Tôi là một cô gái bình thường, vẻ đẹp bình thường, học vấn bình thường, gia cảnh bình thường. Ấy vậy mà tôi lại đi thích một cậu bạn bất bình thường! Không phải là cậu ấy bị thần kinh hay làm những điều quái dị đâu. Mà cậu ấy là người con trai cực phẩm của cực phẩm. Đẹp trai, nhà giàu, học giỏi... vân vân và mây mây. Nhiều bạn trong lớp cũng thương thầm cậu ấy, nhưng tôi là người may mắn nhất, ngồi cùng bàn với cậu ta. Không cần phải nói chắc mọi người cũng biết tôi vui sướng thế nào. Hằng ngày, tôi đều bỏ vào ngăn bàn cậu ấy một cái kẹo. 3 tuần sau thì cậu ấy phát hiện, sau đó cậu ấy trả tôi toàn bộ số kẹo đó. Vào ngày lễ tình nhân, có rất nhiều người gửi socola cho cậu ấy, Gia Khánh cho tôi hết. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy rất vui. Đúng... rất vui... bởi vì cậu ấy không thích một ai hết. Có lần, cậu ta rủ tôi đi xem trận đấu bóng rổ. Khi quả bóng gần đụng trúng tôi thì cậu ấy ôm tôi lại, đỡ lấy quả bóng. Tôi hỏi cậu ấu tại sao lại làm như vậy. Thì cậu ấy liền trả lời rằng. "vì…
Chương 14
Hành Trình Từ Bỏ AnhTác giả: HoaPhong6Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTôi là một cô gái bình thường, vẻ đẹp bình thường, học vấn bình thường, gia cảnh bình thường. Ấy vậy mà tôi lại đi thích một cậu bạn bất bình thường! Không phải là cậu ấy bị thần kinh hay làm những điều quái dị đâu. Mà cậu ấy là người con trai cực phẩm của cực phẩm. Đẹp trai, nhà giàu, học giỏi... vân vân và mây mây. Nhiều bạn trong lớp cũng thương thầm cậu ấy, nhưng tôi là người may mắn nhất, ngồi cùng bàn với cậu ta. Không cần phải nói chắc mọi người cũng biết tôi vui sướng thế nào. Hằng ngày, tôi đều bỏ vào ngăn bàn cậu ấy một cái kẹo. 3 tuần sau thì cậu ấy phát hiện, sau đó cậu ấy trả tôi toàn bộ số kẹo đó. Vào ngày lễ tình nhân, có rất nhiều người gửi socola cho cậu ấy, Gia Khánh cho tôi hết. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy rất vui. Đúng... rất vui... bởi vì cậu ấy không thích một ai hết. Có lần, cậu ta rủ tôi đi xem trận đấu bóng rổ. Khi quả bóng gần đụng trúng tôi thì cậu ấy ôm tôi lại, đỡ lấy quả bóng. Tôi hỏi cậu ấu tại sao lại làm như vậy. Thì cậu ấy liền trả lời rằng. "vì… Lúc tôi mơ màng tỉnh dậy, thì thấy Gia Khánh đang thổi thổi bát cháo.Cậu ta thấy tôi tỉnh lại, liền đặt bát chào xuống, giọt cho tôi một cốc nước."Mau uống đi, còn ăn cháo"Tôi gật đầu, rồi cầm cốc nước uống ực một hơi.Gia Khánh cười, thổi thổi thìa cháo."Há miệng. Nói a~ nào""A~""Có ngon không?"Tôi gật đầu, má đỏ ửng. Giống như kiểu những gì đang diễn ra đều chỉ là mơ vậy...Người đàn ông tôi mơ ước, đang ân cần chăm sóc cho tôi.."Làm sao cậu lại cứu được tớ ra ngoài?"Ăn xong, tôi bất giác hỏi một câu. Gia Khánh im lặng, đặt tôi nằm xuống giường."Người cứu cậu, không phải tớ... mà là Trần Dương. Tớ đang tìm cậu thì nhận được cuộc điện thoại của cậu ấy. Trần Dương nói là cậu đang ở chỗ cậu ấy, mau đến đưa cậu về..."Cậu ấy cúi đầu, tôi mỉm cười. Mặt quay ra chỗ khác, tay xoa đầu cậu ấy."Cậu như vậy là giỏi rồi"Tôi thấy tai Gia Khánh đỏ ửng, nhưng không né tránh tôi..." Quần áo.... của tớ là ai thay?"Tôi cúi xuống, phát hiện trên người mình là một bộ thể thao của nam giới. Nhìn rất rộng."Trong nhà tớ bây giờ chỉ có tớ với dì Trang""Vậy là dì Trang thay quần áo cho tớ hả? Dì ấy tốt bụng quá!""Nhưng dì Trang về quên từ 2 tuần trước rồi..."
Lúc tôi mơ màng tỉnh dậy, thì thấy Gia Khánh đang thổi thổi bát cháo.
Cậu ta thấy tôi tỉnh lại, liền đặt bát chào xuống, giọt cho tôi một cốc nước.
"Mau uống đi, còn ăn cháo"
Tôi gật đầu, rồi cầm cốc nước uống ực một hơi.
Gia Khánh cười, thổi thổi thìa cháo.
"Há miệng. Nói a~ nào"
"A~"
"Có ngon không?"
Tôi gật đầu, má đỏ ửng. Giống như kiểu những gì đang diễn ra đều chỉ là mơ vậy...
Người đàn ông tôi mơ ước, đang ân cần chăm sóc cho tôi..
"Làm sao cậu lại cứu được tớ ra ngoài?"
Ăn xong, tôi bất giác hỏi một câu.
Gia Khánh im lặng, đặt tôi nằm xuống giường.
"Người cứu cậu, không phải tớ... mà là Trần Dương. Tớ đang tìm cậu thì nhận được cuộc điện thoại của cậu ấy. Trần Dương nói là cậu đang ở chỗ cậu ấy, mau đến đưa cậu về..."
Cậu ấy cúi đầu, tôi mỉm cười. Mặt quay ra chỗ khác, tay xoa đầu cậu ấy.
"Cậu như vậy là giỏi rồi"
Tôi thấy tai Gia Khánh đỏ ửng, nhưng không né tránh tôi...
" Quần áo.... của tớ là ai thay?"
Tôi cúi xuống, phát hiện trên người mình là một bộ thể thao của nam giới. Nhìn rất rộng.
"Trong nhà tớ bây giờ chỉ có tớ với dì Trang"
"Vậy là dì Trang thay quần áo cho tớ hả? Dì ấy tốt bụng quá!"
"Nhưng dì Trang về quên từ 2 tuần trước rồi..."
Hành Trình Từ Bỏ AnhTác giả: HoaPhong6Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTôi là một cô gái bình thường, vẻ đẹp bình thường, học vấn bình thường, gia cảnh bình thường. Ấy vậy mà tôi lại đi thích một cậu bạn bất bình thường! Không phải là cậu ấy bị thần kinh hay làm những điều quái dị đâu. Mà cậu ấy là người con trai cực phẩm của cực phẩm. Đẹp trai, nhà giàu, học giỏi... vân vân và mây mây. Nhiều bạn trong lớp cũng thương thầm cậu ấy, nhưng tôi là người may mắn nhất, ngồi cùng bàn với cậu ta. Không cần phải nói chắc mọi người cũng biết tôi vui sướng thế nào. Hằng ngày, tôi đều bỏ vào ngăn bàn cậu ấy một cái kẹo. 3 tuần sau thì cậu ấy phát hiện, sau đó cậu ấy trả tôi toàn bộ số kẹo đó. Vào ngày lễ tình nhân, có rất nhiều người gửi socola cho cậu ấy, Gia Khánh cho tôi hết. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy rất vui. Đúng... rất vui... bởi vì cậu ấy không thích một ai hết. Có lần, cậu ta rủ tôi đi xem trận đấu bóng rổ. Khi quả bóng gần đụng trúng tôi thì cậu ấy ôm tôi lại, đỡ lấy quả bóng. Tôi hỏi cậu ấu tại sao lại làm như vậy. Thì cậu ấy liền trả lời rằng. "vì… Lúc tôi mơ màng tỉnh dậy, thì thấy Gia Khánh đang thổi thổi bát cháo.Cậu ta thấy tôi tỉnh lại, liền đặt bát chào xuống, giọt cho tôi một cốc nước."Mau uống đi, còn ăn cháo"Tôi gật đầu, rồi cầm cốc nước uống ực một hơi.Gia Khánh cười, thổi thổi thìa cháo."Há miệng. Nói a~ nào""A~""Có ngon không?"Tôi gật đầu, má đỏ ửng. Giống như kiểu những gì đang diễn ra đều chỉ là mơ vậy...Người đàn ông tôi mơ ước, đang ân cần chăm sóc cho tôi.."Làm sao cậu lại cứu được tớ ra ngoài?"Ăn xong, tôi bất giác hỏi một câu. Gia Khánh im lặng, đặt tôi nằm xuống giường."Người cứu cậu, không phải tớ... mà là Trần Dương. Tớ đang tìm cậu thì nhận được cuộc điện thoại của cậu ấy. Trần Dương nói là cậu đang ở chỗ cậu ấy, mau đến đưa cậu về..."Cậu ấy cúi đầu, tôi mỉm cười. Mặt quay ra chỗ khác, tay xoa đầu cậu ấy."Cậu như vậy là giỏi rồi"Tôi thấy tai Gia Khánh đỏ ửng, nhưng không né tránh tôi..." Quần áo.... của tớ là ai thay?"Tôi cúi xuống, phát hiện trên người mình là một bộ thể thao của nam giới. Nhìn rất rộng."Trong nhà tớ bây giờ chỉ có tớ với dì Trang""Vậy là dì Trang thay quần áo cho tớ hả? Dì ấy tốt bụng quá!""Nhưng dì Trang về quên từ 2 tuần trước rồi..."