Tác giả:

Nhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng…

Chương 35: Ván cờ khó thắng

Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… “Em tin tưởng anh ấy quá nhỉ!”, Ninh Thần nói. “Làm gì còn cách nào khác, sự thật luôn mạnh hơnmọi lời hùng biện. Em cũng muốn đấm anh ấy vài cái lắm,tiếc rằng xem ra bây giờ không còn cơ hội nữa rồi”, NinhNgọc Lâm tỏ ra tiếc rẻ.“Chỉ được cái lẻo mép! Em đừng làm bậy đấy nhé. Bâygiờ Đường Đường đang quấn lấy bố nó lắm, nếu biết đượcem đánh anh ấy, coi chừng mấy tháng trời nó không thèmnhìn mặt em nữa đâu!”, Ninh Thần nghiêm nghị dặn dòem trai.“Ôi chao, em chỉ đùa thôi mà, chị còn tưởng thật nữahả”, Ninh Ngọc Lâm nở nụ cười nịnh nọt: “Bây giờ em mởcửa hàng toàn phải dựa vào anh rể, lấy lòng anh ấy cònkhông kịp, làm sao dám đánh. Nếu muốn đánh thật thì emđã ra tay từ mấy năm trước kìa. À phải rồi, chuyện chịmuốn về nhà, em nói trước với bố mẹ rồi”.Động tác rót trà của Ninh Thần khẽ khựng lại, nhưngnhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường: “Bố mẹnói thế nào?”“Còn nói thế nào được nữa, vẫn như mọi lần thôi. Tómlại khi nào chị bảo Lý Phong nhớ chuẩn bị tâm lý sẵn khivề nhà”, Ninh Ngọc Lâm đáp.Ninh Thần không nói năng gì. Cô đã thương lượngchuyện này với Hoắc Khải từ lâu rồi, cũng đã chuẩn bị tâmlý đầy đủ.09:19 si 4GÍ‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngChuyện tốt hay chuyện xấu, hai người đều phải cùngnhau đối diện.Ở một bên khác, hôm nay được coi như ngày đầunhậm chức của Hoắc Khải.Theo quy định của công ty thì trợ lý của tổng giámđốc đủ tư cách sở hữu một phòng làm việc riêng biệt.Nhưng sau khi Hoắc Khải tới phòng nhân sự báo cáo,phòng nhân sự chỉ phái một nhân viên thông thường dẫnanh tới phòng họp.Ở một góc phòng họp đã bày sẵn bàn ghế và máy tínhcùng vài chiếc kẹp đựng tài liệu.“Bây giờ văn phòng làm mới vẫn đang được lắp đặt,đành làm khổ trợ lý Lý ngồi tạm ở đây trước đã. Đợi vănphòng bên đó xong xuôi, tôi sẽ giúp anh chuyển đồ đạcsang bên đó”, nhân viên kia tươi cười nói với anh. Lời nóinghe có vẻ khách sáo lắm, khiến người ta không thể nàovặn vẹo bắt bẻ được.Nhưng Hoắc Khải biết thừa, anh đã bị người ta nhắmtới rồi.Trong công ty to như thế này, làm gì đến độ khôngkiếm nổi một cái văn phòng?Tốt xấu gì cũng là trợ lý của tổng giám đốc, tính theocấp bậc thì không kém bất kỳ trưởng phòng nào, nhưngphải làm việc ở phòng họp chung, đây chẳng phải chuyệncười cho thiên hạ ư!09:19 .i 4GÍN ›‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngNếu công ty con của nhà họ Cơ bần cùng đến mức độnày chắc đã giải tán từ lâu rồi.Hoắc Khải thừa biết chuyện này nhất định có liên quantới Cơ Xương Minh, nhưng anh cũng chẳng nói gì nhiều,thản nhiên chấp nhận tình cảnh hiện tại.“À phải rồi, chỗ này là báo cáo tổng kết các khoảnphải thu trong năm ngoái mà phòng tài vụ đã báo lên. Phótổng giám đốc Cơ nói rằng anh ấy không được khỏe, đợtnày có lẽ không thể đi làm bình thường được, cho nênnhờ người chuyển tới đây”, nhân viên kia nói thêm.“Biết rồi!”, Hoắc Khải đáp một tiếng rồi ngồi xuống,bắt đầu lật xem tài liệu trên bàn.Thấy anh nghiêm túc đến vậy, nhân viên kia cũngkhông nhiều lời thêm, chỉ vô thức bĩu môi rồi đi ra khỏiphòng họp.Trong mắt rất nhiều nhân viên ở công ty này, HoắcKhải không đủ tư cách làm trợ lý tổng giám đốc, thậm chíngày xưa anh làm một lái xe cũng không xứng với chức vụcủa mình!Nhờ công tuyên truyền “tẩy não” của Cơ Xương Minh,rất nhiều người biết Hoắc Khải là chồng của bạn cùng lớpvới Cơ Hương Ngưng, lần thăng chức của anh vốn dĩ làdùng việc công để tư lợi riêng.Nếu anh không phải là chồng của bạn cùng lớp với CơHương Ngưng, làm gì có tư cách thăng chức! Dựa vào09:19 .i 4GÍN )›X Chương 35: Ván cờ khó thắngđâu mà đòi thăng chức!Trên thế giới này có quá nhiều người nói như rồng leo,làm như mèo mửa, những kẻ thích dùng đố ky và mỉa maingười khác làm bàn đạp nâng giá bản thân cũng rấtnhiều.Họ không thể nào hiểu nổi nguyên nhân Hoắc Khảiđược thăng chức, bèn quy kết mọi thứ vào việc CơHương Ngưng kéo bè kéo cánh, tư lợi cho riêng mình. Cókhông biết bao nhiêu người chỉ chỉ trỏ trỏ, thậm chí chửirủa mắng mỏ sau lưng Hoắc Khải.Một thằng lái xe không có tí ti trình độ với kinh nghiệmnào cũng được thăng chức làm trợ lý tổng giám đốc,công ty như thế này đúng là quá đủ rồi!Hoắc Khải dùng đầu ngón chân cũng biết được nhữnglời đàm tiếu sau lưng mình, nhưng anh đâu để nó tronglòng.Người khác nghĩ thế nào, nói thế nào, không phải việcmà anh quản lý được, cũng không cần thiết phải để tâm.Bây giờ anh đang xem xét cẩn thận văn kiện trên bànlàm việc, mới xem được một lát đã phải nhíu mày.Theo các khoản trên văn kiện thì số khoản cần phảithu của năm ngoái có ít nhất 60% chưa được thu hồi.Đối với bất cứ công ty nào thì khoản tiền cần thu hồilên tới 60% cũng là một con số cực kỳ lớn.09:19 si 4G)‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngHoắc Khải không dám chậm trễ, lập tức cầm văn kiệntới văn phòng của Cơ Hương Ngưng.Sau khi gõ cửa, anh tiến vào, Cơ Hương Ngưng ngẩngđầu lên thấy người tiến vào là anh bèn cúi đầu xuống tiếptục gõ chữ trên máy tính, đồng thời vẫn lên tiếng hỏi:“Bên phòng nhân sự đã sắp xếp ổn thỏa chưa?”“Sắp xếp xong cả rồi!“, Hoắc Khải vừa nói vừa đưa tậpvăn kiện cho cô: “Đây là báo cáo tổng kết các khoản cầnthu của năm ngoái mà phòng tài vụ chuyển giao, tôi vừaxem thấy có khoảng 60% các khoản cần thu chưa đượcthu hồi”.“Đây là công việc do Cơ Xương Minh phụ trách,phòng tài vụ đưa cho anh làm gì?”, Cơ Hương Ngưngngẩng đầu lên hỏi với vẻ khó hiểu.Hoắc Khải thoáng sững người: “Phòng nhân sự báorằng sức khỏe Cơ Xương Minh không ổn, có lẽ đợt nàykhông thể đi làm bình thường được, cô không biết gìsao?”Cơ Hương Ngưng nghe vậy mà sắc mặt lập tức trởnên khó coi. Cơ Xương Minh vốn không hề nói gì với cô,làm sao cô biết được?Nhưng Cơ Xương Minh muốn làm trò gì, cô vẫn biếtrất rõ.Tất cả mọi việc liên quan tới tiền nong trong công tyđều do Cơ Xương Minh quản lý, nhất là việc thu hồi nợ09:19 .i 4GÍN )›‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngđọng hàng năm. Cơ Hương Ngưng làm tổng giám đốcnhưng chưa từng thấy một hào một xu nào. Chỉ khi cần kýtên vào báo cáo tổng kết tài vụ của cuối năm, cô mới cócơ hội cầm bút.Báo cáo tổng kết tài vụ mỗi năm của công ty đều cókhoảng 60% các khoản nợ chưa được lấy về. Theo lời giảithích của Cơ Xương Minh thì những người kia đều làkhách hàng cũ hoặc khách hàng lớn của công ty, kéo dàinửa năm mới trả tiền, cô còn cách gì được?Cơ Hương Ngưng không phải cô ngốc, từ lâu cô đãbiết đây là kế sách của Cơ Xương Minh.Hắn ta cố tình giữ lại khoản thu 60% không lấy về. Chỉcần Cơ Hương Ngưng dám chèn ép hắn ta, hắn ta sẽ dámbiến khoản tiền ấy thành nợ đọng, nợ xấu, nợ không đòiđược!Những chuyện như thế này cũng chẳng phải điều gìmới mẻ ở các công ty con khác của nhà họ Cơ, cũng làmột trong những ký do chủ yếu khiến nhánh phụ khó lòngphát triển lớn mạnh.Khoản tiền lớn như thế này biến thành nợ không đòiđược, dòng chính tìm người “gánh tội” dễ lắm.Bây giờ Cơ Xương Minh lấy cớ sức khỏe không tốt đểphòng tài vụ chuyển sổ sách sang cho Hoắc Khải, ý đồcực kỳ rõ ràng.Cơ Hương Ngưng, chẳng phải cô giỏi giang lắm sao?09:20 . 4GÍR)›‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngChẳng phải cô xử lý được công ty thương mại Đông Laihay sao? Chẳng phải cô được làm đại diện cho công ty tạiHiệp hội Thương mại sao?Được thôi, khoản nợ lên đến 60% này, cô tự đòi đinhé.Đòi được lại là bản lĩnh của cô, còn không đòi đượcthì… thì cô cứ chờ bị bãi miễn đi.Không cần nghỉ ngờ gì, đây là mưu kế hiểm độc củaCơ Xương Minh trong lúc nóng giận.Nghe lời giải thích từ Cơ Hương Ngưng, Hoắc Khảihỏi: “Khoản nợ này khó thu hồi lắm à?”“Không phải là khó, mà về cơ bản không thể nào đòiđược, mặt mũi Cơ Hương Ngưng tái mét lại: “60% cáckhoản thu cần thu này, về cơ bản đều đến từ khách hàngcũ mà bên dòng chính quản lý, họ cũng biết rõ mánh khóenày. Nếu dòng chính của nhà họ Cơ không lên tiếng, chodù tôi đi kiện cáo, họ cũng nhất quyết không chịu nhả tiềnra đâu”.Hoắc Khải im lặng không nói gì. Mức độ kịch liệt củanhững cuộc đấu đá trong nội bộ nhà họ Cơ quả thực vượtxa khả năng dự đoán của người thường, đến cả thủ đoạnnham hiểm như thế này mà dám dùng đến, cũng chẳngbiết sợ người ta chê cười.Nhưng không thể không thừa nhận, thủ đoạn lần nàycủa Cơ Xương Minh làm người ta đau đầu thật.09:20 . 4G )›“Không được, tôi phải đi tìm Cơ Xương Minh. Rõ rànglà chuyện hắn ta phải phụ trách, dựa vào cái gì đòi đẩy ratôi là đẩy cho tôi luôn!”, Cơ Hương Ngưng vỗ bàn đứngbật dậy, định đi ra ngoài luôn.Hoắc Khải vội vàng kéo cô ấy lại: “Bây giờ cô đi tìmhắn ta cũng chẳng có tác dụng quái gì đâu. Nếu hắnmuốn chơi xỏ cô, có lý do nào mà không bịa ra được? Bâygiờ chuyện quan trọng nhất là nghĩ xem nên giải quyếtchuyện này thế nào”.“Giải quyết? Giải quyết thế nào? Đám khách hàng kiacó khác gì con chó săn của dòng chính nhà họ Cơ đâu?Cơ Xương Minh nói một câu, bảo chúng cắn ai thì chúngcắn người đó, tôi có cách gì được!“, Cơ Hương Ngưng tứcgiận quát lên.Cũng không thể trách cô tức giận, trước kia từng cókhông ít con cháu nhánh phụ vì chuyện này mà bị ép đếnmức không còn đường thoát thân.Thậm chí có kẻ ở dòng chính làm quá quyết liệt,không thèm đòi lại bất kỳ khoản nợ nào, đổ hết tất cả tổnthất lên đầu nhánh phụ, để một mình người ta tiến hànhbồi thường.Bù vào được, coi như cô cậu giỏi, không bù nổi, vậythì vào tù mà ngồi.Cơ Xương Minh liệu có làm “căng” đến vậy haykhông, không ai nói trước được. Điều duy nhất có thể09:20 . 4G )›‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngkhẳng định là nếu không xử lý nổi việc này, chức tổnggiám đốc của Cơ Hương Ngưng khó mà giữ được.Hoắc Khải vốn định dùng nhà họ Cơ để ra mặt. Họ đấuđá nội bộ càng gay gắt thì càng đến lúc bản thân pháthuy.Vì thế, Hoắc Khải ngăn Cơ Hương Ngưng lại, anh nói:“Chuyện này cứ giao cho tôi đi, để tôi giải quyết!”“Anh?”, Cơ Hương Ngưng vốn định châm chọc vài câutheo bản năng. Đến một tổng giám đốc như tôi còn khôngxử lý được, anh là cái thá gì?Nhưng nhớ tới sự kiện công ty thương mại Đông Laitrước đây, rồi cả chuyện đại diện Hiệp hội Thương mại, côcứ tưởng cùng đường mạt lộ rồi, thế mà Hoắc Khải nhưthần tiên hạ phàm, đứng ra lo liệu, cứu thoát cô khỏi mọitai kiếp.Dường như người đàn ông này có ma lực thần kỳ. Bấtcứ sự việc nào khiến cô đau đầu đến cùng cực, lọt vàotay anh là có thể giải quyết dễ dàng.Bây giờ sự việc này là một ván cờ không có đườngthắng với Cơ Hương Ngưng, nhưng với Hoắc Khải thì sao?Anh có thể phá giải nguy cơ và tạo ra kỳ tích thêmmột lần nữa không?

“Em tin tưởng anh ấy quá nhỉ!”, Ninh Thần nói. “Làm gì còn cách nào khác, sự thật luôn mạnh hơn

mọi lời hùng biện. Em cũng muốn đấm anh ấy vài cái lắm,

tiếc rằng xem ra bây giờ không còn cơ hội nữa rồi”, Ninh

Ngọc Lâm tỏ ra tiếc rẻ.

“Chỉ được cái lẻo mép! Em đừng làm bậy đấy nhé. Bây

giờ Đường Đường đang quấn lấy bố nó lắm, nếu biết được

em đánh anh ấy, coi chừng mấy tháng trời nó không thèm

nhìn mặt em nữa đâu!”, Ninh Thần nghiêm nghị dặn dò

em trai.

“Ôi chao, em chỉ đùa thôi mà, chị còn tưởng thật nữa

hả”, Ninh Ngọc Lâm nở nụ cười nịnh nọt: “Bây giờ em mở

cửa hàng toàn phải dựa vào anh rể, lấy lòng anh ấy còn

không kịp, làm sao dám đánh. Nếu muốn đánh thật thì em

đã ra tay từ mấy năm trước kìa. À phải rồi, chuyện chị

muốn về nhà, em nói trước với bố mẹ rồi”.

Động tác rót trà của Ninh Thần khẽ khựng lại, nhưng

nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường: “Bố mẹ

nói thế nào?”

“Còn nói thế nào được nữa, vẫn như mọi lần thôi. Tóm

lại khi nào chị bảo Lý Phong nhớ chuẩn bị tâm lý sẵn khi

về nhà”, Ninh Ngọc Lâm đáp.

Ninh Thần không nói năng gì. Cô đã thương lượng

chuyện này với Hoắc Khải từ lâu rồi, cũng đã chuẩn bị tâm

lý đầy đủ.

09:19 si 4GÍ

‹ Chương 35: Ván cờ khó thắng

Chuyện tốt hay chuyện xấu, hai người đều phải cùng

nhau đối diện.

Ở một bên khác, hôm nay được coi như ngày đầu

nhậm chức của Hoắc Khải.

Theo quy định của công ty thì trợ lý của tổng giám

đốc đủ tư cách sở hữu một phòng làm việc riêng biệt.

Nhưng sau khi Hoắc Khải tới phòng nhân sự báo cáo,

phòng nhân sự chỉ phái một nhân viên thông thường dẫn

anh tới phòng họp.

Ở một góc phòng họp đã bày sẵn bàn ghế và máy tính

cùng vài chiếc kẹp đựng tài liệu.

“Bây giờ văn phòng làm mới vẫn đang được lắp đặt,

đành làm khổ trợ lý Lý ngồi tạm ở đây trước đã. Đợi văn

phòng bên đó xong xuôi, tôi sẽ giúp anh chuyển đồ đạc

sang bên đó”, nhân viên kia tươi cười nói với anh. Lời nói

nghe có vẻ khách sáo lắm, khiến người ta không thể nào

vặn vẹo bắt bẻ được.

Nhưng Hoắc Khải biết thừa, anh đã bị người ta nhắm

tới rồi.

Trong công ty to như thế này, làm gì đến độ không

kiếm nổi một cái văn phòng?

Tốt xấu gì cũng là trợ lý của tổng giám đốc, tính theo

cấp bậc thì không kém bất kỳ trưởng phòng nào, nhưng

phải làm việc ở phòng họp chung, đây chẳng phải chuyện

cười cho thiên hạ ư!

09:19 .i 4GÍN ›

‹ Chương 35: Ván cờ khó thắng

Nếu công ty con của nhà họ Cơ bần cùng đến mức độ

này chắc đã giải tán từ lâu rồi.

Hoắc Khải thừa biết chuyện này nhất định có liên quan

tới Cơ Xương Minh, nhưng anh cũng chẳng nói gì nhiều,

thản nhiên chấp nhận tình cảnh hiện tại.

“À phải rồi, chỗ này là báo cáo tổng kết các khoản

phải thu trong năm ngoái mà phòng tài vụ đã báo lên. Phó

tổng giám đốc Cơ nói rằng anh ấy không được khỏe, đợt

này có lẽ không thể đi làm bình thường được, cho nên

nhờ người chuyển tới đây”, nhân viên kia nói thêm.

“Biết rồi!”, Hoắc Khải đáp một tiếng rồi ngồi xuống,

bắt đầu lật xem tài liệu trên bàn.

Thấy anh nghiêm túc đến vậy, nhân viên kia cũng

không nhiều lời thêm, chỉ vô thức bĩu môi rồi đi ra khỏi

phòng họp.

Trong mắt rất nhiều nhân viên ở công ty này, Hoắc

Khải không đủ tư cách làm trợ lý tổng giám đốc, thậm chí

ngày xưa anh làm một lái xe cũng không xứng với chức vụ

của mình!

Nhờ công tuyên truyền “tẩy não” của Cơ Xương Minh,

rất nhiều người biết Hoắc Khải là chồng của bạn cùng lớp

với Cơ Hương Ngưng, lần thăng chức của anh vốn dĩ là

dùng việc công để tư lợi riêng.

Nếu anh không phải là chồng của bạn cùng lớp với Cơ

Hương Ngưng, làm gì có tư cách thăng chức! Dựa vào

09:19 .i 4GÍN )›

X Chương 35: Ván cờ khó thắng

đâu mà đòi thăng chức!

Trên thế giới này có quá nhiều người nói như rồng leo,

làm như mèo mửa, những kẻ thích dùng đố ky và mỉa mai

người khác làm bàn đạp nâng giá bản thân cũng rất

nhiều.

Họ không thể nào hiểu nổi nguyên nhân Hoắc Khải

được thăng chức, bèn quy kết mọi thứ vào việc Cơ

Hương Ngưng kéo bè kéo cánh, tư lợi cho riêng mình. Có

không biết bao nhiêu người chỉ chỉ trỏ trỏ, thậm chí chửi

rủa mắng mỏ sau lưng Hoắc Khải.

Một thằng lái xe không có tí ti trình độ với kinh nghiệm

nào cũng được thăng chức làm trợ lý tổng giám đốc,

công ty như thế này đúng là quá đủ rồi!

Hoắc Khải dùng đầu ngón chân cũng biết được những

lời đàm tiếu sau lưng mình, nhưng anh đâu để nó trong

lòng.

Người khác nghĩ thế nào, nói thế nào, không phải việc

mà anh quản lý được, cũng không cần thiết phải để tâm.

Bây giờ anh đang xem xét cẩn thận văn kiện trên bàn

làm việc, mới xem được một lát đã phải nhíu mày.

Theo các khoản trên văn kiện thì số khoản cần phải

thu của năm ngoái có ít nhất 60% chưa được thu hồi.

Đối với bất cứ công ty nào thì khoản tiền cần thu hồi

lên tới 60% cũng là một con số cực kỳ lớn.

09:19 si 4G)

‹ Chương 35: Ván cờ khó thắng

Hoắc Khải không dám chậm trễ, lập tức cầm văn kiện

tới văn phòng của Cơ Hương Ngưng.

Sau khi gõ cửa, anh tiến vào, Cơ Hương Ngưng ngẩng

đầu lên thấy người tiến vào là anh bèn cúi đầu xuống tiếp

tục gõ chữ trên máy tính, đồng thời vẫn lên tiếng hỏi:

“Bên phòng nhân sự đã sắp xếp ổn thỏa chưa?”

“Sắp xếp xong cả rồi!“, Hoắc Khải vừa nói vừa đưa tập

văn kiện cho cô: “Đây là báo cáo tổng kết các khoản cần

thu của năm ngoái mà phòng tài vụ chuyển giao, tôi vừa

xem thấy có khoảng 60% các khoản cần thu chưa được

thu hồi”.

“Đây là công việc do Cơ Xương Minh phụ trách,

phòng tài vụ đưa cho anh làm gì?”, Cơ Hương Ngưng

ngẩng đầu lên hỏi với vẻ khó hiểu.

Hoắc Khải thoáng sững người: “Phòng nhân sự báo

rằng sức khỏe Cơ Xương Minh không ổn, có lẽ đợt này

không thể đi làm bình thường được, cô không biết gì

sao?”

Cơ Hương Ngưng nghe vậy mà sắc mặt lập tức trở

nên khó coi. Cơ Xương Minh vốn không hề nói gì với cô,

làm sao cô biết được?

Nhưng Cơ Xương Minh muốn làm trò gì, cô vẫn biết

rất rõ.

Tất cả mọi việc liên quan tới tiền nong trong công ty

đều do Cơ Xương Minh quản lý, nhất là việc thu hồi nợ

09:19 .i 4GÍN )›

‹ Chương 35: Ván cờ khó thắng

đọng hàng năm. Cơ Hương Ngưng làm tổng giám đốc

nhưng chưa từng thấy một hào một xu nào. Chỉ khi cần ký

tên vào báo cáo tổng kết tài vụ của cuối năm, cô mới có

cơ hội cầm bút.

Báo cáo tổng kết tài vụ mỗi năm của công ty đều có

khoảng 60% các khoản nợ chưa được lấy về. Theo lời giải

thích của Cơ Xương Minh thì những người kia đều là

khách hàng cũ hoặc khách hàng lớn của công ty, kéo dài

nửa năm mới trả tiền, cô còn cách gì được?

Cơ Hương Ngưng không phải cô ngốc, từ lâu cô đã

biết đây là kế sách của Cơ Xương Minh.

Hắn ta cố tình giữ lại khoản thu 60% không lấy về. Chỉ

cần Cơ Hương Ngưng dám chèn ép hắn ta, hắn ta sẽ dám

biến khoản tiền ấy thành nợ đọng, nợ xấu, nợ không đòi

được!

Những chuyện như thế này cũng chẳng phải điều gì

mới mẻ ở các công ty con khác của nhà họ Cơ, cũng là

một trong những ký do chủ yếu khiến nhánh phụ khó lòng

phát triển lớn mạnh.

Khoản tiền lớn như thế này biến thành nợ không đòi

được, dòng chính tìm người “gánh tội” dễ lắm.

Bây giờ Cơ Xương Minh lấy cớ sức khỏe không tốt để

phòng tài vụ chuyển sổ sách sang cho Hoắc Khải, ý đồ

cực kỳ rõ ràng.

Cơ Hương Ngưng, chẳng phải cô giỏi giang lắm sao?

09:20 . 4GÍR)›

‹ Chương 35: Ván cờ khó thắng

Chẳng phải cô xử lý được công ty thương mại Đông Lai

hay sao? Chẳng phải cô được làm đại diện cho công ty tại

Hiệp hội Thương mại sao?

Được thôi, khoản nợ lên đến 60% này, cô tự đòi đi

nhé.

Đòi được lại là bản lĩnh của cô, còn không đòi được

thì… thì cô cứ chờ bị bãi miễn đi.

Không cần nghỉ ngờ gì, đây là mưu kế hiểm độc của

Cơ Xương Minh trong lúc nóng giận.

Nghe lời giải thích từ Cơ Hương Ngưng, Hoắc Khải

hỏi: “Khoản nợ này khó thu hồi lắm à?”

“Không phải là khó, mà về cơ bản không thể nào đòi

được, mặt mũi Cơ Hương Ngưng tái mét lại: “60% các

khoản thu cần thu này, về cơ bản đều đến từ khách hàng

cũ mà bên dòng chính quản lý, họ cũng biết rõ mánh khóe

này. Nếu dòng chính của nhà họ Cơ không lên tiếng, cho

dù tôi đi kiện cáo, họ cũng nhất quyết không chịu nhả tiền

ra đâu”.

Hoắc Khải im lặng không nói gì. Mức độ kịch liệt của

những cuộc đấu đá trong nội bộ nhà họ Cơ quả thực vượt

xa khả năng dự đoán của người thường, đến cả thủ đoạn

nham hiểm như thế này mà dám dùng đến, cũng chẳng

biết sợ người ta chê cười.

Nhưng không thể không thừa nhận, thủ đoạn lần này

của Cơ Xương Minh làm người ta đau đầu thật.

09:20 . 4G )›

“Không được, tôi phải đi tìm Cơ Xương Minh. Rõ ràng

là chuyện hắn ta phải phụ trách, dựa vào cái gì đòi đẩy ra

tôi là đẩy cho tôi luôn!”, Cơ Hương Ngưng vỗ bàn đứng

bật dậy, định đi ra ngoài luôn.

Hoắc Khải vội vàng kéo cô ấy lại: “Bây giờ cô đi tìm

hắn ta cũng chẳng có tác dụng quái gì đâu. Nếu hắn

muốn chơi xỏ cô, có lý do nào mà không bịa ra được? Bây

giờ chuyện quan trọng nhất là nghĩ xem nên giải quyết

chuyện này thế nào”.

“Giải quyết? Giải quyết thế nào? Đám khách hàng kia

có khác gì con chó săn của dòng chính nhà họ Cơ đâu?

Cơ Xương Minh nói một câu, bảo chúng cắn ai thì chúng

cắn người đó, tôi có cách gì được!“, Cơ Hương Ngưng tức

giận quát lên.

Cũng không thể trách cô tức giận, trước kia từng có

không ít con cháu nhánh phụ vì chuyện này mà bị ép đến

mức không còn đường thoát thân.

Thậm chí có kẻ ở dòng chính làm quá quyết liệt,

không thèm đòi lại bất kỳ khoản nợ nào, đổ hết tất cả tổn

thất lên đầu nhánh phụ, để một mình người ta tiến hành

bồi thường.

Bù vào được, coi như cô cậu giỏi, không bù nổi, vậy

thì vào tù mà ngồi.

Cơ Xương Minh liệu có làm “căng” đến vậy hay

không, không ai nói trước được. Điều duy nhất có thể

09:20 . 4G )›

‹ Chương 35: Ván cờ khó thắng

khẳng định là nếu không xử lý nổi việc này, chức tổng

giám đốc của Cơ Hương Ngưng khó mà giữ được.

Hoắc Khải vốn định dùng nhà họ Cơ để ra mặt. Họ đấu

đá nội bộ càng gay gắt thì càng đến lúc bản thân phát

huy.

Vì thế, Hoắc Khải ngăn Cơ Hương Ngưng lại, anh nói:

“Chuyện này cứ giao cho tôi đi, để tôi giải quyết!”

“Anh?”, Cơ Hương Ngưng vốn định châm chọc vài câu

theo bản năng. Đến một tổng giám đốc như tôi còn không

xử lý được, anh là cái thá gì?

Nhưng nhớ tới sự kiện công ty thương mại Đông Lai

trước đây, rồi cả chuyện đại diện Hiệp hội Thương mại, cô

cứ tưởng cùng đường mạt lộ rồi, thế mà Hoắc Khải như

thần tiên hạ phàm, đứng ra lo liệu, cứu thoát cô khỏi mọi

tai kiếp.

Dường như người đàn ông này có ma lực thần kỳ. Bất

cứ sự việc nào khiến cô đau đầu đến cùng cực, lọt vào

tay anh là có thể giải quyết dễ dàng.

Bây giờ sự việc này là một ván cờ không có đường

thắng với Cơ Hương Ngưng, nhưng với Hoắc Khải thì sao?

Anh có thể phá giải nguy cơ và tạo ra kỳ tích thêm

một lần nữa không?

Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… “Em tin tưởng anh ấy quá nhỉ!”, Ninh Thần nói. “Làm gì còn cách nào khác, sự thật luôn mạnh hơnmọi lời hùng biện. Em cũng muốn đấm anh ấy vài cái lắm,tiếc rằng xem ra bây giờ không còn cơ hội nữa rồi”, NinhNgọc Lâm tỏ ra tiếc rẻ.“Chỉ được cái lẻo mép! Em đừng làm bậy đấy nhé. Bâygiờ Đường Đường đang quấn lấy bố nó lắm, nếu biết đượcem đánh anh ấy, coi chừng mấy tháng trời nó không thèmnhìn mặt em nữa đâu!”, Ninh Thần nghiêm nghị dặn dòem trai.“Ôi chao, em chỉ đùa thôi mà, chị còn tưởng thật nữahả”, Ninh Ngọc Lâm nở nụ cười nịnh nọt: “Bây giờ em mởcửa hàng toàn phải dựa vào anh rể, lấy lòng anh ấy cònkhông kịp, làm sao dám đánh. Nếu muốn đánh thật thì emđã ra tay từ mấy năm trước kìa. À phải rồi, chuyện chịmuốn về nhà, em nói trước với bố mẹ rồi”.Động tác rót trà của Ninh Thần khẽ khựng lại, nhưngnhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường: “Bố mẹnói thế nào?”“Còn nói thế nào được nữa, vẫn như mọi lần thôi. Tómlại khi nào chị bảo Lý Phong nhớ chuẩn bị tâm lý sẵn khivề nhà”, Ninh Ngọc Lâm đáp.Ninh Thần không nói năng gì. Cô đã thương lượngchuyện này với Hoắc Khải từ lâu rồi, cũng đã chuẩn bị tâmlý đầy đủ.09:19 si 4GÍ‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngChuyện tốt hay chuyện xấu, hai người đều phải cùngnhau đối diện.Ở một bên khác, hôm nay được coi như ngày đầunhậm chức của Hoắc Khải.Theo quy định của công ty thì trợ lý của tổng giámđốc đủ tư cách sở hữu một phòng làm việc riêng biệt.Nhưng sau khi Hoắc Khải tới phòng nhân sự báo cáo,phòng nhân sự chỉ phái một nhân viên thông thường dẫnanh tới phòng họp.Ở một góc phòng họp đã bày sẵn bàn ghế và máy tínhcùng vài chiếc kẹp đựng tài liệu.“Bây giờ văn phòng làm mới vẫn đang được lắp đặt,đành làm khổ trợ lý Lý ngồi tạm ở đây trước đã. Đợi vănphòng bên đó xong xuôi, tôi sẽ giúp anh chuyển đồ đạcsang bên đó”, nhân viên kia tươi cười nói với anh. Lời nóinghe có vẻ khách sáo lắm, khiến người ta không thể nàovặn vẹo bắt bẻ được.Nhưng Hoắc Khải biết thừa, anh đã bị người ta nhắmtới rồi.Trong công ty to như thế này, làm gì đến độ khôngkiếm nổi một cái văn phòng?Tốt xấu gì cũng là trợ lý của tổng giám đốc, tính theocấp bậc thì không kém bất kỳ trưởng phòng nào, nhưngphải làm việc ở phòng họp chung, đây chẳng phải chuyệncười cho thiên hạ ư!09:19 .i 4GÍN ›‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngNếu công ty con của nhà họ Cơ bần cùng đến mức độnày chắc đã giải tán từ lâu rồi.Hoắc Khải thừa biết chuyện này nhất định có liên quantới Cơ Xương Minh, nhưng anh cũng chẳng nói gì nhiều,thản nhiên chấp nhận tình cảnh hiện tại.“À phải rồi, chỗ này là báo cáo tổng kết các khoảnphải thu trong năm ngoái mà phòng tài vụ đã báo lên. Phótổng giám đốc Cơ nói rằng anh ấy không được khỏe, đợtnày có lẽ không thể đi làm bình thường được, cho nênnhờ người chuyển tới đây”, nhân viên kia nói thêm.“Biết rồi!”, Hoắc Khải đáp một tiếng rồi ngồi xuống,bắt đầu lật xem tài liệu trên bàn.Thấy anh nghiêm túc đến vậy, nhân viên kia cũngkhông nhiều lời thêm, chỉ vô thức bĩu môi rồi đi ra khỏiphòng họp.Trong mắt rất nhiều nhân viên ở công ty này, HoắcKhải không đủ tư cách làm trợ lý tổng giám đốc, thậm chíngày xưa anh làm một lái xe cũng không xứng với chức vụcủa mình!Nhờ công tuyên truyền “tẩy não” của Cơ Xương Minh,rất nhiều người biết Hoắc Khải là chồng của bạn cùng lớpvới Cơ Hương Ngưng, lần thăng chức của anh vốn dĩ làdùng việc công để tư lợi riêng.Nếu anh không phải là chồng của bạn cùng lớp với CơHương Ngưng, làm gì có tư cách thăng chức! Dựa vào09:19 .i 4GÍN )›X Chương 35: Ván cờ khó thắngđâu mà đòi thăng chức!Trên thế giới này có quá nhiều người nói như rồng leo,làm như mèo mửa, những kẻ thích dùng đố ky và mỉa maingười khác làm bàn đạp nâng giá bản thân cũng rấtnhiều.Họ không thể nào hiểu nổi nguyên nhân Hoắc Khảiđược thăng chức, bèn quy kết mọi thứ vào việc CơHương Ngưng kéo bè kéo cánh, tư lợi cho riêng mình. Cókhông biết bao nhiêu người chỉ chỉ trỏ trỏ, thậm chí chửirủa mắng mỏ sau lưng Hoắc Khải.Một thằng lái xe không có tí ti trình độ với kinh nghiệmnào cũng được thăng chức làm trợ lý tổng giám đốc,công ty như thế này đúng là quá đủ rồi!Hoắc Khải dùng đầu ngón chân cũng biết được nhữnglời đàm tiếu sau lưng mình, nhưng anh đâu để nó tronglòng.Người khác nghĩ thế nào, nói thế nào, không phải việcmà anh quản lý được, cũng không cần thiết phải để tâm.Bây giờ anh đang xem xét cẩn thận văn kiện trên bànlàm việc, mới xem được một lát đã phải nhíu mày.Theo các khoản trên văn kiện thì số khoản cần phảithu của năm ngoái có ít nhất 60% chưa được thu hồi.Đối với bất cứ công ty nào thì khoản tiền cần thu hồilên tới 60% cũng là một con số cực kỳ lớn.09:19 si 4G)‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngHoắc Khải không dám chậm trễ, lập tức cầm văn kiệntới văn phòng của Cơ Hương Ngưng.Sau khi gõ cửa, anh tiến vào, Cơ Hương Ngưng ngẩngđầu lên thấy người tiến vào là anh bèn cúi đầu xuống tiếptục gõ chữ trên máy tính, đồng thời vẫn lên tiếng hỏi:“Bên phòng nhân sự đã sắp xếp ổn thỏa chưa?”“Sắp xếp xong cả rồi!“, Hoắc Khải vừa nói vừa đưa tậpvăn kiện cho cô: “Đây là báo cáo tổng kết các khoản cầnthu của năm ngoái mà phòng tài vụ chuyển giao, tôi vừaxem thấy có khoảng 60% các khoản cần thu chưa đượcthu hồi”.“Đây là công việc do Cơ Xương Minh phụ trách,phòng tài vụ đưa cho anh làm gì?”, Cơ Hương Ngưngngẩng đầu lên hỏi với vẻ khó hiểu.Hoắc Khải thoáng sững người: “Phòng nhân sự báorằng sức khỏe Cơ Xương Minh không ổn, có lẽ đợt nàykhông thể đi làm bình thường được, cô không biết gìsao?”Cơ Hương Ngưng nghe vậy mà sắc mặt lập tức trởnên khó coi. Cơ Xương Minh vốn không hề nói gì với cô,làm sao cô biết được?Nhưng Cơ Xương Minh muốn làm trò gì, cô vẫn biếtrất rõ.Tất cả mọi việc liên quan tới tiền nong trong công tyđều do Cơ Xương Minh quản lý, nhất là việc thu hồi nợ09:19 .i 4GÍN )›‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngđọng hàng năm. Cơ Hương Ngưng làm tổng giám đốcnhưng chưa từng thấy một hào một xu nào. Chỉ khi cần kýtên vào báo cáo tổng kết tài vụ của cuối năm, cô mới cócơ hội cầm bút.Báo cáo tổng kết tài vụ mỗi năm của công ty đều cókhoảng 60% các khoản nợ chưa được lấy về. Theo lời giảithích của Cơ Xương Minh thì những người kia đều làkhách hàng cũ hoặc khách hàng lớn của công ty, kéo dàinửa năm mới trả tiền, cô còn cách gì được?Cơ Hương Ngưng không phải cô ngốc, từ lâu cô đãbiết đây là kế sách của Cơ Xương Minh.Hắn ta cố tình giữ lại khoản thu 60% không lấy về. Chỉcần Cơ Hương Ngưng dám chèn ép hắn ta, hắn ta sẽ dámbiến khoản tiền ấy thành nợ đọng, nợ xấu, nợ không đòiđược!Những chuyện như thế này cũng chẳng phải điều gìmới mẻ ở các công ty con khác của nhà họ Cơ, cũng làmột trong những ký do chủ yếu khiến nhánh phụ khó lòngphát triển lớn mạnh.Khoản tiền lớn như thế này biến thành nợ không đòiđược, dòng chính tìm người “gánh tội” dễ lắm.Bây giờ Cơ Xương Minh lấy cớ sức khỏe không tốt đểphòng tài vụ chuyển sổ sách sang cho Hoắc Khải, ý đồcực kỳ rõ ràng.Cơ Hương Ngưng, chẳng phải cô giỏi giang lắm sao?09:20 . 4GÍR)›‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngChẳng phải cô xử lý được công ty thương mại Đông Laihay sao? Chẳng phải cô được làm đại diện cho công ty tạiHiệp hội Thương mại sao?Được thôi, khoản nợ lên đến 60% này, cô tự đòi đinhé.Đòi được lại là bản lĩnh của cô, còn không đòi đượcthì… thì cô cứ chờ bị bãi miễn đi.Không cần nghỉ ngờ gì, đây là mưu kế hiểm độc củaCơ Xương Minh trong lúc nóng giận.Nghe lời giải thích từ Cơ Hương Ngưng, Hoắc Khảihỏi: “Khoản nợ này khó thu hồi lắm à?”“Không phải là khó, mà về cơ bản không thể nào đòiđược, mặt mũi Cơ Hương Ngưng tái mét lại: “60% cáckhoản thu cần thu này, về cơ bản đều đến từ khách hàngcũ mà bên dòng chính quản lý, họ cũng biết rõ mánh khóenày. Nếu dòng chính của nhà họ Cơ không lên tiếng, chodù tôi đi kiện cáo, họ cũng nhất quyết không chịu nhả tiềnra đâu”.Hoắc Khải im lặng không nói gì. Mức độ kịch liệt củanhững cuộc đấu đá trong nội bộ nhà họ Cơ quả thực vượtxa khả năng dự đoán của người thường, đến cả thủ đoạnnham hiểm như thế này mà dám dùng đến, cũng chẳngbiết sợ người ta chê cười.Nhưng không thể không thừa nhận, thủ đoạn lần nàycủa Cơ Xương Minh làm người ta đau đầu thật.09:20 . 4G )›“Không được, tôi phải đi tìm Cơ Xương Minh. Rõ rànglà chuyện hắn ta phải phụ trách, dựa vào cái gì đòi đẩy ratôi là đẩy cho tôi luôn!”, Cơ Hương Ngưng vỗ bàn đứngbật dậy, định đi ra ngoài luôn.Hoắc Khải vội vàng kéo cô ấy lại: “Bây giờ cô đi tìmhắn ta cũng chẳng có tác dụng quái gì đâu. Nếu hắnmuốn chơi xỏ cô, có lý do nào mà không bịa ra được? Bâygiờ chuyện quan trọng nhất là nghĩ xem nên giải quyếtchuyện này thế nào”.“Giải quyết? Giải quyết thế nào? Đám khách hàng kiacó khác gì con chó săn của dòng chính nhà họ Cơ đâu?Cơ Xương Minh nói một câu, bảo chúng cắn ai thì chúngcắn người đó, tôi có cách gì được!“, Cơ Hương Ngưng tứcgiận quát lên.Cũng không thể trách cô tức giận, trước kia từng cókhông ít con cháu nhánh phụ vì chuyện này mà bị ép đếnmức không còn đường thoát thân.Thậm chí có kẻ ở dòng chính làm quá quyết liệt,không thèm đòi lại bất kỳ khoản nợ nào, đổ hết tất cả tổnthất lên đầu nhánh phụ, để một mình người ta tiến hànhbồi thường.Bù vào được, coi như cô cậu giỏi, không bù nổi, vậythì vào tù mà ngồi.Cơ Xương Minh liệu có làm “căng” đến vậy haykhông, không ai nói trước được. Điều duy nhất có thể09:20 . 4G )›‹ Chương 35: Ván cờ khó thắngkhẳng định là nếu không xử lý nổi việc này, chức tổnggiám đốc của Cơ Hương Ngưng khó mà giữ được.Hoắc Khải vốn định dùng nhà họ Cơ để ra mặt. Họ đấuđá nội bộ càng gay gắt thì càng đến lúc bản thân pháthuy.Vì thế, Hoắc Khải ngăn Cơ Hương Ngưng lại, anh nói:“Chuyện này cứ giao cho tôi đi, để tôi giải quyết!”“Anh?”, Cơ Hương Ngưng vốn định châm chọc vài câutheo bản năng. Đến một tổng giám đốc như tôi còn khôngxử lý được, anh là cái thá gì?Nhưng nhớ tới sự kiện công ty thương mại Đông Laitrước đây, rồi cả chuyện đại diện Hiệp hội Thương mại, côcứ tưởng cùng đường mạt lộ rồi, thế mà Hoắc Khải nhưthần tiên hạ phàm, đứng ra lo liệu, cứu thoát cô khỏi mọitai kiếp.Dường như người đàn ông này có ma lực thần kỳ. Bấtcứ sự việc nào khiến cô đau đầu đến cùng cực, lọt vàotay anh là có thể giải quyết dễ dàng.Bây giờ sự việc này là một ván cờ không có đườngthắng với Cơ Hương Ngưng, nhưng với Hoắc Khải thì sao?Anh có thể phá giải nguy cơ và tạo ra kỳ tích thêmmột lần nữa không?

Chương 35: Ván cờ khó thắng