Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…
Chương 647
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 647Trong đầu của Hồng trưởng lão một mảnh lộn xộn, hình như… hình như là chưa từng nghe đại trưởng lão nhắc tới Bàn gia, đây là lần đầu tiên, vậy mà lại gọi thẳng tên của người ta, điều này…“Sao vậy? Tôi gọi cậu ta là Tôn Tiểu Bàn, ông thấy kinh ngạc lắm à? Ha ha, tôi với sư phụ của cậu ta là bạn tốt của nhau, chẳng lẽ kêu tôi gọi cậu ta một tiếng Bàn gia như là các người.”Thi thể của Dương trưởng lão vẫn còn ở đây, vậy mà trên mặt của đại trưởng lão vẫn luôn treo nụ cười, còn là giọng điệu nói đùa, làm như là không có chuyện gì xảy ra.“Đại trưởng lão… tôi, tôi không có ý đó.”Đứng dậy, đại trưởng lão đi đến bên cạnh Dương trưởng lão, giọng nói lạnh lùng.“Dương trưởng lão đã làm dơ thanh danh trưởng lão Long Môn, cho dù là Sở Vĩnh Du không giết, vài ngày nữa tôi cũng sẽ ra tay. Có điều dù sao thì ông ta cũng là trưởng lão Long Môn, chết không có lời giải thích thì không tốt.”Nói xong, đại trưởng lão nhìn nhìn về phía Hồng trưởng lão rồi tiếp tục nói.“Truyền lệnh xuống, những lão quái vật của cửa đại gia tộc cùng với những người tự do đang ẩn nấp trong Cửu Long Thành, đợi đến lúc Sở Vĩnh Du thắng trận, toàn bộ có thể xuất hiện để nhắm vào Sở Vĩnh Du, Long Môn sẽ nhắm một con mắt mở một con mắt cho qua, tin tưởng là lời nói của tôi chắc chắn vẫn có sức thuyết phục.”Cái gì!Hồng trưởng lão sợ đến ngây người, đại trưởng lão lại đưa ra quyết định như thế, để những lão quái vật đó cùng nhau động thủ?Thật sự là chín gia tộc lớn ở Cửu Long Thành chỉ có gia chủ là có sức chiến đấu cao nhất à? Sai rồi, vô cùng sai.Lão tổ của các gia tộc này vẫn còn sống, chỉ có đều là toàn bộ đều đang bế quan trong gia tộc mà thôi, bởi vì mệnh lệnh của đại trưởng lão, không có một người nào dám làm trái.Đại trưởng lão không cho những lão quái vật này xuất hiện thì bọn họ tuyệt đối sẽ không dám xuất hiện, trừ phi gia tộc gặp phải nạn diệt môn thì mới có thể.Đây chính là lý do tại sao mà hễ nhắc đến đại trưởng lão Long Môn, bất cứ kẻ nào ở Cửu Long Thành cũng chỉ có sợ hãi và tôn kính.Còn có những người tự do đang ẩn nấp trong rừng rậm, trải qua một cuộc sống ẩn cư, đều là những người đã sống không ít năm, cũng là bởi vì sự tồn tại của đại trưởng lão, cho nên mới không dám bước ra khỏi rừng rậm nửa bước.Lần này, bởi vì cái chết của Dương trưởng lão, thế mà đại trưởng lão đã cho phép bọn họ xuất hiện ở đại chiến Thiên Tuyển. Đối với những lão quái vật này mà nói, thật sự rất có sức hấp dẫn. Bởi vì đa phần những người trong số đó, mặc dù đã từng tham gia đại chiến Thiên Tuyển, nhưng mà cuối cùng vẫn thất bại, cho nên bọn họ thật sự sẽ liều mạng.“Đi xuống đi.”Đại trưởng lão khoác tay, Hồng trưởng lão không dám chậm trễ, ôm thi thể của Dương trưởng lão lui ra.Lúc trong phòng chỉ còn lại một mình đại trưởng lão, khóe miệng của ông ta hơi nhếch lên.“Phong Thánh, đồ đệ Sở Vĩnh Du của ông, không ngờ tới là năm đó ông lại lựa chọn phương thức thả rông, đúng là đã chọn đúng rồi. Ha ha, muốn đặt chân đến cảnh giới kế tiếp, phải xem xem cậu ta có thể bước qua cửa ải này không?”Một ngày mới lại đến, Cửu Long Thành không có bất cứ thay đổi nào, đủ để thấy chuyện xảy ra ở nhà họ Yến hoàn toàn được giữ kín như bưng.“Vĩnh Du, tôi…”
CHƯƠNG 647
Trong đầu của Hồng trưởng lão một mảnh lộn xộn, hình như… hình như là chưa từng nghe đại trưởng lão nhắc tới Bàn gia, đây là lần đầu tiên, vậy mà lại gọi thẳng tên của người ta, điều này…
“Sao vậy? Tôi gọi cậu ta là Tôn Tiểu Bàn, ông thấy kinh ngạc lắm à? Ha ha, tôi với sư phụ của cậu ta là bạn tốt của nhau, chẳng lẽ kêu tôi gọi cậu ta một tiếng Bàn gia như là các người.”
Thi thể của Dương trưởng lão vẫn còn ở đây, vậy mà trên mặt của đại trưởng lão vẫn luôn treo nụ cười, còn là giọng điệu nói đùa, làm như là không có chuyện gì xảy ra.
“Đại trưởng lão… tôi, tôi không có ý đó.”
Đứng dậy, đại trưởng lão đi đến bên cạnh Dương trưởng lão, giọng nói lạnh lùng.
“Dương trưởng lão đã làm dơ thanh danh trưởng lão Long Môn, cho dù là Sở Vĩnh Du không giết, vài ngày nữa tôi cũng sẽ ra tay. Có điều dù sao thì ông ta cũng là trưởng lão Long Môn, chết không có lời giải thích thì không tốt.”
Nói xong, đại trưởng lão nhìn nhìn về phía Hồng trưởng lão rồi tiếp tục nói.
“Truyền lệnh xuống, những lão quái vật của cửa đại gia tộc cùng với những người tự do đang ẩn nấp trong Cửu Long Thành, đợi đến lúc Sở Vĩnh Du thắng trận, toàn bộ có thể xuất hiện để nhắm vào Sở Vĩnh Du, Long Môn sẽ nhắm một con mắt mở một con mắt cho qua, tin tưởng là lời nói của tôi chắc chắn vẫn có sức thuyết phục.”
Cái gì!
Hồng trưởng lão sợ đến ngây người, đại trưởng lão lại đưa ra quyết định như thế, để những lão quái vật đó cùng nhau động thủ?
Thật sự là chín gia tộc lớn ở Cửu Long Thành chỉ có gia chủ là có sức chiến đấu cao nhất à? Sai rồi, vô cùng sai.
Lão tổ của các gia tộc này vẫn còn sống, chỉ có đều là toàn bộ đều đang bế quan trong gia tộc mà thôi, bởi vì mệnh lệnh của đại trưởng lão, không có một người nào dám làm trái.
Đại trưởng lão không cho những lão quái vật này xuất hiện thì bọn họ tuyệt đối sẽ không dám xuất hiện, trừ phi gia tộc gặp phải nạn diệt môn thì mới có thể.
Đây chính là lý do tại sao mà hễ nhắc đến đại trưởng lão Long Môn, bất cứ kẻ nào ở Cửu Long Thành cũng chỉ có sợ hãi và tôn kính.
Còn có những người tự do đang ẩn nấp trong rừng rậm, trải qua một cuộc sống ẩn cư, đều là những người đã sống không ít năm, cũng là bởi vì sự tồn tại của đại trưởng lão, cho nên mới không dám bước ra khỏi rừng rậm nửa bước.
Lần này, bởi vì cái chết của Dương trưởng lão, thế mà đại trưởng lão đã cho phép bọn họ xuất hiện ở đại chiến Thiên Tuyển. Đối với những lão quái vật này mà nói, thật sự rất có sức hấp dẫn. Bởi vì đa phần những người trong số đó, mặc dù đã từng tham gia đại chiến Thiên Tuyển, nhưng mà cuối cùng vẫn thất bại, cho nên bọn họ thật sự sẽ liều mạng.
“Đi xuống đi.”
Đại trưởng lão khoác tay, Hồng trưởng lão không dám chậm trễ, ôm thi thể của Dương trưởng lão lui ra.
Lúc trong phòng chỉ còn lại một mình đại trưởng lão, khóe miệng của ông ta hơi nhếch lên.
“Phong Thánh, đồ đệ Sở Vĩnh Du của ông, không ngờ tới là năm đó ông lại lựa chọn phương thức thả rông, đúng là đã chọn đúng rồi. Ha ha, muốn đặt chân đến cảnh giới kế tiếp, phải xem xem cậu ta có thể bước qua cửa ải này không?”
Một ngày mới lại đến, Cửu Long Thành không có bất cứ thay đổi nào, đủ để thấy chuyện xảy ra ở nhà họ Yến hoàn toàn được giữ kín như bưng.
“Vĩnh Du, tôi…”
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 647Trong đầu của Hồng trưởng lão một mảnh lộn xộn, hình như… hình như là chưa từng nghe đại trưởng lão nhắc tới Bàn gia, đây là lần đầu tiên, vậy mà lại gọi thẳng tên của người ta, điều này…“Sao vậy? Tôi gọi cậu ta là Tôn Tiểu Bàn, ông thấy kinh ngạc lắm à? Ha ha, tôi với sư phụ của cậu ta là bạn tốt của nhau, chẳng lẽ kêu tôi gọi cậu ta một tiếng Bàn gia như là các người.”Thi thể của Dương trưởng lão vẫn còn ở đây, vậy mà trên mặt của đại trưởng lão vẫn luôn treo nụ cười, còn là giọng điệu nói đùa, làm như là không có chuyện gì xảy ra.“Đại trưởng lão… tôi, tôi không có ý đó.”Đứng dậy, đại trưởng lão đi đến bên cạnh Dương trưởng lão, giọng nói lạnh lùng.“Dương trưởng lão đã làm dơ thanh danh trưởng lão Long Môn, cho dù là Sở Vĩnh Du không giết, vài ngày nữa tôi cũng sẽ ra tay. Có điều dù sao thì ông ta cũng là trưởng lão Long Môn, chết không có lời giải thích thì không tốt.”Nói xong, đại trưởng lão nhìn nhìn về phía Hồng trưởng lão rồi tiếp tục nói.“Truyền lệnh xuống, những lão quái vật của cửa đại gia tộc cùng với những người tự do đang ẩn nấp trong Cửu Long Thành, đợi đến lúc Sở Vĩnh Du thắng trận, toàn bộ có thể xuất hiện để nhắm vào Sở Vĩnh Du, Long Môn sẽ nhắm một con mắt mở một con mắt cho qua, tin tưởng là lời nói của tôi chắc chắn vẫn có sức thuyết phục.”Cái gì!Hồng trưởng lão sợ đến ngây người, đại trưởng lão lại đưa ra quyết định như thế, để những lão quái vật đó cùng nhau động thủ?Thật sự là chín gia tộc lớn ở Cửu Long Thành chỉ có gia chủ là có sức chiến đấu cao nhất à? Sai rồi, vô cùng sai.Lão tổ của các gia tộc này vẫn còn sống, chỉ có đều là toàn bộ đều đang bế quan trong gia tộc mà thôi, bởi vì mệnh lệnh của đại trưởng lão, không có một người nào dám làm trái.Đại trưởng lão không cho những lão quái vật này xuất hiện thì bọn họ tuyệt đối sẽ không dám xuất hiện, trừ phi gia tộc gặp phải nạn diệt môn thì mới có thể.Đây chính là lý do tại sao mà hễ nhắc đến đại trưởng lão Long Môn, bất cứ kẻ nào ở Cửu Long Thành cũng chỉ có sợ hãi và tôn kính.Còn có những người tự do đang ẩn nấp trong rừng rậm, trải qua một cuộc sống ẩn cư, đều là những người đã sống không ít năm, cũng là bởi vì sự tồn tại của đại trưởng lão, cho nên mới không dám bước ra khỏi rừng rậm nửa bước.Lần này, bởi vì cái chết của Dương trưởng lão, thế mà đại trưởng lão đã cho phép bọn họ xuất hiện ở đại chiến Thiên Tuyển. Đối với những lão quái vật này mà nói, thật sự rất có sức hấp dẫn. Bởi vì đa phần những người trong số đó, mặc dù đã từng tham gia đại chiến Thiên Tuyển, nhưng mà cuối cùng vẫn thất bại, cho nên bọn họ thật sự sẽ liều mạng.“Đi xuống đi.”Đại trưởng lão khoác tay, Hồng trưởng lão không dám chậm trễ, ôm thi thể của Dương trưởng lão lui ra.Lúc trong phòng chỉ còn lại một mình đại trưởng lão, khóe miệng của ông ta hơi nhếch lên.“Phong Thánh, đồ đệ Sở Vĩnh Du của ông, không ngờ tới là năm đó ông lại lựa chọn phương thức thả rông, đúng là đã chọn đúng rồi. Ha ha, muốn đặt chân đến cảnh giới kế tiếp, phải xem xem cậu ta có thể bước qua cửa ải này không?”Một ngày mới lại đến, Cửu Long Thành không có bất cứ thay đổi nào, đủ để thấy chuyện xảy ra ở nhà họ Yến hoàn toàn được giữ kín như bưng.“Vĩnh Du, tôi…”