Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…

Chương 1002

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 1002Sở Vĩnh Du nhíu mày.“Tại sao?”“Đương nhiên là thành do nhẫn Vũ Lam, bại cũng do nhẫn Vũ Lam. Nếu như mười năm sau mà anh không thực hiện được yêu cầu của liên minh, vậy thì đương nhiên những người khác sẽ cho rằng anh là một kẻ thất bại, không có tư cách tiếp tục nắm giữ nhẫn Vũ Lam. Ha ha, cuối cùng chỉ có gia tộc Khổng thị là gia tộc đã tuyên thệ bán mạng cho nhẫn Vũ Lam là ở bên cạnh anh, những người còn lại đều là kẻ thù.”Nghe nói như thế, Sở Vĩnh Du bỗng dưng mỉm cười.“Vậy thì anh nên chúc phúc tôi tất cả đều thuận lợi, nếu không thì vụ hợp tác lần này chẳng phải sẽ đổ sông đổ biển à?”Cứ như vậy, bọn người Sở Vĩnh Du đi khỏi, Tom cũng làm đúng như lời mình đã hứa hẹn, thả những người nước R trong danh sách ra ngoài, đồng thời còn cho người đưa một nhóm người Sở Vĩnh Du đến sân bay.Trước khi đi, Sở Vĩnh Du đưa danh sách cho Tom, anh ta đảm bảo những nhân tài bị mắc kẹt ở mỗi quốc gia sẽ được đưa về nước R nội trong một tuần.“Tom, cậu thật sự cho rằng chỉ là một người lớn lên ở tinh cầu cằn cỏi như địa cầu cuối cùng thật sự có thể đăng đường nhập thất?”Vẫn là vị lão giả tóc vàng trước đó đứng ở trong phòng tiếp khách đang nhìn Tom.“Bát gia gia, tôi muốn hỏi ngài một câu, những người nước R làm được gì cho chúng ta?”“Đương nhiên là vô dụng.”Thứ mà địa cầu gọi là nhân tài, trong mắt người Huyền Hoàng Tinh bọn họ đương nhiên không đáng một xu.“Thế thì không phải là dùng những người này để đổi được một vụ hợp tác? Sở Vĩnh Du còn chưa trưởng thành, chúng ta không có bất cứ tổn thất gì, nếu như quả thật trưởng thành rồi, lại nợ tôi một món nợ ân tình, sao lại không làm chứ?”Bát gia gia mỉm cười.“Ha ha, cái thằng nhóc này, đầu óc thật khôn khéo, chẳng trách khi xin phép đến địa cầu thì các lãnh đạo cấp cao đều đồng ý.”Tom lắc đầu.“Nằm trong dự liệu mà thôi, nhưng mà bây giờ cũng nên trở về rồi, tôi đến đây vốn dĩ là xem xem có cơ hội tìm được người nắm giữ nhẫn Vũ Lam để đạt thành hợp tác, bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành rồi ta, tôi cũng không cần tiếp tục ở lại đây làm gì, đúng là ở đây cằn cỗi thật sự. À đúng rồi, bát gia gia, xếp hạng của liên minh dành cho địa cầu là thứ mấy?”“Sơ cấp.”Huyền Hoàng Tinh đều sẽ đánh giá cấp bậc đối với tinh cầu mà mình xâm chiếm, những người dân đến đây đều căn cứ theo đánh giá cấp bậc, quyết định chia làm bốn cấp bậc, sơ cấp, trung cấp, cao cấp cùng với đỉnh cấp. Mà địa cầu là cấp bậc sơ cấp thấp nhất, chính là nói cho dù là khoa học kỹ thuật hay là kinh tế, hoặc là võ lực cá nhân đều là loại kém nhất, vậy thì người dân đến đây đương nhiên không phải là nhân vật gì cao siêu, cho nên để Tom đến đây mới có thể khiến cho mọi người bất ngờ như thế.“Nếu như kỳ hạn mười năm đã đến mà Sở Vĩnh Du thực sự trưởng thành, có lẽ là địa cầu sẽ không còn là địa cầu đó nữa.”Lúc máy bay đáp xuống sân bay bí mật ở Vân Kinh nước R, trên máy bay có khoảng năm mươi sáu nhân tài đứng đầu ở mỗi lĩnh vực vừa trở về từ nước Mỹ, bọn họ đều vui đến phát khóc, bọn họ cho rằng mình sẽ không thể gặp lại người nhà.Vốn chính là đến nước Mỹ học tập, ai mà biết được lại xảy ra một chuyện bất ngờ lại đáng sợ như thế.

CHƯƠNG 1002

Sở Vĩnh Du nhíu mày.

“Tại sao?”

“Đương nhiên là thành do nhẫn Vũ Lam, bại cũng do nhẫn Vũ Lam. Nếu như mười năm sau mà anh không thực hiện được yêu cầu của liên minh, vậy thì đương nhiên những người khác sẽ cho rằng anh là một kẻ thất bại, không có tư cách tiếp tục nắm giữ nhẫn Vũ Lam. Ha ha, cuối cùng chỉ có gia tộc Khổng thị là gia tộc đã tuyên thệ bán mạng cho nhẫn Vũ Lam là ở bên cạnh anh, những người còn lại đều là kẻ thù.”

Nghe nói như thế, Sở Vĩnh Du bỗng dưng mỉm cười.

“Vậy thì anh nên chúc phúc tôi tất cả đều thuận lợi, nếu không thì vụ hợp tác lần này chẳng phải sẽ đổ sông đổ biển à?”

Cứ như vậy, bọn người Sở Vĩnh Du đi khỏi, Tom cũng làm đúng như lời mình đã hứa hẹn, thả những người nước R trong danh sách ra ngoài, đồng thời còn cho người đưa một nhóm người Sở Vĩnh Du đến sân bay.

Trước khi đi, Sở Vĩnh Du đưa danh sách cho Tom, anh ta đảm bảo những nhân tài bị mắc kẹt ở mỗi quốc gia sẽ được đưa về nước R nội trong một tuần.

“Tom, cậu thật sự cho rằng chỉ là một người lớn lên ở tinh cầu cằn cỏi như địa cầu cuối cùng thật sự có thể đăng đường nhập thất?”

Vẫn là vị lão giả tóc vàng trước đó đứng ở trong phòng tiếp khách đang nhìn Tom.

“Bát gia gia, tôi muốn hỏi ngài một câu, những người nước R làm được gì cho chúng ta?”

“Đương nhiên là vô dụng.”

Thứ mà địa cầu gọi là nhân tài, trong mắt người Huyền Hoàng Tinh bọn họ đương nhiên không đáng một xu.

“Thế thì không phải là dùng những người này để đổi được một vụ hợp tác? Sở Vĩnh Du còn chưa trưởng thành, chúng ta không có bất cứ tổn thất gì, nếu như quả thật trưởng thành rồi, lại nợ tôi một món nợ ân tình, sao lại không làm chứ?”

Bát gia gia mỉm cười.

“Ha ha, cái thằng nhóc này, đầu óc thật khôn khéo, chẳng trách khi xin phép đến địa cầu thì các lãnh đạo cấp cao đều đồng ý.”

Tom lắc đầu.

“Nằm trong dự liệu mà thôi, nhưng mà bây giờ cũng nên trở về rồi, tôi đến đây vốn dĩ là xem xem có cơ hội tìm được người nắm giữ nhẫn Vũ Lam để đạt thành hợp tác, bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành rồi ta, tôi cũng không cần tiếp tục ở lại đây làm gì, đúng là ở đây cằn cỗi thật sự. À đúng rồi, bát gia gia, xếp hạng của liên minh dành cho địa cầu là thứ mấy?”

“Sơ cấp.”

Huyền Hoàng Tinh đều sẽ đánh giá cấp bậc đối với tinh cầu mà mình xâm chiếm, những người dân đến đây đều căn cứ theo đánh giá cấp bậc, quyết định chia làm bốn cấp bậc, sơ cấp, trung cấp, cao cấp cùng với đỉnh cấp. Mà địa cầu là cấp bậc sơ cấp thấp nhất, chính là nói cho dù là khoa học kỹ thuật hay là kinh tế, hoặc là võ lực cá nhân đều là loại kém nhất, vậy thì người dân đến đây đương nhiên không phải là nhân vật gì cao siêu, cho nên để Tom đến đây mới có thể khiến cho mọi người bất ngờ như thế.

“Nếu như kỳ hạn mười năm đã đến mà Sở Vĩnh Du thực sự trưởng thành, có lẽ là địa cầu sẽ không còn là địa cầu đó nữa.”

Lúc máy bay đáp xuống sân bay bí mật ở Vân Kinh nước R, trên máy bay có khoảng năm mươi sáu nhân tài đứng đầu ở mỗi lĩnh vực vừa trở về từ nước Mỹ, bọn họ đều vui đến phát khóc, bọn họ cho rằng mình sẽ không thể gặp lại người nhà.

Vốn chính là đến nước Mỹ học tập, ai mà biết được lại xảy ra một chuyện bất ngờ lại đáng sợ như thế.

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 1002Sở Vĩnh Du nhíu mày.“Tại sao?”“Đương nhiên là thành do nhẫn Vũ Lam, bại cũng do nhẫn Vũ Lam. Nếu như mười năm sau mà anh không thực hiện được yêu cầu của liên minh, vậy thì đương nhiên những người khác sẽ cho rằng anh là một kẻ thất bại, không có tư cách tiếp tục nắm giữ nhẫn Vũ Lam. Ha ha, cuối cùng chỉ có gia tộc Khổng thị là gia tộc đã tuyên thệ bán mạng cho nhẫn Vũ Lam là ở bên cạnh anh, những người còn lại đều là kẻ thù.”Nghe nói như thế, Sở Vĩnh Du bỗng dưng mỉm cười.“Vậy thì anh nên chúc phúc tôi tất cả đều thuận lợi, nếu không thì vụ hợp tác lần này chẳng phải sẽ đổ sông đổ biển à?”Cứ như vậy, bọn người Sở Vĩnh Du đi khỏi, Tom cũng làm đúng như lời mình đã hứa hẹn, thả những người nước R trong danh sách ra ngoài, đồng thời còn cho người đưa một nhóm người Sở Vĩnh Du đến sân bay.Trước khi đi, Sở Vĩnh Du đưa danh sách cho Tom, anh ta đảm bảo những nhân tài bị mắc kẹt ở mỗi quốc gia sẽ được đưa về nước R nội trong một tuần.“Tom, cậu thật sự cho rằng chỉ là một người lớn lên ở tinh cầu cằn cỏi như địa cầu cuối cùng thật sự có thể đăng đường nhập thất?”Vẫn là vị lão giả tóc vàng trước đó đứng ở trong phòng tiếp khách đang nhìn Tom.“Bát gia gia, tôi muốn hỏi ngài một câu, những người nước R làm được gì cho chúng ta?”“Đương nhiên là vô dụng.”Thứ mà địa cầu gọi là nhân tài, trong mắt người Huyền Hoàng Tinh bọn họ đương nhiên không đáng một xu.“Thế thì không phải là dùng những người này để đổi được một vụ hợp tác? Sở Vĩnh Du còn chưa trưởng thành, chúng ta không có bất cứ tổn thất gì, nếu như quả thật trưởng thành rồi, lại nợ tôi một món nợ ân tình, sao lại không làm chứ?”Bát gia gia mỉm cười.“Ha ha, cái thằng nhóc này, đầu óc thật khôn khéo, chẳng trách khi xin phép đến địa cầu thì các lãnh đạo cấp cao đều đồng ý.”Tom lắc đầu.“Nằm trong dự liệu mà thôi, nhưng mà bây giờ cũng nên trở về rồi, tôi đến đây vốn dĩ là xem xem có cơ hội tìm được người nắm giữ nhẫn Vũ Lam để đạt thành hợp tác, bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành rồi ta, tôi cũng không cần tiếp tục ở lại đây làm gì, đúng là ở đây cằn cỗi thật sự. À đúng rồi, bát gia gia, xếp hạng của liên minh dành cho địa cầu là thứ mấy?”“Sơ cấp.”Huyền Hoàng Tinh đều sẽ đánh giá cấp bậc đối với tinh cầu mà mình xâm chiếm, những người dân đến đây đều căn cứ theo đánh giá cấp bậc, quyết định chia làm bốn cấp bậc, sơ cấp, trung cấp, cao cấp cùng với đỉnh cấp. Mà địa cầu là cấp bậc sơ cấp thấp nhất, chính là nói cho dù là khoa học kỹ thuật hay là kinh tế, hoặc là võ lực cá nhân đều là loại kém nhất, vậy thì người dân đến đây đương nhiên không phải là nhân vật gì cao siêu, cho nên để Tom đến đây mới có thể khiến cho mọi người bất ngờ như thế.“Nếu như kỳ hạn mười năm đã đến mà Sở Vĩnh Du thực sự trưởng thành, có lẽ là địa cầu sẽ không còn là địa cầu đó nữa.”Lúc máy bay đáp xuống sân bay bí mật ở Vân Kinh nước R, trên máy bay có khoảng năm mươi sáu nhân tài đứng đầu ở mỗi lĩnh vực vừa trở về từ nước Mỹ, bọn họ đều vui đến phát khóc, bọn họ cho rằng mình sẽ không thể gặp lại người nhà.Vốn chính là đến nước Mỹ học tập, ai mà biết được lại xảy ra một chuyện bất ngờ lại đáng sợ như thế.

Chương 1002