Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…
Chương 859
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 859Cậu thanh niên nở nụ cười, nhìn thoáng qua Vưu Khôn.“Đừng có miệng mồm nhanh nhảu, vì tìm vị trí của Vưu Quốc Chương, ông có biết là tôi đã bỏ ra một cái giá lớn như thế nào mới để cho người kia xem bói giúp tôi một quẻ không hả, làm sao có thể tính sai được, yên tĩnh mà chờ đợi đi.”Trong mắt Vưu Khôn hiện lên một tia phẫn hận, thực lực của cái tên cậu thanh niên này thật sự rất mạnh, chỉ dùng một chiêu là đã khống chế ông ta không có chỗ phản kháng.Thực lực này, cho dù là ba của mình đến đây, chắc có lẽ cũng không thể làm được chuyện gì, hình như là chuyện này lại rơi vào một cục diện bế tắc.Đúng lúc này, có một chiếc xe Brabus G800 chạy vào trong nhà máy gạch, trong mắt của cậu thanh niên lóe lên ánh sáng.Rốt cuộc cũng đã đến, chúng ta đã đợi ngày này quá lâu rồi.Ở trên xe, ba người Sở Vĩnh Du bước xuống, Vưu Hân Diễm nhìn thấy ba của mình đang bị trói ở trên cột, sắc mặt trở nên trắng bệch, lập tức đau lòng.“Ba ơi.”Đang muốn tiến lên nhưng lại bị Vưu Quốc Chương ngăn cản, rõ ràng là cậu thanh niên đang nằm nghiêng người cầm bầu rượu không phải là một ngọn đèn đã cạn dầu.“Cậu là ai?”Vưu Quốc Chương hỏi, cậu thanh niên cười nói.“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng đó chính là ông giao đồ cho tôi, đương nhiên sẽ không có người nào bị tổn thương.”Nói đến đây thì Vưu Quốc Chương không nói nữa, giao đồ, ông ta giao bằng cách nào đây?Bước ra một bước, Sở Vĩnh Du nhìn cậu thanh niên.“Đồ của Vưu Quốc Chương đã bị tôi nuốt rồi, cho nên, không có cách nào đưa cho anh.”Cái gì chứ?Phạch một tiếng, cậu thanh niên đứng dậy, gió bắt đầu thổi, bầu trời cũng bắt đầu xuất hiện mây đen.Gương mặt của cậu thanh niên vô cùng dữ tợn, nhìn Sở Vĩnh Du rồi gào lên.“Anh… anh lại nuốt rồi, cái tên phế vật này, anh có biết nước bọt của thần long nước R có tác dụng như thế nào không hả? Vậy mà anh chỉ lấy để nuốt, anh… anh muốn chết có đúng không!”Sở Vĩnh Du cũng không nghĩ tới là vỏn vẹn một câu nói của mình lại làm cậu thanh niên trông có vẻ ôn tồn lễ độ lập tức bùng nổ.Không nói thêm bất cứ lời nào, cậu thanh niên đã nhào đến.Vưu Quốc Chương lập tức lôi kéo Vưu Hân Diễm bay ngược ra ngoài, Sở Vĩnh Du cũng mở ra thân phận Long Đằng, không hề tránh né mà trực tiếp đón đòn tấn công.“Uổng pháp!”Hai người tiếp xúc với nhau, tay phải của cậu thanh niên vòng thành một đường cong đánh một chưởng ra ngoài, tay phải của Sở Vĩnh Du cũng đẩy ra, bầu trời như muốn vỡ tung.Rầm!Một tiếng vang thật lớn phát ra, Vưu Quốc Chương đã cứu được Vưu Khôn, dẫn theo hai người lùi lại phía sau, đứng ở một vị trí bên ngoài cách xa nhà máy gạch Phong Thông hơn trăm mét.Lúc này, ba người bọn họ hoàn toàn trợn mắt há hốc mồm.Bởi vì nương theo tiếng nổ đó, có vẻ như cả nhà máy gạch Phong Thông bị một tên lửa tuần tra trên biển làm cho phát nổ, đã hoàn toàn biến thành vùng phế tích.
CHƯƠNG 859
Cậu thanh niên nở nụ cười, nhìn thoáng qua Vưu Khôn.
“Đừng có miệng mồm nhanh nhảu, vì tìm vị trí của Vưu Quốc Chương, ông có biết là tôi đã bỏ ra một cái giá lớn như thế nào mới để cho người kia xem bói giúp tôi một quẻ không hả, làm sao có thể tính sai được, yên tĩnh mà chờ đợi đi.”
Trong mắt Vưu Khôn hiện lên một tia phẫn hận, thực lực của cái tên cậu thanh niên này thật sự rất mạnh, chỉ dùng một chiêu là đã khống chế ông ta không có chỗ phản kháng.
Thực lực này, cho dù là ba của mình đến đây, chắc có lẽ cũng không thể làm được chuyện gì, hình như là chuyện này lại rơi vào một cục diện bế tắc.
Đúng lúc này, có một chiếc xe Brabus G800 chạy vào trong nhà máy gạch, trong mắt của cậu thanh niên lóe lên ánh sáng.
Rốt cuộc cũng đã đến, chúng ta đã đợi ngày này quá lâu rồi.
Ở trên xe, ba người Sở Vĩnh Du bước xuống, Vưu Hân Diễm nhìn thấy ba của mình đang bị trói ở trên cột, sắc mặt trở nên trắng bệch, lập tức đau lòng.
“Ba ơi.”
Đang muốn tiến lên nhưng lại bị Vưu Quốc Chương ngăn cản, rõ ràng là cậu thanh niên đang nằm nghiêng người cầm bầu rượu không phải là một ngọn đèn đã cạn dầu.
“Cậu là ai?”
Vưu Quốc Chương hỏi, cậu thanh niên cười nói.
“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng đó chính là ông giao đồ cho tôi, đương nhiên sẽ không có người nào bị tổn thương.”
Nói đến đây thì Vưu Quốc Chương không nói nữa, giao đồ, ông ta giao bằng cách nào đây?
Bước ra một bước, Sở Vĩnh Du nhìn cậu thanh niên.
“Đồ của Vưu Quốc Chương đã bị tôi nuốt rồi, cho nên, không có cách nào đưa cho anh.”
Cái gì chứ?
Phạch một tiếng, cậu thanh niên đứng dậy, gió bắt đầu thổi, bầu trời cũng bắt đầu xuất hiện mây đen.
Gương mặt của cậu thanh niên vô cùng dữ tợn, nhìn Sở Vĩnh Du rồi gào lên.
“Anh… anh lại nuốt rồi, cái tên phế vật này, anh có biết nước bọt của thần long nước R có tác dụng như thế nào không hả? Vậy mà anh chỉ lấy để nuốt, anh… anh muốn chết có đúng không!”
Sở Vĩnh Du cũng không nghĩ tới là vỏn vẹn một câu nói của mình lại làm cậu thanh niên trông có vẻ ôn tồn lễ độ lập tức bùng nổ.
Không nói thêm bất cứ lời nào, cậu thanh niên đã nhào đến.
Vưu Quốc Chương lập tức lôi kéo Vưu Hân Diễm bay ngược ra ngoài, Sở Vĩnh Du cũng mở ra thân phận Long Đằng, không hề tránh né mà trực tiếp đón đòn tấn công.
“Uổng pháp!”
Hai người tiếp xúc với nhau, tay phải của cậu thanh niên vòng thành một đường cong đánh một chưởng ra ngoài, tay phải của Sở Vĩnh Du cũng đẩy ra, bầu trời như muốn vỡ tung.
Rầm!
Một tiếng vang thật lớn phát ra, Vưu Quốc Chương đã cứu được Vưu Khôn, dẫn theo hai người lùi lại phía sau, đứng ở một vị trí bên ngoài cách xa nhà máy gạch Phong Thông hơn trăm mét.
Lúc này, ba người bọn họ hoàn toàn trợn mắt há hốc mồm.
Bởi vì nương theo tiếng nổ đó, có vẻ như cả nhà máy gạch Phong Thông bị một tên lửa tuần tra trên biển làm cho phát nổ, đã hoàn toàn biến thành vùng phế tích.
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 859Cậu thanh niên nở nụ cười, nhìn thoáng qua Vưu Khôn.“Đừng có miệng mồm nhanh nhảu, vì tìm vị trí của Vưu Quốc Chương, ông có biết là tôi đã bỏ ra một cái giá lớn như thế nào mới để cho người kia xem bói giúp tôi một quẻ không hả, làm sao có thể tính sai được, yên tĩnh mà chờ đợi đi.”Trong mắt Vưu Khôn hiện lên một tia phẫn hận, thực lực của cái tên cậu thanh niên này thật sự rất mạnh, chỉ dùng một chiêu là đã khống chế ông ta không có chỗ phản kháng.Thực lực này, cho dù là ba của mình đến đây, chắc có lẽ cũng không thể làm được chuyện gì, hình như là chuyện này lại rơi vào một cục diện bế tắc.Đúng lúc này, có một chiếc xe Brabus G800 chạy vào trong nhà máy gạch, trong mắt của cậu thanh niên lóe lên ánh sáng.Rốt cuộc cũng đã đến, chúng ta đã đợi ngày này quá lâu rồi.Ở trên xe, ba người Sở Vĩnh Du bước xuống, Vưu Hân Diễm nhìn thấy ba của mình đang bị trói ở trên cột, sắc mặt trở nên trắng bệch, lập tức đau lòng.“Ba ơi.”Đang muốn tiến lên nhưng lại bị Vưu Quốc Chương ngăn cản, rõ ràng là cậu thanh niên đang nằm nghiêng người cầm bầu rượu không phải là một ngọn đèn đã cạn dầu.“Cậu là ai?”Vưu Quốc Chương hỏi, cậu thanh niên cười nói.“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng đó chính là ông giao đồ cho tôi, đương nhiên sẽ không có người nào bị tổn thương.”Nói đến đây thì Vưu Quốc Chương không nói nữa, giao đồ, ông ta giao bằng cách nào đây?Bước ra một bước, Sở Vĩnh Du nhìn cậu thanh niên.“Đồ của Vưu Quốc Chương đã bị tôi nuốt rồi, cho nên, không có cách nào đưa cho anh.”Cái gì chứ?Phạch một tiếng, cậu thanh niên đứng dậy, gió bắt đầu thổi, bầu trời cũng bắt đầu xuất hiện mây đen.Gương mặt của cậu thanh niên vô cùng dữ tợn, nhìn Sở Vĩnh Du rồi gào lên.“Anh… anh lại nuốt rồi, cái tên phế vật này, anh có biết nước bọt của thần long nước R có tác dụng như thế nào không hả? Vậy mà anh chỉ lấy để nuốt, anh… anh muốn chết có đúng không!”Sở Vĩnh Du cũng không nghĩ tới là vỏn vẹn một câu nói của mình lại làm cậu thanh niên trông có vẻ ôn tồn lễ độ lập tức bùng nổ.Không nói thêm bất cứ lời nào, cậu thanh niên đã nhào đến.Vưu Quốc Chương lập tức lôi kéo Vưu Hân Diễm bay ngược ra ngoài, Sở Vĩnh Du cũng mở ra thân phận Long Đằng, không hề tránh né mà trực tiếp đón đòn tấn công.“Uổng pháp!”Hai người tiếp xúc với nhau, tay phải của cậu thanh niên vòng thành một đường cong đánh một chưởng ra ngoài, tay phải của Sở Vĩnh Du cũng đẩy ra, bầu trời như muốn vỡ tung.Rầm!Một tiếng vang thật lớn phát ra, Vưu Quốc Chương đã cứu được Vưu Khôn, dẫn theo hai người lùi lại phía sau, đứng ở một vị trí bên ngoài cách xa nhà máy gạch Phong Thông hơn trăm mét.Lúc này, ba người bọn họ hoàn toàn trợn mắt há hốc mồm.Bởi vì nương theo tiếng nổ đó, có vẻ như cả nhà máy gạch Phong Thông bị một tên lửa tuần tra trên biển làm cho phát nổ, đã hoàn toàn biến thành vùng phế tích.