Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 23

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 23Ngô Bình đáp, “Tuấn Phi à, cậu đến khách sạn đón mình, rồi đưa mình đến khu biệt thự Thái Khang đi”.Nghe đến năm chữ “khu biệt thự Thái Khang”, cõi lòng Lư Tuấn Phi như bị đâm một phát mạnh, “Cô Đường kể cho cậu nghe rồi à?”“Ừ, cô ấy kể hết rồi”, Ngô Bình nói, “Cậu đưa mình đến khu biệt thự Thái Khang một chuyến đi, có lẽ mình sẽ giúp được cậu”.Lư Tuấn Phi ngẩn ra, “Giúp mình ư?”Ngô Bình không giải thích nhiều, chỉ hỏi rằng, “Cậu tin mình không, Tuấn Phi?”Lư Tuấn Phi không hề do dự, “Tất nhiên là mình tin cậu”.“Tin thì đến đón mình đi”, Ngô Bình nói, “Có khi mình sẽ mang lại bất ngờ cho cậu đấy”.Lư Tuấn Phi nghiến chặt răng, “Được, mình đến ngay!”Nửa giờ sau, Lư Tuấn Phi lái chiếc ô tô cũ, chở Ngô Bình đến khu biệt thự Thái Khang.Trên đường đi, Lư Tuấn Phi vô cùng tò mò về việc Ngô Bình quen biết Đường Tử Di. Anh ấy bảo, “Ngô Bình này, cậu cũng tốt số phết, kết bạn được với nhân vật ghê gớm như Đường Tử Di cơ đấy”.“Ghê gớm? Cô ấy nổi tiếng lắm à?”, Ngô Bình hứng thú hỏi Lư Tuấn Phi, “Nhà họ Đường giàu có lắm sao?”Lư Tuấn Phi đáp, “Đường Tử Di là một trong bốn người đẹp nức tiếng Vân Kinh, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng thế giới. Về ăn chơi, vàng bạc đá quý, nhà họ Đường đều chiếm thị phần rất lớn. Đồng thời, họ còn tham gia vào lĩnh vực khách sạn, phát triển bất động sản, du lịch văn hóa và đầu tư mạo hiểm. Tóm lại, chỉ cần nhà họ Đường giậm chân một cái, cả Vân Kinh đều rung chuyển”.Ngô Bình kinh ngạc, “Lợi hại thế cơ à!”Lư Tuấn Phi nói, “Có điều nhà họ Đường đã chia nhánh từ lâu. Đường Tử Di thuộc nhánh của bà Hai, chủ yếu phụ trách mảng đá quý và đầu tư. Các sản nghiệp khác do nhánh khác quản lý”.Nói đến đây, anh ấy lại không kìm được mà hỏi, “Ngô Bình này, rốt cuộc cậu tính làm gì thế?”Ngô Bình cười, “Mình đã học được cách xem phong thuỷ từ một vị chuyên gia trong tù”.Lư Tuấn Phi trợn mắt, “Mình bảo này, hai năm qua cậu đúng là học được nhiều kỹ năng hay ho nhỉ?”Anh chớp mắt, “Lần đầu tiên mình xem phong thuỷ giúp người khác đấy. Cậu đừng đả kích mình”.Ngô Bình hết nói nổi, chỉ thở dài rồi lặng lẽ lái xe.Cuối cùng xe cũng đến khu biệt thự Thái Khang. Dưới chân núi là một khu dân cư thương mại rất lớn, tuy đã hoàn thành nhưng hiện tại không có một bóng người, tạo cho người ta cảm giác rất u ám.“Đây là khu biệt thự Thái Khang. Tổng diện tích xây dựng khu nhà ở chân núi là tám trăm năm mươi nghìn mét vuông, trên núi có hai trăm căn biệt thự, nếu tính theo giá trị thị trường bình thường hiện nay thì giá trị hơn hai mươi tỷ”, ánh mắt của Lư Tuấn Phi trở nên mờ mịt, “Cứ nghĩ nơi này sẽ là vùng đất giúp nhà họ Lư của mình bay cao bay xa, nào ngờ đó lại là mộ phần chôn cất nhà họ Lư!”

Chương 23

Ngô Bình đáp, “Tuấn Phi à, cậu đến khách sạn đón mình, rồi đưa mình đến khu biệt thự Thái Khang đi”.

Nghe đến năm chữ “khu biệt thự Thái Khang”, cõi lòng Lư Tuấn Phi như bị đâm một phát mạnh, “Cô Đường kể cho cậu nghe rồi à?”

“Ừ, cô ấy kể hết rồi”, Ngô Bình nói, “Cậu đưa mình đến khu biệt thự Thái Khang một chuyến đi, có lẽ mình sẽ giúp được cậu”.

Lư Tuấn Phi ngẩn ra, “Giúp mình ư?”

Ngô Bình không giải thích nhiều, chỉ hỏi rằng, “Cậu tin mình không, Tuấn Phi?”

Lư Tuấn Phi không hề do dự, “Tất nhiên là mình tin cậu”.

“Tin thì đến đón mình đi”, Ngô Bình nói, “Có khi mình sẽ mang lại bất ngờ cho cậu đấy”.

Lư Tuấn Phi nghiến chặt răng, “Được, mình đến ngay!”

Nửa giờ sau, Lư Tuấn Phi lái chiếc ô tô cũ, chở Ngô Bình đến khu biệt thự Thái Khang.

Trên đường đi, Lư Tuấn Phi vô cùng tò mò về việc Ngô Bình quen biết Đường Tử Di. Anh ấy bảo, “Ngô Bình này, cậu cũng tốt số phết, kết bạn được với nhân vật ghê gớm như Đường Tử Di cơ đấy”.

“Ghê gớm? Cô ấy nổi tiếng lắm à?”, Ngô Bình hứng thú hỏi Lư Tuấn Phi, “Nhà họ Đường giàu có lắm sao?”

Lư Tuấn Phi đáp, “Đường Tử Di là một trong bốn người đẹp nức tiếng Vân Kinh, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng thế giới. Về ăn chơi, vàng bạc đá quý, nhà họ Đường đều chiếm thị phần rất lớn. Đồng thời, họ còn tham gia vào lĩnh vực khách sạn, phát triển bất động sản, du lịch văn hóa và đầu tư mạo hiểm. Tóm lại, chỉ cần nhà họ Đường giậm chân một cái, cả Vân Kinh đều rung chuyển”.

Ngô Bình kinh ngạc, “Lợi hại thế cơ à!”

Lư Tuấn Phi nói, “Có điều nhà họ Đường đã chia nhánh từ lâu. Đường Tử Di thuộc nhánh của bà Hai, chủ yếu phụ trách mảng đá quý và đầu tư. Các sản nghiệp khác do nhánh khác quản lý”.

Nói đến đây, anh ấy lại không kìm được mà hỏi, “Ngô Bình này, rốt cuộc cậu tính làm gì thế?”

Ngô Bình cười, “Mình đã học được cách xem phong thuỷ từ một vị chuyên gia trong tù”.

Lư Tuấn Phi trợn mắt, “Mình bảo này, hai năm qua cậu đúng là học được nhiều kỹ năng hay ho nhỉ?”

Anh chớp mắt, “Lần đầu tiên mình xem phong thuỷ giúp người khác đấy. Cậu đừng đả kích mình”.

Ngô Bình hết nói nổi, chỉ thở dài rồi lặng lẽ lái xe.

Cuối cùng xe cũng đến khu biệt thự Thái Khang. Dưới chân núi là một khu dân cư thương mại rất lớn, tuy đã hoàn thành nhưng hiện tại không có một bóng người, tạo cho người ta cảm giác rất u ám.

“Đây là khu biệt thự Thái Khang. Tổng diện tích xây dựng khu nhà ở chân núi là tám trăm năm mươi nghìn mét vuông, trên núi có hai trăm căn biệt thự, nếu tính theo giá trị thị trường bình thường hiện nay thì giá trị hơn hai mươi tỷ”, ánh mắt của Lư Tuấn Phi trở nên mờ mịt, “Cứ nghĩ nơi này sẽ là vùng đất giúp nhà họ Lư của mình bay cao bay xa, nào ngờ đó lại là mộ phần chôn cất nhà họ Lư!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 23Ngô Bình đáp, “Tuấn Phi à, cậu đến khách sạn đón mình, rồi đưa mình đến khu biệt thự Thái Khang đi”.Nghe đến năm chữ “khu biệt thự Thái Khang”, cõi lòng Lư Tuấn Phi như bị đâm một phát mạnh, “Cô Đường kể cho cậu nghe rồi à?”“Ừ, cô ấy kể hết rồi”, Ngô Bình nói, “Cậu đưa mình đến khu biệt thự Thái Khang một chuyến đi, có lẽ mình sẽ giúp được cậu”.Lư Tuấn Phi ngẩn ra, “Giúp mình ư?”Ngô Bình không giải thích nhiều, chỉ hỏi rằng, “Cậu tin mình không, Tuấn Phi?”Lư Tuấn Phi không hề do dự, “Tất nhiên là mình tin cậu”.“Tin thì đến đón mình đi”, Ngô Bình nói, “Có khi mình sẽ mang lại bất ngờ cho cậu đấy”.Lư Tuấn Phi nghiến chặt răng, “Được, mình đến ngay!”Nửa giờ sau, Lư Tuấn Phi lái chiếc ô tô cũ, chở Ngô Bình đến khu biệt thự Thái Khang.Trên đường đi, Lư Tuấn Phi vô cùng tò mò về việc Ngô Bình quen biết Đường Tử Di. Anh ấy bảo, “Ngô Bình này, cậu cũng tốt số phết, kết bạn được với nhân vật ghê gớm như Đường Tử Di cơ đấy”.“Ghê gớm? Cô ấy nổi tiếng lắm à?”, Ngô Bình hứng thú hỏi Lư Tuấn Phi, “Nhà họ Đường giàu có lắm sao?”Lư Tuấn Phi đáp, “Đường Tử Di là một trong bốn người đẹp nức tiếng Vân Kinh, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng thế giới. Về ăn chơi, vàng bạc đá quý, nhà họ Đường đều chiếm thị phần rất lớn. Đồng thời, họ còn tham gia vào lĩnh vực khách sạn, phát triển bất động sản, du lịch văn hóa và đầu tư mạo hiểm. Tóm lại, chỉ cần nhà họ Đường giậm chân một cái, cả Vân Kinh đều rung chuyển”.Ngô Bình kinh ngạc, “Lợi hại thế cơ à!”Lư Tuấn Phi nói, “Có điều nhà họ Đường đã chia nhánh từ lâu. Đường Tử Di thuộc nhánh của bà Hai, chủ yếu phụ trách mảng đá quý và đầu tư. Các sản nghiệp khác do nhánh khác quản lý”.Nói đến đây, anh ấy lại không kìm được mà hỏi, “Ngô Bình này, rốt cuộc cậu tính làm gì thế?”Ngô Bình cười, “Mình đã học được cách xem phong thuỷ từ một vị chuyên gia trong tù”.Lư Tuấn Phi trợn mắt, “Mình bảo này, hai năm qua cậu đúng là học được nhiều kỹ năng hay ho nhỉ?”Anh chớp mắt, “Lần đầu tiên mình xem phong thuỷ giúp người khác đấy. Cậu đừng đả kích mình”.Ngô Bình hết nói nổi, chỉ thở dài rồi lặng lẽ lái xe.Cuối cùng xe cũng đến khu biệt thự Thái Khang. Dưới chân núi là một khu dân cư thương mại rất lớn, tuy đã hoàn thành nhưng hiện tại không có một bóng người, tạo cho người ta cảm giác rất u ám.“Đây là khu biệt thự Thái Khang. Tổng diện tích xây dựng khu nhà ở chân núi là tám trăm năm mươi nghìn mét vuông, trên núi có hai trăm căn biệt thự, nếu tính theo giá trị thị trường bình thường hiện nay thì giá trị hơn hai mươi tỷ”, ánh mắt của Lư Tuấn Phi trở nên mờ mịt, “Cứ nghĩ nơi này sẽ là vùng đất giúp nhà họ Lư của mình bay cao bay xa, nào ngờ đó lại là mộ phần chôn cất nhà họ Lư!”

Chương 23