Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 26
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 26Bây giờ Ngô Bình đang ngồi trên tàu hoả. Anh nghiêm túc hỏi, “Cô Đường này, cô nghĩ khu biệt thự Thái Khang hiện giờ có giá trị bao nhiêu?”Đường Tử Di ngẫm nghĩ, “Ước chừng hai mươi tỷ. Có điều ở đó nhiều tà ma lắm, không ai mua đâu. Sao anh lại nhắc đến nó?”Anh đáp, “Nếu tôi có cách phá giải tà ma ở khu biệt thự Thái Khang, nhà họ Đường các cô có hứng thú đầu tư không?”Ngô Bình hiểu rõ, thứ mà nhà họ Lư phải đối mặt không chỉ là sát trận kia, mà còn là sự thiếu hụt cực lớn về vốn đầu tư. Nhà họ Lư muốn trở mình thì cần có sự giúp đỡ của người như Đường Tử Di.Đôi mắt Đường Tử Di sáng rỡ, “Anh bảo anh có cách phá giải tà ma?”Ngô Bình đáp, “Phải! Khu biệt thự Thái Khang sắp bình yên vô sự rồi, lắp đặt trang trí một chút là bán được ngay. Nhưng nhà họ Lư đang thiếu tiền, lại thiếu sự hỗ trợ của các mối làm ăn, chỉ còn nhà họ Đường các cô có thể cung cấp thôi”.Tròng mắt của Đường Tử Di đảo một cái. Cô ấy hỏi, “Anh có thể đại diện nhà họ Lư sao?”“Không thể, nhưng cô có thể nói với tôi, tôi sẽ truyền đạt với họ”, Ngô Bình cười nói.Đường Tử Di bảo, “Nếu khu biệt thự Thái Khang thật sự không gặp vấn đề nữa, nhà họ Đường chúng tôi có thể cung cấp cho họ mọi sự trợ giúp cần thiết, trong đó bao gồm hỗ trợ hai tỷ tiền mặt. Nhưng tôi có một điều kiện, nhà họ Đường muốn lấy ba mươi phần trăm quyền nắm cổ phần của khu biệt thự Thái Khang”.Ngô Bình trả lời, “Tôi sẽ liên lạc với nhà họ Lư, lát nữa gọi lại cho cô nhé”.Cúp máy rồi, Ngô Bình lại gọi cho Lư Tuấn Phi. Anh ấy đang trên đường về nhà. Vừa bắt máy và hay tin nhà họ Đường có thể hỗ trợ, anh ấy vui mừng khôn xiết.“Ba mươi phần trăm quyền nắm cổ phần? Hoàn toàn có thể!”, anh ấy đáp ngay.Tình hình hiện tại của nhà họ Lư vốn đã rất tệ, đừng nói là ba mươi phần trăm, dù là năm mươi phần trăm, anh ấy cũng sẽ nhận lời.Ngô Bình nhắc nhở, “Tốt nhất cậu nên bàn bạc chuyện này với người nhà”.Lư Tuấn Phi đáp, “Không cần bàn bạc đâu, Ngô Bình à, chắc chắn bố mẹ mình sẽ đồng ý”.Anh nói, “Vậy được. Mình sẽ đưa số của Đường Tử Di cho cậu. Hai người tự thương lượng cụ thể với nhau nhé”.“Cảm ơn người anh em!”, Lư Tuấn Phi nói bằng giọng cực kỳ nghiêm túc.Ngô Bình bèn bảo, “Đừng cảm ơn mình khơi khơi thế chứ, ngày mai gặp hẵng nói nhé”.Rồi anh chuyển lời cho Đường Tử Di, bảo cô ấy và Lư Tuấn Phi liên lạc với nhau để bàn sâu hơn về việc hợp tác sau này.Sau khi nhận được hồi âm, Đường Tử Di không liên lạc ngay với Lư Tuấn Phi, mà nói với Đường Minh Huy, “Bố chuẩn bị hai tỷ cho con nhé”.Đường Minh Huy suýt nhảy dựng lên, “Con gái cưng à, bố làm gì có hai tỷ”.Đường Tử Di nói, “Bố vẫn là thành viên hội đồng quản trị, có quyền điều động vốn trong vòng ba tỷ”.
Chương 26
Bây giờ Ngô Bình đang ngồi trên tàu hoả. Anh nghiêm túc hỏi, “Cô Đường này, cô nghĩ khu biệt thự Thái Khang hiện giờ có giá trị bao nhiêu?”
Đường Tử Di ngẫm nghĩ, “Ước chừng hai mươi tỷ. Có điều ở đó nhiều tà ma lắm, không ai mua đâu. Sao anh lại nhắc đến nó?”
Anh đáp, “Nếu tôi có cách phá giải tà ma ở khu biệt thự Thái Khang, nhà họ Đường các cô có hứng thú đầu tư không?”
Ngô Bình hiểu rõ, thứ mà nhà họ Lư phải đối mặt không chỉ là sát trận kia, mà còn là sự thiếu hụt cực lớn về vốn đầu tư. Nhà họ Lư muốn trở mình thì cần có sự giúp đỡ của người như Đường Tử Di.
Đôi mắt Đường Tử Di sáng rỡ, “Anh bảo anh có cách phá giải tà ma?”
Ngô Bình đáp, “Phải! Khu biệt thự Thái Khang sắp bình yên vô sự rồi, lắp đặt trang trí một chút là bán được ngay. Nhưng nhà họ Lư đang thiếu tiền, lại thiếu sự hỗ trợ của các mối làm ăn, chỉ còn nhà họ Đường các cô có thể cung cấp thôi”.
Tròng mắt của Đường Tử Di đảo một cái. Cô ấy hỏi, “Anh có thể đại diện nhà họ Lư sao?”
“Không thể, nhưng cô có thể nói với tôi, tôi sẽ truyền đạt với họ”, Ngô Bình cười nói.
Đường Tử Di bảo, “Nếu khu biệt thự Thái Khang thật sự không gặp vấn đề nữa, nhà họ Đường chúng tôi có thể cung cấp cho họ mọi sự trợ giúp cần thiết, trong đó bao gồm hỗ trợ hai tỷ tiền mặt. Nhưng tôi có một điều kiện, nhà họ Đường muốn lấy ba mươi phần trăm quyền nắm cổ phần của khu biệt thự Thái Khang”.
Ngô Bình trả lời, “Tôi sẽ liên lạc với nhà họ Lư, lát nữa gọi lại cho cô nhé”.
Cúp máy rồi, Ngô Bình lại gọi cho Lư Tuấn Phi. Anh ấy đang trên đường về nhà. Vừa bắt máy và hay tin nhà họ Đường có thể hỗ trợ, anh ấy vui mừng khôn xiết.
“Ba mươi phần trăm quyền nắm cổ phần? Hoàn toàn có thể!”, anh ấy đáp ngay.
Tình hình hiện tại của nhà họ Lư vốn đã rất tệ, đừng nói là ba mươi phần trăm, dù là năm mươi phần trăm, anh ấy cũng sẽ nhận lời.
Ngô Bình nhắc nhở, “Tốt nhất cậu nên bàn bạc chuyện này với người nhà”.
Lư Tuấn Phi đáp, “Không cần bàn bạc đâu, Ngô Bình à, chắc chắn bố mẹ mình sẽ đồng ý”.
Anh nói, “Vậy được. Mình sẽ đưa số của Đường Tử Di cho cậu. Hai người tự thương lượng cụ thể với nhau nhé”.
“Cảm ơn người anh em!”, Lư Tuấn Phi nói bằng giọng cực kỳ nghiêm túc.
Ngô Bình bèn bảo, “Đừng cảm ơn mình khơi khơi thế chứ, ngày mai gặp hẵng nói nhé”.
Rồi anh chuyển lời cho Đường Tử Di, bảo cô ấy và Lư Tuấn Phi liên lạc với nhau để bàn sâu hơn về việc hợp tác sau này.
Sau khi nhận được hồi âm, Đường Tử Di không liên lạc ngay với Lư Tuấn Phi, mà nói với Đường Minh Huy, “Bố chuẩn bị hai tỷ cho con nhé”.
Đường Minh Huy suýt nhảy dựng lên, “Con gái cưng à, bố làm gì có hai tỷ”.
Đường Tử Di nói, “Bố vẫn là thành viên hội đồng quản trị, có quyền điều động vốn trong vòng ba tỷ”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 26Bây giờ Ngô Bình đang ngồi trên tàu hoả. Anh nghiêm túc hỏi, “Cô Đường này, cô nghĩ khu biệt thự Thái Khang hiện giờ có giá trị bao nhiêu?”Đường Tử Di ngẫm nghĩ, “Ước chừng hai mươi tỷ. Có điều ở đó nhiều tà ma lắm, không ai mua đâu. Sao anh lại nhắc đến nó?”Anh đáp, “Nếu tôi có cách phá giải tà ma ở khu biệt thự Thái Khang, nhà họ Đường các cô có hứng thú đầu tư không?”Ngô Bình hiểu rõ, thứ mà nhà họ Lư phải đối mặt không chỉ là sát trận kia, mà còn là sự thiếu hụt cực lớn về vốn đầu tư. Nhà họ Lư muốn trở mình thì cần có sự giúp đỡ của người như Đường Tử Di.Đôi mắt Đường Tử Di sáng rỡ, “Anh bảo anh có cách phá giải tà ma?”Ngô Bình đáp, “Phải! Khu biệt thự Thái Khang sắp bình yên vô sự rồi, lắp đặt trang trí một chút là bán được ngay. Nhưng nhà họ Lư đang thiếu tiền, lại thiếu sự hỗ trợ của các mối làm ăn, chỉ còn nhà họ Đường các cô có thể cung cấp thôi”.Tròng mắt của Đường Tử Di đảo một cái. Cô ấy hỏi, “Anh có thể đại diện nhà họ Lư sao?”“Không thể, nhưng cô có thể nói với tôi, tôi sẽ truyền đạt với họ”, Ngô Bình cười nói.Đường Tử Di bảo, “Nếu khu biệt thự Thái Khang thật sự không gặp vấn đề nữa, nhà họ Đường chúng tôi có thể cung cấp cho họ mọi sự trợ giúp cần thiết, trong đó bao gồm hỗ trợ hai tỷ tiền mặt. Nhưng tôi có một điều kiện, nhà họ Đường muốn lấy ba mươi phần trăm quyền nắm cổ phần của khu biệt thự Thái Khang”.Ngô Bình trả lời, “Tôi sẽ liên lạc với nhà họ Lư, lát nữa gọi lại cho cô nhé”.Cúp máy rồi, Ngô Bình lại gọi cho Lư Tuấn Phi. Anh ấy đang trên đường về nhà. Vừa bắt máy và hay tin nhà họ Đường có thể hỗ trợ, anh ấy vui mừng khôn xiết.“Ba mươi phần trăm quyền nắm cổ phần? Hoàn toàn có thể!”, anh ấy đáp ngay.Tình hình hiện tại của nhà họ Lư vốn đã rất tệ, đừng nói là ba mươi phần trăm, dù là năm mươi phần trăm, anh ấy cũng sẽ nhận lời.Ngô Bình nhắc nhở, “Tốt nhất cậu nên bàn bạc chuyện này với người nhà”.Lư Tuấn Phi đáp, “Không cần bàn bạc đâu, Ngô Bình à, chắc chắn bố mẹ mình sẽ đồng ý”.Anh nói, “Vậy được. Mình sẽ đưa số của Đường Tử Di cho cậu. Hai người tự thương lượng cụ thể với nhau nhé”.“Cảm ơn người anh em!”, Lư Tuấn Phi nói bằng giọng cực kỳ nghiêm túc.Ngô Bình bèn bảo, “Đừng cảm ơn mình khơi khơi thế chứ, ngày mai gặp hẵng nói nhé”.Rồi anh chuyển lời cho Đường Tử Di, bảo cô ấy và Lư Tuấn Phi liên lạc với nhau để bàn sâu hơn về việc hợp tác sau này.Sau khi nhận được hồi âm, Đường Tử Di không liên lạc ngay với Lư Tuấn Phi, mà nói với Đường Minh Huy, “Bố chuẩn bị hai tỷ cho con nhé”.Đường Minh Huy suýt nhảy dựng lên, “Con gái cưng à, bố làm gì có hai tỷ”.Đường Tử Di nói, “Bố vẫn là thành viên hội đồng quản trị, có quyền điều động vốn trong vòng ba tỷ”.