“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 18: Chương 18
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Đỗ Chính Lâm cầm trong tay cặp văn kiện ném lên bàn trong phòng khách, hung tợn nói: “Đỗ Minh Nguyệt thật là có bản lĩnh, cậu chủ Phong lại vì cô ta mà hủy bỏ dự án hợp tác đã thương lượng xong.”Nghe vậy, khuôn mặt của Hồ Đức Huy và Đỗ Thùy Linh cứng đờ, hàng lông mày lóe lên chút độc ác.Hồ Đức Huy lấy lòng ngồi bên cạnh Đỗ Chính Lâm thận trọng hỏi: “Ba, ba nói cái dự án bất động sản đã bàn bạc xong với nhà họ Lâm trước đây sao?”“Ừ.” Cố Chính Lâm tức giận đập một cái lên bàn, tiếng động cực lớn khiến cho hai người đứng bên cạnh run rẩy.“Hôm qua ba còn tưởng cậu ta chỉ nói đùa mà thôi, không ngờ lại làm thật.Dự án này bị cậu ta thu hồi thì thôi đi, lại còn khiến nhà họ Đỗ chúng ta phải đối nghịch với nhà họ Lâm.Thật là…”“Đều do người phụ nữ kia, nếu không nhờ chúng ta mở lời, làm sao chị ta có thể có được một mối hôn sự tốt như vậy.”Đỗ Thùy Linh nặng nề đặt ly nước lên bàn, giọng bất bình: “Thật sự cho rằng mình biến thành phượng hoàng rồi sao?”Hồ Đức Huy suy nghĩ hồi lâu, trầm giọng nói: “Con có một ý tưởng, chắc chắn sẽ khiến Đỗ Minh Nguyệt không được ưu thích nữa.Nếu vậy, chúng ta sẽ có đủ thời gian tranh giành dự án bất động sản đó.”Nghe vậy, con ngươi Đỗ Chính Lâm và Đỗ Thùy Linh đều sáng lên.Đỗ Minh Nguyệt đang đứng trong hoa viên của biệt thự, có người giúp việc vội vàng chạy đến đưa di động cho cô.“Mợ chủ, điện thoại của cô.”Nhận điện thoại, thấy phía trên là dãy số quen thuộc, trong đôi mắt Đỗ Minh Nguyệt lộ ra một tia buồn bã, nhưng rất nhanh thoáng qua rồi biến mất, cô nghe điện thoại, cất giọng bình thản: “Chuyện gì?”Không biết bên kia nói cái gì, sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Đỗ Minh Nguyệt nặng nề, ngay sau đó liền thu thập rời khỏi biệt thự.Tại tiệm cà phê trên đường Phan Đình Phùng.Đỗ Minh Nguyệt đến sớm, gọi một ly cappuccino yêu thích của mình, khẽ nhấp một miếng, khóe miệng khẽ mỉm cười rồi yên lặng ngồi chờ.Cầm điện thoại di động ra, tùy tiện quan sát xung quanh, không đến mười phút sau, một người khác cũng đi vào tiệm cà phê.Thật bất ngờ lại là Hồ Đức Huy.Áo thun trắng cùng quần tây đen được cắt xén khéo léo, trông rất giản dị.Hồ Đức Huy đi về phía Đỗ Minh Nguyệt, thoải mái ngồi xuống đối diện, giơ tay lên búng ngón tay: “Bồi bàn.”Người phục vụ cung kính đi đến: “Xin hỏi anh cần gì ạ?”Nâng cằm lên một chút, ánh mắt rơi vào ly cà phê trước mặt Đỗ Minh Nguyệt: “Giống cô ấy.”Sau khi người phục vụ rời đi, Hồ Đức Huy nhẹ nhàng mở miệng: “Minh Nguyệt, gần đây có khỏe không? Anh ta đối xử với em thế nào?”Đỗ Minh Nguyệt nhẹ nhàng khuấy ly cà phê trước mặt, như thể nghe được một câu chuyện cực kỳ nực cười: “Nói với tôi những lời như vậy, anh không cảm thấy chán ghét nhưng tôi rất buồn nôn.”Sáu năm qua cô đã từng yêu bao nhiêu thì bây giờ chán ghét bấy nhiêu, thậm chí có chút căm ghét chính mình, tại sao lại thích một người như vậy, đúng là mắt mù.“Minh Nguyệt.”
Đỗ Chính Lâm cầm trong tay cặp văn kiện ném lên bàn trong phòng khách, hung tợn nói: “Đỗ Minh Nguyệt thật là có bản lĩnh, cậu chủ Phong lại vì cô ta mà hủy bỏ dự án hợp tác đã thương lượng xong.
”
Nghe vậy, khuôn mặt của Hồ Đức Huy và Đỗ Thùy Linh cứng đờ, hàng lông mày lóe lên chút độc ác.
Hồ Đức Huy lấy lòng ngồi bên cạnh Đỗ Chính Lâm thận trọng hỏi: “Ba, ba nói cái dự án bất động sản đã bàn bạc xong với nhà họ Lâm trước đây sao?”
“Ừ.
” Cố Chính Lâm tức giận đập một cái lên bàn, tiếng động cực lớn khiến cho hai người đứng bên cạnh run rẩy.
“Hôm qua ba còn tưởng cậu ta chỉ nói đùa mà thôi, không ngờ lại làm thật.
Dự án này bị cậu ta thu hồi thì thôi đi, lại còn khiến nhà họ Đỗ chúng ta phải đối nghịch với nhà họ Lâm.
Thật là…”
“Đều do người phụ nữ kia, nếu không nhờ chúng ta mở lời, làm sao chị ta có thể có được một mối hôn sự tốt như vậy.
”
Đỗ Thùy Linh nặng nề đặt ly nước lên bàn, giọng bất bình: “Thật sự cho rằng mình biến thành phượng hoàng rồi sao?”
Hồ Đức Huy suy nghĩ hồi lâu, trầm giọng nói: “Con có một ý tưởng, chắc chắn sẽ khiến Đỗ Minh Nguyệt không được ưu thích nữa.
Nếu vậy, chúng ta sẽ có đủ thời gian tranh giành dự án bất động sản đó.
”
Nghe vậy, con ngươi Đỗ Chính Lâm và Đỗ Thùy Linh đều sáng lên.
Đỗ Minh Nguyệt đang đứng trong hoa viên của biệt thự, có người giúp việc vội vàng chạy đến đưa di động cho cô.
“Mợ chủ, điện thoại của cô.
”
Nhận điện thoại, thấy phía trên là dãy số quen thuộc, trong đôi mắt Đỗ Minh Nguyệt lộ ra một tia buồn bã, nhưng rất nhanh thoáng qua rồi biến mất, cô nghe điện thoại, cất giọng bình thản: “Chuyện gì?”
Không biết bên kia nói cái gì, sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Đỗ Minh Nguyệt nặng nề, ngay sau đó liền thu thập rời khỏi biệt thự.
Tại tiệm cà phê trên đường Phan Đình Phùng.
Đỗ Minh Nguyệt đến sớm, gọi một ly cappuccino yêu thích của mình, khẽ nhấp một miếng, khóe miệng khẽ mỉm cười rồi yên lặng ngồi chờ.
Cầm điện thoại di động ra, tùy tiện quan sát xung quanh, không đến mười phút sau, một người khác cũng đi vào tiệm cà phê.
Thật bất ngờ lại là Hồ Đức Huy.
Áo thun trắng cùng quần tây đen được cắt xén khéo léo, trông rất giản dị.
Hồ Đức Huy đi về phía Đỗ Minh Nguyệt, thoải mái ngồi xuống đối diện, giơ tay lên búng ngón tay: “Bồi bàn.
”
Người phục vụ cung kính đi đến: “Xin hỏi anh cần gì ạ?”
Nâng cằm lên một chút, ánh mắt rơi vào ly cà phê trước mặt Đỗ Minh Nguyệt: “Giống cô ấy.
”
Sau khi người phục vụ rời đi, Hồ Đức Huy nhẹ nhàng mở miệng: “Minh Nguyệt, gần đây có khỏe không? Anh ta đối xử với em thế nào?”
Đỗ Minh Nguyệt nhẹ nhàng khuấy ly cà phê trước mặt, như thể nghe được một câu chuyện cực kỳ nực cười: “Nói với tôi những lời như vậy, anh không cảm thấy chán ghét nhưng tôi rất buồn nôn.
”
Sáu năm qua cô đã từng yêu bao nhiêu thì bây giờ chán ghét bấy nhiêu, thậm chí có chút căm ghét chính mình, tại sao lại thích một người như vậy, đúng là mắt mù.
“Minh Nguyệt.
”
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Đỗ Chính Lâm cầm trong tay cặp văn kiện ném lên bàn trong phòng khách, hung tợn nói: “Đỗ Minh Nguyệt thật là có bản lĩnh, cậu chủ Phong lại vì cô ta mà hủy bỏ dự án hợp tác đã thương lượng xong.”Nghe vậy, khuôn mặt của Hồ Đức Huy và Đỗ Thùy Linh cứng đờ, hàng lông mày lóe lên chút độc ác.Hồ Đức Huy lấy lòng ngồi bên cạnh Đỗ Chính Lâm thận trọng hỏi: “Ba, ba nói cái dự án bất động sản đã bàn bạc xong với nhà họ Lâm trước đây sao?”“Ừ.” Cố Chính Lâm tức giận đập một cái lên bàn, tiếng động cực lớn khiến cho hai người đứng bên cạnh run rẩy.“Hôm qua ba còn tưởng cậu ta chỉ nói đùa mà thôi, không ngờ lại làm thật.Dự án này bị cậu ta thu hồi thì thôi đi, lại còn khiến nhà họ Đỗ chúng ta phải đối nghịch với nhà họ Lâm.Thật là…”“Đều do người phụ nữ kia, nếu không nhờ chúng ta mở lời, làm sao chị ta có thể có được một mối hôn sự tốt như vậy.”Đỗ Thùy Linh nặng nề đặt ly nước lên bàn, giọng bất bình: “Thật sự cho rằng mình biến thành phượng hoàng rồi sao?”Hồ Đức Huy suy nghĩ hồi lâu, trầm giọng nói: “Con có một ý tưởng, chắc chắn sẽ khiến Đỗ Minh Nguyệt không được ưu thích nữa.Nếu vậy, chúng ta sẽ có đủ thời gian tranh giành dự án bất động sản đó.”Nghe vậy, con ngươi Đỗ Chính Lâm và Đỗ Thùy Linh đều sáng lên.Đỗ Minh Nguyệt đang đứng trong hoa viên của biệt thự, có người giúp việc vội vàng chạy đến đưa di động cho cô.“Mợ chủ, điện thoại của cô.”Nhận điện thoại, thấy phía trên là dãy số quen thuộc, trong đôi mắt Đỗ Minh Nguyệt lộ ra một tia buồn bã, nhưng rất nhanh thoáng qua rồi biến mất, cô nghe điện thoại, cất giọng bình thản: “Chuyện gì?”Không biết bên kia nói cái gì, sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Đỗ Minh Nguyệt nặng nề, ngay sau đó liền thu thập rời khỏi biệt thự.Tại tiệm cà phê trên đường Phan Đình Phùng.Đỗ Minh Nguyệt đến sớm, gọi một ly cappuccino yêu thích của mình, khẽ nhấp một miếng, khóe miệng khẽ mỉm cười rồi yên lặng ngồi chờ.Cầm điện thoại di động ra, tùy tiện quan sát xung quanh, không đến mười phút sau, một người khác cũng đi vào tiệm cà phê.Thật bất ngờ lại là Hồ Đức Huy.Áo thun trắng cùng quần tây đen được cắt xén khéo léo, trông rất giản dị.Hồ Đức Huy đi về phía Đỗ Minh Nguyệt, thoải mái ngồi xuống đối diện, giơ tay lên búng ngón tay: “Bồi bàn.”Người phục vụ cung kính đi đến: “Xin hỏi anh cần gì ạ?”Nâng cằm lên một chút, ánh mắt rơi vào ly cà phê trước mặt Đỗ Minh Nguyệt: “Giống cô ấy.”Sau khi người phục vụ rời đi, Hồ Đức Huy nhẹ nhàng mở miệng: “Minh Nguyệt, gần đây có khỏe không? Anh ta đối xử với em thế nào?”Đỗ Minh Nguyệt nhẹ nhàng khuấy ly cà phê trước mặt, như thể nghe được một câu chuyện cực kỳ nực cười: “Nói với tôi những lời như vậy, anh không cảm thấy chán ghét nhưng tôi rất buồn nôn.”Sáu năm qua cô đã từng yêu bao nhiêu thì bây giờ chán ghét bấy nhiêu, thậm chí có chút căm ghét chính mình, tại sao lại thích một người như vậy, đúng là mắt mù.“Minh Nguyệt.”