư tỷ, tỷ ngủ rồi à?"Ngoài cửa thanh âm A Hồ khe khẽ truyền vào, nghe thấy cái tên A Hồ đó nàng không muốn trả lời, mặc kệ hắn ta ở ngoài cửa thì thào gọi mãi."Mạnh sư tỷ, nếu tỷ không trả lời đệ tự vào đấy nhé".A Hồ chờ đợi một hồi lâu không thấy Mạnh Hạ Hạ hồi âm, liền chủ động đẩy cửa đi vào.Bước vào phòng, đi lại gần giường thấy Mạnh Hạ Hạ đang trừng mắt nhìn mình, cậu ta nhoẻn miệng cười nói: " Đệ biết tỷ không ngủ được mà".Mạnh Hạ Hạ ghét bỏ: " Đệ đến đây làm gì?""Sư tỷ à, đệ có cái này cho tỷ, không phải tỷ thích đi làm nhiệm vụ sao?" A Hồ bỏ qua thái độ khó chịu đối với mình của Mạnh Hạ Hạ, chắp tay sau lưng tỏ vẻ bí ẩn lên tiếng." Thật?" Hai từ "nhiệm vụ" vừa truyền đến tai, tinh thần Mạnh Hạ Hạ liền trở lên hưng phấn, bật người ngồi dậy mong chờ."Đệ nào dám lừa tỷ".Nhận được cái gật đầu xác nhận, đôi môi Mạnh Hạ Hạ nở nụ cười tươi rói: "Đâu nói ta nghe một chút".A Hồ đặt mông ngồi xuống giường, ghé sát vào tai Mạnh Hạ Hạ thì thầm.!Trong bóng đêm mịt mù, hai thân ảnh một trước một sau từ trên bức tường cao trên hai mét tiếp đất an toàn.Mạnh Hạ Hạ chỉnh lại bộ y phục trên người, sau đó nhanh chân đuổi theo A Hồ.A Hồ là đệ tử cuối cùng cha nàng thu nhận, vì nhặt được bên hồ nên thật may mắn thoát khỏi cái tên thập Nhị, nếu không mỗi lần cô gọi tên sư đệ của mình thật mệt mỏi."Đại sư tỷ ở bên này".Mạnh Hạ Hạ lầu bầu: "Sao đệ không gọi ta là Mạnh sư tỷ, ta đã bảo đệ ta không thích tên tên đó nghe thật già"."Tỷ thật khó tính".A Hồ hơi dừng bước đợi Mạnh Hạ Hạ:"Đi thôi, đi theo đệ"."Nghe nói lần này bên kia ra giá rất cao, mười thùng vàng đấy"."Ồ vậy thì đối tượng đó chắc rất có máu mặt đây, tìm ta là đúng rồi, những tên khó chơi ngoài ta ra còn ai xử được".A Hồ, không quan tâm đ ến vị Đại sư tỷ của mình, tỷ ta bao giờ cũng nói phét, nói nhiều thành quen, trong 11 người bọn hắn tỷ ấy có đánh thắng được ai bao giờ đâu chứ." Tỷ tỷ à ít ra đệ còn từng đi theo các sư huynh ra ngoài vài lần, kinh nghiệm có, tỷ cả ngày ở nhà đọc mấy quyển sách tào lao, thì biết gì chứ"." Không phải lần này ta với đệ phối hợp sao"." Đúng nhưng phối hợp chỉ để nói đến những người cùng đẳng cấp thôi, tỷ có sao?"Bị sư đệ của mình khinh thường nàng thật là tức mà, hắn ta thì hơn nàng sao, nếu hơn còn ở chỗ này với nàng á, các sư huynh ra ngoài hết rồi, hắn ta bị bắt ở nhà trông nhà đấy.Vì tính nguy hiểm của nghề sát thủ rất cao, nên cha nàng chỉ nhận mười người làm đệ tử, nàng thì không nói rồi, còn A Hồ là do bất đắc dĩ mà thôi, cha nói nếu không phải khi nhìn thấy hắn ta, ông ấy bỗng nhớ đến nàng thì sẽ không bao giờ mềm lòng mang về.Vì thế chẳng phải hắn ta nên tỏ ra biết ơn với nàng sao, nhìn thái độ của vị sư đệ này giống với biết ơn ư, thật làm cho nàng tức chết mà."Đệ nghĩ lần này treo thưởng cao như vậy, kiểu gì tổ chức của chúng ta cũng sẽ để ý đến".A Hồ suy nghĩ rồi nói tiếp."Đệ sợ trong lúc hành động sẽ gặp các sư huynh thôi"."Gặp sao, để ta nghe ngóng xem sao, họ đi ngày nào chúng ta sẽ đi trước ngày đó một hôm"." Haha nếu họ biết chúng ta hớt tay trên, không biết vẻ mặt sẽ như thế nao, ta chỉ cần nghĩ đến là trong lòng hăng hái muốn đi làm việc rồi"." Tỷ tự tin vậy sao?""Đúng, ta muốn lấy đó để đánh bóng tên tuổi, ta phải về nghĩ lấy nghệ danh đã".Thật đau đầu nghệ danh gì chứ, A Hồ cậu đây còn chưa có mà, mà cậu cũng không biết cần nghệ danh đấy, cậu còn chưa được đóng dấu ký hiệu của tổ chức lên người đây.Trong tổ chức Đông Các những người qua sát hạch đều được đóng một chữ Mộc trên bả vai trái, những người trên 18 tuổi mới được tham gia sát hạch, bọn họ còn vài năm nữa mới tới cái tuổi ấy.Nghe nói các sư huynh đều một lần mà qua, những ai được đóng chữ Mộc lên người đều sẽ được tham gia nhiệm vụ.Tổ chức của bọn họ, có bao nhiêu người chỉ sư phụ và các sư thúc mới nắm rõ, những người cậu nhìn thấy ngoài mấy sư huynh từ nhỏ lớn lên và vị sư tỷ này của hắn, thì còn một số người nữa mà trong lúc đi theo làm nhiệm vụ cậu mới biết."Sư tỷ đi thôi."A Hồ nhìn thấy có người dùng ký hiệu để lại ở quán trà, liền bảo Mạnh Hạ Hạ đi vào."Này đệ cũng rất khá nha."Mạnh Hạ Hạ giơ ngón trỏ lên khen ngợi sư đệ, tiểu đệ khù khờ này của nàng không ngờ cũng được việc phết."Tất nhiên rồi, đệ từng theo sư phụ học đấy".A Hồ vênh mặt đắc ý.Mạnh Hạ Hạ nhíu mày nghi vấn: "Sao ông ấy không dạy ta?""Tỷ có học đâu, sư phụ bảo tỷ theo học, tỷ toàn lén đi chơi không chịu học đấy".A Hồ quay sang liếc xéo khinh bỉ.Mạnh Hạ Hạ tiếc nuối: "Thế à? Ta mà biết vui thế này ta sẽ chăm chỉ học thật nghiêm túc"."Ký hiệu viết gì?"Mạnh Hạ Hạ thấy A Hồ quan sát ký hiệu, nhìn như sợi mỳ kia liền hỏi."Người đó nói buổi tối ở thành tây sẽ để lại thông tin người cần chúng ta ám sát".Mạnh Hạ Hạ nhìn nhìn sợi mì kia, sao có mỗi sợi mì, mà lại nhiều chữ thế kia à? nàng nhìn A Hồ tự nhiên lòng dâng lên sự sùng bái.Nàng thấy rất thú vị, quyết tâm về nhà cũng phải đòi học mới được..

Mạnh Hạ Hạ đang nằm lì trên giường xoa x0a nắn nắn cột sống của mình.

Đại sư huynh này cũng thật quá ác rồi, bắt nàng đứng tấn tới tận canh ba.

Về đến phòng thì trời mờ mờ sáng, với thân thể đau nhức này nàng ngủ thế nào đây.

"Mạnh sư tỷ, tỷ ngủ rồi à?"

Ngoài cửa thanh âm A Hồ khe khẽ truyền vào, nghe thấy cái tên A Hồ đó nàng không muốn trả lời, mặc kệ hắn ta ở ngoài cửa thì thào gọi mãi.

"Mạnh sư tỷ, nếu tỷ không trả lời đệ tự vào đấy nhé".

A Hồ chờ đợi một hồi lâu không thấy Mạnh Hạ Hạ hồi âm, liền chủ động đẩy cửa đi vào.

Bước vào phòng, đi lại gần giường thấy Mạnh Hạ Hạ đang trừng mắt nhìn mình, cậu ta nhoẻn miệng cười nói: " Đệ biết tỷ không ngủ được mà".

Mạnh Hạ Hạ ghét bỏ: " Đệ đến đây làm gì?"

"Sư tỷ à, đệ có cái này cho tỷ, không phải tỷ thích đi làm nhiệm vụ sao?" A Hồ bỏ qua thái độ khó chịu đối với mình của Mạnh Hạ Hạ, chắp tay sau lưng tỏ vẻ bí ẩn lên tiếng.

" Thật?" Hai từ "nhiệm vụ" vừa truyền đến tai, tinh thần Mạnh Hạ Hạ liền trở lên hưng phấn, bật người ngồi dậy mong chờ.

"Đệ nào dám lừa tỷ".

Nhận được cái gật đầu xác nhận, đôi môi Mạnh Hạ Hạ nở nụ cười tươi rói: "Đâu nói ta nghe một chút".

A Hồ đặt mông ngồi xuống giường, ghé sát vào tai Mạnh Hạ Hạ thì thầm.

!

Trong bóng đêm mịt mù, hai thân ảnh một trước một sau từ trên bức tường cao trên hai mét tiếp đất an toàn.

Mạnh Hạ Hạ chỉnh lại bộ y phục trên người, sau đó nhanh chân đuổi theo A Hồ.

A Hồ là đệ tử cuối cùng cha nàng thu nhận, vì nhặt được bên hồ nên thật may mắn thoát khỏi cái tên thập Nhị, nếu không mỗi lần cô gọi tên sư đệ của mình thật mệt mỏi.

"Đại sư tỷ ở bên này".

Mạnh Hạ Hạ lầu bầu: "Sao đệ không gọi ta là Mạnh sư tỷ, ta đã bảo đệ ta không thích tên tên đó nghe thật già".

"Tỷ thật khó tính".

A Hồ hơi dừng bước đợi Mạnh Hạ Hạ:

"Đi thôi, đi theo đệ".

"Nghe nói lần này bên kia ra giá rất cao, mười thùng vàng đấy".

"Ồ vậy thì đối tượng đó chắc rất có máu mặt đây, tìm ta là đúng rồi, những tên khó chơi ngoài ta ra còn ai xử được".

A Hồ, không quan tâm đ ến vị Đại sư tỷ của mình, tỷ ta bao giờ cũng nói phét, nói nhiều thành quen, trong 11 người bọn hắn tỷ ấy có đánh thắng được ai bao giờ đâu chứ.

" Tỷ tỷ à ít ra đệ còn từng đi theo các sư huynh ra ngoài vài lần, kinh nghiệm có, tỷ cả ngày ở nhà đọc mấy quyển sách tào lao, thì biết gì chứ".

" Không phải lần này ta với đệ phối hợp sao".

" Đúng nhưng phối hợp chỉ để nói đến những người cùng đẳng cấp thôi, tỷ có sao?"

Bị sư đệ của mình khinh thường nàng thật là tức mà, hắn ta thì hơn nàng sao, nếu hơn còn ở chỗ này với nàng á, các sư huynh ra ngoài hết rồi, hắn ta bị bắt ở nhà trông nhà đấy.

Vì tính nguy hiểm của nghề sát thủ rất cao, nên cha nàng chỉ nhận mười người làm đệ tử, nàng thì không nói rồi, còn A Hồ là do bất đắc dĩ mà thôi, cha nói nếu không phải khi nhìn thấy hắn ta, ông ấy bỗng nhớ đến nàng thì sẽ không bao giờ mềm lòng mang về.

Vì thế chẳng phải hắn ta nên tỏ ra biết ơn với nàng sao, nhìn thái độ của vị sư đệ này giống với biết ơn ư, thật làm cho nàng tức chết mà.

"Đệ nghĩ lần này treo thưởng cao như vậy, kiểu gì tổ chức của chúng ta cũng sẽ để ý đến".

A Hồ suy nghĩ rồi nói tiếp.

"Đệ sợ trong lúc hành động sẽ gặp các sư huynh thôi".

"Gặp sao, để ta nghe ngóng xem sao, họ đi ngày nào chúng ta sẽ đi trước ngày đó một hôm".

" Haha nếu họ biết chúng ta hớt tay trên, không biết vẻ mặt sẽ như thế nao, ta chỉ cần nghĩ đến là trong lòng hăng hái muốn đi làm việc rồi".

" Tỷ tự tin vậy sao?"

"Đúng, ta muốn lấy đó để đánh bóng tên tuổi, ta phải về nghĩ lấy nghệ danh đã".

Thật đau đầu nghệ danh gì chứ, A Hồ cậu đây còn chưa có mà, mà cậu cũng không biết cần nghệ danh đấy, cậu còn chưa được đóng dấu ký hiệu của tổ chức lên người đây.

Trong tổ chức Đông Các những người qua sát hạch đều được đóng một chữ Mộc trên bả vai trái, những người trên 18 tuổi mới được tham gia sát hạch, bọn họ còn vài năm nữa mới tới cái tuổi ấy.

Nghe nói các sư huynh đều một lần mà qua, những ai được đóng chữ Mộc lên người đều sẽ được tham gia nhiệm vụ.

Tổ chức của bọn họ, có bao nhiêu người chỉ sư phụ và các sư thúc mới nắm rõ, những người cậu nhìn thấy ngoài mấy sư huynh từ nhỏ lớn lên và vị sư tỷ này của hắn, thì còn một số người nữa mà trong lúc đi theo làm nhiệm vụ cậu mới biết.

"Sư tỷ đi thôi.

"

A Hồ nhìn thấy có người dùng ký hiệu để lại ở quán trà, liền bảo Mạnh Hạ Hạ đi vào.

"Này đệ cũng rất khá nha.

"

Mạnh Hạ Hạ giơ ngón trỏ lên khen ngợi sư đệ, tiểu đệ khù khờ này của nàng không ngờ cũng được việc phết.

"Tất nhiên rồi, đệ từng theo sư phụ học đấy".

A Hồ vênh mặt đắc ý.

Mạnh Hạ Hạ nhíu mày nghi vấn: "Sao ông ấy không dạy ta?"

"Tỷ có học đâu, sư phụ bảo tỷ theo học, tỷ toàn lén đi chơi không chịu học đấy".

A Hồ quay sang liếc xéo khinh bỉ.

Mạnh Hạ Hạ tiếc nuối: "Thế à? Ta mà biết vui thế này ta sẽ chăm chỉ học thật nghiêm túc".

"Ký hiệu viết gì?"

Mạnh Hạ Hạ thấy A Hồ quan sát ký hiệu, nhìn như sợi mỳ kia liền hỏi.

"Người đó nói buổi tối ở thành tây sẽ để lại thông tin người cần chúng ta ám sát".

Mạnh Hạ Hạ nhìn nhìn sợi mì kia, sao có mỗi sợi mì, mà lại nhiều chữ thế kia à? nàng nhìn A Hồ tự nhiên lòng dâng lên sự sùng bái.

Nàng thấy rất thú vị, quyết tâm về nhà cũng phải đòi học mới được.

.

Hoàng Thượng Có Ý Với TaTác giả: LalamTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng"Mạnh Hạ Hạ là sát thủ cấp một hành nghề từ năm tám tuổi, đến nay đã có mười năm kinh nghiệm trong làng sát thủ, tiếng tăm cũng khá tốt. Làm việc cẩn trọng, chưa vụ nào là thất bại". Ẩn sâu trong cánh rừng trúc, thanh âm thiếu niên theo cơn gió vang vọng khắp chốn. Đi dần đi dần xuyên qua những cây trúc mọc xen kẽ nhau, ngôi nhà đơn sơ được khu rừng bao bọc hiện ra. Nơi chòi nghỉ mát trong sân nhà, người nam nhân kê cây bút trên tay lên nghiên mực nghiêng đầu hỏi nữ nhân bên cạnh: "Mạnh sư tỷ ta ghi như thế đã được chưa?" Mạnh Hạ Hạ nhìn tờ giấy tiểu Hồ ghi xem qua, cảm thấy rất hài lòng gật đầu. A Hồ lớn tuổi hơn nàng, nhưng lại là người đến sau hắn chính là sư đệ của nàng, nhưng hắn cảm thấy vị sư tỷ của mình không bằng hắn, võ nghệ và cả trí tuệ đều thua hắn, nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của nàng mà thầm cảm thán. Sư tỷ này của hắn chả ra sao cả chỉ được cái tài bốc phét thôi, cái gì sát thủ số một chứ? Số mười còn không bằng đấy, đã thế còn bắt hắn viết khống tuổi, may là con gái sư phụ… Mạnh Hạ Hạ đang nằm lì trên giường xoa x0a nắn nắn cột sống của mình.Đại sư huynh này cũng thật quá ác rồi, bắt nàng đứng tấn tới tận canh ba.Về đến phòng thì trời mờ mờ sáng, với thân thể đau nhức này nàng ngủ thế nào đây."Mạnh sư tỷ, tỷ ngủ rồi à?"Ngoài cửa thanh âm A Hồ khe khẽ truyền vào, nghe thấy cái tên A Hồ đó nàng không muốn trả lời, mặc kệ hắn ta ở ngoài cửa thì thào gọi mãi."Mạnh sư tỷ, nếu tỷ không trả lời đệ tự vào đấy nhé".A Hồ chờ đợi một hồi lâu không thấy Mạnh Hạ Hạ hồi âm, liền chủ động đẩy cửa đi vào.Bước vào phòng, đi lại gần giường thấy Mạnh Hạ Hạ đang trừng mắt nhìn mình, cậu ta nhoẻn miệng cười nói: " Đệ biết tỷ không ngủ được mà".Mạnh Hạ Hạ ghét bỏ: " Đệ đến đây làm gì?""Sư tỷ à, đệ có cái này cho tỷ, không phải tỷ thích đi làm nhiệm vụ sao?" A Hồ bỏ qua thái độ khó chịu đối với mình của Mạnh Hạ Hạ, chắp tay sau lưng tỏ vẻ bí ẩn lên tiếng." Thật?" Hai từ "nhiệm vụ" vừa truyền đến tai, tinh thần Mạnh Hạ Hạ liền trở lên hưng phấn, bật người ngồi dậy mong chờ."Đệ nào dám lừa tỷ".Nhận được cái gật đầu xác nhận, đôi môi Mạnh Hạ Hạ nở nụ cười tươi rói: "Đâu nói ta nghe một chút".A Hồ đặt mông ngồi xuống giường, ghé sát vào tai Mạnh Hạ Hạ thì thầm.!Trong bóng đêm mịt mù, hai thân ảnh một trước một sau từ trên bức tường cao trên hai mét tiếp đất an toàn.Mạnh Hạ Hạ chỉnh lại bộ y phục trên người, sau đó nhanh chân đuổi theo A Hồ.A Hồ là đệ tử cuối cùng cha nàng thu nhận, vì nhặt được bên hồ nên thật may mắn thoát khỏi cái tên thập Nhị, nếu không mỗi lần cô gọi tên sư đệ của mình thật mệt mỏi."Đại sư tỷ ở bên này".Mạnh Hạ Hạ lầu bầu: "Sao đệ không gọi ta là Mạnh sư tỷ, ta đã bảo đệ ta không thích tên tên đó nghe thật già"."Tỷ thật khó tính".A Hồ hơi dừng bước đợi Mạnh Hạ Hạ:"Đi thôi, đi theo đệ"."Nghe nói lần này bên kia ra giá rất cao, mười thùng vàng đấy"."Ồ vậy thì đối tượng đó chắc rất có máu mặt đây, tìm ta là đúng rồi, những tên khó chơi ngoài ta ra còn ai xử được".A Hồ, không quan tâm đ ến vị Đại sư tỷ của mình, tỷ ta bao giờ cũng nói phét, nói nhiều thành quen, trong 11 người bọn hắn tỷ ấy có đánh thắng được ai bao giờ đâu chứ." Tỷ tỷ à ít ra đệ còn từng đi theo các sư huynh ra ngoài vài lần, kinh nghiệm có, tỷ cả ngày ở nhà đọc mấy quyển sách tào lao, thì biết gì chứ"." Không phải lần này ta với đệ phối hợp sao"." Đúng nhưng phối hợp chỉ để nói đến những người cùng đẳng cấp thôi, tỷ có sao?"Bị sư đệ của mình khinh thường nàng thật là tức mà, hắn ta thì hơn nàng sao, nếu hơn còn ở chỗ này với nàng á, các sư huynh ra ngoài hết rồi, hắn ta bị bắt ở nhà trông nhà đấy.Vì tính nguy hiểm của nghề sát thủ rất cao, nên cha nàng chỉ nhận mười người làm đệ tử, nàng thì không nói rồi, còn A Hồ là do bất đắc dĩ mà thôi, cha nói nếu không phải khi nhìn thấy hắn ta, ông ấy bỗng nhớ đến nàng thì sẽ không bao giờ mềm lòng mang về.Vì thế chẳng phải hắn ta nên tỏ ra biết ơn với nàng sao, nhìn thái độ của vị sư đệ này giống với biết ơn ư, thật làm cho nàng tức chết mà."Đệ nghĩ lần này treo thưởng cao như vậy, kiểu gì tổ chức của chúng ta cũng sẽ để ý đến".A Hồ suy nghĩ rồi nói tiếp."Đệ sợ trong lúc hành động sẽ gặp các sư huynh thôi"."Gặp sao, để ta nghe ngóng xem sao, họ đi ngày nào chúng ta sẽ đi trước ngày đó một hôm"." Haha nếu họ biết chúng ta hớt tay trên, không biết vẻ mặt sẽ như thế nao, ta chỉ cần nghĩ đến là trong lòng hăng hái muốn đi làm việc rồi"." Tỷ tự tin vậy sao?""Đúng, ta muốn lấy đó để đánh bóng tên tuổi, ta phải về nghĩ lấy nghệ danh đã".Thật đau đầu nghệ danh gì chứ, A Hồ cậu đây còn chưa có mà, mà cậu cũng không biết cần nghệ danh đấy, cậu còn chưa được đóng dấu ký hiệu của tổ chức lên người đây.Trong tổ chức Đông Các những người qua sát hạch đều được đóng một chữ Mộc trên bả vai trái, những người trên 18 tuổi mới được tham gia sát hạch, bọn họ còn vài năm nữa mới tới cái tuổi ấy.Nghe nói các sư huynh đều một lần mà qua, những ai được đóng chữ Mộc lên người đều sẽ được tham gia nhiệm vụ.Tổ chức của bọn họ, có bao nhiêu người chỉ sư phụ và các sư thúc mới nắm rõ, những người cậu nhìn thấy ngoài mấy sư huynh từ nhỏ lớn lên và vị sư tỷ này của hắn, thì còn một số người nữa mà trong lúc đi theo làm nhiệm vụ cậu mới biết."Sư tỷ đi thôi."A Hồ nhìn thấy có người dùng ký hiệu để lại ở quán trà, liền bảo Mạnh Hạ Hạ đi vào."Này đệ cũng rất khá nha."Mạnh Hạ Hạ giơ ngón trỏ lên khen ngợi sư đệ, tiểu đệ khù khờ này của nàng không ngờ cũng được việc phết."Tất nhiên rồi, đệ từng theo sư phụ học đấy".A Hồ vênh mặt đắc ý.Mạnh Hạ Hạ nhíu mày nghi vấn: "Sao ông ấy không dạy ta?""Tỷ có học đâu, sư phụ bảo tỷ theo học, tỷ toàn lén đi chơi không chịu học đấy".A Hồ quay sang liếc xéo khinh bỉ.Mạnh Hạ Hạ tiếc nuối: "Thế à? Ta mà biết vui thế này ta sẽ chăm chỉ học thật nghiêm túc"."Ký hiệu viết gì?"Mạnh Hạ Hạ thấy A Hồ quan sát ký hiệu, nhìn như sợi mỳ kia liền hỏi."Người đó nói buổi tối ở thành tây sẽ để lại thông tin người cần chúng ta ám sát".Mạnh Hạ Hạ nhìn nhìn sợi mì kia, sao có mỗi sợi mì, mà lại nhiều chữ thế kia à? nàng nhìn A Hồ tự nhiên lòng dâng lên sự sùng bái.Nàng thấy rất thú vị, quyết tâm về nhà cũng phải đòi học mới được..

Chương 2: 2: Công Việc Đầu Tiên