Nhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng…
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… “Đây là do anh tự làm tự chịu, không thể oán tráchhọ. Thật ra nếu như chính anh biết được con gái củamình lại tìm đến một gã như vậy, chắc anh cũng sẽđánh gãy chân nó mất”, Hoắc Khải cười nói.“Cho nên không cần phải lo, anh nhất định sẽ thểhiện thật tốt, cố gắng thay đổi ấn tượng xấu của họđối với anh”.Lúc này Đường Đường đang tập trung ăn thịt cua,nghe vậy thì ngẩng đầu lên, bối rối nhìn Hoắc Khải màhỏi: “Bố, sao bố lại muốn đánh con?”Hoắc Khải cười to, xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé,dịu dàng nói: “Bố làm sao mà nỡ đánh con kia chứ,con nghe nhầm rồi”.“Vâng ạ!” Đường Đường vui vẻ lắc lắc đầu, rồiquay lại tiếp tục xử lý nốt cái càng cua trước mặt.Nhìn hai bố con hòa thuận như vậy, Ninh Thầncảm thấy trong lòng cũng bình yên hơn, bao nhiêu loâu dường như cũng nhanh chóng tan biến.Sau khi ăn xong, trên đường về nhà, Ninh Thần gọiđiện thoại cho Ninh Ngọc Lâm, nói với cậu ta rằngChương 34: Phản ứng của bố mẹmấy ngày nữa cô sẽ cùng với Hoắc Khải về thămngười lớn trong nhà.Chuyện này khiến cho Ninh Ngọc Lâm rất vuimừng. Hoắc Khải đó có đến hay không thì cậu ta cũngchẳng quan tâm, cậu ta chỉ rất vui vì chị gái ruột cóthể trở về thăm gia đình.Mặc dù trước mặt người ngoài, bố mẹ luôn thểhiện rằng họ là người cứng rắn, đối với Ninh Thần thìrất hay phàn nàn trách mắng, nhưng thật ra trongthâm tâm của hai người họ vẫn nhớ đến cô con gáinày rất nhiều.Nhưng mà người già lại hay quan tâm đến thểdiện, nên trước mặt con cháu thì họ không bao giờthể hiện nội tâm thật sự của mình ra bên ngoài.Ninh Ngọc Lâm là con trai của họ, ngày ngày sốngcùng nhau, cho dù bố mẹ không nói gì, trong lòng củacậu ta cũng tự có thể hiểu được.“Vâng, khi nào mọi người về tới thì nói cho em biếtmột tiếng, em sẽ ra đón!” Ninh Ngọc Lâm vui vẻ nói.“Không cần đâu, khi nào đến thì tụi chị tự đi taxi làđược rồi. Chắc là Chủ Nhật tụi chị sẽ về, vì thứ bảyĐường Đường vẫn còn phải tham gia lớp ôn luyệntiếng anh nữa”, Ninh Thần nói.“Được rồi, ngày nào cũng được!” Ninh Ngọc LâmChương 34: Phản ứng của bố mẹbật cười vui vẻ nói.Sau khi cúp điện thoại, Ninh Thần quay sang HoắcKhải: “Ngọc Lâm rất vui. Xem ra gần đây ấn tượng củacậu ấy đối với anh cũng không còn tệ như trước nữa.Lúc trước mà nghe nói chúng ta cùng nhau quay về,cậu ấy lúc nào cũng làm như là vừa sặc phải một conruồi”.“Câu vừa nãy của em vừa nói đã đắc tội cả haingười luôn đấy, lúc gặp Ngọc Lâm anh nhất định phảicùng cậu ta tính sổ với em”, Hoắc Khải làm bộ nhưkhông hài lòng.Ninh Thần mỉm cười, không giải thích, cô biết thậtra Hoắc Khải không hề tức giận, đây chỉ là trò đùagiỡn của hai vợ chồng mà thôi.Đường Đường cũng rất vui khi biết rằng cô bé sắpđược gặp ông bà của mình.Từ trước đến nay cô bé luôn được Ninh Ngọc Lâmđưa về nhà ông bà một mình trong hai ngày cuối tuần.Với cô bé, về nhà ông bà một mình không có gì thú vị,được về nhà ông bà cùng với bố mẹ mới thật sự làchuyện vui vẻ.Ninh Ngọc Lâm lúc này cũng từ trên lầu hai chạyxuống, nói với người phụ nữ đang cân trái cây chokhách: “Mẹ, chị nói mấy ngày nữa sẽ trở về thăm bốChương 34: Phản ứng của bố mẹmẹ!”“Trái cây của ông đây, đi cẩn thận”, người phụ nữđưa trái cây vừa cân cho khách hàng, sau khi nhậntiền thì liếc nhìn cậu ta rồi nói: “Con bé trở về mộtmình sao?”“Không phải, chị ấy đưa cả anh rể cùng về” NinhNgọc Lâm đáp.“Thằng đó không phải là anh rể của con!” một bànchân to đá vào mông của Ninh Ngọc Lâm, tiếp đến làgiọng nói lạnh lùng của Ninh Quốc Năng cất lên: “Gọiđiện thoại cho chị gái của con, kêu nó đừng có vềđây!”Ninh Ngọc Lâm thừa biết ông bố của mình chỉđang vớt vát chút mặt mũi, ông ấy cũng rất hi vọngNinh Thần sẽ về thăm nhà, nhưng ngoài miệng thì vẫncố nói chuyện ngang ngược như vậy.Cậu ta phủi phủi vết giày trên mông của mình mànói: “Thật ra Lý Phong đã thay đổi rất nhiều, bố mẹkhông biết đó thôi, anh ta rất có tài kinh doanh, cáchđây mấy ngày còn giúp cho xưởng của con bán đượcmột đơn hàng lớn, ngay cả sếp Hoàng cũng phải khenngợi anh ấy. Hơn nữa mấy ngày trước lúc con đếnthăm chị, con thấy anh ta cũng đối xử với chị rất tốt,hoàn toàn không giống với dáng vẻ vô dụng trướckia”.Chương 34: Phản ứng của bố mẹDù sao cũng phải đợi anh ta về đây thì mới biếtđược.Không nói thêm về chuyện đó nữa, Ninh NgọcLâm bốc lấy một quả quýt trên kệ, vừa ăn vừa nói:“Chị nói chắc là Chủ Nhật mới về, vì thứ bảy ĐườngĐường còn có lớp ôn luyện tiếng Anh. Trước đó consẽ tìm người mua một ít hải sản, phì, quýt gì thếkhông biết, chua thế cơ chứ! Mẹ, mẹ lấy hàng này ởđâu vậy?”“Đừng mong gạt bố, Lý Phong đó là người như thếnào, bố còn không biết hay sao?” vẻ mặt ông NinhQuốc Năng ảm đạm nói: “Nếu như chị gái của conmuốn về, thì một mình đưa Đường Đường về đây, nhànày không có thiếu ăn thiếu mặc. Còn nếu như muốnmang cả cái thằng Lý Phong đó thì đừng có mà vácmặt về nữa! Nhà này không tiếp đón nó!”“Bố à, những gì con nói đều là sự thật, Lý Phongthật sự đã thay đổi rất nhiều, gặp anh ấy xong thì bốsẽ biết thôi!” Ninh Ngọc Lâm nói chắc nịch.“Con ăn đập chưa đủ phải không?”, ông NinhQuốc Năng đẩy con trai mình ra, nói ngay: “Biến rachỗ khác, tôi không muốn nghe mấy lời nhăng cuộicủa anh nữa!”Trong lòng của Ninh Quốc Năng nghĩ, những gì màNinh Ngọc Lâm vừa nói chẳng qua chỉ là cái cớ vìChương 34: Phản ứng của bố mẹmuốn Ninh Thần được về thăm gia đình.Một người như Lý Phong thì làm gì có thể thay đổiđược?Từ một tên phế vật vô phương cứu chữa trở thànhmột tên ngu độn vô dụng?Thế thì có gì khác biệt chứ?Một đứa con rể như vậy bước vào cái nhà này, thìmặt mũi của ông biết để đi đâu? Hàng xóm láng giềngmà biết được, chắc chắn họ sẽ cười vào mặt của ông.Lúc đó khi Ninh Quốc Năng ném món quà mà LýPhong tặng ra khỏi cửa, ông ấy đã nói rất nặng, nhànày còn có ông một ngày nào thì Lý Phong đừng hòngbước vào cửa một bước!Vì vậy, cho dù ông có nhớ con gái đến mức nào,ông cũng không hề muốn trông thấy mặt của LýPhong ở trong nhà của ông.Ninh Ngọc Lâm cũng hiểu ý của bố mình, nênkhông nói nhiều thêm nữa, cậu biết ông ấy rốt cuộccũng chỉ nói miệng mà thôi. Nhổ quả quýt chua cháttrong miệng ra, Ninh Ngọc Lâm tưởng như răng lợicủa mình cũng muốn lung lay.“Mua hải sản cái gì chứ, đã bốc quýt ăn rồi còn đòihỏi, biến ngay!” Ninh Quốc Năng đánh cho Ninh NgọcLâm một cái.Chương 34: Phản ứng của bố mẹ“Quả quýt này thật sự rất chua, không tin thì bốcũng ăn thử xem!” Ninh Ngọc Lâm oan ức nói.“Đợt này đúng là nhập hàng từ nơi khác, ôngmắng oan nó rồi!“ Đặng Tuấn Mai đứng một bên ủ rũnói.“Sao chứ, không phải bà vẫn nhập hàng ở chỗ củachú Dương hay sao? Làm sao mà lại đổi?“ Ninh QuốcNăng hỏi.“Đừng nói nữa, khu vực đất trồng trọt của nhà ôngấy bị sụt lún, cây trái đều bị hủy hoại, ông Dương gấpđến nỗi bị xuất huyết não phải nhập viện rồi. Bây giờkhông chỉ nhà chúng ta không có hàng để nhập bán,mà tất cả những cửa hàng quanh đây bây giờ đềuphải nhập hàng từ nơi khác, hoặc đến những vườn tráicây chất lượng kém quanh đây để mua” bà ĐặngTuấn Mai thở dài nói.Cửa hàng trái cây của họ không lớn, diện tích cửahàng chỉ tầm bảy mươi đến tám mươi mét vuông.Trước đây nhập hàng từ vườn cây ăn trái của lãoDương, hương vị ngon mà giá cả rất ổn định, đượcnhiều người địa phương đón nhận.Bây giờ vườn cây ăn trái ngon nhất của địaphương đã không còn, đối với những cửa hàng hoaquả lớn thì cũng chẳng thành vấn đề vì họ có thểChương 34: Phản ứng của bố mẹnhập hàng từ những nguồn cung cấp khác, thế nhưngđối với cửa hàng trái cây nhỏ của Đặng Tuấn Mai, nếuchọn nguồn nhập trái cây từ những nơi khác thì chỉphí sẽ rất cao, nên bà chỉ có thể nhập hàng từ nhữngvườn trái cây chất lượng kém quanh đây.Những vườn trái cây vốn bị chèn ép dến không cóđất sống kia bây giờ đột nhiên trở nên có giá.Không chỉ tăng giá mà còn không cho người tachọn lựa.Quả tốt quả xấu, tất cả đều được bán thành mộtđống hổ lốn, đến tay người mua thế nào dường nhưhoàn toàn phụ thuộc vào sự may rủi.Vận may của bà Đặng Tuấn Mai rõ ràng là khôngtốt lắm, chỉ có thể mang về một mẻ quýt chua, mấyquả đào thì còn tạm được, nhưng mà vẫn nhỏ quá,chất lượng hoàn toàn kém hơn trước.Đã thế giá nhập hàng còn cao hơn trước, nếu bánra giá thấp thì không kiếm được lời, thậm chí còn bị lỗ.Mà giữ nguyên giá bán thì lại không có khách mua.Ninh Quốc Năng với Đặng Tuấn Mai mấy ngày naycòn đang lo lắng về việc xảy ra trong cửa hàng, bâygiờ còn nghe nói Lý Phong sẽ đến, tâm trạng của họlại càng không tốt.Bán hay không bán, đều khiến cho người ta đauChương 34: Phản ứng của bố mẹđầu.Đối với việc này Ninh Ngọc Lâm cũng không thểgiúp thêm được gì, công việc của cậu là làm bình đunnước, chẳng liên quan gì đến việc bán trái cây của bốmẹ cả, muốn giúp cũng không giúp được.“Thôi được rồi, có nói với con chuyện này cũng vôích. Ăn xong rồi nhổ ra lung tung, nhìn đi, gớm chết điđược!“ Đặng Tuấn Mai sốt ruột nói.Ninh Ngọc Lâm biết mẹ của mình đang gặpchuyện không vui nên cũng không nói nhiều thêm.Sáng sớm hôm sau, Ninh Ngọc Lâm thức dậy, thấythông báo từ Taobao, nhắc nhở rằng việc đăng ký cửahàng đã được thông qua, thể mở cửa buôn bán bất cứlúc nào.Đây đúng là một tin tức tuyệt vời đối với cậu ta.Ninh Ngọc Lâm không nói tiếng nào, thay quần áođi ra ngoài, đến thẳng chỗ của Hoắc Khải.Khi đến nơi thì cũng vừa hay gặp Ninh Thần đónĐường Đường đi học về.“Sao em lại ở đây?” Ninh Thần dừng xe điện bêncạnh rồi hỏi cậu.“Em đến tìm anh Lý Phong, đơn xin mở cửa hàngflagship của tụi em đã được thông qua rồi, sếp Hoàngbảo em đến tìm anh ấy để nhanh chóng xử lý việcChương 34: Phản ứng của bố mẹtuyển dụng!”, Ninh Ngọc Lâm nói xong thì nhìn NinhThần, nét mặt có chút hồ nghỉ hỏi: “Sao hôm nay chịkhông đi làm?”“Chị nghỉ việc rồi”. Ninh Thần lấy chìa khóa ra, mởcửa.“Chị nghỉ việc rồi à?” Ninh Ngọc Lâm nghe vậy thìcũng không tỏ ra quá kinh ngạc, gật đầu nói: “Nghỉ rồicũng tốt, chị cùng Lý Phong làm cái cửa hàng Taobaocũng không tệ đâu, lợi nhuận mỗi ngày mấy ngàn tệ,lại không cần nhìn sắc mặt của người khác, chẳngphải rất tốt sao?”
“Đây là do anh tự làm tự chịu, không thể oán trách
họ. Thật ra nếu như chính anh biết được con gái của
mình lại tìm đến một gã như vậy, chắc anh cũng sẽ
đánh gãy chân nó mất”, Hoắc Khải cười nói.
“Cho nên không cần phải lo, anh nhất định sẽ thể
hiện thật tốt, cố gắng thay đổi ấn tượng xấu của họ
đối với anh”.
Lúc này Đường Đường đang tập trung ăn thịt cua,
nghe vậy thì ngẩng đầu lên, bối rối nhìn Hoắc Khải mà
hỏi: “Bố, sao bố lại muốn đánh con?”
Hoắc Khải cười to, xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé,
dịu dàng nói: “Bố làm sao mà nỡ đánh con kia chứ,
con nghe nhầm rồi”.
“Vâng ạ!” Đường Đường vui vẻ lắc lắc đầu, rồi
quay lại tiếp tục xử lý nốt cái càng cua trước mặt.
Nhìn hai bố con hòa thuận như vậy, Ninh Thần
cảm thấy trong lòng cũng bình yên hơn, bao nhiêu lo
âu dường như cũng nhanh chóng tan biến.
Sau khi ăn xong, trên đường về nhà, Ninh Thần gọi
điện thoại cho Ninh Ngọc Lâm, nói với cậu ta rằng
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
mấy ngày nữa cô sẽ cùng với Hoắc Khải về thăm
người lớn trong nhà.
Chuyện này khiến cho Ninh Ngọc Lâm rất vui
mừng. Hoắc Khải đó có đến hay không thì cậu ta cũng
chẳng quan tâm, cậu ta chỉ rất vui vì chị gái ruột có
thể trở về thăm gia đình.
Mặc dù trước mặt người ngoài, bố mẹ luôn thể
hiện rằng họ là người cứng rắn, đối với Ninh Thần thì
rất hay phàn nàn trách mắng, nhưng thật ra trong
thâm tâm của hai người họ vẫn nhớ đến cô con gái
này rất nhiều.
Nhưng mà người già lại hay quan tâm đến thể
diện, nên trước mặt con cháu thì họ không bao giờ
thể hiện nội tâm thật sự của mình ra bên ngoài.
Ninh Ngọc Lâm là con trai của họ, ngày ngày sống
cùng nhau, cho dù bố mẹ không nói gì, trong lòng của
cậu ta cũng tự có thể hiểu được.
“Vâng, khi nào mọi người về tới thì nói cho em biết
một tiếng, em sẽ ra đón!” Ninh Ngọc Lâm vui vẻ nói.
“Không cần đâu, khi nào đến thì tụi chị tự đi taxi là
được rồi. Chắc là Chủ Nhật tụi chị sẽ về, vì thứ bảy
Đường Đường vẫn còn phải tham gia lớp ôn luyện
tiếng anh nữa”, Ninh Thần nói.
“Được rồi, ngày nào cũng được!” Ninh Ngọc Lâm
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
bật cười vui vẻ nói.
Sau khi cúp điện thoại, Ninh Thần quay sang Hoắc
Khải: “Ngọc Lâm rất vui. Xem ra gần đây ấn tượng của
cậu ấy đối với anh cũng không còn tệ như trước nữa.
Lúc trước mà nghe nói chúng ta cùng nhau quay về,
cậu ấy lúc nào cũng làm như là vừa sặc phải một con
ruồi”.
“Câu vừa nãy của em vừa nói đã đắc tội cả hai
người luôn đấy, lúc gặp Ngọc Lâm anh nhất định phải
cùng cậu ta tính sổ với em”, Hoắc Khải làm bộ như
không hài lòng.
Ninh Thần mỉm cười, không giải thích, cô biết thật
ra Hoắc Khải không hề tức giận, đây chỉ là trò đùa
giỡn của hai vợ chồng mà thôi.
Đường Đường cũng rất vui khi biết rằng cô bé sắp
được gặp ông bà của mình.
Từ trước đến nay cô bé luôn được Ninh Ngọc Lâm
đưa về nhà ông bà một mình trong hai ngày cuối tuần.
Với cô bé, về nhà ông bà một mình không có gì thú vị,
được về nhà ông bà cùng với bố mẹ mới thật sự là
chuyện vui vẻ.
Ninh Ngọc Lâm lúc này cũng từ trên lầu hai chạy
xuống, nói với người phụ nữ đang cân trái cây cho
khách: “Mẹ, chị nói mấy ngày nữa sẽ trở về thăm bố
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
mẹ!”
“Trái cây của ông đây, đi cẩn thận”, người phụ nữ
đưa trái cây vừa cân cho khách hàng, sau khi nhận
tiền thì liếc nhìn cậu ta rồi nói: “Con bé trở về một
mình sao?”
“Không phải, chị ấy đưa cả anh rể cùng về” Ninh
Ngọc Lâm đáp.
“Thằng đó không phải là anh rể của con!” một bàn
chân to đá vào mông của Ninh Ngọc Lâm, tiếp đến là
giọng nói lạnh lùng của Ninh Quốc Năng cất lên: “Gọi
điện thoại cho chị gái của con, kêu nó đừng có về
đây!”
Ninh Ngọc Lâm thừa biết ông bố của mình chỉ
đang vớt vát chút mặt mũi, ông ấy cũng rất hi vọng
Ninh Thần sẽ về thăm nhà, nhưng ngoài miệng thì vẫn
cố nói chuyện ngang ngược như vậy.
Cậu ta phủi phủi vết giày trên mông của mình mà
nói: “Thật ra Lý Phong đã thay đổi rất nhiều, bố mẹ
không biết đó thôi, anh ta rất có tài kinh doanh, cách
đây mấy ngày còn giúp cho xưởng của con bán được
một đơn hàng lớn, ngay cả sếp Hoàng cũng phải khen
ngợi anh ấy. Hơn nữa mấy ngày trước lúc con đến
thăm chị, con thấy anh ta cũng đối xử với chị rất tốt,
hoàn toàn không giống với dáng vẻ vô dụng trước
kia”.
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
Dù sao cũng phải đợi anh ta về đây thì mới biết
được.
Không nói thêm về chuyện đó nữa, Ninh Ngọc
Lâm bốc lấy một quả quýt trên kệ, vừa ăn vừa nói:
“Chị nói chắc là Chủ Nhật mới về, vì thứ bảy Đường
Đường còn có lớp ôn luyện tiếng Anh. Trước đó con
sẽ tìm người mua một ít hải sản, phì, quýt gì thế
không biết, chua thế cơ chứ! Mẹ, mẹ lấy hàng này ở
đâu vậy?”
“Đừng mong gạt bố, Lý Phong đó là người như thế
nào, bố còn không biết hay sao?” vẻ mặt ông Ninh
Quốc Năng ảm đạm nói: “Nếu như chị gái của con
muốn về, thì một mình đưa Đường Đường về đây, nhà
này không có thiếu ăn thiếu mặc. Còn nếu như muốn
mang cả cái thằng Lý Phong đó thì đừng có mà vác
mặt về nữa! Nhà này không tiếp đón nó!”
“Bố à, những gì con nói đều là sự thật, Lý Phong
thật sự đã thay đổi rất nhiều, gặp anh ấy xong thì bố
sẽ biết thôi!” Ninh Ngọc Lâm nói chắc nịch.
“Con ăn đập chưa đủ phải không?”, ông Ninh
Quốc Năng đẩy con trai mình ra, nói ngay: “Biến ra
chỗ khác, tôi không muốn nghe mấy lời nhăng cuội
của anh nữa!”
Trong lòng của Ninh Quốc Năng nghĩ, những gì mà
Ninh Ngọc Lâm vừa nói chẳng qua chỉ là cái cớ vì
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
muốn Ninh Thần được về thăm gia đình.
Một người như Lý Phong thì làm gì có thể thay đổi
được?
Từ một tên phế vật vô phương cứu chữa trở thành
một tên ngu độn vô dụng?
Thế thì có gì khác biệt chứ?
Một đứa con rể như vậy bước vào cái nhà này, thì
mặt mũi của ông biết để đi đâu? Hàng xóm láng giềng
mà biết được, chắc chắn họ sẽ cười vào mặt của ông.
Lúc đó khi Ninh Quốc Năng ném món quà mà Lý
Phong tặng ra khỏi cửa, ông ấy đã nói rất nặng, nhà
này còn có ông một ngày nào thì Lý Phong đừng hòng
bước vào cửa một bước!
Vì vậy, cho dù ông có nhớ con gái đến mức nào,
ông cũng không hề muốn trông thấy mặt của Lý
Phong ở trong nhà của ông.
Ninh Ngọc Lâm cũng hiểu ý của bố mình, nên
không nói nhiều thêm nữa, cậu biết ông ấy rốt cuộc
cũng chỉ nói miệng mà thôi. Nhổ quả quýt chua chát
trong miệng ra, Ninh Ngọc Lâm tưởng như răng lợi
của mình cũng muốn lung lay.
“Mua hải sản cái gì chứ, đã bốc quýt ăn rồi còn đòi
hỏi, biến ngay!” Ninh Quốc Năng đánh cho Ninh Ngọc
Lâm một cái.
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
“Quả quýt này thật sự rất chua, không tin thì bố
cũng ăn thử xem!” Ninh Ngọc Lâm oan ức nói.
“Đợt này đúng là nhập hàng từ nơi khác, ông
mắng oan nó rồi!“ Đặng Tuấn Mai đứng một bên ủ rũ
nói.
“Sao chứ, không phải bà vẫn nhập hàng ở chỗ của
chú Dương hay sao? Làm sao mà lại đổi?“ Ninh Quốc
Năng hỏi.
“Đừng nói nữa, khu vực đất trồng trọt của nhà ông
ấy bị sụt lún, cây trái đều bị hủy hoại, ông Dương gấp
đến nỗi bị xuất huyết não phải nhập viện rồi. Bây giờ
không chỉ nhà chúng ta không có hàng để nhập bán,
mà tất cả những cửa hàng quanh đây bây giờ đều
phải nhập hàng từ nơi khác, hoặc đến những vườn trái
cây chất lượng kém quanh đây để mua” bà Đặng
Tuấn Mai thở dài nói.
Cửa hàng trái cây của họ không lớn, diện tích cửa
hàng chỉ tầm bảy mươi đến tám mươi mét vuông.
Trước đây nhập hàng từ vườn cây ăn trái của lão
Dương, hương vị ngon mà giá cả rất ổn định, được
nhiều người địa phương đón nhận.
Bây giờ vườn cây ăn trái ngon nhất của địa
phương đã không còn, đối với những cửa hàng hoa
quả lớn thì cũng chẳng thành vấn đề vì họ có thể
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
nhập hàng từ những nguồn cung cấp khác, thế nhưng
đối với cửa hàng trái cây nhỏ của Đặng Tuấn Mai, nếu
chọn nguồn nhập trái cây từ những nơi khác thì chỉ
phí sẽ rất cao, nên bà chỉ có thể nhập hàng từ những
vườn trái cây chất lượng kém quanh đây.
Những vườn trái cây vốn bị chèn ép dến không có
đất sống kia bây giờ đột nhiên trở nên có giá.
Không chỉ tăng giá mà còn không cho người ta
chọn lựa.
Quả tốt quả xấu, tất cả đều được bán thành một
đống hổ lốn, đến tay người mua thế nào dường như
hoàn toàn phụ thuộc vào sự may rủi.
Vận may của bà Đặng Tuấn Mai rõ ràng là không
tốt lắm, chỉ có thể mang về một mẻ quýt chua, mấy
quả đào thì còn tạm được, nhưng mà vẫn nhỏ quá,
chất lượng hoàn toàn kém hơn trước.
Đã thế giá nhập hàng còn cao hơn trước, nếu bán
ra giá thấp thì không kiếm được lời, thậm chí còn bị lỗ.
Mà giữ nguyên giá bán thì lại không có khách mua.
Ninh Quốc Năng với Đặng Tuấn Mai mấy ngày nay
còn đang lo lắng về việc xảy ra trong cửa hàng, bây
giờ còn nghe nói Lý Phong sẽ đến, tâm trạng của họ
lại càng không tốt.
Bán hay không bán, đều khiến cho người ta đau
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
đầu.
Đối với việc này Ninh Ngọc Lâm cũng không thể
giúp thêm được gì, công việc của cậu là làm bình đun
nước, chẳng liên quan gì đến việc bán trái cây của bố
mẹ cả, muốn giúp cũng không giúp được.
“Thôi được rồi, có nói với con chuyện này cũng vô
ích. Ăn xong rồi nhổ ra lung tung, nhìn đi, gớm chết đi
được!“ Đặng Tuấn Mai sốt ruột nói.
Ninh Ngọc Lâm biết mẹ của mình đang gặp
chuyện không vui nên cũng không nói nhiều thêm.
Sáng sớm hôm sau, Ninh Ngọc Lâm thức dậy, thấy
thông báo từ Taobao, nhắc nhở rằng việc đăng ký cửa
hàng đã được thông qua, thể mở cửa buôn bán bất cứ
lúc nào.
Đây đúng là một tin tức tuyệt vời đối với cậu ta.
Ninh Ngọc Lâm không nói tiếng nào, thay quần áo
đi ra ngoài, đến thẳng chỗ của Hoắc Khải.
Khi đến nơi thì cũng vừa hay gặp Ninh Thần đón
Đường Đường đi học về.
“Sao em lại ở đây?” Ninh Thần dừng xe điện bên
cạnh rồi hỏi cậu.
“Em đến tìm anh Lý Phong, đơn xin mở cửa hàng
flagship của tụi em đã được thông qua rồi, sếp Hoàng
bảo em đến tìm anh ấy để nhanh chóng xử lý việc
Chương 34: Phản ứng của bố mẹ
tuyển dụng!”, Ninh Ngọc Lâm nói xong thì nhìn Ninh
Thần, nét mặt có chút hồ nghỉ hỏi: “Sao hôm nay chị
không đi làm?”
“Chị nghỉ việc rồi”. Ninh Thần lấy chìa khóa ra, mở
cửa.
“Chị nghỉ việc rồi à?” Ninh Ngọc Lâm nghe vậy thì
cũng không tỏ ra quá kinh ngạc, gật đầu nói: “Nghỉ rồi
cũng tốt, chị cùng Lý Phong làm cái cửa hàng Taobao
cũng không tệ đâu, lợi nhuận mỗi ngày mấy ngàn tệ,
lại không cần nhìn sắc mặt của người khác, chẳng
phải rất tốt sao?”
Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… “Đây là do anh tự làm tự chịu, không thể oán tráchhọ. Thật ra nếu như chính anh biết được con gái củamình lại tìm đến một gã như vậy, chắc anh cũng sẽđánh gãy chân nó mất”, Hoắc Khải cười nói.“Cho nên không cần phải lo, anh nhất định sẽ thểhiện thật tốt, cố gắng thay đổi ấn tượng xấu của họđối với anh”.Lúc này Đường Đường đang tập trung ăn thịt cua,nghe vậy thì ngẩng đầu lên, bối rối nhìn Hoắc Khải màhỏi: “Bố, sao bố lại muốn đánh con?”Hoắc Khải cười to, xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé,dịu dàng nói: “Bố làm sao mà nỡ đánh con kia chứ,con nghe nhầm rồi”.“Vâng ạ!” Đường Đường vui vẻ lắc lắc đầu, rồiquay lại tiếp tục xử lý nốt cái càng cua trước mặt.Nhìn hai bố con hòa thuận như vậy, Ninh Thầncảm thấy trong lòng cũng bình yên hơn, bao nhiêu loâu dường như cũng nhanh chóng tan biến.Sau khi ăn xong, trên đường về nhà, Ninh Thần gọiđiện thoại cho Ninh Ngọc Lâm, nói với cậu ta rằngChương 34: Phản ứng của bố mẹmấy ngày nữa cô sẽ cùng với Hoắc Khải về thămngười lớn trong nhà.Chuyện này khiến cho Ninh Ngọc Lâm rất vuimừng. Hoắc Khải đó có đến hay không thì cậu ta cũngchẳng quan tâm, cậu ta chỉ rất vui vì chị gái ruột cóthể trở về thăm gia đình.Mặc dù trước mặt người ngoài, bố mẹ luôn thểhiện rằng họ là người cứng rắn, đối với Ninh Thần thìrất hay phàn nàn trách mắng, nhưng thật ra trongthâm tâm của hai người họ vẫn nhớ đến cô con gáinày rất nhiều.Nhưng mà người già lại hay quan tâm đến thểdiện, nên trước mặt con cháu thì họ không bao giờthể hiện nội tâm thật sự của mình ra bên ngoài.Ninh Ngọc Lâm là con trai của họ, ngày ngày sốngcùng nhau, cho dù bố mẹ không nói gì, trong lòng củacậu ta cũng tự có thể hiểu được.“Vâng, khi nào mọi người về tới thì nói cho em biếtmột tiếng, em sẽ ra đón!” Ninh Ngọc Lâm vui vẻ nói.“Không cần đâu, khi nào đến thì tụi chị tự đi taxi làđược rồi. Chắc là Chủ Nhật tụi chị sẽ về, vì thứ bảyĐường Đường vẫn còn phải tham gia lớp ôn luyệntiếng anh nữa”, Ninh Thần nói.“Được rồi, ngày nào cũng được!” Ninh Ngọc LâmChương 34: Phản ứng của bố mẹbật cười vui vẻ nói.Sau khi cúp điện thoại, Ninh Thần quay sang HoắcKhải: “Ngọc Lâm rất vui. Xem ra gần đây ấn tượng củacậu ấy đối với anh cũng không còn tệ như trước nữa.Lúc trước mà nghe nói chúng ta cùng nhau quay về,cậu ấy lúc nào cũng làm như là vừa sặc phải một conruồi”.“Câu vừa nãy của em vừa nói đã đắc tội cả haingười luôn đấy, lúc gặp Ngọc Lâm anh nhất định phảicùng cậu ta tính sổ với em”, Hoắc Khải làm bộ nhưkhông hài lòng.Ninh Thần mỉm cười, không giải thích, cô biết thậtra Hoắc Khải không hề tức giận, đây chỉ là trò đùagiỡn của hai vợ chồng mà thôi.Đường Đường cũng rất vui khi biết rằng cô bé sắpđược gặp ông bà của mình.Từ trước đến nay cô bé luôn được Ninh Ngọc Lâmđưa về nhà ông bà một mình trong hai ngày cuối tuần.Với cô bé, về nhà ông bà một mình không có gì thú vị,được về nhà ông bà cùng với bố mẹ mới thật sự làchuyện vui vẻ.Ninh Ngọc Lâm lúc này cũng từ trên lầu hai chạyxuống, nói với người phụ nữ đang cân trái cây chokhách: “Mẹ, chị nói mấy ngày nữa sẽ trở về thăm bốChương 34: Phản ứng của bố mẹmẹ!”“Trái cây của ông đây, đi cẩn thận”, người phụ nữđưa trái cây vừa cân cho khách hàng, sau khi nhậntiền thì liếc nhìn cậu ta rồi nói: “Con bé trở về mộtmình sao?”“Không phải, chị ấy đưa cả anh rể cùng về” NinhNgọc Lâm đáp.“Thằng đó không phải là anh rể của con!” một bànchân to đá vào mông của Ninh Ngọc Lâm, tiếp đến làgiọng nói lạnh lùng của Ninh Quốc Năng cất lên: “Gọiđiện thoại cho chị gái của con, kêu nó đừng có vềđây!”Ninh Ngọc Lâm thừa biết ông bố của mình chỉđang vớt vát chút mặt mũi, ông ấy cũng rất hi vọngNinh Thần sẽ về thăm nhà, nhưng ngoài miệng thì vẫncố nói chuyện ngang ngược như vậy.Cậu ta phủi phủi vết giày trên mông của mình mànói: “Thật ra Lý Phong đã thay đổi rất nhiều, bố mẹkhông biết đó thôi, anh ta rất có tài kinh doanh, cáchđây mấy ngày còn giúp cho xưởng của con bán đượcmột đơn hàng lớn, ngay cả sếp Hoàng cũng phải khenngợi anh ấy. Hơn nữa mấy ngày trước lúc con đếnthăm chị, con thấy anh ta cũng đối xử với chị rất tốt,hoàn toàn không giống với dáng vẻ vô dụng trướckia”.Chương 34: Phản ứng của bố mẹDù sao cũng phải đợi anh ta về đây thì mới biếtđược.Không nói thêm về chuyện đó nữa, Ninh NgọcLâm bốc lấy một quả quýt trên kệ, vừa ăn vừa nói:“Chị nói chắc là Chủ Nhật mới về, vì thứ bảy ĐườngĐường còn có lớp ôn luyện tiếng Anh. Trước đó consẽ tìm người mua một ít hải sản, phì, quýt gì thếkhông biết, chua thế cơ chứ! Mẹ, mẹ lấy hàng này ởđâu vậy?”“Đừng mong gạt bố, Lý Phong đó là người như thếnào, bố còn không biết hay sao?” vẻ mặt ông NinhQuốc Năng ảm đạm nói: “Nếu như chị gái của conmuốn về, thì một mình đưa Đường Đường về đây, nhànày không có thiếu ăn thiếu mặc. Còn nếu như muốnmang cả cái thằng Lý Phong đó thì đừng có mà vácmặt về nữa! Nhà này không tiếp đón nó!”“Bố à, những gì con nói đều là sự thật, Lý Phongthật sự đã thay đổi rất nhiều, gặp anh ấy xong thì bốsẽ biết thôi!” Ninh Ngọc Lâm nói chắc nịch.“Con ăn đập chưa đủ phải không?”, ông NinhQuốc Năng đẩy con trai mình ra, nói ngay: “Biến rachỗ khác, tôi không muốn nghe mấy lời nhăng cuộicủa anh nữa!”Trong lòng của Ninh Quốc Năng nghĩ, những gì màNinh Ngọc Lâm vừa nói chẳng qua chỉ là cái cớ vìChương 34: Phản ứng của bố mẹmuốn Ninh Thần được về thăm gia đình.Một người như Lý Phong thì làm gì có thể thay đổiđược?Từ một tên phế vật vô phương cứu chữa trở thànhmột tên ngu độn vô dụng?Thế thì có gì khác biệt chứ?Một đứa con rể như vậy bước vào cái nhà này, thìmặt mũi của ông biết để đi đâu? Hàng xóm láng giềngmà biết được, chắc chắn họ sẽ cười vào mặt của ông.Lúc đó khi Ninh Quốc Năng ném món quà mà LýPhong tặng ra khỏi cửa, ông ấy đã nói rất nặng, nhànày còn có ông một ngày nào thì Lý Phong đừng hòngbước vào cửa một bước!Vì vậy, cho dù ông có nhớ con gái đến mức nào,ông cũng không hề muốn trông thấy mặt của LýPhong ở trong nhà của ông.Ninh Ngọc Lâm cũng hiểu ý của bố mình, nênkhông nói nhiều thêm nữa, cậu biết ông ấy rốt cuộccũng chỉ nói miệng mà thôi. Nhổ quả quýt chua cháttrong miệng ra, Ninh Ngọc Lâm tưởng như răng lợicủa mình cũng muốn lung lay.“Mua hải sản cái gì chứ, đã bốc quýt ăn rồi còn đòihỏi, biến ngay!” Ninh Quốc Năng đánh cho Ninh NgọcLâm một cái.Chương 34: Phản ứng của bố mẹ“Quả quýt này thật sự rất chua, không tin thì bốcũng ăn thử xem!” Ninh Ngọc Lâm oan ức nói.“Đợt này đúng là nhập hàng từ nơi khác, ôngmắng oan nó rồi!“ Đặng Tuấn Mai đứng một bên ủ rũnói.“Sao chứ, không phải bà vẫn nhập hàng ở chỗ củachú Dương hay sao? Làm sao mà lại đổi?“ Ninh QuốcNăng hỏi.“Đừng nói nữa, khu vực đất trồng trọt của nhà ôngấy bị sụt lún, cây trái đều bị hủy hoại, ông Dương gấpđến nỗi bị xuất huyết não phải nhập viện rồi. Bây giờkhông chỉ nhà chúng ta không có hàng để nhập bán,mà tất cả những cửa hàng quanh đây bây giờ đềuphải nhập hàng từ nơi khác, hoặc đến những vườn tráicây chất lượng kém quanh đây để mua” bà ĐặngTuấn Mai thở dài nói.Cửa hàng trái cây của họ không lớn, diện tích cửahàng chỉ tầm bảy mươi đến tám mươi mét vuông.Trước đây nhập hàng từ vườn cây ăn trái của lãoDương, hương vị ngon mà giá cả rất ổn định, đượcnhiều người địa phương đón nhận.Bây giờ vườn cây ăn trái ngon nhất của địaphương đã không còn, đối với những cửa hàng hoaquả lớn thì cũng chẳng thành vấn đề vì họ có thểChương 34: Phản ứng của bố mẹnhập hàng từ những nguồn cung cấp khác, thế nhưngđối với cửa hàng trái cây nhỏ của Đặng Tuấn Mai, nếuchọn nguồn nhập trái cây từ những nơi khác thì chỉphí sẽ rất cao, nên bà chỉ có thể nhập hàng từ nhữngvườn trái cây chất lượng kém quanh đây.Những vườn trái cây vốn bị chèn ép dến không cóđất sống kia bây giờ đột nhiên trở nên có giá.Không chỉ tăng giá mà còn không cho người tachọn lựa.Quả tốt quả xấu, tất cả đều được bán thành mộtđống hổ lốn, đến tay người mua thế nào dường nhưhoàn toàn phụ thuộc vào sự may rủi.Vận may của bà Đặng Tuấn Mai rõ ràng là khôngtốt lắm, chỉ có thể mang về một mẻ quýt chua, mấyquả đào thì còn tạm được, nhưng mà vẫn nhỏ quá,chất lượng hoàn toàn kém hơn trước.Đã thế giá nhập hàng còn cao hơn trước, nếu bánra giá thấp thì không kiếm được lời, thậm chí còn bị lỗ.Mà giữ nguyên giá bán thì lại không có khách mua.Ninh Quốc Năng với Đặng Tuấn Mai mấy ngày naycòn đang lo lắng về việc xảy ra trong cửa hàng, bâygiờ còn nghe nói Lý Phong sẽ đến, tâm trạng của họlại càng không tốt.Bán hay không bán, đều khiến cho người ta đauChương 34: Phản ứng của bố mẹđầu.Đối với việc này Ninh Ngọc Lâm cũng không thểgiúp thêm được gì, công việc của cậu là làm bình đunnước, chẳng liên quan gì đến việc bán trái cây của bốmẹ cả, muốn giúp cũng không giúp được.“Thôi được rồi, có nói với con chuyện này cũng vôích. Ăn xong rồi nhổ ra lung tung, nhìn đi, gớm chết điđược!“ Đặng Tuấn Mai sốt ruột nói.Ninh Ngọc Lâm biết mẹ của mình đang gặpchuyện không vui nên cũng không nói nhiều thêm.Sáng sớm hôm sau, Ninh Ngọc Lâm thức dậy, thấythông báo từ Taobao, nhắc nhở rằng việc đăng ký cửahàng đã được thông qua, thể mở cửa buôn bán bất cứlúc nào.Đây đúng là một tin tức tuyệt vời đối với cậu ta.Ninh Ngọc Lâm không nói tiếng nào, thay quần áođi ra ngoài, đến thẳng chỗ của Hoắc Khải.Khi đến nơi thì cũng vừa hay gặp Ninh Thần đónĐường Đường đi học về.“Sao em lại ở đây?” Ninh Thần dừng xe điện bêncạnh rồi hỏi cậu.“Em đến tìm anh Lý Phong, đơn xin mở cửa hàngflagship của tụi em đã được thông qua rồi, sếp Hoàngbảo em đến tìm anh ấy để nhanh chóng xử lý việcChương 34: Phản ứng của bố mẹtuyển dụng!”, Ninh Ngọc Lâm nói xong thì nhìn NinhThần, nét mặt có chút hồ nghỉ hỏi: “Sao hôm nay chịkhông đi làm?”“Chị nghỉ việc rồi”. Ninh Thần lấy chìa khóa ra, mởcửa.“Chị nghỉ việc rồi à?” Ninh Ngọc Lâm nghe vậy thìcũng không tỏ ra quá kinh ngạc, gật đầu nói: “Nghỉ rồicũng tốt, chị cùng Lý Phong làm cái cửa hàng Taobaocũng không tệ đâu, lợi nhuận mỗi ngày mấy ngàn tệ,lại không cần nhìn sắc mặt của người khác, chẳngphải rất tốt sao?”