“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 17: Chương 17
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Lâm Hoàng Phong nhẹ nhàng ôm cổ Đỗ Minh Nguyệt, nói khẽ với hai người: “Vậy thì ngày khác gặp lại.”Hai người Cung Quý Dương và Hoàng Thành Trung trố mắt nhìn nhau, thật khó mà tin được người không thích người khác đến gần như Lâm Hoàng Phong cũng có ngày sẽ ôm một người phụ nữ.Phải biết rằng đầy người đã thích anh nhiều năm cũng không thể chạm vào anh.Trong lúc hai người đang hoài nghi việc này là thật hay mơ, chưa kịp hoàn hồn thì Lâm Hoàng Phong đã ôm Đỗ Minh Nguyệt rời đi.Buổi sáng hôm sau.Đỗ Minh Nguyệt còn đang mơ màng chưa tỉnh ngủ, vệ sinh rửa mặt đơn giản xong liền đi đến đại sảnh, Lâm Hoàng Phong đang ngồi trước bàn ăn.Để tránh lúng túng, Đỗ Minh Nguyệt chủ động chào hỏi trước: “Chào buổi sáng.”Vậy mà Lâm Hoàng Phong chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, sau đó nhẹ giọng lên tiếng: “Không còn sớm nữa, bây giờ theo giờ Việt Nam đã là mười giờ.”Thật đúng là không nể mặt xíu nào, Đỗ Minh Nguyệt giật giật khóe miệng, thấp giọng nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, lần sau tôi sẽ dậy sớm hơn.”Dù sao người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.Huống chi hôm qua Lâm Hoàng Phong đã giúp cô gặp được mẹ, còn nghĩ cách cứu mẹ cô ra.Phần ân tình này, dù thế nào cô cũng không báo đáp được.Huống chi anh còn là bệnh nhân.Ánh mắt Lâm Hoàng Phong trầm lặng, thấy quần áo của Đỗ Minh Nguyệt, trên mặt hiện lên vẻ không vui.“Cô đây là cố gắng nói cho mọi người biết nhà họ Lâm ức hiếp cô sao?”Bất thình lình bị hỏi một câu như vậy, Đỗ Minh Nguyệt không giải thích được, khó hiểu hỏi: “Chuyện gì thế?”Lâm Hoàng Phong đột nhiên cảm thấy cạn lời, chẳng lẽ người phụ nữ này giả ngu sao?Nhìn theo ánh mắt của anh, cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người, cô lập tức hiểu ra, vội vàng giải thích: “Không phải đâu, sáng sớm dậy em không tìm được quần áo nên đành mặc đồ hôm qua.”Nói đến đây, cô lại quan sát một chút hoàn cảnh trong phòng ăn, tiếp đó nghi ngờ hỏi: “Đây hình như không phải nhà của anh đúng không?”Ánh mắt Lâm Hoàng Phong có chút hòa hoãn, dửng dưng trả lời: “Đây là biệt thự riêng của tôi, sau này sẽ ở đây, mỗi tuần phải về nhà cũ một lần.”Nhà cũ?Đỗ Minh Nguyệt vừa nghe đến hai chữ này sống lưng liền lạnh toát, trong đầu nhớ lại bộ dạng phát bệnh của Lâm Hoàng Phong đêm hôm đó, cùng với khí thế khiến người ta khó thở của bà chủ Lâm.Hai tay xoắn vào nhau, đứng ngồi không yên.Nhưng saunày mỗi tuần chỉ cần về một lần, vẫn tốt hơn so với việc ngày ngày phải ở đó.“Chúng ta đi mua quần áo, đừng để mất mặt nhà họ Lâm.” Lâm Hoàng Phong không muốn nói nhiều, nhanh chóng ăn xong bữa sáng, để một tấm thẻ vàng lên bàn, sau đó mặc vest vào rồi rời khỏi biệt thự.Nhà họ Đỗ.Hồ Đức Huy và Đỗ Thùy Linh tay trong tay từ trên lầu đi xuống, thấy Đỗ Chính Lâm sắc mặt âm trầm ngồi trên ghế sô pha: “Ba, người bị làm sao vậy?”
Lâm Hoàng Phong nhẹ nhàng ôm cổ Đỗ Minh Nguyệt, nói khẽ với hai người: “Vậy thì ngày khác gặp lại.
”
Hai người Cung Quý Dương và Hoàng Thành Trung trố mắt nhìn nhau, thật khó mà tin được người không thích người khác đến gần như Lâm Hoàng Phong cũng có ngày sẽ ôm một người phụ nữ.
Phải biết rằng đầy người đã thích anh nhiều năm cũng không thể chạm vào anh.
Trong lúc hai người đang hoài nghi việc này là thật hay mơ, chưa kịp hoàn hồn thì Lâm Hoàng Phong đã ôm Đỗ Minh Nguyệt rời đi.
Buổi sáng hôm sau.
Đỗ Minh Nguyệt còn đang mơ màng chưa tỉnh ngủ, vệ sinh rửa mặt đơn giản xong liền đi đến đại sảnh, Lâm Hoàng Phong đang ngồi trước bàn ăn.
Để tránh lúng túng, Đỗ Minh Nguyệt chủ động chào hỏi trước: “Chào buổi sáng.
”
Vậy mà Lâm Hoàng Phong chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, sau đó nhẹ giọng lên tiếng: “Không còn sớm nữa, bây giờ theo giờ Việt Nam đã là mười giờ.
”
Thật đúng là không nể mặt xíu nào, Đỗ Minh Nguyệt giật giật khóe miệng, thấp giọng nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, lần sau tôi sẽ dậy sớm hơn.
”
Dù sao người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Huống chi hôm qua Lâm Hoàng Phong đã giúp cô gặp được mẹ, còn nghĩ cách cứu mẹ cô ra.
Phần ân tình này, dù thế nào cô cũng không báo đáp được.
Huống chi anh còn là bệnh nhân.
Ánh mắt Lâm Hoàng Phong trầm lặng, thấy quần áo của Đỗ Minh Nguyệt, trên mặt hiện lên vẻ không vui.
“Cô đây là cố gắng nói cho mọi người biết nhà họ Lâm ức hiếp cô sao?”
Bất thình lình bị hỏi một câu như vậy, Đỗ Minh Nguyệt không giải thích được, khó hiểu hỏi: “Chuyện gì thế?”
Lâm Hoàng Phong đột nhiên cảm thấy cạn lời, chẳng lẽ người phụ nữ này giả ngu sao?
Nhìn theo ánh mắt của anh, cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người, cô lập tức hiểu ra, vội vàng giải thích: “Không phải đâu, sáng sớm dậy em không tìm được quần áo nên đành mặc đồ hôm qua.
”
Nói đến đây, cô lại quan sát một chút hoàn cảnh trong phòng ăn, tiếp đó nghi ngờ hỏi: “Đây hình như không phải nhà của anh đúng không?”
Ánh mắt Lâm Hoàng Phong có chút hòa hoãn, dửng dưng trả lời: “Đây là biệt thự riêng của tôi, sau này sẽ ở đây, mỗi tuần phải về nhà cũ một lần.
”
Nhà cũ?
Đỗ Minh Nguyệt vừa nghe đến hai chữ này sống lưng liền lạnh toát, trong đầu nhớ lại bộ dạng phát bệnh của Lâm Hoàng Phong đêm hôm đó, cùng với khí thế khiến người ta khó thở của bà chủ Lâm.
Hai tay xoắn vào nhau, đứng ngồi không yên.
Nhưng saunày mỗi tuần chỉ cần về một lần, vẫn tốt hơn so với việc ngày ngày phải ở đó.
“Chúng ta đi mua quần áo, đừng để mất mặt nhà họ Lâm.
” Lâm Hoàng Phong không muốn nói nhiều, nhanh chóng ăn xong bữa sáng, để một tấm thẻ vàng lên bàn, sau đó mặc vest vào rồi rời khỏi biệt thự.
Nhà họ Đỗ.
Hồ Đức Huy và Đỗ Thùy Linh tay trong tay từ trên lầu đi xuống, thấy Đỗ Chính Lâm sắc mặt âm trầm ngồi trên ghế sô pha: “Ba, người bị làm sao vậy?”
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Lâm Hoàng Phong nhẹ nhàng ôm cổ Đỗ Minh Nguyệt, nói khẽ với hai người: “Vậy thì ngày khác gặp lại.”Hai người Cung Quý Dương và Hoàng Thành Trung trố mắt nhìn nhau, thật khó mà tin được người không thích người khác đến gần như Lâm Hoàng Phong cũng có ngày sẽ ôm một người phụ nữ.Phải biết rằng đầy người đã thích anh nhiều năm cũng không thể chạm vào anh.Trong lúc hai người đang hoài nghi việc này là thật hay mơ, chưa kịp hoàn hồn thì Lâm Hoàng Phong đã ôm Đỗ Minh Nguyệt rời đi.Buổi sáng hôm sau.Đỗ Minh Nguyệt còn đang mơ màng chưa tỉnh ngủ, vệ sinh rửa mặt đơn giản xong liền đi đến đại sảnh, Lâm Hoàng Phong đang ngồi trước bàn ăn.Để tránh lúng túng, Đỗ Minh Nguyệt chủ động chào hỏi trước: “Chào buổi sáng.”Vậy mà Lâm Hoàng Phong chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, sau đó nhẹ giọng lên tiếng: “Không còn sớm nữa, bây giờ theo giờ Việt Nam đã là mười giờ.”Thật đúng là không nể mặt xíu nào, Đỗ Minh Nguyệt giật giật khóe miệng, thấp giọng nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, lần sau tôi sẽ dậy sớm hơn.”Dù sao người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.Huống chi hôm qua Lâm Hoàng Phong đã giúp cô gặp được mẹ, còn nghĩ cách cứu mẹ cô ra.Phần ân tình này, dù thế nào cô cũng không báo đáp được.Huống chi anh còn là bệnh nhân.Ánh mắt Lâm Hoàng Phong trầm lặng, thấy quần áo của Đỗ Minh Nguyệt, trên mặt hiện lên vẻ không vui.“Cô đây là cố gắng nói cho mọi người biết nhà họ Lâm ức hiếp cô sao?”Bất thình lình bị hỏi một câu như vậy, Đỗ Minh Nguyệt không giải thích được, khó hiểu hỏi: “Chuyện gì thế?”Lâm Hoàng Phong đột nhiên cảm thấy cạn lời, chẳng lẽ người phụ nữ này giả ngu sao?Nhìn theo ánh mắt của anh, cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người, cô lập tức hiểu ra, vội vàng giải thích: “Không phải đâu, sáng sớm dậy em không tìm được quần áo nên đành mặc đồ hôm qua.”Nói đến đây, cô lại quan sát một chút hoàn cảnh trong phòng ăn, tiếp đó nghi ngờ hỏi: “Đây hình như không phải nhà của anh đúng không?”Ánh mắt Lâm Hoàng Phong có chút hòa hoãn, dửng dưng trả lời: “Đây là biệt thự riêng của tôi, sau này sẽ ở đây, mỗi tuần phải về nhà cũ một lần.”Nhà cũ?Đỗ Minh Nguyệt vừa nghe đến hai chữ này sống lưng liền lạnh toát, trong đầu nhớ lại bộ dạng phát bệnh của Lâm Hoàng Phong đêm hôm đó, cùng với khí thế khiến người ta khó thở của bà chủ Lâm.Hai tay xoắn vào nhau, đứng ngồi không yên.Nhưng saunày mỗi tuần chỉ cần về một lần, vẫn tốt hơn so với việc ngày ngày phải ở đó.“Chúng ta đi mua quần áo, đừng để mất mặt nhà họ Lâm.” Lâm Hoàng Phong không muốn nói nhiều, nhanh chóng ăn xong bữa sáng, để một tấm thẻ vàng lên bàn, sau đó mặc vest vào rồi rời khỏi biệt thự.Nhà họ Đỗ.Hồ Đức Huy và Đỗ Thùy Linh tay trong tay từ trên lầu đi xuống, thấy Đỗ Chính Lâm sắc mặt âm trầm ngồi trên ghế sô pha: “Ba, người bị làm sao vậy?”