“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 14: Chương 14
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Bốn người cùng nhau ngả bài, anh là người tốt nhất, Đỗ Minh Nguyệt thầm thở phào nhẹ nhõm.Cung Quý Dương là người thua cuộc, cô gái bên cạnh anh ta thoải mái cởi ra áo khoác ngoài, để lộ phần thân trên gợi cảm, trông càng quyến rũ hơn dưới lớp áo lót màu đen.“Tiếp tục.” Cung Quý Dương ngẩng đầu uống một hơi, không phục liếc nhìn Lâm Hoàng Phong.Sau một vài ván, những người phụ nữ của Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương cởi chỉ còn lại một bộ đồ lót.Đỗ Minh Nguyệt tỉnh táo nhìn Lâm Hoàng Phong với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm.Điều này làm cho Lâm Hoàng Phong không khỏi đắc ý, anh quay đầu xoa tóc cô, giọng nói từ tính trầm thấp: “Tôi đã hứa, tôi sẽ không thua.”Lưu Nguyệt Nga đứng ngồi không yên, lạnh lùng nói: “Cậu chủ Lâm định làm nô lệ cho vợ sao? Xem ra cô Nguyệt thật sự không đơn giản.”Trong mắt Lâm Hoàng Phong lóe lên sự tức giận, nhưng lập tức được anh che giấu rất tốt.Anh nâng mắt lên nhìn thẳng vào Lưu Nguyệt Nga, khí thế mãnh liệt nói: “Chỉ tôi và cô chơi ba ván, thế nào?”Lưu Nguyệt Nga sững sờ, khó hiểu nói: “Anh vì cô gái này mà làm khó em ư?”Dường như nghe được chuyện cười, Lâm Hoàng Phong nở một nụ cười, bắt chước lời nói của Lưu Nguyệt Nga: “Chỉ là một trò đùa mà thôi, thế nào? Không chơi nổi nữa à?”Thấy bầu không khí căng thẳng, sợ rằng sắp xảy ra một cuộc hỗn loạn Cung Quý Dương lập tức đứng lên cười nói: “Đều là một trò chơi thôi mà, đừng coi nó là thật kẻo làm hỏng tình cảm của chúng ta.Nào, cạn ly thôi mọi người.”Hoàng Thành Trung lạnh lùng, thản nhiên hỏi Lâm Hoàng Phong: “Nếu như tiếp tục, tôi sẽ chia bài.”Từ trước đến nay anh ta thường không thích chọc vào chuyện của người khác, nhưng tối nay Lưu Nguyệt Nga thật sự quá đáng rồi.“Thế nào?”Lâm Hoàng Phong ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt Nga, vân vê quân bài trong tay: “Có dám chơi tiếp không? Hai người chúng ta tăng thêm ba lần đi.”Lưu Nguyệt Nga trầm mặc.Bầu không khí rơi vào im lặng, Cung Quý Dương thấy muốn thay đổi không khí, liếc mắt nhìn Đỗ Minh Nguyệt, ra hiệu bảo cô nói gì đó đi.Nhưng cô vốn không phải người lo chuyện bao đồng, vì vậy cô cũng không hề có ý định cứu Lưu Nguyệt Nga.Cô thản nhiên đánh mắt nhìn đi chỗ khác.Ánh mắt Lưu Nguyệt Nga thâm sâu, cô ta nở nụ cười khiêu khích: “Được.Hai người chúng ta mỗi người thêm ba phần.Nhưng cô Minh Nguyệt phải đánh bài thay anh.”Lời nói vừa dứt, Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương đều sững sờ.Còn Lâm Hoàng Phong thì vẫn giữ nguyên biểu cảm như cũ, không chút thay đổi.Anh ngồi dịch sang bên trái, kéo Đỗ Minh Nguyệt ngồi bên cạnh mình, cười nói: “Được thôi.”Trong đầu Đỗ Minh Nguyệt nổ “bùm” một tiếng, cô căng thẳng nắm chặt váy của mình, giống hệt một chú thỏ đang sợ hãi.Mặc dù cô là cô chủ của nhà họ Đỗ, nhưng từ trước đến nay chưa từng đi cùng với những hội người giàu như thế này, chứ đừng nói đến loại trò chơi này, đến luật chơi cô cũng không hiểu, làm sao cô chơi được chứ?“Lưu Nguyệt Nga, hay là để tôi chơi thay Hoàng Phong nhé?” Cung Quý Dương luôn cảm thấy không khí tối nay khá kỳ lạ, rõ ràng là điều hòa vẫn đang chạy, nhưng anh lại cảm thấy vô cùng ớn lạnh.“Không được.”Lưu Nguyệt Nga nhanh nhẹn ngồi vào vị trí của mình, khiêu khích nhìn Đỗ Minh Nguyệt, giọng điệu bình thản: “Cô có dám chơi với tôi một ván không?”
Bốn người cùng nhau ngả bài, anh là người tốt nhất, Đỗ Minh Nguyệt thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cung Quý Dương là người thua cuộc, cô gái bên cạnh anh ta thoải mái cởi ra áo khoác ngoài, để lộ phần thân trên gợi cảm, trông càng quyến rũ hơn dưới lớp áo lót màu đen.
“Tiếp tục.” Cung Quý Dương ngẩng đầu uống một hơi, không phục liếc nhìn Lâm Hoàng Phong.
Sau một vài ván, những người phụ nữ của Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương cởi chỉ còn lại một bộ đồ lót.
Đỗ Minh Nguyệt tỉnh táo nhìn Lâm Hoàng Phong với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm.
Điều này làm cho Lâm Hoàng Phong không khỏi đắc ý, anh quay đầu xoa tóc cô, giọng nói từ tính trầm thấp: “Tôi đã hứa, tôi sẽ không thua.”
Lưu Nguyệt Nga đứng ngồi không yên, lạnh lùng nói: “Cậu chủ Lâm định làm nô lệ cho vợ sao? Xem ra cô Nguyệt thật sự không đơn giản.”
Trong mắt Lâm Hoàng Phong lóe lên sự tức giận, nhưng lập tức được anh che giấu rất tốt.
Anh nâng mắt lên nhìn thẳng vào Lưu Nguyệt Nga, khí thế mãnh liệt nói: “Chỉ tôi và cô chơi ba ván, thế nào?”
Lưu Nguyệt Nga sững sờ, khó hiểu nói: “Anh vì cô gái này mà làm khó em ư?”
Dường như nghe được chuyện cười, Lâm Hoàng Phong nở một nụ cười, bắt chước lời nói của Lưu Nguyệt Nga: “Chỉ là một trò đùa mà thôi, thế nào? Không chơi nổi nữa à?”
Thấy bầu không khí căng thẳng, sợ rằng sắp xảy ra một cuộc hỗn loạn Cung Quý Dương lập tức đứng lên cười nói: “Đều là một trò chơi thôi mà, đừng coi nó là thật kẻo làm hỏng tình cảm của chúng ta.
Nào, cạn ly thôi mọi người.”
Hoàng Thành Trung lạnh lùng, thản nhiên hỏi Lâm Hoàng Phong: “Nếu như tiếp tục, tôi sẽ chia bài.”
Từ trước đến nay anh ta thường không thích chọc vào chuyện của người khác, nhưng tối nay Lưu Nguyệt Nga thật sự quá đáng rồi.
“Thế nào?”
Lâm Hoàng Phong ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt Nga, vân vê quân bài trong tay: “Có dám chơi tiếp không? Hai người chúng ta tăng thêm ba lần đi.”
Lưu Nguyệt Nga trầm mặc.
Bầu không khí rơi vào im lặng, Cung Quý Dương thấy muốn thay đổi không khí, liếc mắt nhìn Đỗ Minh Nguyệt, ra hiệu bảo cô nói gì đó đi.
Nhưng cô vốn không phải người lo chuyện bao đồng, vì vậy cô cũng không hề có ý định cứu Lưu Nguyệt Nga.
Cô thản nhiên đánh mắt nhìn đi chỗ khác.
Ánh mắt Lưu Nguyệt Nga thâm sâu, cô ta nở nụ cười khiêu khích: “Được.
Hai người chúng ta mỗi người thêm ba phần.
Nhưng cô Minh Nguyệt phải đánh bài thay anh.”
Lời nói vừa dứt, Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương đều sững sờ.
Còn Lâm Hoàng Phong thì vẫn giữ nguyên biểu cảm như cũ, không chút thay đổi.
Anh ngồi dịch sang bên trái, kéo Đỗ Minh Nguyệt ngồi bên cạnh mình, cười nói: “Được thôi.”
Trong đầu Đỗ Minh Nguyệt nổ “bùm” một tiếng, cô căng thẳng nắm chặt váy của mình, giống hệt một chú thỏ đang sợ hãi.
Mặc dù cô là cô chủ của nhà họ Đỗ, nhưng từ trước đến nay chưa từng đi cùng với những hội người giàu như thế này, chứ đừng nói đến loại trò chơi này, đến luật chơi cô cũng không hiểu, làm sao cô chơi được chứ?
“Lưu Nguyệt Nga, hay là để tôi chơi thay Hoàng Phong nhé?” Cung Quý Dương luôn cảm thấy không khí tối nay khá kỳ lạ, rõ ràng là điều hòa vẫn đang chạy, nhưng anh lại cảm thấy vô cùng ớn lạnh.
“Không được.”
Lưu Nguyệt Nga nhanh nhẹn ngồi vào vị trí của mình, khiêu khích nhìn Đỗ Minh Nguyệt, giọng điệu bình thản: “Cô có dám chơi với tôi một ván không?”
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Bốn người cùng nhau ngả bài, anh là người tốt nhất, Đỗ Minh Nguyệt thầm thở phào nhẹ nhõm.Cung Quý Dương là người thua cuộc, cô gái bên cạnh anh ta thoải mái cởi ra áo khoác ngoài, để lộ phần thân trên gợi cảm, trông càng quyến rũ hơn dưới lớp áo lót màu đen.“Tiếp tục.” Cung Quý Dương ngẩng đầu uống một hơi, không phục liếc nhìn Lâm Hoàng Phong.Sau một vài ván, những người phụ nữ của Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương cởi chỉ còn lại một bộ đồ lót.Đỗ Minh Nguyệt tỉnh táo nhìn Lâm Hoàng Phong với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm.Điều này làm cho Lâm Hoàng Phong không khỏi đắc ý, anh quay đầu xoa tóc cô, giọng nói từ tính trầm thấp: “Tôi đã hứa, tôi sẽ không thua.”Lưu Nguyệt Nga đứng ngồi không yên, lạnh lùng nói: “Cậu chủ Lâm định làm nô lệ cho vợ sao? Xem ra cô Nguyệt thật sự không đơn giản.”Trong mắt Lâm Hoàng Phong lóe lên sự tức giận, nhưng lập tức được anh che giấu rất tốt.Anh nâng mắt lên nhìn thẳng vào Lưu Nguyệt Nga, khí thế mãnh liệt nói: “Chỉ tôi và cô chơi ba ván, thế nào?”Lưu Nguyệt Nga sững sờ, khó hiểu nói: “Anh vì cô gái này mà làm khó em ư?”Dường như nghe được chuyện cười, Lâm Hoàng Phong nở một nụ cười, bắt chước lời nói của Lưu Nguyệt Nga: “Chỉ là một trò đùa mà thôi, thế nào? Không chơi nổi nữa à?”Thấy bầu không khí căng thẳng, sợ rằng sắp xảy ra một cuộc hỗn loạn Cung Quý Dương lập tức đứng lên cười nói: “Đều là một trò chơi thôi mà, đừng coi nó là thật kẻo làm hỏng tình cảm của chúng ta.Nào, cạn ly thôi mọi người.”Hoàng Thành Trung lạnh lùng, thản nhiên hỏi Lâm Hoàng Phong: “Nếu như tiếp tục, tôi sẽ chia bài.”Từ trước đến nay anh ta thường không thích chọc vào chuyện của người khác, nhưng tối nay Lưu Nguyệt Nga thật sự quá đáng rồi.“Thế nào?”Lâm Hoàng Phong ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt Nga, vân vê quân bài trong tay: “Có dám chơi tiếp không? Hai người chúng ta tăng thêm ba lần đi.”Lưu Nguyệt Nga trầm mặc.Bầu không khí rơi vào im lặng, Cung Quý Dương thấy muốn thay đổi không khí, liếc mắt nhìn Đỗ Minh Nguyệt, ra hiệu bảo cô nói gì đó đi.Nhưng cô vốn không phải người lo chuyện bao đồng, vì vậy cô cũng không hề có ý định cứu Lưu Nguyệt Nga.Cô thản nhiên đánh mắt nhìn đi chỗ khác.Ánh mắt Lưu Nguyệt Nga thâm sâu, cô ta nở nụ cười khiêu khích: “Được.Hai người chúng ta mỗi người thêm ba phần.Nhưng cô Minh Nguyệt phải đánh bài thay anh.”Lời nói vừa dứt, Hoàng Thành Trung và Cung Quý Dương đều sững sờ.Còn Lâm Hoàng Phong thì vẫn giữ nguyên biểu cảm như cũ, không chút thay đổi.Anh ngồi dịch sang bên trái, kéo Đỗ Minh Nguyệt ngồi bên cạnh mình, cười nói: “Được thôi.”Trong đầu Đỗ Minh Nguyệt nổ “bùm” một tiếng, cô căng thẳng nắm chặt váy của mình, giống hệt một chú thỏ đang sợ hãi.Mặc dù cô là cô chủ của nhà họ Đỗ, nhưng từ trước đến nay chưa từng đi cùng với những hội người giàu như thế này, chứ đừng nói đến loại trò chơi này, đến luật chơi cô cũng không hiểu, làm sao cô chơi được chứ?“Lưu Nguyệt Nga, hay là để tôi chơi thay Hoàng Phong nhé?” Cung Quý Dương luôn cảm thấy không khí tối nay khá kỳ lạ, rõ ràng là điều hòa vẫn đang chạy, nhưng anh lại cảm thấy vô cùng ớn lạnh.“Không được.”Lưu Nguyệt Nga nhanh nhẹn ngồi vào vị trí của mình, khiêu khích nhìn Đỗ Minh Nguyệt, giọng điệu bình thản: “Cô có dám chơi với tôi một ván không?”