Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 24
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 24Lư Tuấn Phi gật đầu, “Trước đây có một người khách xem nhà đã rơi xuống từ tầng mười tám và thiệt mạng ngay tại chỗ”.Ngô Bình khẽ gật gù, tiếp tục đi về phía trước. Đi thêm một đoạn, anh lại nhìn thấy căn nhà dày đặc khí đen thứ hai, hỏi tiếp, “Còn chỗ này?”Lư Tuấn Phi lộ rõ vẻ ngạc nhiên, “Ở đây có một người thợ điện bị điện giật chết. Ngô Bình này, sao cậu biết nơi này xảy ra sự cố vậy? Cậu xem tin tức rồi à?”Ngô Bình không trả lời, chỉ rảo bước đi tiếp, lại vừa chỉ tay vào toà nhà thứ ba vừa hỏi chuyện, “Nơi này cũng có tai nạn?”Vẻ mặt của Lư Tuấn Phi chuyển sang ngỡ ngàng. Anh ấy nhìn Ngô Bình chăm chăm, trả lời, “Một công nhân lắp đặt đã rơi xuống từ tầng cao nhất và tử vong tại chỗ”.Ngô Bình nói, “Không ngoài dự đoán của mình”.Anh đi vòng quanh toà nhà vài lần, cuối cùng mới lên tiếng, “Vào trong xem thử”.Lư Tuấn Phi biến sắc, “Vào trong?”Anh mỉm cười, “Đừng sợ, có mình mà”.Ngô Bình đã bảo không sợ, tất nhiên Lư Tuấn Phi không thể e dè. Anh ấy cắn răng, đi đến trước mặt Ngô Bình.Tuy toà nhà đã được cất nóc nhưng vẫn chưa sửa sang, bên trong đầy rác thải. Hai người đi đến một con đường, vì không có điện nên nên không gian xung quanh u ám và tối tăm.Đi qua con đường ấy, họ bước vào một căn phòng. Cửa phòng còn chưa được lắp, lại càng không có trang trí gì, bên trong cũng bừa bộn vô cùng.Ngô Bình vừa đi vừa nhìn xuống dưới đất. Năng lực nhìn thấu vạn vật của anh phát hiện một cái vò màu đen được chôn cách mặt đất mười mét, khí đen toả ra từ cái vò ấy.Loại khí đen này còn được gọi là tà khí, có hại với con người, sau một thời gian dài tiếp xúc sẽ sinh ra cảm xúc tiêu cực, khiến con người mất hết thần trí, từ đó gây ra hậu quả nghiêm trọng.Ánh mắt anh tiếp tục xuyên qua cái vò kia, thấy thi thể của một trẻ sơ sinh được ngâm trong nước. Có lẽ đứa bé ấy được người ta lấy ra khi còn ở trong bụng mẹ, chỉ to bằng lòng bàn tay.Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Ngô Bình bỗng có cảm giác buồn nôn, lập tức kéo Lư Tuấn Phi ra khỏi nơi này.Sau đó họ lần lượt vào chín toà nhà khác, toà nào cũng có chôn một cái vò dưới đất, mỗi vò đều có một thi thể trẻ sơ sinh.Thấy Ngô Bình cứ im lìm, Lư Tuấn Phi mới nôn nóng hỏi, “Ngô Bình à, rốt cuộc có chuyện gì vậy, cậu nói cho mình nghe được không?”Vẻ mặt của Ngô Bình rất nghiêm túc, “Cậu sẽ biết sớm thôi, đi theo mình!”Ở đằng xa, Ngô Bình nhìn thấy có khí đen bốc lên cuồn cuộn bên ngoài một căn biệt thự, tà khí còn mạnh hơn dưới này gấp mấy lần!Họ đến trước cổng biệt thự. Ngô Bình hỏi, “Nơi này cũng từng có người chết nhỉ?”Lư Tuấn Phi gật đầu, “Hai người chết. Cậu đoán như thần!”
Chương 24
Lư Tuấn Phi gật đầu, “Trước đây có một người khách xem nhà đã rơi xuống từ tầng mười tám và thiệt mạng ngay tại chỗ”.
Ngô Bình khẽ gật gù, tiếp tục đi về phía trước. Đi thêm một đoạn, anh lại nhìn thấy căn nhà dày đặc khí đen thứ hai, hỏi tiếp, “Còn chỗ này?”
Lư Tuấn Phi lộ rõ vẻ ngạc nhiên, “Ở đây có một người thợ điện bị điện giật chết. Ngô Bình này, sao cậu biết nơi này xảy ra sự cố vậy? Cậu xem tin tức rồi à?”
Ngô Bình không trả lời, chỉ rảo bước đi tiếp, lại vừa chỉ tay vào toà nhà thứ ba vừa hỏi chuyện, “Nơi này cũng có tai nạn?”
Vẻ mặt của Lư Tuấn Phi chuyển sang ngỡ ngàng. Anh ấy nhìn Ngô Bình chăm chăm, trả lời, “Một công nhân lắp đặt đã rơi xuống từ tầng cao nhất và tử vong tại chỗ”.
Ngô Bình nói, “Không ngoài dự đoán của mình”.
Anh đi vòng quanh toà nhà vài lần, cuối cùng mới lên tiếng, “Vào trong xem thử”.
Lư Tuấn Phi biến sắc, “Vào trong?”
Anh mỉm cười, “Đừng sợ, có mình mà”.
Ngô Bình đã bảo không sợ, tất nhiên Lư Tuấn Phi không thể e dè. Anh ấy cắn răng, đi đến trước mặt Ngô Bình.
Tuy toà nhà đã được cất nóc nhưng vẫn chưa sửa sang, bên trong đầy rác thải. Hai người đi đến một con đường, vì không có điện nên nên không gian xung quanh u ám và tối tăm.
Đi qua con đường ấy, họ bước vào một căn phòng. Cửa phòng còn chưa được lắp, lại càng không có trang trí gì, bên trong cũng bừa bộn vô cùng.
Ngô Bình vừa đi vừa nhìn xuống dưới đất. Năng lực nhìn thấu vạn vật của anh phát hiện một cái vò màu đen được chôn cách mặt đất mười mét, khí đen toả ra từ cái vò ấy.
Loại khí đen này còn được gọi là tà khí, có hại với con người, sau một thời gian dài tiếp xúc sẽ sinh ra cảm xúc tiêu cực, khiến con người mất hết thần trí, từ đó gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Ánh mắt anh tiếp tục xuyên qua cái vò kia, thấy thi thể của một trẻ sơ sinh được ngâm trong nước. Có lẽ đứa bé ấy được người ta lấy ra khi còn ở trong bụng mẹ, chỉ to bằng lòng bàn tay.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Ngô Bình bỗng có cảm giác buồn nôn, lập tức kéo Lư Tuấn Phi ra khỏi nơi này.
Sau đó họ lần lượt vào chín toà nhà khác, toà nào cũng có chôn một cái vò dưới đất, mỗi vò đều có một thi thể trẻ sơ sinh.
Thấy Ngô Bình cứ im lìm, Lư Tuấn Phi mới nôn nóng hỏi, “Ngô Bình à, rốt cuộc có chuyện gì vậy, cậu nói cho mình nghe được không?”
Vẻ mặt của Ngô Bình rất nghiêm túc, “Cậu sẽ biết sớm thôi, đi theo mình!”
Ở đằng xa, Ngô Bình nhìn thấy có khí đen bốc lên cuồn cuộn bên ngoài một căn biệt thự, tà khí còn mạnh hơn dưới này gấp mấy lần!
Họ đến trước cổng biệt thự. Ngô Bình hỏi, “Nơi này cũng từng có người chết nhỉ?”
Lư Tuấn Phi gật đầu, “Hai người chết. Cậu đoán như thần!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 24Lư Tuấn Phi gật đầu, “Trước đây có một người khách xem nhà đã rơi xuống từ tầng mười tám và thiệt mạng ngay tại chỗ”.Ngô Bình khẽ gật gù, tiếp tục đi về phía trước. Đi thêm một đoạn, anh lại nhìn thấy căn nhà dày đặc khí đen thứ hai, hỏi tiếp, “Còn chỗ này?”Lư Tuấn Phi lộ rõ vẻ ngạc nhiên, “Ở đây có một người thợ điện bị điện giật chết. Ngô Bình này, sao cậu biết nơi này xảy ra sự cố vậy? Cậu xem tin tức rồi à?”Ngô Bình không trả lời, chỉ rảo bước đi tiếp, lại vừa chỉ tay vào toà nhà thứ ba vừa hỏi chuyện, “Nơi này cũng có tai nạn?”Vẻ mặt của Lư Tuấn Phi chuyển sang ngỡ ngàng. Anh ấy nhìn Ngô Bình chăm chăm, trả lời, “Một công nhân lắp đặt đã rơi xuống từ tầng cao nhất và tử vong tại chỗ”.Ngô Bình nói, “Không ngoài dự đoán của mình”.Anh đi vòng quanh toà nhà vài lần, cuối cùng mới lên tiếng, “Vào trong xem thử”.Lư Tuấn Phi biến sắc, “Vào trong?”Anh mỉm cười, “Đừng sợ, có mình mà”.Ngô Bình đã bảo không sợ, tất nhiên Lư Tuấn Phi không thể e dè. Anh ấy cắn răng, đi đến trước mặt Ngô Bình.Tuy toà nhà đã được cất nóc nhưng vẫn chưa sửa sang, bên trong đầy rác thải. Hai người đi đến một con đường, vì không có điện nên nên không gian xung quanh u ám và tối tăm.Đi qua con đường ấy, họ bước vào một căn phòng. Cửa phòng còn chưa được lắp, lại càng không có trang trí gì, bên trong cũng bừa bộn vô cùng.Ngô Bình vừa đi vừa nhìn xuống dưới đất. Năng lực nhìn thấu vạn vật của anh phát hiện một cái vò màu đen được chôn cách mặt đất mười mét, khí đen toả ra từ cái vò ấy.Loại khí đen này còn được gọi là tà khí, có hại với con người, sau một thời gian dài tiếp xúc sẽ sinh ra cảm xúc tiêu cực, khiến con người mất hết thần trí, từ đó gây ra hậu quả nghiêm trọng.Ánh mắt anh tiếp tục xuyên qua cái vò kia, thấy thi thể của một trẻ sơ sinh được ngâm trong nước. Có lẽ đứa bé ấy được người ta lấy ra khi còn ở trong bụng mẹ, chỉ to bằng lòng bàn tay.Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Ngô Bình bỗng có cảm giác buồn nôn, lập tức kéo Lư Tuấn Phi ra khỏi nơi này.Sau đó họ lần lượt vào chín toà nhà khác, toà nào cũng có chôn một cái vò dưới đất, mỗi vò đều có một thi thể trẻ sơ sinh.Thấy Ngô Bình cứ im lìm, Lư Tuấn Phi mới nôn nóng hỏi, “Ngô Bình à, rốt cuộc có chuyện gì vậy, cậu nói cho mình nghe được không?”Vẻ mặt của Ngô Bình rất nghiêm túc, “Cậu sẽ biết sớm thôi, đi theo mình!”Ở đằng xa, Ngô Bình nhìn thấy có khí đen bốc lên cuồn cuộn bên ngoài một căn biệt thự, tà khí còn mạnh hơn dưới này gấp mấy lần!Họ đến trước cổng biệt thự. Ngô Bình hỏi, “Nơi này cũng từng có người chết nhỉ?”Lư Tuấn Phi gật đầu, “Hai người chết. Cậu đoán như thần!”