Tác giả:

Nhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng…

Chương 192: Dọn đi ngay lập tức

Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… “Bố, sao bố lại.. ”Chương Viên Côn hoang mang,cứng nhắc quay đầu lại, bố của hắnlàm sao vậy?Không phải là lúc này nên tiến đếntát cho đối phương mấy cái rồi bắt chủnhà trả tiền hay sao?Sao tự nhiên bố của hăn lại tỏ raniềm nở với người sắp thuê mặt băngkia như vậy?Không chỉ Chương Viên Côn và cảđám người xấu kia cũng đều ngẩn ra,mà ngay cả người môi giới ở bên cạnhcũng đang há hốc miệng. Miệng mà cóthể mở to ra thêm thì có khi cắm củamấy người bọn họ còn rơi được xuốngđất luôn cũng không chừng.Gái tình huống éo le gì đây chứ?Nếu như lúc Chương Gia Cườngbước đến liền thẳng tay tát vào mặtcủa người kia thì người môi giới cũngsẽ không kinh ngạc đến như vậy. Đăngnày, lão ta lại cun cút cúi đầu lau vếtbẩn trên quần áo của người kia, điềunày đã khiến cho người môi giới vôcùng kinh ngạc“Không cần”, Hoăc Khải dứt khoátđẩy tay Chương Gia Cường, chỉ vào cửatiệm bên cạnh hỏi: “Tiệm này là do nhàông mở à?“Đúng đúng, à không, là con trai tôiđã mở nó!”, Chương Gia Cường nói rồiquay đầu xông tới chỗ của ChươngViên Côn măng chửi: “Thăng khốn này,còn không mau mau đi xin lỗi cậu Lý đi!Đúng là thứ có mắt như mù mài”Chương Viên Côn do dự bước đếnvới vẻ hoài nghỉ: “Cậu, cậu Lý…”“Có việc mở miệng nói chuyện thôimà cũng nói lắp thì còn làm nên cơmcháo gì!”, Chương Gia Cường đánh vàosau gáy của Chương Viên Côn khiến.cho hản càng lúc càng hoang mang.Hắn vẫn không hiểu làm thế nàomà bố của hẳn, một người luôn kiêungạo và độc đoán, lại đột nhiên luồncúi trước một người đàn ông trẻ tuổimà hăn chưa từng biết đến.Hoäc Khải biết Chương Gia Cườngkhông sợ anh, mà là sợ Triệu Vĩnh An,nên anh càng phải cứng răn, khôngkhoan nhượng đối với một kẻ như vậy.Càng mạnh tay với lão ta, lão ta lạicàng nghe lời. Ngược lại nếu đối với lãota tốt một chút, lão ta liên sẽ bộc lộ dãtâm“Bất kể cửa tiệm này là của ônghay của con trai ông, tôi nghe chủ nhànói răng hợp đồng thuê nhà đã hết hạnnên tôi định thuê lại chỗ này. Khôngbiết có thể bảo con trai ông dọn điđược không?”Câu hỏi của Hoäc Khải khiến choChương Gia Cường giật mình, sau đó,không cần phải chần chừ nhiều, lão taliền gật đầu nói: “Được chứ, chuyện nàylàm sao mà không được! Cậu Lý đãbảo như vậy thì chúng tôi sẽ ngay lậptức dọn đi. Dọn đi liền đi cái thằngnhóc thối tha này, còn không mau gọingười tới chuyển đồ ra cho thôngthoáng chỗ của cậu Lý đây hải!”Chương Viên Côn vâng dạ mộttiếng, sau đó lấy điện thoại di động ragọi cho công ty chuyển nhà.Hoäc Khải quay sang Mã Tuấn Quýnói: “Đầu tiên vào nhà xem một chútđã”Mã Tuấn Quý không biết lai lịchcủa Hoäc Khải, nhưng ông ta chăcchăn người bình thường sẽ không thểkhiến cho Chương Gia Cường căngthắng đến như vậy. Ông ta nhanhchóng gật đầu và đi theo Hoäc KhảiVào trong.Ở bên đây, Chương Viên Côn cũngnhanh chóng đặt điện thoại xuống hỏi:“Bố, người đó là ai?”“Còn nhớ lần trước tao đã kể vớimày rằng tao gặp một người trẻ tuổi cóquan hệ đặc biệt tốt với giáo sư TriệuVĩnh An hay không? Ngay cả ông haicủa mày cũng tỏ ra rất lễ độ với cậutai”Chương Viên Côn sững sờ, sau đóngạc nhiên nhìn Hoäc Khải đã bướcvào bên trong, hóa ra lại chính là ngườinày.Chương Gia Cường đã bị ông gáccửa tát cho vài cái vì chuyện của HoắcKhải, chuyện đó đã khiến cho lão ta trởnên im ăng trong vài ngày. Nhưng cảhai bố con lão ta đều biết răng, họ cóđược địa vị như ngày hôm nay ở trongthành phố không phải vì có bản lĩnh,cũng không phải vì người khác khôngthể trị được thói lưu manh của bố conlão ta, mà là vì gia đình lão ta có ngườithân làm gác cửa cho giáo sư TriệuVĩnh AnTrị thói lưu manh của bố con lão tathì vô cùng dễ, nhưng không đáng nếunhư phải làm mất lòng vị giáo sư già vìchuyện này.Vì thế nên cả Chương Gia Cườngvà con trai của lão ta đều có sự tôntrọng hoặc kính sợ đặc biệt đối vớinhững người liên quan đến giáo sưTriệu Vĩnh An.Nghĩ đến việc vừa rồi suýt chútnữa đã ra tay với Hoắc Khải, ChươngViên Côn liền cảm thấy sợ hãi, vội hỏibố mình có phải bản thân đã gây rachuyện lớn rồi hay khôngChương Gia Cường mạnh tay táthăn thêm một cái, lại măng chửi: “Cáithằng khốn kiếp này nữa, không biếtmở to mắt nhìn cho rõ ràng, đó làngười mà chúng ta có thể xúc phạmhả! Lỡ mà chuyện này truyền đến taicủa ông hai mày, sau đó truyền đến taicủa giáo sư Triệu Vĩnh An, chúng tađều sẽ gặp xui xẻo!”“Vậy, vậy bây giờ con phải làm gìđây?”, Chương Viên Côn bị dọa đếnphát run.Chương Gia Cường vừa nghĩ tớiđây, liền nghiến răng nghiến lợi nói:“Không phải cậu ta vừa nói muốn thuêchỗ này hay sao? Mày bây giờ nhanhchóng dọn đi những thứ vô dụng, sauđó để lại những thứ có giá trị hữu dụng,coi như làm quà tặng cho người ta”.“Sao? Mấy món này đã tốn củacon không ít tiền đâu”, Chương ViênCôn nói“Mày thì biết cái gì! Đem mấy thứnày đi bán đồ cũ thì có được bao nhiêutiền? Quá lảm là được mấy ngàn. Đemmón tiền này đi cầu người ta chiếu cốcho mình, có còn thấy lỗ không? Taonói mày, đúng là có lớn mà không cókhôn, y chang con mẹ của mày! Nếumà thông minh băng một nửa của tao,thì bây giờ mày đã không vô dụng nhưvậy rồi!”, Chương Gia Cường chửi bớikhông thôiChương Viên Côn mặc dù đuối lý,nhưng vẫn không nhịn được lẩm bẩm:“Bố cũng có ra cái gì đâu…Khi hai bố con Chương Gia Cườngcòn đang ầm ï ở ngoài cửa, Hoäc Khảiđã quan sát cửa tiệm qua một lượt.Như Mã Tuấn Quý đã nói, môitrường ở đây thật sự tồi tệ, trông khônggiống một tiệm ăn chút nào. Tuy nhiên,thứ mà Hoäc Khải quan sát nhiều nhấtđó chính là cách bày trí của nơi này, dùsao thì sau khi tiếp quản anh cũng sẽphải sửa sang lại nhiều.Cấu trúc của nơi này khá tốt. Cơ sởhạ tầng khá hoàn thiện, chỉ có điều làcon hẻm đăng sau bốc mùi quá, mùihôi thối đó xộc thẳng vào trong nhà.Mặc dù anh chủ yếu muốn kinhdoanh đồ ăn mang đi, nhưng anh phảilàm gì nếu khách hàng muốn ăn tạichỗ? Dù sao thì cũng phải chuẩn bịmột số bộ ghế dàiVì vậy việc giải quyết cái mùi hôithối này là hết sức cấp thiết, nơi nàyphải được dọn dẹp sạch sẽ, nếu khôngthì đừng nói đến khách hàng, ngay cảđầu bếp làm việc ở đây cũng sẽ cảmthấy không thể nào chịu nổi.“Yêu cầu cơ bản của tôi đó là conhẻm đăng sau phải được dọn dẹp sạchsẽ”, Hoäc Khải nói.Mã Tuấn Quý nghe thấy vậy thì vuimừng khôn xiết, ông ta vốn còn chorăng nơi tệ hại như thế này thì HoäcKhải nhất định sẽ không thích và từchối thuê lại. Mà bây giờ anh chỉ nóirằng con hẻm đăng sau cần phải đượcdọn dẹp, Mã Tuấn Quý đương nhiênkhông phản đối, ông ta lập tức võ ngựcnói răng sẽ gọi người đến dọn dẹp ngaylập tức để đảm bảo răng con hẻm đăngsau sẽ sạch sẽ trước khi mặt trời mọcvào ngày mailVề tiên thuê mặt băng, Hoäc Khảidự định sẽ ký hợp đồng dài hạn 5 nămtrước, điều này khiến cho Mã Tuấn Quýcàng ngạc nhiên hơn, xen lần cả vuimừngNgay cá khi tiên thuê năm đầu tiênđã được chiết khấu 20%, thì riêng tiềnthuê nhà trong bốn năm tiếp theo đãcó thể lên đến hàng trăm ngàn ngay cảkhi giá thuê có không tăng theo thờigian.Hơn nữa, ông ta thấy Hoäc Khảichäc chăn là một người làm việc lớn,thậm chí ngay cả Chương Gia Cườngcũng phải nịnh nọt. Cho một người nhưvậy thuê mặt băng, đối với bản thâncủa ông ta chỉ có lợi chứ không có hạiVì vậy, Mã Tuấn Quý ngay lập tứchạ giá thuê xuống một chútCho Chương Vân Côn thuê thì lấymười lăm ngàn một tháng, nhưng choHoặc Khải thuê thì lấy một trắm nămmươi ngàn một năm, tương đương vớiviệc cho không hai tháng tiền thuê mặtbăngHoäc Khải cũng không giả vờ giảvịt gì, chí nói răng không cần phảinhượng bộ vụ giá cả. Không cần thiếtphải làm cho cuộc sống thêm khó khănchỉ vì một chút tiền bạc hay một chút sĩdiện.Vì chuyện này không còn liên quanđến bên môi giới, nên hợp đồng đượcHoäc Khải tự mình kí kết, dù saoChương Viên Côn vẫn chưa dọn rangoài xong, nên cũng không có gì phảivội vàng.Hai người trò chuyện thêm mộthồi. Sau khi anh rời khỏi cửa tiệm,Chương Gia Cường lập tức mang theoChương Viên Côn đến trước mặt chàohỏi, nét mặt tươi cười nói: “Cậu Lý, thếnào rồi, thấy chô này có hài lòngkhông?”Nghe giọng điệu của lão ta cứ nhưthể chỗ này là của lão ta vậy.Hoäc Khải mặc dù không thíchgiọng điệu vô lại của lão ta, nhưngcũng biết đạo lý thà đắc tội người quântử chứ không thế đắc tội kẻ tiểu nhân,liền nói: “Cũng được, cũng đã cọc tiềnthuê rồi, vậy các người khi nào thì dọnđi?”“Dọn đi, sẽ dọn đi ngay, dọn xongtrước khi mặt trời lặn!”, Chương GiaCường nét mặt nịnh bợ hỏi tiếp: “Cậu Lýthuê chỗ này làm dịch vụ ăn uống đúngkhông? Mọi thứ trong tiệm của chúngtôi đều là đồ mới mua, cậu xem có cầngì không? Chúng tôi không cần tiền củacậu, chỉ muốn quan hệ giữa chúng tatrở nên thân thiết hơn mà thôi”.Hoặc Khải lắc đầu nói: “Không cần,tôi đã mua xong tất cả mọi thứ, chỉ cầncác người dọn đi ngay. Ngày mai tôi tớilấy chìa khóa, còn thừa lại thứ gì tôi sẽcho người thu mua phế liệu mang đi”.Nhiều thứ trong cửa tiệm, bao gồmcả bàn, ghế và ghế dài, thật sự còn rấtmới, hâu như chưa được sử dụng qua.Nếu nhận được nó miên phí, chäc chắnsẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền.Nhưng Hoäc Khải sẵn sàng chỉ sốtiền đó ra, giống như Mã Tuấn Quýchấp nhận miễn cho anh hai tháng tiềnthuê nhà mỗi năm vậy.Chút tiền này, Hoäc Khải một đồngcũng không muốn tiết kiệm.Hoäc Khải luôn muốn xa lánhnhững kẻ tiểu nhân như Chương GiaCường, nước sông không phạm nướcgiếng, cũng không muốn có bất cứ liênquan nào với lão ta.Đừng nói chỉ là mấy món đồ này,cho dù có gửi cả núi vàng, Hoäc Khảicũng sẽ không bao giờ nhận lấy.Thái độ thẳng thăn của anh khiếncho Chương Gia Cường vô cùng lúngtúng, muốn làm thân cũng không được,thật là quá mất mặt.Nhưng lão ta không dám tức giận,chỉ hơi cười mỉa rồi nói: “Thôi, vì cậu Lýđã không cần nên tôi sẽ cho người dọnđi, sau này nếu như cậu Lý có cần gì thìcứ gọi cho tôi, tôi bảo đảm sẽ có mặt!”

“Bố, sao bố lại.. ”

Chương Viên Côn hoang mang,

cứng nhắc quay đầu lại, bố của hắn

làm sao vậy?

Không phải là lúc này nên tiến đến

tát cho đối phương mấy cái rồi bắt chủ

nhà trả tiền hay sao?

Sao tự nhiên bố của hăn lại tỏ ra

niềm nở với người sắp thuê mặt băng

kia như vậy?

Không chỉ Chương Viên Côn và cả

đám người xấu kia cũng đều ngẩn ra,

mà ngay cả người môi giới ở bên cạnh

cũng đang há hốc miệng. Miệng mà có

thể mở to ra thêm thì có khi cắm của

mấy người bọn họ còn rơi được xuống

đất luôn cũng không chừng.

Gái tình huống éo le gì đây chứ?

Nếu như lúc Chương Gia Cường

bước đến liền thẳng tay tát vào mặt

của người kia thì người môi giới cũng

sẽ không kinh ngạc đến như vậy. Đăng

này, lão ta lại cun cút cúi đầu lau vết

bẩn trên quần áo của người kia, điều

này đã khiến cho người môi giới vô

cùng kinh ngạc

“Không cần”, Hoăc Khải dứt khoát

đẩy tay Chương Gia Cường, chỉ vào cửa

tiệm bên cạnh hỏi: “Tiệm này là do nhà

ông mở à?

“Đúng đúng, à không, là con trai tôi

đã mở nó!”, Chương Gia Cường nói rồi

quay đầu xông tới chỗ của Chương

Viên Côn măng chửi: “Thăng khốn này,

còn không mau mau đi xin lỗi cậu Lý đi!

Đúng là thứ có mắt như mù mài”

Chương Viên Côn do dự bước đến

với vẻ hoài nghỉ: “Cậu, cậu Lý…”

“Có việc mở miệng nói chuyện thôi

mà cũng nói lắp thì còn làm nên cơm

cháo gì!”, Chương Gia Cường đánh vào

sau gáy của Chương Viên Côn khiến.

cho hản càng lúc càng hoang mang.

Hắn vẫn không hiểu làm thế nào

mà bố của hẳn, một người luôn kiêu

ngạo và độc đoán, lại đột nhiên luồn

cúi trước một người đàn ông trẻ tuổi

mà hăn chưa từng biết đến.

Hoäc Khải biết Chương Gia Cường

không sợ anh, mà là sợ Triệu Vĩnh An,

nên anh càng phải cứng răn, không

khoan nhượng đối với một kẻ như vậy.

Càng mạnh tay với lão ta, lão ta lại

càng nghe lời. Ngược lại nếu đối với lão

ta tốt một chút, lão ta liên sẽ bộc lộ dã

tâm

“Bất kể cửa tiệm này là của ông

hay của con trai ông, tôi nghe chủ nhà

nói răng hợp đồng thuê nhà đã hết hạn

nên tôi định thuê lại chỗ này. Không

biết có thể bảo con trai ông dọn đi

được không?”

Câu hỏi của Hoäc Khải khiến cho

Chương Gia Cường giật mình, sau đó,

không cần phải chần chừ nhiều, lão ta

liền gật đầu nói: “Được chứ, chuyện này

làm sao mà không được! Cậu Lý đã

bảo như vậy thì chúng tôi sẽ ngay lập

tức dọn đi. Dọn đi liền đi cái thằng

nhóc thối tha này, còn không mau gọi

người tới chuyển đồ ra cho thông

thoáng chỗ của cậu Lý đây hải!”

Chương Viên Côn vâng dạ một

tiếng, sau đó lấy điện thoại di động ra

gọi cho công ty chuyển nhà.

Hoäc Khải quay sang Mã Tuấn Quý

nói: “Đầu tiên vào nhà xem một chút

đã”

Mã Tuấn Quý không biết lai lịch

của Hoäc Khải, nhưng ông ta chăc

chăn người bình thường sẽ không thể

khiến cho Chương Gia Cường căng

thắng đến như vậy. Ông ta nhanh

chóng gật đầu và đi theo Hoäc Khải

Vào trong.

Ở bên đây, Chương Viên Côn cũng

nhanh chóng đặt điện thoại xuống hỏi:

“Bố, người đó là ai?”

“Còn nhớ lần trước tao đã kể với

mày rằng tao gặp một người trẻ tuổi có

quan hệ đặc biệt tốt với giáo sư Triệu

Vĩnh An hay không? Ngay cả ông hai

của mày cũng tỏ ra rất lễ độ với cậu

tai”

Chương Viên Côn sững sờ, sau đó

ngạc nhiên nhìn Hoäc Khải đã bước

vào bên trong, hóa ra lại chính là người

này.

Chương Gia Cường đã bị ông gác

cửa tát cho vài cái vì chuyện của Hoắc

Khải, chuyện đó đã khiến cho lão ta trở

nên im ăng trong vài ngày. Nhưng cả

hai bố con lão ta đều biết răng, họ có

được địa vị như ngày hôm nay ở trong

thành phố không phải vì có bản lĩnh,

cũng không phải vì người khác không

thể trị được thói lưu manh của bố con

lão ta, mà là vì gia đình lão ta có người

thân làm gác cửa cho giáo sư Triệu

Vĩnh An

Trị thói lưu manh của bố con lão ta

thì vô cùng dễ, nhưng không đáng nếu

như phải làm mất lòng vị giáo sư già vì

chuyện này.

Vì thế nên cả Chương Gia Cường

và con trai của lão ta đều có sự tôn

trọng hoặc kính sợ đặc biệt đối với

những người liên quan đến giáo sư

Triệu Vĩnh An.

Nghĩ đến việc vừa rồi suýt chút

nữa đã ra tay với Hoắc Khải, Chương

Viên Côn liền cảm thấy sợ hãi, vội hỏi

bố mình có phải bản thân đã gây ra

chuyện lớn rồi hay không

Chương Gia Cường mạnh tay tát

hăn thêm một cái, lại măng chửi: “Cái

thằng khốn kiếp này nữa, không biết

mở to mắt nhìn cho rõ ràng, đó là

người mà chúng ta có thể xúc phạm

hả! Lỡ mà chuyện này truyền đến tai

của ông hai mày, sau đó truyền đến tai

của giáo sư Triệu Vĩnh An, chúng ta

đều sẽ gặp xui xẻo!”

“Vậy, vậy bây giờ con phải làm gì

đây?”, Chương Viên Côn bị dọa đến

phát run.

Chương Gia Cường vừa nghĩ tới

đây, liền nghiến răng nghiến lợi nói:

“Không phải cậu ta vừa nói muốn thuê

chỗ này hay sao? Mày bây giờ nhanh

chóng dọn đi những thứ vô dụng, sau

đó để lại những thứ có giá trị hữu dụng,

coi như làm quà tặng cho người ta”.

“Sao? Mấy món này đã tốn của

con không ít tiền đâu”, Chương Viên

Côn nói

“Mày thì biết cái gì! Đem mấy thứ

này đi bán đồ cũ thì có được bao nhiêu

tiền? Quá lảm là được mấy ngàn. Đem

món tiền này đi cầu người ta chiếu cố

cho mình, có còn thấy lỗ không? Tao

nói mày, đúng là có lớn mà không có

khôn, y chang con mẹ của mày! Nếu

mà thông minh băng một nửa của tao,

thì bây giờ mày đã không vô dụng như

vậy rồi!”, Chương Gia Cường chửi bới

không thôi

Chương Viên Côn mặc dù đuối lý,

nhưng vẫn không nhịn được lẩm bẩm:

“Bố cũng có ra cái gì đâu…

Khi hai bố con Chương Gia Cường

còn đang ầm ï ở ngoài cửa, Hoäc Khải

đã quan sát cửa tiệm qua một lượt.

Như Mã Tuấn Quý đã nói, môi

trường ở đây thật sự tồi tệ, trông không

giống một tiệm ăn chút nào. Tuy nhiên,

thứ mà Hoäc Khải quan sát nhiều nhất

đó chính là cách bày trí của nơi này, dù

sao thì sau khi tiếp quản anh cũng sẽ

phải sửa sang lại nhiều.

Cấu trúc của nơi này khá tốt. Cơ sở

hạ tầng khá hoàn thiện, chỉ có điều là

con hẻm đăng sau bốc mùi quá, mùi

hôi thối đó xộc thẳng vào trong nhà.

Mặc dù anh chủ yếu muốn kinh

doanh đồ ăn mang đi, nhưng anh phải

làm gì nếu khách hàng muốn ăn tại

chỗ? Dù sao thì cũng phải chuẩn bị

một số bộ ghế dài

Vì vậy việc giải quyết cái mùi hôi

thối này là hết sức cấp thiết, nơi này

phải được dọn dẹp sạch sẽ, nếu không

thì đừng nói đến khách hàng, ngay cả

đầu bếp làm việc ở đây cũng sẽ cảm

thấy không thể nào chịu nổi.

“Yêu cầu cơ bản của tôi đó là con

hẻm đăng sau phải được dọn dẹp sạch

sẽ”, Hoäc Khải nói.

Mã Tuấn Quý nghe thấy vậy thì vui

mừng khôn xiết, ông ta vốn còn cho

răng nơi tệ hại như thế này thì Hoäc

Khải nhất định sẽ không thích và từ

chối thuê lại. Mà bây giờ anh chỉ nói

rằng con hẻm đăng sau cần phải được

dọn dẹp, Mã Tuấn Quý đương nhiên

không phản đối, ông ta lập tức võ ngực

nói răng sẽ gọi người đến dọn dẹp ngay

lập tức để đảm bảo răng con hẻm đăng

sau sẽ sạch sẽ trước khi mặt trời mọc

vào ngày mail

Về tiên thuê mặt băng, Hoäc Khải

dự định sẽ ký hợp đồng dài hạn 5 năm

trước, điều này khiến cho Mã Tuấn Quý

càng ngạc nhiên hơn, xen lần cả vui

mừng

Ngay cá khi tiên thuê năm đầu tiên

đã được chiết khấu 20%, thì riêng tiền

thuê nhà trong bốn năm tiếp theo đã

có thể lên đến hàng trăm ngàn ngay cả

khi giá thuê có không tăng theo thời

gian.

Hơn nữa, ông ta thấy Hoäc Khải

chäc chăn là một người làm việc lớn,

thậm chí ngay cả Chương Gia Cường

cũng phải nịnh nọt. Cho một người như

vậy thuê mặt băng, đối với bản thân

của ông ta chỉ có lợi chứ không có hại

Vì vậy, Mã Tuấn Quý ngay lập tức

hạ giá thuê xuống một chút

Cho Chương Vân Côn thuê thì lấy

mười lăm ngàn một tháng, nhưng cho

Hoặc Khải thuê thì lấy một trắm năm

mươi ngàn một năm, tương đương với

việc cho không hai tháng tiền thuê mặt

băng

Hoäc Khải cũng không giả vờ giả

vịt gì, chí nói răng không cần phải

nhượng bộ vụ giá cả. Không cần thiết

phải làm cho cuộc sống thêm khó khăn

chỉ vì một chút tiền bạc hay một chút sĩ

diện.

Vì chuyện này không còn liên quan

đến bên môi giới, nên hợp đồng được

Hoäc Khải tự mình kí kết, dù sao

Chương Viên Côn vẫn chưa dọn ra

ngoài xong, nên cũng không có gì phải

vội vàng.

Hai người trò chuyện thêm một

hồi. Sau khi anh rời khỏi cửa tiệm,

Chương Gia Cường lập tức mang theo

Chương Viên Côn đến trước mặt chào

hỏi, nét mặt tươi cười nói: “Cậu Lý, thế

nào rồi, thấy chô này có hài lòng

không?”

Nghe giọng điệu của lão ta cứ như

thể chỗ này là của lão ta vậy.

Hoäc Khải mặc dù không thích

giọng điệu vô lại của lão ta, nhưng

cũng biết đạo lý thà đắc tội người quân

tử chứ không thế đắc tội kẻ tiểu nhân,

liền nói: “Cũng được, cũng đã cọc tiền

thuê rồi, vậy các người khi nào thì dọn

đi?”

“Dọn đi, sẽ dọn đi ngay, dọn xong

trước khi mặt trời lặn!”, Chương Gia

Cường nét mặt nịnh bợ hỏi tiếp: “Cậu Lý

thuê chỗ này làm dịch vụ ăn uống đúng

không? Mọi thứ trong tiệm của chúng

tôi đều là đồ mới mua, cậu xem có cần

gì không? Chúng tôi không cần tiền của

cậu, chỉ muốn quan hệ giữa chúng ta

trở nên thân thiết hơn mà thôi”.

Hoặc Khải lắc đầu nói: “Không cần,

tôi đã mua xong tất cả mọi thứ, chỉ cần

các người dọn đi ngay. Ngày mai tôi tới

lấy chìa khóa, còn thừa lại thứ gì tôi sẽ

cho người thu mua phế liệu mang đi”.

Nhiều thứ trong cửa tiệm, bao gồm

cả bàn, ghế và ghế dài, thật sự còn rất

mới, hâu như chưa được sử dụng qua.

Nếu nhận được nó miên phí, chäc chắn

sẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền.

Nhưng Hoäc Khải sẵn sàng chỉ số

tiền đó ra, giống như Mã Tuấn Quý

chấp nhận miễn cho anh hai tháng tiền

thuê nhà mỗi năm vậy.

Chút tiền này, Hoäc Khải một đồng

cũng không muốn tiết kiệm.

Hoäc Khải luôn muốn xa lánh

những kẻ tiểu nhân như Chương Gia

Cường, nước sông không phạm nước

giếng, cũng không muốn có bất cứ liên

quan nào với lão ta.

Đừng nói chỉ là mấy món đồ này,

cho dù có gửi cả núi vàng, Hoäc Khải

cũng sẽ không bao giờ nhận lấy.

Thái độ thẳng thăn của anh khiến

cho Chương Gia Cường vô cùng lúng

túng, muốn làm thân cũng không được,

thật là quá mất mặt.

Nhưng lão ta không dám tức giận,

chỉ hơi cười mỉa rồi nói: “Thôi, vì cậu Lý

đã không cần nên tôi sẽ cho người dọn

đi, sau này nếu như cậu Lý có cần gì thì

cứ gọi cho tôi, tôi bảo đảm sẽ có mặt!”

Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… “Bố, sao bố lại.. ”Chương Viên Côn hoang mang,cứng nhắc quay đầu lại, bố của hắnlàm sao vậy?Không phải là lúc này nên tiến đếntát cho đối phương mấy cái rồi bắt chủnhà trả tiền hay sao?Sao tự nhiên bố của hăn lại tỏ raniềm nở với người sắp thuê mặt băngkia như vậy?Không chỉ Chương Viên Côn và cảđám người xấu kia cũng đều ngẩn ra,mà ngay cả người môi giới ở bên cạnhcũng đang há hốc miệng. Miệng mà cóthể mở to ra thêm thì có khi cắm củamấy người bọn họ còn rơi được xuốngđất luôn cũng không chừng.Gái tình huống éo le gì đây chứ?Nếu như lúc Chương Gia Cườngbước đến liền thẳng tay tát vào mặtcủa người kia thì người môi giới cũngsẽ không kinh ngạc đến như vậy. Đăngnày, lão ta lại cun cút cúi đầu lau vếtbẩn trên quần áo của người kia, điềunày đã khiến cho người môi giới vôcùng kinh ngạc“Không cần”, Hoăc Khải dứt khoátđẩy tay Chương Gia Cường, chỉ vào cửatiệm bên cạnh hỏi: “Tiệm này là do nhàông mở à?“Đúng đúng, à không, là con trai tôiđã mở nó!”, Chương Gia Cường nói rồiquay đầu xông tới chỗ của ChươngViên Côn măng chửi: “Thăng khốn này,còn không mau mau đi xin lỗi cậu Lý đi!Đúng là thứ có mắt như mù mài”Chương Viên Côn do dự bước đếnvới vẻ hoài nghỉ: “Cậu, cậu Lý…”“Có việc mở miệng nói chuyện thôimà cũng nói lắp thì còn làm nên cơmcháo gì!”, Chương Gia Cường đánh vàosau gáy của Chương Viên Côn khiến.cho hản càng lúc càng hoang mang.Hắn vẫn không hiểu làm thế nàomà bố của hẳn, một người luôn kiêungạo và độc đoán, lại đột nhiên luồncúi trước một người đàn ông trẻ tuổimà hăn chưa từng biết đến.Hoäc Khải biết Chương Gia Cườngkhông sợ anh, mà là sợ Triệu Vĩnh An,nên anh càng phải cứng răn, khôngkhoan nhượng đối với một kẻ như vậy.Càng mạnh tay với lão ta, lão ta lạicàng nghe lời. Ngược lại nếu đối với lãota tốt một chút, lão ta liên sẽ bộc lộ dãtâm“Bất kể cửa tiệm này là của ônghay của con trai ông, tôi nghe chủ nhànói răng hợp đồng thuê nhà đã hết hạnnên tôi định thuê lại chỗ này. Khôngbiết có thể bảo con trai ông dọn điđược không?”Câu hỏi của Hoäc Khải khiến choChương Gia Cường giật mình, sau đó,không cần phải chần chừ nhiều, lão taliền gật đầu nói: “Được chứ, chuyện nàylàm sao mà không được! Cậu Lý đãbảo như vậy thì chúng tôi sẽ ngay lậptức dọn đi. Dọn đi liền đi cái thằngnhóc thối tha này, còn không mau gọingười tới chuyển đồ ra cho thôngthoáng chỗ của cậu Lý đây hải!”Chương Viên Côn vâng dạ mộttiếng, sau đó lấy điện thoại di động ragọi cho công ty chuyển nhà.Hoäc Khải quay sang Mã Tuấn Quýnói: “Đầu tiên vào nhà xem một chútđã”Mã Tuấn Quý không biết lai lịchcủa Hoäc Khải, nhưng ông ta chăcchăn người bình thường sẽ không thểkhiến cho Chương Gia Cường căngthắng đến như vậy. Ông ta nhanhchóng gật đầu và đi theo Hoäc KhảiVào trong.Ở bên đây, Chương Viên Côn cũngnhanh chóng đặt điện thoại xuống hỏi:“Bố, người đó là ai?”“Còn nhớ lần trước tao đã kể vớimày rằng tao gặp một người trẻ tuổi cóquan hệ đặc biệt tốt với giáo sư TriệuVĩnh An hay không? Ngay cả ông haicủa mày cũng tỏ ra rất lễ độ với cậutai”Chương Viên Côn sững sờ, sau đóngạc nhiên nhìn Hoäc Khải đã bướcvào bên trong, hóa ra lại chính là ngườinày.Chương Gia Cường đã bị ông gáccửa tát cho vài cái vì chuyện của HoắcKhải, chuyện đó đã khiến cho lão ta trởnên im ăng trong vài ngày. Nhưng cảhai bố con lão ta đều biết răng, họ cóđược địa vị như ngày hôm nay ở trongthành phố không phải vì có bản lĩnh,cũng không phải vì người khác khôngthể trị được thói lưu manh của bố conlão ta, mà là vì gia đình lão ta có ngườithân làm gác cửa cho giáo sư TriệuVĩnh AnTrị thói lưu manh của bố con lão tathì vô cùng dễ, nhưng không đáng nếunhư phải làm mất lòng vị giáo sư già vìchuyện này.Vì thế nên cả Chương Gia Cườngvà con trai của lão ta đều có sự tôntrọng hoặc kính sợ đặc biệt đối vớinhững người liên quan đến giáo sưTriệu Vĩnh An.Nghĩ đến việc vừa rồi suýt chútnữa đã ra tay với Hoắc Khải, ChươngViên Côn liền cảm thấy sợ hãi, vội hỏibố mình có phải bản thân đã gây rachuyện lớn rồi hay khôngChương Gia Cường mạnh tay táthăn thêm một cái, lại măng chửi: “Cáithằng khốn kiếp này nữa, không biếtmở to mắt nhìn cho rõ ràng, đó làngười mà chúng ta có thể xúc phạmhả! Lỡ mà chuyện này truyền đến taicủa ông hai mày, sau đó truyền đến taicủa giáo sư Triệu Vĩnh An, chúng tađều sẽ gặp xui xẻo!”“Vậy, vậy bây giờ con phải làm gìđây?”, Chương Viên Côn bị dọa đếnphát run.Chương Gia Cường vừa nghĩ tớiđây, liền nghiến răng nghiến lợi nói:“Không phải cậu ta vừa nói muốn thuêchỗ này hay sao? Mày bây giờ nhanhchóng dọn đi những thứ vô dụng, sauđó để lại những thứ có giá trị hữu dụng,coi như làm quà tặng cho người ta”.“Sao? Mấy món này đã tốn củacon không ít tiền đâu”, Chương ViênCôn nói“Mày thì biết cái gì! Đem mấy thứnày đi bán đồ cũ thì có được bao nhiêutiền? Quá lảm là được mấy ngàn. Đemmón tiền này đi cầu người ta chiếu cốcho mình, có còn thấy lỗ không? Taonói mày, đúng là có lớn mà không cókhôn, y chang con mẹ của mày! Nếumà thông minh băng một nửa của tao,thì bây giờ mày đã không vô dụng nhưvậy rồi!”, Chương Gia Cường chửi bớikhông thôiChương Viên Côn mặc dù đuối lý,nhưng vẫn không nhịn được lẩm bẩm:“Bố cũng có ra cái gì đâu…Khi hai bố con Chương Gia Cườngcòn đang ầm ï ở ngoài cửa, Hoäc Khảiđã quan sát cửa tiệm qua một lượt.Như Mã Tuấn Quý đã nói, môitrường ở đây thật sự tồi tệ, trông khônggiống một tiệm ăn chút nào. Tuy nhiên,thứ mà Hoäc Khải quan sát nhiều nhấtđó chính là cách bày trí của nơi này, dùsao thì sau khi tiếp quản anh cũng sẽphải sửa sang lại nhiều.Cấu trúc của nơi này khá tốt. Cơ sởhạ tầng khá hoàn thiện, chỉ có điều làcon hẻm đăng sau bốc mùi quá, mùihôi thối đó xộc thẳng vào trong nhà.Mặc dù anh chủ yếu muốn kinhdoanh đồ ăn mang đi, nhưng anh phảilàm gì nếu khách hàng muốn ăn tạichỗ? Dù sao thì cũng phải chuẩn bịmột số bộ ghế dàiVì vậy việc giải quyết cái mùi hôithối này là hết sức cấp thiết, nơi nàyphải được dọn dẹp sạch sẽ, nếu khôngthì đừng nói đến khách hàng, ngay cảđầu bếp làm việc ở đây cũng sẽ cảmthấy không thể nào chịu nổi.“Yêu cầu cơ bản của tôi đó là conhẻm đăng sau phải được dọn dẹp sạchsẽ”, Hoäc Khải nói.Mã Tuấn Quý nghe thấy vậy thì vuimừng khôn xiết, ông ta vốn còn chorăng nơi tệ hại như thế này thì HoäcKhải nhất định sẽ không thích và từchối thuê lại. Mà bây giờ anh chỉ nóirằng con hẻm đăng sau cần phải đượcdọn dẹp, Mã Tuấn Quý đương nhiênkhông phản đối, ông ta lập tức võ ngựcnói răng sẽ gọi người đến dọn dẹp ngaylập tức để đảm bảo răng con hẻm đăngsau sẽ sạch sẽ trước khi mặt trời mọcvào ngày mailVề tiên thuê mặt băng, Hoäc Khảidự định sẽ ký hợp đồng dài hạn 5 nămtrước, điều này khiến cho Mã Tuấn Quýcàng ngạc nhiên hơn, xen lần cả vuimừngNgay cá khi tiên thuê năm đầu tiênđã được chiết khấu 20%, thì riêng tiềnthuê nhà trong bốn năm tiếp theo đãcó thể lên đến hàng trăm ngàn ngay cảkhi giá thuê có không tăng theo thờigian.Hơn nữa, ông ta thấy Hoäc Khảichäc chăn là một người làm việc lớn,thậm chí ngay cả Chương Gia Cườngcũng phải nịnh nọt. Cho một người nhưvậy thuê mặt băng, đối với bản thâncủa ông ta chỉ có lợi chứ không có hạiVì vậy, Mã Tuấn Quý ngay lập tứchạ giá thuê xuống một chútCho Chương Vân Côn thuê thì lấymười lăm ngàn một tháng, nhưng choHoặc Khải thuê thì lấy một trắm nămmươi ngàn một năm, tương đương vớiviệc cho không hai tháng tiền thuê mặtbăngHoäc Khải cũng không giả vờ giảvịt gì, chí nói răng không cần phảinhượng bộ vụ giá cả. Không cần thiếtphải làm cho cuộc sống thêm khó khănchỉ vì một chút tiền bạc hay một chút sĩdiện.Vì chuyện này không còn liên quanđến bên môi giới, nên hợp đồng đượcHoäc Khải tự mình kí kết, dù saoChương Viên Côn vẫn chưa dọn rangoài xong, nên cũng không có gì phảivội vàng.Hai người trò chuyện thêm mộthồi. Sau khi anh rời khỏi cửa tiệm,Chương Gia Cường lập tức mang theoChương Viên Côn đến trước mặt chàohỏi, nét mặt tươi cười nói: “Cậu Lý, thếnào rồi, thấy chô này có hài lòngkhông?”Nghe giọng điệu của lão ta cứ nhưthể chỗ này là của lão ta vậy.Hoäc Khải mặc dù không thíchgiọng điệu vô lại của lão ta, nhưngcũng biết đạo lý thà đắc tội người quântử chứ không thế đắc tội kẻ tiểu nhân,liền nói: “Cũng được, cũng đã cọc tiềnthuê rồi, vậy các người khi nào thì dọnđi?”“Dọn đi, sẽ dọn đi ngay, dọn xongtrước khi mặt trời lặn!”, Chương GiaCường nét mặt nịnh bợ hỏi tiếp: “Cậu Lýthuê chỗ này làm dịch vụ ăn uống đúngkhông? Mọi thứ trong tiệm của chúngtôi đều là đồ mới mua, cậu xem có cầngì không? Chúng tôi không cần tiền củacậu, chỉ muốn quan hệ giữa chúng tatrở nên thân thiết hơn mà thôi”.Hoặc Khải lắc đầu nói: “Không cần,tôi đã mua xong tất cả mọi thứ, chỉ cầncác người dọn đi ngay. Ngày mai tôi tớilấy chìa khóa, còn thừa lại thứ gì tôi sẽcho người thu mua phế liệu mang đi”.Nhiều thứ trong cửa tiệm, bao gồmcả bàn, ghế và ghế dài, thật sự còn rấtmới, hâu như chưa được sử dụng qua.Nếu nhận được nó miên phí, chäc chắnsẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền.Nhưng Hoäc Khải sẵn sàng chỉ sốtiền đó ra, giống như Mã Tuấn Quýchấp nhận miễn cho anh hai tháng tiềnthuê nhà mỗi năm vậy.Chút tiền này, Hoäc Khải một đồngcũng không muốn tiết kiệm.Hoäc Khải luôn muốn xa lánhnhững kẻ tiểu nhân như Chương GiaCường, nước sông không phạm nướcgiếng, cũng không muốn có bất cứ liênquan nào với lão ta.Đừng nói chỉ là mấy món đồ này,cho dù có gửi cả núi vàng, Hoäc Khảicũng sẽ không bao giờ nhận lấy.Thái độ thẳng thăn của anh khiếncho Chương Gia Cường vô cùng lúngtúng, muốn làm thân cũng không được,thật là quá mất mặt.Nhưng lão ta không dám tức giận,chỉ hơi cười mỉa rồi nói: “Thôi, vì cậu Lýđã không cần nên tôi sẽ cho người dọnđi, sau này nếu như cậu Lý có cần gì thìcứ gọi cho tôi, tôi bảo đảm sẽ có mặt!”

Chương 192: Dọn đi ngay lập tức