Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…
Chương 772
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 772Mỗi ngày, chỉ cần bỏ ra một tiếng đồng hồ đã có thể rèn luyện sức khỏe, còn có thể sinh hoạt, không ảnh hưởng đến hiện thực, vậy tại sao lại không làm.Lên xe, Quan Phấn đột nhiên nghĩ đến cái gì đó rồi hỏi.“Thư Di, em đã xem điều tra dân số quốc gia lần này chưa?”Ngu Thư Di lắc đầu.“Em chưa xem, gần đây em đang suy nghĩ về kỹ năng chiến đấu càng quét ngàn quân của cấp thứ ba trong thuật chiến đấu tổng hợp toàn dân, nhưng lại không nắm bắt được điểm quan trọng. Anh đã dạy em mấy lần, sao em cứ cảm thấy là mình không tìm thấy điểm đó, làm sao còn có thời gian xem chuyện khác.”Quan Phấn bất đắc dĩ, thuật chiến đấu tổng hợp toàn dân được chia làm chín cấp, mỗi một cấp đều có rất nhiều kỹ năng chiến đấu, có một vài thứ học rất dễ dàng, nhưng mà có một vài thứ thì vô cùng khó khăn, nếu như muốn qua cấp tiếp theo thì nhất định phải nắm bắt hoàn toàn, nếu không thì gần như không có khả năng.Mà kỹ năng chiến đấu “càn quét ngàn quân” là biểu hiện quan trọng để xem bạn có thể vào cấp bốn hay không, đến bây giờ Ngu Thư Di vẫn còn chưa học được.“Để anh dạy em thêm mấy lần, điều mà anh muốn nói là điều tra nhân khẩu lần này rất kỳ quái, những tỉnh lớn tăng thêm năm trăm nghìn người, tỉnh nhỏ cũng có hai trăm đến ba trăm nghìn người. Anh nói chứ nửa năm trước người tỉnh thành đột nhiên tăng nhiều như thế, nhưng mà hiện tại phía quan phương lại không đưa ra lời giải thích gì hết.”Ngu Thư Di ngồi ở bên cạnh cũng chỉ ồ lên một tiếng, trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ chuyện khác.Cùng lúc đó, ở chỗ trùng động Tây Lân, Phong Thánh Vô Phong Tử đứng yên tại chỗ, bên cạnh là lão Tần.“Nhóm Võ Vương mới triệu tập sẽ đến trong ngày mai, kỳ hạn một năm cũng đã đến rồi, không ngờ tới Khổng Lưu nói là sự thật, một năm nay không có người nào đến tấn công.”Lão Tần cảm thán, một năm nay có thể nói trùng động là nơi an nhàn nhất.“Lão Tần, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, chờ Vĩnh Du trở về, tôi phải ra ngoài tìm một vài người để trao đổi vấn đề. Nếu như gặp những phần tử hiếu chiến như gia tộc Khổng thị, không cần người nhân bản đến thăm dò, vậy thì phòng tuyến sẽ bị phá hủy rất dễ dàng.”Nghe nói như vậy, biểu cảm của lão Tần cũng nghiêm túc, đúng là như thế, đánh giá của Phong Thánh đối với Khổng Lưu vô cùng cao, suy nghĩ như thế này cũng là đúng.“Cũng không biết lúc nào Vĩnh Du mới có thể trở về…”Đang nói chuyện, lão Tần và Phong Thánh đột nhiên mở to hai mắt nhìn vào trùng động, ở đó có một người chậm rãi bước tới.Sau khi nhìn rõ tất cả, hai người đều vui mừng kêu lên.“Vĩnh Du.”“Đồ nhi.”
CHƯƠNG 772
Mỗi ngày, chỉ cần bỏ ra một tiếng đồng hồ đã có thể rèn luyện sức khỏe, còn có thể sinh hoạt, không ảnh hưởng đến hiện thực, vậy tại sao lại không làm.
Lên xe, Quan Phấn đột nhiên nghĩ đến cái gì đó rồi hỏi.
“Thư Di, em đã xem điều tra dân số quốc gia lần này chưa?”
Ngu Thư Di lắc đầu.
“Em chưa xem, gần đây em đang suy nghĩ về kỹ năng chiến đấu càng quét ngàn quân của cấp thứ ba trong thuật chiến đấu tổng hợp toàn dân, nhưng lại không nắm bắt được điểm quan trọng. Anh đã dạy em mấy lần, sao em cứ cảm thấy là mình không tìm thấy điểm đó, làm sao còn có thời gian xem chuyện khác.”
Quan Phấn bất đắc dĩ, thuật chiến đấu tổng hợp toàn dân được chia làm chín cấp, mỗi một cấp đều có rất nhiều kỹ năng chiến đấu, có một vài thứ học rất dễ dàng, nhưng mà có một vài thứ thì vô cùng khó khăn, nếu như muốn qua cấp tiếp theo thì nhất định phải nắm bắt hoàn toàn, nếu không thì gần như không có khả năng.
Mà kỹ năng chiến đấu “càn quét ngàn quân” là biểu hiện quan trọng để xem bạn có thể vào cấp bốn hay không, đến bây giờ Ngu Thư Di vẫn còn chưa học được.
“Để anh dạy em thêm mấy lần, điều mà anh muốn nói là điều tra nhân khẩu lần này rất kỳ quái, những tỉnh lớn tăng thêm năm trăm nghìn người, tỉnh nhỏ cũng có hai trăm đến ba trăm nghìn người. Anh nói chứ nửa năm trước người tỉnh thành đột nhiên tăng nhiều như thế, nhưng mà hiện tại phía quan phương lại không đưa ra lời giải thích gì hết.”
Ngu Thư Di ngồi ở bên cạnh cũng chỉ ồ lên một tiếng, trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ chuyện khác.
Cùng lúc đó, ở chỗ trùng động Tây Lân, Phong Thánh Vô Phong Tử đứng yên tại chỗ, bên cạnh là lão Tần.
“Nhóm Võ Vương mới triệu tập sẽ đến trong ngày mai, kỳ hạn một năm cũng đã đến rồi, không ngờ tới Khổng Lưu nói là sự thật, một năm nay không có người nào đến tấn công.”
Lão Tần cảm thán, một năm nay có thể nói trùng động là nơi an nhàn nhất.
“Lão Tần, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, chờ Vĩnh Du trở về, tôi phải ra ngoài tìm một vài người để trao đổi vấn đề. Nếu như gặp những phần tử hiếu chiến như gia tộc Khổng thị, không cần người nhân bản đến thăm dò, vậy thì phòng tuyến sẽ bị phá hủy rất dễ dàng.”
Nghe nói như vậy, biểu cảm của lão Tần cũng nghiêm túc, đúng là như thế, đánh giá của Phong Thánh đối với Khổng Lưu vô cùng cao, suy nghĩ như thế này cũng là đúng.
“Cũng không biết lúc nào Vĩnh Du mới có thể trở về…”
Đang nói chuyện, lão Tần và Phong Thánh đột nhiên mở to hai mắt nhìn vào trùng động, ở đó có một người chậm rãi bước tới.
Sau khi nhìn rõ tất cả, hai người đều vui mừng kêu lên.
“Vĩnh Du.”
“Đồ nhi.”
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 772Mỗi ngày, chỉ cần bỏ ra một tiếng đồng hồ đã có thể rèn luyện sức khỏe, còn có thể sinh hoạt, không ảnh hưởng đến hiện thực, vậy tại sao lại không làm.Lên xe, Quan Phấn đột nhiên nghĩ đến cái gì đó rồi hỏi.“Thư Di, em đã xem điều tra dân số quốc gia lần này chưa?”Ngu Thư Di lắc đầu.“Em chưa xem, gần đây em đang suy nghĩ về kỹ năng chiến đấu càng quét ngàn quân của cấp thứ ba trong thuật chiến đấu tổng hợp toàn dân, nhưng lại không nắm bắt được điểm quan trọng. Anh đã dạy em mấy lần, sao em cứ cảm thấy là mình không tìm thấy điểm đó, làm sao còn có thời gian xem chuyện khác.”Quan Phấn bất đắc dĩ, thuật chiến đấu tổng hợp toàn dân được chia làm chín cấp, mỗi một cấp đều có rất nhiều kỹ năng chiến đấu, có một vài thứ học rất dễ dàng, nhưng mà có một vài thứ thì vô cùng khó khăn, nếu như muốn qua cấp tiếp theo thì nhất định phải nắm bắt hoàn toàn, nếu không thì gần như không có khả năng.Mà kỹ năng chiến đấu “càn quét ngàn quân” là biểu hiện quan trọng để xem bạn có thể vào cấp bốn hay không, đến bây giờ Ngu Thư Di vẫn còn chưa học được.“Để anh dạy em thêm mấy lần, điều mà anh muốn nói là điều tra nhân khẩu lần này rất kỳ quái, những tỉnh lớn tăng thêm năm trăm nghìn người, tỉnh nhỏ cũng có hai trăm đến ba trăm nghìn người. Anh nói chứ nửa năm trước người tỉnh thành đột nhiên tăng nhiều như thế, nhưng mà hiện tại phía quan phương lại không đưa ra lời giải thích gì hết.”Ngu Thư Di ngồi ở bên cạnh cũng chỉ ồ lên một tiếng, trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ chuyện khác.Cùng lúc đó, ở chỗ trùng động Tây Lân, Phong Thánh Vô Phong Tử đứng yên tại chỗ, bên cạnh là lão Tần.“Nhóm Võ Vương mới triệu tập sẽ đến trong ngày mai, kỳ hạn một năm cũng đã đến rồi, không ngờ tới Khổng Lưu nói là sự thật, một năm nay không có người nào đến tấn công.”Lão Tần cảm thán, một năm nay có thể nói trùng động là nơi an nhàn nhất.“Lão Tần, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, chờ Vĩnh Du trở về, tôi phải ra ngoài tìm một vài người để trao đổi vấn đề. Nếu như gặp những phần tử hiếu chiến như gia tộc Khổng thị, không cần người nhân bản đến thăm dò, vậy thì phòng tuyến sẽ bị phá hủy rất dễ dàng.”Nghe nói như vậy, biểu cảm của lão Tần cũng nghiêm túc, đúng là như thế, đánh giá của Phong Thánh đối với Khổng Lưu vô cùng cao, suy nghĩ như thế này cũng là đúng.“Cũng không biết lúc nào Vĩnh Du mới có thể trở về…”Đang nói chuyện, lão Tần và Phong Thánh đột nhiên mở to hai mắt nhìn vào trùng động, ở đó có một người chậm rãi bước tới.Sau khi nhìn rõ tất cả, hai người đều vui mừng kêu lên.“Vĩnh Du.”“Đồ nhi.”