“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 13: Chương 13
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… “Nhân tiện hôm nay Hoàng Phong đưa cô dâu mới đến đây.Hay là chúng ta chơi lớn một chút.” Lưu Nguyệt Nga nhấp một ngụm rượu, lấy một bộ bài từ dưới bàn ra, tráo kĩ rồi đặt trước mặt mọi người.Cung Quý Dương vừa nhìn thấy bài liền phấn khích: “Vẫn chơi ba tỉ chứ?”Đỗ Minh Nguyệt đang nuốt một ngụm rượu thì nghe thấy ba từ “ba tỉ” lập tức bị sặc, không ngừng ho khan.Nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của cô, trong mắt Lưu Nguyệt Nga hiện lên một tia chế nhạo khinh thường.“Hôm nay không chơi tiền,chúng ta chơi người.”Lưu Nguyệt Nga nói: “Nếu thua một ván, người bạn gái phải cởi một bộ quần áo, không cởi sẽ phạt rượu.”Lời này vừa nói ra, trong phòng đột nhiên rơi vào im lặng.Đối với Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương việc này không thành vấn đề, người phụ nữ bên cạnh họ chỉ là qua đường.Nhưng Lâm Hoàng Phong thì khác, Đỗ Minh Nguyệt là vợ danh chính ngôn thuận của anh.“Lưu Nguyệt Nga, chơi vậy sao được chứ?” Cung Quý Dương nói.Mặc dù bình thường anh ta thích tham gia náo nhiệt, không ngại chơi lớn, nhưng bọn họ đều biết tính của Lâm Hoàng Phong, chọc giận anh, bất kì ai cũng đừng mong có kết quả tốt.“Không chơi nổi sao? Chúng ta và cậu chủ Phong có khi nào không chơi nổi chưa?”Lưu Nguyệt Nga cười lạnh: “Những người phụ nữ trước đây đều phải cởi, thậm chí nếu ai muốn chơi đùa một chút, Hoàng Phong cũng không nói gì.Lúc này sao có thể không chơi nổi được?”Nghe những lời khiêu khích này của Lưu Nguyệt Nga, ánh mắt Lâm Hoàng Phong lóe lên một tia lạnh lùng.Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương cũng có chút tức giận, những người phụ nữ Lâm Hoàng Phong đưa tới trước đây đều là loại phụ nữ không sạch sẽ, bọn họ chỉ làm vì tiền, sao có thể so sánh với thân phận của Đỗ Minh Nguyệt?Đỗ Minh Nguyệt không biết làm sao, ánh mắt mang ý cầu xin nhìn người đàn ông bên cạnh cô, nhưng anh lại vờ như không thấy.“Chơi đi.” Lâm Hoàng Phong mở miệng.Bầu không khí nháy mắt lạnh xuống, Đỗ Minh Nguyệt kinh ngạc, không ngờ Lâm Hoàng Phong lại đồng ý.Tất cả sự ấm áp mà anh dành cho cô cả ngày hôm nay đều trở về con số không.“Yên tâm đi.”Lâm Hoàng Phong nhẹ nhàng nói: “Tôi sẽ không thua đâu.”“Tôi …” Đỗ Minh Nguyệt khẽ cắn khóe môi, không biết nên nói gì.Lưu Nguyệt Nga thấy vậy rong mắt càng tàn nhẫn hơn, Cung Quý Dương hừ lạnh một tiếng, anh ta đã sớm không vừa mắt với cô ta.Nhìn ra sự lo lắng của Đỗ Minh Nguyệt, Cung Quý Dương bèn cố ý an ủi: “Chị dâu đừng sợ.Cậu chủ Phong sẽ không thua đâu, từ trước tới giờ chưa bao giờ thua.”Từ “chị dâu” được anh ta cố ý nhấn mạnh, ý tứ không cần nói cũng hiểu.Đỗ Minh Nguyệt trong lòng rối như tơ vò, nhưng cô không thể làm gì, chỉ có thể ngồi sụp xuống sô pha, bộ dạng giống như cá nằm trên thớt.Lâm Hoàng Phong từ đầu đến cuối không có cảm xúc gì, ngay cả khi nhìn vào các lá bài, ánh mắt vẫn không gợn sóng sợ hãi.
“Nhân tiện hôm nay Hoàng Phong đưa cô dâu mới đến đây.
Hay là chúng ta chơi lớn một chút.” Lưu Nguyệt Nga nhấp một ngụm rượu, lấy một bộ bài từ dưới bàn ra, tráo kĩ rồi đặt trước mặt mọi người.
Cung Quý Dương vừa nhìn thấy bài liền phấn khích: “Vẫn chơi ba tỉ chứ?”
Đỗ Minh Nguyệt đang nuốt một ngụm rượu thì nghe thấy ba từ “ba tỉ” lập tức bị sặc, không ngừng ho khan.
Nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của cô, trong mắt Lưu Nguyệt Nga hiện lên một tia chế nhạo khinh thường.
“Hôm nay không chơi tiền,chúng ta chơi người.”
Lưu Nguyệt Nga nói: “Nếu thua một ván, người bạn gái phải cởi một bộ quần áo, không cởi sẽ phạt rượu.”
Lời này vừa nói ra, trong phòng đột nhiên rơi vào im lặng.
Đối với Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương việc này không thành vấn đề, người phụ nữ bên cạnh họ chỉ là qua đường.
Nhưng Lâm Hoàng Phong thì khác, Đỗ Minh Nguyệt là vợ danh chính ngôn thuận của anh.
“Lưu Nguyệt Nga, chơi vậy sao được chứ?” Cung Quý Dương nói.
Mặc dù bình thường anh ta thích tham gia náo nhiệt, không ngại chơi lớn, nhưng bọn họ đều biết tính của Lâm Hoàng Phong, chọc giận anh, bất kì ai cũng đừng mong có kết quả tốt.
“Không chơi nổi sao? Chúng ta và cậu chủ Phong có khi nào không chơi nổi chưa?”
Lưu Nguyệt Nga cười lạnh: “Những người phụ nữ trước đây đều phải cởi, thậm chí nếu ai muốn chơi đùa một chút, Hoàng Phong cũng không nói gì.
Lúc này sao có thể không chơi nổi được?”
Nghe những lời khiêu khích này của Lưu Nguyệt Nga, ánh mắt Lâm Hoàng Phong lóe lên một tia lạnh lùng.
Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương cũng có chút tức giận, những người phụ nữ Lâm Hoàng Phong đưa tới trước đây đều là loại phụ nữ không sạch sẽ, bọn họ chỉ làm vì tiền, sao có thể so sánh với thân phận của Đỗ Minh Nguyệt?
Đỗ Minh Nguyệt không biết làm sao, ánh mắt mang ý cầu xin nhìn người đàn ông bên cạnh cô, nhưng anh lại vờ như không thấy.
“Chơi đi.” Lâm Hoàng Phong mở miệng.
Bầu không khí nháy mắt lạnh xuống, Đỗ Minh Nguyệt kinh ngạc, không ngờ Lâm Hoàng Phong lại đồng ý.
Tất cả sự ấm áp mà anh dành cho cô cả ngày hôm nay đều trở về con số không.
“Yên tâm đi.”
Lâm Hoàng Phong nhẹ nhàng nói: “Tôi sẽ không thua đâu.”
“Tôi …” Đỗ Minh Nguyệt khẽ cắn khóe môi, không biết nên nói gì.
Lưu Nguyệt Nga thấy vậy rong mắt càng tàn nhẫn hơn, Cung Quý Dương hừ lạnh một tiếng, anh ta đã sớm không vừa mắt với cô ta.
Nhìn ra sự lo lắng của Đỗ Minh Nguyệt, Cung Quý Dương bèn cố ý an ủi: “Chị dâu đừng sợ.
Cậu chủ Phong sẽ không thua đâu, từ trước tới giờ chưa bao giờ thua.”
Từ “chị dâu” được anh ta cố ý nhấn mạnh, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Đỗ Minh Nguyệt trong lòng rối như tơ vò, nhưng cô không thể làm gì, chỉ có thể ngồi sụp xuống sô pha, bộ dạng giống như cá nằm trên thớt.
Lâm Hoàng Phong từ đầu đến cuối không có cảm xúc gì, ngay cả khi nhìn vào các lá bài, ánh mắt vẫn không gợn sóng sợ hãi.
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… “Nhân tiện hôm nay Hoàng Phong đưa cô dâu mới đến đây.Hay là chúng ta chơi lớn một chút.” Lưu Nguyệt Nga nhấp một ngụm rượu, lấy một bộ bài từ dưới bàn ra, tráo kĩ rồi đặt trước mặt mọi người.Cung Quý Dương vừa nhìn thấy bài liền phấn khích: “Vẫn chơi ba tỉ chứ?”Đỗ Minh Nguyệt đang nuốt một ngụm rượu thì nghe thấy ba từ “ba tỉ” lập tức bị sặc, không ngừng ho khan.Nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của cô, trong mắt Lưu Nguyệt Nga hiện lên một tia chế nhạo khinh thường.“Hôm nay không chơi tiền,chúng ta chơi người.”Lưu Nguyệt Nga nói: “Nếu thua một ván, người bạn gái phải cởi một bộ quần áo, không cởi sẽ phạt rượu.”Lời này vừa nói ra, trong phòng đột nhiên rơi vào im lặng.Đối với Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương việc này không thành vấn đề, người phụ nữ bên cạnh họ chỉ là qua đường.Nhưng Lâm Hoàng Phong thì khác, Đỗ Minh Nguyệt là vợ danh chính ngôn thuận của anh.“Lưu Nguyệt Nga, chơi vậy sao được chứ?” Cung Quý Dương nói.Mặc dù bình thường anh ta thích tham gia náo nhiệt, không ngại chơi lớn, nhưng bọn họ đều biết tính của Lâm Hoàng Phong, chọc giận anh, bất kì ai cũng đừng mong có kết quả tốt.“Không chơi nổi sao? Chúng ta và cậu chủ Phong có khi nào không chơi nổi chưa?”Lưu Nguyệt Nga cười lạnh: “Những người phụ nữ trước đây đều phải cởi, thậm chí nếu ai muốn chơi đùa một chút, Hoàng Phong cũng không nói gì.Lúc này sao có thể không chơi nổi được?”Nghe những lời khiêu khích này của Lưu Nguyệt Nga, ánh mắt Lâm Hoàng Phong lóe lên một tia lạnh lùng.Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương cũng có chút tức giận, những người phụ nữ Lâm Hoàng Phong đưa tới trước đây đều là loại phụ nữ không sạch sẽ, bọn họ chỉ làm vì tiền, sao có thể so sánh với thân phận của Đỗ Minh Nguyệt?Đỗ Minh Nguyệt không biết làm sao, ánh mắt mang ý cầu xin nhìn người đàn ông bên cạnh cô, nhưng anh lại vờ như không thấy.“Chơi đi.” Lâm Hoàng Phong mở miệng.Bầu không khí nháy mắt lạnh xuống, Đỗ Minh Nguyệt kinh ngạc, không ngờ Lâm Hoàng Phong lại đồng ý.Tất cả sự ấm áp mà anh dành cho cô cả ngày hôm nay đều trở về con số không.“Yên tâm đi.”Lâm Hoàng Phong nhẹ nhàng nói: “Tôi sẽ không thua đâu.”“Tôi …” Đỗ Minh Nguyệt khẽ cắn khóe môi, không biết nên nói gì.Lưu Nguyệt Nga thấy vậy rong mắt càng tàn nhẫn hơn, Cung Quý Dương hừ lạnh một tiếng, anh ta đã sớm không vừa mắt với cô ta.Nhìn ra sự lo lắng của Đỗ Minh Nguyệt, Cung Quý Dương bèn cố ý an ủi: “Chị dâu đừng sợ.Cậu chủ Phong sẽ không thua đâu, từ trước tới giờ chưa bao giờ thua.”Từ “chị dâu” được anh ta cố ý nhấn mạnh, ý tứ không cần nói cũng hiểu.Đỗ Minh Nguyệt trong lòng rối như tơ vò, nhưng cô không thể làm gì, chỉ có thể ngồi sụp xuống sô pha, bộ dạng giống như cá nằm trên thớt.Lâm Hoàng Phong từ đầu đến cuối không có cảm xúc gì, ngay cả khi nhìn vào các lá bài, ánh mắt vẫn không gợn sóng sợ hãi.