Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…
Chương 637
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 637“Đúng là có khí phách, tôi cũng bị điên rồi, lại quên mất chuyện mà người phụ nữ sợ nhất.”Đột nhiên, Yến Tử Lăng đặt chiếc roi trong tay xuống, sau đó nở nụ cười ác độc, vỗ hai tay.Sau đó cửa của căn phòng bí mật bị mở ra, có ba người đàn ông to lớn đi vào, mặt mũi ai cũng dữ tợn, vô cùng xấu xí.“Vưu Hân Diễm, khuyên cô hãy ngoan ngoãn nói ra, nếu không, ba tên đầy tớ của nhà họ Yến chúng tôi sẽ hầu hạ cô thật tốt.”Ba người đàn ông to lớn kia nhìn chằm chằm vào Vưu Hân Diễm, đặc biệt là một chút cảnh xuân do quần áo của cô ta bị rách lộ ra, càng khiến ánh mắt của ba người phát sáng.Đột nhiên, Vưu Hân Diễm cảm thấy vô cùng sợ hãi.“Không, không! Anh không thể đối xử với tôi như vậy, tôi…tôi thật sự không biết Vưu Quốc Chương, thật sự không biết!”Vưu Hân Diễm thật sự sợ, đến bây giờ cô ta vẫn là một thân ngọc bích, cho dù không nói đến điều này, là một người phụ nữ, cũng tuyệt đối sẽ không muốn ba người đàn ông xấu xí này làm bẩn.Lạch cạch!Lúc này, Yến Tử Lăng đặt chiếc đồng hồ cát lên bàn, hung ác nói một câu.“Khi đồng hồ cát đếm ngược này kết thúc, cô không nói, vậy tôi sẽ không quan tâm ba người bọn họ muốn làm gì, đây là cơ hội cuối cùng của cô.”Nhìn đồng hồ cát, Yến Tử Lăng lấy điện thoại ra, bên trên liên tục có cuộc gọi đến của Văn Khả Hân, khẽ mỉm cười, nhưng cũng nghe.“Khả Hân, muộn như vậy gọi điện cho tôi, có phải nhớ tôi rồi không?”Văn Khả Hân ở đầu bên kia, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.“Yến Tử Lăng! Vưu Hân Diễm có phải ở nhà các anh không? Tôi nói cho anh biết, anh nếu như dám động vào một cọng lông của cô ấy, nhà họ Văn và nhà họ Yến cứ đợi khai chiến đi.”Hửm? Yến Tử Lăng ngạc nhiên, có điều ngay sau đó thì bật cười.“Khả Hân, tôi thật sự nghe không hiểu cô đang nói cái gì, Vưu Hân Diễm gì chứ, tôi căn bản không biết.”“Anh có thể phủ nhận, nghe đây, nhà họ Yến sẽ vì chuyện này mà trả cái giá thê thảm, anh tốt nhất thu tay ngay đi.”Không có nói tiếp nữa, Yến Tử Lăng cúp máy, chỉ cần có thể từ Vưu Hân Diễm moi ra tung tích của Vưu Quốc Chương, vậy nhà họ Yến bọn họ chính là lập công lớn, đến lúc đó, ha ha, đại chiến Thiên Tuyển đều có thể đặt ở vị trí thứ hai.Oành!Đột nhiên vang lên một âm thanh cực lớn, sắc mặt của Yến Tử Lăng thay đổi, ngay lập tức để lại một câu rồi lao ra khỏi mật thất.“Nhìn đồng hồ cát, thời gian đến cô ta vẫn không mở miệng thì làm cho tôi.”“Vâng cậu chủ.”Trước một phút, khi sắp lên chiếc Jeep của nhà họ Yến, trong tay Sở Vĩnh Du cầm một khẩu phóng tên lửa RPG, là vào lúc ra khỏi Long Môn kêu Hồng trưởng lão cầm tới.Cả đoạn đường, Hồng trưởng lão và Văn Khả Hân đều hoang mang, cái thứ này đừng nói Võ Vương, dù là Tiên Thiên võ giả cũng không có bất kỳ sức sát thương nào, không biết Sở Vĩnh Du muốn làm cái gì.Mà bây giờ bọn họ coi như là đã biết, chỉ thấy Sở Vĩnh Du nhảy lên trên không, sau khi bóp cò, tên lửa RPG lao thẳng vào trong sân trước của nhà họ Yến.Nghe tiếng nổ, thấy xuất hiện ánh lửa, Hồng trưởng lão và Văn Khả Hân đều ngây dại.Càng hiểu được, sự việc đã hoàn toàn đến mức không thể nói chuyện được nữa.
CHƯƠNG 637
“Đúng là có khí phách, tôi cũng bị điên rồi, lại quên mất chuyện mà người phụ nữ sợ nhất.”
Đột nhiên, Yến Tử Lăng đặt chiếc roi trong tay xuống, sau đó nở nụ cười ác độc, vỗ hai tay.
Sau đó cửa của căn phòng bí mật bị mở ra, có ba người đàn ông to lớn đi vào, mặt mũi ai cũng dữ tợn, vô cùng xấu xí.
“Vưu Hân Diễm, khuyên cô hãy ngoan ngoãn nói ra, nếu không, ba tên đầy tớ của nhà họ Yến chúng tôi sẽ hầu hạ cô thật tốt.”
Ba người đàn ông to lớn kia nhìn chằm chằm vào Vưu Hân Diễm, đặc biệt là một chút cảnh xuân do quần áo của cô ta bị rách lộ ra, càng khiến ánh mắt của ba người phát sáng.
Đột nhiên, Vưu Hân Diễm cảm thấy vô cùng sợ hãi.
“Không, không! Anh không thể đối xử với tôi như vậy, tôi…tôi thật sự không biết Vưu Quốc Chương, thật sự không biết!”
Vưu Hân Diễm thật sự sợ, đến bây giờ cô ta vẫn là một thân ngọc bích, cho dù không nói đến điều này, là một người phụ nữ, cũng tuyệt đối sẽ không muốn ba người đàn ông xấu xí này làm bẩn.
Lạch cạch!
Lúc này, Yến Tử Lăng đặt chiếc đồng hồ cát lên bàn, hung ác nói một câu.
“Khi đồng hồ cát đếm ngược này kết thúc, cô không nói, vậy tôi sẽ không quan tâm ba người bọn họ muốn làm gì, đây là cơ hội cuối cùng của cô.”
Nhìn đồng hồ cát, Yến Tử Lăng lấy điện thoại ra, bên trên liên tục có cuộc gọi đến của Văn Khả Hân, khẽ mỉm cười, nhưng cũng nghe.
“Khả Hân, muộn như vậy gọi điện cho tôi, có phải nhớ tôi rồi không?”
Văn Khả Hân ở đầu bên kia, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.
“Yến Tử Lăng! Vưu Hân Diễm có phải ở nhà các anh không? Tôi nói cho anh biết, anh nếu như dám động vào một cọng lông của cô ấy, nhà họ Văn và nhà họ Yến cứ đợi khai chiến đi.”
Hửm? Yến Tử Lăng ngạc nhiên, có điều ngay sau đó thì bật cười.
“Khả Hân, tôi thật sự nghe không hiểu cô đang nói cái gì, Vưu Hân Diễm gì chứ, tôi căn bản không biết.”
“Anh có thể phủ nhận, nghe đây, nhà họ Yến sẽ vì chuyện này mà trả cái giá thê thảm, anh tốt nhất thu tay ngay đi.”
Không có nói tiếp nữa, Yến Tử Lăng cúp máy, chỉ cần có thể từ Vưu Hân Diễm moi ra tung tích của Vưu Quốc Chương, vậy nhà họ Yến bọn họ chính là lập công lớn, đến lúc đó, ha ha, đại chiến Thiên Tuyển đều có thể đặt ở vị trí thứ hai.
Oành!
Đột nhiên vang lên một âm thanh cực lớn, sắc mặt của Yến Tử Lăng thay đổi, ngay lập tức để lại một câu rồi lao ra khỏi mật thất.
“Nhìn đồng hồ cát, thời gian đến cô ta vẫn không mở miệng thì làm cho tôi.”
“Vâng cậu chủ.”
Trước một phút, khi sắp lên chiếc Jeep của nhà họ Yến, trong tay Sở Vĩnh Du cầm một khẩu phóng tên lửa RPG, là vào lúc ra khỏi Long Môn kêu Hồng trưởng lão cầm tới.
Cả đoạn đường, Hồng trưởng lão và Văn Khả Hân đều hoang mang, cái thứ này đừng nói Võ Vương, dù là Tiên Thiên võ giả cũng không có bất kỳ sức sát thương nào, không biết Sở Vĩnh Du muốn làm cái gì.
Mà bây giờ bọn họ coi như là đã biết, chỉ thấy Sở Vĩnh Du nhảy lên trên không, sau khi bóp cò, tên lửa RPG lao thẳng vào trong sân trước của nhà họ Yến.
Nghe tiếng nổ, thấy xuất hiện ánh lửa, Hồng trưởng lão và Văn Khả Hân đều ngây dại.
Càng hiểu được, sự việc đã hoàn toàn đến mức không thể nói chuyện được nữa.
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 637“Đúng là có khí phách, tôi cũng bị điên rồi, lại quên mất chuyện mà người phụ nữ sợ nhất.”Đột nhiên, Yến Tử Lăng đặt chiếc roi trong tay xuống, sau đó nở nụ cười ác độc, vỗ hai tay.Sau đó cửa của căn phòng bí mật bị mở ra, có ba người đàn ông to lớn đi vào, mặt mũi ai cũng dữ tợn, vô cùng xấu xí.“Vưu Hân Diễm, khuyên cô hãy ngoan ngoãn nói ra, nếu không, ba tên đầy tớ của nhà họ Yến chúng tôi sẽ hầu hạ cô thật tốt.”Ba người đàn ông to lớn kia nhìn chằm chằm vào Vưu Hân Diễm, đặc biệt là một chút cảnh xuân do quần áo của cô ta bị rách lộ ra, càng khiến ánh mắt của ba người phát sáng.Đột nhiên, Vưu Hân Diễm cảm thấy vô cùng sợ hãi.“Không, không! Anh không thể đối xử với tôi như vậy, tôi…tôi thật sự không biết Vưu Quốc Chương, thật sự không biết!”Vưu Hân Diễm thật sự sợ, đến bây giờ cô ta vẫn là một thân ngọc bích, cho dù không nói đến điều này, là một người phụ nữ, cũng tuyệt đối sẽ không muốn ba người đàn ông xấu xí này làm bẩn.Lạch cạch!Lúc này, Yến Tử Lăng đặt chiếc đồng hồ cát lên bàn, hung ác nói một câu.“Khi đồng hồ cát đếm ngược này kết thúc, cô không nói, vậy tôi sẽ không quan tâm ba người bọn họ muốn làm gì, đây là cơ hội cuối cùng của cô.”Nhìn đồng hồ cát, Yến Tử Lăng lấy điện thoại ra, bên trên liên tục có cuộc gọi đến của Văn Khả Hân, khẽ mỉm cười, nhưng cũng nghe.“Khả Hân, muộn như vậy gọi điện cho tôi, có phải nhớ tôi rồi không?”Văn Khả Hân ở đầu bên kia, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.“Yến Tử Lăng! Vưu Hân Diễm có phải ở nhà các anh không? Tôi nói cho anh biết, anh nếu như dám động vào một cọng lông của cô ấy, nhà họ Văn và nhà họ Yến cứ đợi khai chiến đi.”Hửm? Yến Tử Lăng ngạc nhiên, có điều ngay sau đó thì bật cười.“Khả Hân, tôi thật sự nghe không hiểu cô đang nói cái gì, Vưu Hân Diễm gì chứ, tôi căn bản không biết.”“Anh có thể phủ nhận, nghe đây, nhà họ Yến sẽ vì chuyện này mà trả cái giá thê thảm, anh tốt nhất thu tay ngay đi.”Không có nói tiếp nữa, Yến Tử Lăng cúp máy, chỉ cần có thể từ Vưu Hân Diễm moi ra tung tích của Vưu Quốc Chương, vậy nhà họ Yến bọn họ chính là lập công lớn, đến lúc đó, ha ha, đại chiến Thiên Tuyển đều có thể đặt ở vị trí thứ hai.Oành!Đột nhiên vang lên một âm thanh cực lớn, sắc mặt của Yến Tử Lăng thay đổi, ngay lập tức để lại một câu rồi lao ra khỏi mật thất.“Nhìn đồng hồ cát, thời gian đến cô ta vẫn không mở miệng thì làm cho tôi.”“Vâng cậu chủ.”Trước một phút, khi sắp lên chiếc Jeep của nhà họ Yến, trong tay Sở Vĩnh Du cầm một khẩu phóng tên lửa RPG, là vào lúc ra khỏi Long Môn kêu Hồng trưởng lão cầm tới.Cả đoạn đường, Hồng trưởng lão và Văn Khả Hân đều hoang mang, cái thứ này đừng nói Võ Vương, dù là Tiên Thiên võ giả cũng không có bất kỳ sức sát thương nào, không biết Sở Vĩnh Du muốn làm cái gì.Mà bây giờ bọn họ coi như là đã biết, chỉ thấy Sở Vĩnh Du nhảy lên trên không, sau khi bóp cò, tên lửa RPG lao thẳng vào trong sân trước của nhà họ Yến.Nghe tiếng nổ, thấy xuất hiện ánh lửa, Hồng trưởng lão và Văn Khả Hân đều ngây dại.Càng hiểu được, sự việc đã hoàn toàn đến mức không thể nói chuyện được nữa.