Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…

Chương 842

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 842“Em định ngày mai sẽ đi tìm Quan Phấn, xem võ đấu ba mở thế nào, sau đó cũng phải bắt đầu chuẩn bị, anh đi cùng với em không?”Đang muốn đồng ý, Sở Vĩnh Du đột nhiên nghĩ ra, ngày mai hình như là tiệc mừng tròn một trăm ngày của đứa thứ hai nhà Tỉnh Vu Dịch, anh dù thế nào cũng phải tham gia.Cho dù không có cái lần gọi video quái dị đó, anh cũng phải đi.“Ngày mai không được, ngày mai anh phải đến Thành phố Ninh một chuyến.”“A, vậy em tự đi thôi.”Ngày hôm sau, sau khi đưa con gái đến nhà trẻ, Sở Vĩnh Du lái chiếc Barbus G800 của mình về Thành phố Ninh.’Nghĩ lại, cũng nên đến thăm con nuôi Lâm Sinh rồi.Đến Thành phố Ninh cũng mới 10 giờ sáng, Sở Vĩnh Du đi đến chỗ ở của nhà họ Ninh trước, lại bị bảo vệ ngăn lại.“Anh tìm ai?“Tìm Trần Trọng Thiên.”Một năm không xuất hiện rồi, Sở Vĩnh Du cũng có thể hiểu được.Nhưng mà một lúc sau, bảo vệ cửa lộ ra vẻ kỳ quái.“Anh nói là ông cụ nhà họ Trần Trần Trọng Thiên? Anh đã bao lâu chưa đến đây vậy?”Sở Vĩnh Du nhíu mày.“Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì sao?”Bảo vệ cửa cười nói.“Cũng không phải, nhà ở đây đã đổi chủ rồi, nhà họ Trần hơn nửa năm trước đã dọn đi rồi, sau khi cháu trai Trần Hạo Hiên đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, thân thể ông cụ Trần Trọng Thiên càng lúc càng tệ, cũng không biết vì sao, đột nhiên lại dọn đi, cũng không biết ở đâu, tómlại không ở Thành phố Ninh.”Dọn đi rồi? Sở Vĩnh Du lấy điện thoại ra, gọi cho Trần Trọng Thiên, được biết là dãy số sai, sau đó lại gọi cho Trần Việt, thế mà số cũng sai nốt.Có thể nói, Sở Vĩnh Du nếu muốn tra tung tích của bọn họ chỉ là chuyện mấy phút, nhưng mà tình hình bây giờ, dường như nhà họ Trần đang tận lực trốn tránh anh, đã như vậy, tiếp tục truy cứu cũng không cần thiết.Bíp bíp bíp!Đột nhiên một tiếng còi vang lên, bảo vệ căng thẳng, nói với Sở Vĩnh Du.“Anh nhanh đánh xe qua một bên, cô chủ của chúng tôi đã trở về rồi.”Sở Vĩnh Du nhìn qua kính chiếu hậu, là một chiếc Porsche thể thao màu đỏ, lập tức đánh xe sang một bên nhường chỗ.Lúc Porsche lái qua, còn ngừng một chút, cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt vô cùng lãnh diễm.“Anh là ai?”“Ngại quá, đi nhầm.”Nói xong một câu, Sở Vĩnh Du bắt đầu quay xe, người phụ nữ lại nhìn về phía bảo vệ.“Anh ta là ai?”“Đại tiểu thư, anh ta cho rằng nhà họ Trần còn ở đây, là đến tìm Trần Trọng Thiên.”Nghe như thế, biểu cảm của đại tiểu thư lập tức thay đổi, mở cửa xe, chạy chậm mấy bước ngăn lại Sở Vĩnh Du vừa mới quay đầu xe, vội vàng hỏi.“Anh có phải tên là Sở Vĩnh Du?”

CHƯƠNG 842

“Em định ngày mai sẽ đi tìm Quan Phấn, xem võ đấu ba mở thế nào, sau đó cũng phải bắt đầu chuẩn bị, anh đi cùng với em không?”

Đang muốn đồng ý, Sở Vĩnh Du đột nhiên nghĩ ra, ngày mai hình như là tiệc mừng tròn một trăm ngày của đứa thứ hai nhà Tỉnh Vu Dịch, anh dù thế nào cũng phải tham gia.

Cho dù không có cái lần gọi video quái dị đó, anh cũng phải đi.

“Ngày mai không được, ngày mai anh phải đến Thành phố Ninh một chuyến.”

“A, vậy em tự đi thôi.”

Ngày hôm sau, sau khi đưa con gái đến nhà trẻ, Sở Vĩnh Du lái chiếc Barbus G800 của mình về Thành phố Ninh.’

Nghĩ lại, cũng nên đến thăm con nuôi Lâm Sinh rồi.

Đến Thành phố Ninh cũng mới 10 giờ sáng, Sở Vĩnh Du đi đến chỗ ở của nhà họ Ninh trước, lại bị bảo vệ ngăn lại.

“Anh tìm ai?

“Tìm Trần Trọng Thiên.”

Một năm không xuất hiện rồi, Sở Vĩnh Du cũng có thể hiểu được.

Nhưng mà một lúc sau, bảo vệ cửa lộ ra vẻ kỳ quái.

“Anh nói là ông cụ nhà họ Trần Trần Trọng Thiên? Anh đã bao lâu chưa đến đây vậy?”

Sở Vĩnh Du nhíu mày.

“Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Bảo vệ cửa cười nói.

“Cũng không phải, nhà ở đây đã đổi chủ rồi, nhà họ Trần hơn nửa năm trước đã dọn đi rồi, sau khi cháu trai Trần Hạo Hiên đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, thân thể ông cụ Trần Trọng Thiên càng lúc càng tệ, cũng không biết vì sao, đột nhiên lại dọn đi, cũng không biết ở đâu, tóm

lại không ở Thành phố Ninh.”

Dọn đi rồi? Sở Vĩnh Du lấy điện thoại ra, gọi cho Trần Trọng Thiên, được biết là dãy số sai, sau đó lại gọi cho Trần Việt, thế mà số cũng sai nốt.

Có thể nói, Sở Vĩnh Du nếu muốn tra tung tích của bọn họ chỉ là chuyện mấy phút, nhưng mà tình hình bây giờ, dường như nhà họ Trần đang tận lực trốn tránh anh, đã như vậy, tiếp tục truy cứu cũng không cần thiết.

Bíp bíp bíp!

Đột nhiên một tiếng còi vang lên, bảo vệ căng thẳng, nói với Sở Vĩnh Du.

“Anh nhanh đánh xe qua một bên, cô chủ của chúng tôi đã trở về rồi.”

Sở Vĩnh Du nhìn qua kính chiếu hậu, là một chiếc Porsche thể thao màu đỏ, lập tức đánh xe sang một bên nhường chỗ.

Lúc Porsche lái qua, còn ngừng một chút, cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt vô cùng lãnh diễm.

“Anh là ai?”

“Ngại quá, đi nhầm.”

Nói xong một câu, Sở Vĩnh Du bắt đầu quay xe, người phụ nữ lại nhìn về phía bảo vệ.

“Anh ta là ai?”

“Đại tiểu thư, anh ta cho rằng nhà họ Trần còn ở đây, là đến tìm Trần Trọng Thiên.”

Nghe như thế, biểu cảm của đại tiểu thư lập tức thay đổi, mở cửa xe, chạy chậm mấy bước ngăn lại Sở Vĩnh Du vừa mới quay đầu xe, vội vàng hỏi.

“Anh có phải tên là Sở Vĩnh Du?”

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 842“Em định ngày mai sẽ đi tìm Quan Phấn, xem võ đấu ba mở thế nào, sau đó cũng phải bắt đầu chuẩn bị, anh đi cùng với em không?”Đang muốn đồng ý, Sở Vĩnh Du đột nhiên nghĩ ra, ngày mai hình như là tiệc mừng tròn một trăm ngày của đứa thứ hai nhà Tỉnh Vu Dịch, anh dù thế nào cũng phải tham gia.Cho dù không có cái lần gọi video quái dị đó, anh cũng phải đi.“Ngày mai không được, ngày mai anh phải đến Thành phố Ninh một chuyến.”“A, vậy em tự đi thôi.”Ngày hôm sau, sau khi đưa con gái đến nhà trẻ, Sở Vĩnh Du lái chiếc Barbus G800 của mình về Thành phố Ninh.’Nghĩ lại, cũng nên đến thăm con nuôi Lâm Sinh rồi.Đến Thành phố Ninh cũng mới 10 giờ sáng, Sở Vĩnh Du đi đến chỗ ở của nhà họ Ninh trước, lại bị bảo vệ ngăn lại.“Anh tìm ai?“Tìm Trần Trọng Thiên.”Một năm không xuất hiện rồi, Sở Vĩnh Du cũng có thể hiểu được.Nhưng mà một lúc sau, bảo vệ cửa lộ ra vẻ kỳ quái.“Anh nói là ông cụ nhà họ Trần Trần Trọng Thiên? Anh đã bao lâu chưa đến đây vậy?”Sở Vĩnh Du nhíu mày.“Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì sao?”Bảo vệ cửa cười nói.“Cũng không phải, nhà ở đây đã đổi chủ rồi, nhà họ Trần hơn nửa năm trước đã dọn đi rồi, sau khi cháu trai Trần Hạo Hiên đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, thân thể ông cụ Trần Trọng Thiên càng lúc càng tệ, cũng không biết vì sao, đột nhiên lại dọn đi, cũng không biết ở đâu, tómlại không ở Thành phố Ninh.”Dọn đi rồi? Sở Vĩnh Du lấy điện thoại ra, gọi cho Trần Trọng Thiên, được biết là dãy số sai, sau đó lại gọi cho Trần Việt, thế mà số cũng sai nốt.Có thể nói, Sở Vĩnh Du nếu muốn tra tung tích của bọn họ chỉ là chuyện mấy phút, nhưng mà tình hình bây giờ, dường như nhà họ Trần đang tận lực trốn tránh anh, đã như vậy, tiếp tục truy cứu cũng không cần thiết.Bíp bíp bíp!Đột nhiên một tiếng còi vang lên, bảo vệ căng thẳng, nói với Sở Vĩnh Du.“Anh nhanh đánh xe qua một bên, cô chủ của chúng tôi đã trở về rồi.”Sở Vĩnh Du nhìn qua kính chiếu hậu, là một chiếc Porsche thể thao màu đỏ, lập tức đánh xe sang một bên nhường chỗ.Lúc Porsche lái qua, còn ngừng một chút, cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt vô cùng lãnh diễm.“Anh là ai?”“Ngại quá, đi nhầm.”Nói xong một câu, Sở Vĩnh Du bắt đầu quay xe, người phụ nữ lại nhìn về phía bảo vệ.“Anh ta là ai?”“Đại tiểu thư, anh ta cho rằng nhà họ Trần còn ở đây, là đến tìm Trần Trọng Thiên.”Nghe như thế, biểu cảm của đại tiểu thư lập tức thay đổi, mở cửa xe, chạy chậm mấy bước ngăn lại Sở Vĩnh Du vừa mới quay đầu xe, vội vàng hỏi.“Anh có phải tên là Sở Vĩnh Du?”

Chương 842