Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 25

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 25Loại tà pháp này cần một khoảng thời gian rất dài, thủ đoạn lại tàn bạo. Nó sử dụng oán khí mạnh mẽ và thần giao cách cảm giữa mẹ và con, tạo thành tà khí đáng sợ, uy lực cực mạnh.“Trận mẹ con gì cơ?”, Lư Tuấn Phi vội hỏi.“Rời khỏi đây trước rồi nói”, Ngô Bình không nói nhiều, nhanh chóng kéo anh ấy xuống núi.Lên xe rồi, Lư Tuấn Phi cảm thấy mình như quả bóng xì hơi, mất hết sức lực, bủn rủn ngã phịch xuống ghế. Sắc mặt trắng bệch, tinh thần đờ đẫn, anh ấy run rẩy hỏi, “Mình bị sao vậy?”Ngô Bình ấn vài cái lên trán Lư Tuấn Phi, “Tà khí xâm nhập cơ thể, một lát nữa sẽ khoẻ lại thôi”.Ngừng một lúc, anh lại nói, “Có kẻ bày trận Quỷ mẹ con ở đây. Muốn phá giải cũng không khó, đào thứ đó lên là được. Nhưng cậu phải chuẩn bị vài thứ”.Nghe Ngô Bình nói anh có thể phá giải tà khí ở đây, Lư Tuấn Phi chấn động, “Ngô Bình, cậu có cách thật à?”Ngô Bình gật đầu, “Phá được sát trận thì tiếp tục lắp đặt sửa chữa được rồi”.Dứt lời, anh lấy điện thoại ra và viết một loạt vật liệu như bột sừng tê giác, nước tiểu chó mực, máu mồng gà của gà trống ba năm tuổi, thỏi mực, lông mi của trâu đực, vân vân, rồi gửi email cho Lư Tuấn Phi.Lư Tuấn Phi có linh cảm Ngô Bình thật sự có cách phá giải. Anh ấy phấn khích đến mức toàn thân run lên, “Được, mình sẽ đi chuẩn bị ngay”.“Không vội. Cậu đưa mình đến nhà ga đi, hôm nay mình phải về nhà. Trưa mai, cậu lại đến nhà ga đón mình”.Lư Tuấn Phi gật đầu lia lịa, khởi động ô tô đưa Ngô Bình đến nhà ga.Vào lúc Ngô Bình đến nhà ga, người của Đường Tử Di đang ở biệt thự Vân Đỉnh. Biệt thự Vân Đỉnh rộng mấy nghìn mẫu, địa hình núi bằng phẳng, xây nhà nối liền nhau, là nơi ở của nhà họ Đường.Ở một tòa nhà nhỏ trong biệt thự, Đường Tử Di đang nhìn chằm chằm một người đàn ông trung niên. Người đàn ông này đã ngoài bốn mươi, trông rất phong độ, có thể nhìn ra thời còn trẻ là một người điển trai vô cùng.Người đàn ông trung niên ấy là Đường Minh Huy, bố của Đường Tử Di. Bên cạnh ông ấy là một người phụ nữ ăn vận sang trọng và khí chất tuyệt vời, không thể đoán ra tuổi, dung mạo có ba phần giống với Đường Tử Di. Người này chính là mẹ Đường Tử Di – Diệp Ngọc Quỳnh.Lúc này, Đường Minh Huy đang cúi đầu, không dám nhìn Đường Tử Di. Vừa rồi nhà họ Đường đã mở cuộc họp gia đình, thu hồi mọi chức vụ của Đường Minh Huy, chỉ giữ lại cho ông chức danh thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn Đường thị.Nếu không nhờ Đường Tử Di làm nũng trước mặt ông nội, e là Đường Minh Huy còn chẳng được chia lợi nhuận hằng năm.“Bố à, bố muốn con phải nói bố thế nào nữa đây?”, Đường Tử Di chỉ hận rèn sắt không thành thép, “Những người mà bố quen biết có quá nhiều kẻ lừa đảo, bố bớt qua lại với họ đi”.Diệp Ngọc Quỳnh không muốn con gái tiếp tục phàn nàn về chồng mình, “Tử Di à, bố con cũng rất buồn, con đừng nói ông ấy nữa. Bây giờ nên mau chóng nghĩ cách mới phải”.

Chương 25

Loại tà pháp này cần một khoảng thời gian rất dài, thủ đoạn lại tàn bạo. Nó sử dụng oán khí mạnh mẽ và thần giao cách cảm giữa mẹ và con, tạo thành tà khí đáng sợ, uy lực cực mạnh.

“Trận mẹ con gì cơ?”, Lư Tuấn Phi vội hỏi.

“Rời khỏi đây trước rồi nói”, Ngô Bình không nói nhiều, nhanh chóng kéo anh ấy xuống núi.

Lên xe rồi, Lư Tuấn Phi cảm thấy mình như quả bóng xì hơi, mất hết sức lực, bủn rủn ngã phịch xuống ghế. Sắc mặt trắng bệch, tinh thần đờ đẫn, anh ấy run rẩy hỏi, “Mình bị sao vậy?”

Ngô Bình ấn vài cái lên trán Lư Tuấn Phi, “Tà khí xâm nhập cơ thể, một lát nữa sẽ khoẻ lại thôi”.

Ngừng một lúc, anh lại nói, “Có kẻ bày trận Quỷ mẹ con ở đây. Muốn phá giải cũng không khó, đào thứ đó lên là được. Nhưng cậu phải chuẩn bị vài thứ”.

Nghe Ngô Bình nói anh có thể phá giải tà khí ở đây, Lư Tuấn Phi chấn động, “Ngô Bình, cậu có cách thật à?”

Ngô Bình gật đầu, “Phá được sát trận thì tiếp tục lắp đặt sửa chữa được rồi”.

Dứt lời, anh lấy điện thoại ra và viết một loạt vật liệu như bột sừng tê giác, nước tiểu chó mực, máu mồng gà của gà trống ba năm tuổi, thỏi mực, lông mi của trâu đực, vân vân, rồi gửi email cho Lư Tuấn Phi.

Lư Tuấn Phi có linh cảm Ngô Bình thật sự có cách phá giải. Anh ấy phấn khích đến mức toàn thân run lên, “Được, mình sẽ đi chuẩn bị ngay”.

“Không vội. Cậu đưa mình đến nhà ga đi, hôm nay mình phải về nhà. Trưa mai, cậu lại đến nhà ga đón mình”.

Lư Tuấn Phi gật đầu lia lịa, khởi động ô tô đưa Ngô Bình đến nhà ga.

Vào lúc Ngô Bình đến nhà ga, người của Đường Tử Di đang ở biệt thự Vân Đỉnh. Biệt thự Vân Đỉnh rộng mấy nghìn mẫu, địa hình núi bằng phẳng, xây nhà nối liền nhau, là nơi ở của nhà họ Đường.

Ở một tòa nhà nhỏ trong biệt thự, Đường Tử Di đang nhìn chằm chằm một người đàn ông trung niên. Người đàn ông này đã ngoài bốn mươi, trông rất phong độ, có thể nhìn ra thời còn trẻ là một người điển trai vô cùng.

Người đàn ông trung niên ấy là Đường Minh Huy, bố của Đường Tử Di. Bên cạnh ông ấy là một người phụ nữ ăn vận sang trọng và khí chất tuyệt vời, không thể đoán ra tuổi, dung mạo có ba phần giống với Đường Tử Di. Người này chính là mẹ Đường Tử Di – Diệp Ngọc Quỳnh.

Lúc này, Đường Minh Huy đang cúi đầu, không dám nhìn Đường Tử Di. Vừa rồi nhà họ Đường đã mở cuộc họp gia đình, thu hồi mọi chức vụ của Đường Minh Huy, chỉ giữ lại cho ông chức danh thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn Đường thị.

Nếu không nhờ Đường Tử Di làm nũng trước mặt ông nội, e là Đường Minh Huy còn chẳng được chia lợi nhuận hằng năm.

“Bố à, bố muốn con phải nói bố thế nào nữa đây?”, Đường Tử Di chỉ hận rèn sắt không thành thép, “Những người mà bố quen biết có quá nhiều kẻ lừa đảo, bố bớt qua lại với họ đi”.

Diệp Ngọc Quỳnh không muốn con gái tiếp tục phàn nàn về chồng mình, “Tử Di à, bố con cũng rất buồn, con đừng nói ông ấy nữa. Bây giờ nên mau chóng nghĩ cách mới phải”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 25Loại tà pháp này cần một khoảng thời gian rất dài, thủ đoạn lại tàn bạo. Nó sử dụng oán khí mạnh mẽ và thần giao cách cảm giữa mẹ và con, tạo thành tà khí đáng sợ, uy lực cực mạnh.“Trận mẹ con gì cơ?”, Lư Tuấn Phi vội hỏi.“Rời khỏi đây trước rồi nói”, Ngô Bình không nói nhiều, nhanh chóng kéo anh ấy xuống núi.Lên xe rồi, Lư Tuấn Phi cảm thấy mình như quả bóng xì hơi, mất hết sức lực, bủn rủn ngã phịch xuống ghế. Sắc mặt trắng bệch, tinh thần đờ đẫn, anh ấy run rẩy hỏi, “Mình bị sao vậy?”Ngô Bình ấn vài cái lên trán Lư Tuấn Phi, “Tà khí xâm nhập cơ thể, một lát nữa sẽ khoẻ lại thôi”.Ngừng một lúc, anh lại nói, “Có kẻ bày trận Quỷ mẹ con ở đây. Muốn phá giải cũng không khó, đào thứ đó lên là được. Nhưng cậu phải chuẩn bị vài thứ”.Nghe Ngô Bình nói anh có thể phá giải tà khí ở đây, Lư Tuấn Phi chấn động, “Ngô Bình, cậu có cách thật à?”Ngô Bình gật đầu, “Phá được sát trận thì tiếp tục lắp đặt sửa chữa được rồi”.Dứt lời, anh lấy điện thoại ra và viết một loạt vật liệu như bột sừng tê giác, nước tiểu chó mực, máu mồng gà của gà trống ba năm tuổi, thỏi mực, lông mi của trâu đực, vân vân, rồi gửi email cho Lư Tuấn Phi.Lư Tuấn Phi có linh cảm Ngô Bình thật sự có cách phá giải. Anh ấy phấn khích đến mức toàn thân run lên, “Được, mình sẽ đi chuẩn bị ngay”.“Không vội. Cậu đưa mình đến nhà ga đi, hôm nay mình phải về nhà. Trưa mai, cậu lại đến nhà ga đón mình”.Lư Tuấn Phi gật đầu lia lịa, khởi động ô tô đưa Ngô Bình đến nhà ga.Vào lúc Ngô Bình đến nhà ga, người của Đường Tử Di đang ở biệt thự Vân Đỉnh. Biệt thự Vân Đỉnh rộng mấy nghìn mẫu, địa hình núi bằng phẳng, xây nhà nối liền nhau, là nơi ở của nhà họ Đường.Ở một tòa nhà nhỏ trong biệt thự, Đường Tử Di đang nhìn chằm chằm một người đàn ông trung niên. Người đàn ông này đã ngoài bốn mươi, trông rất phong độ, có thể nhìn ra thời còn trẻ là một người điển trai vô cùng.Người đàn ông trung niên ấy là Đường Minh Huy, bố của Đường Tử Di. Bên cạnh ông ấy là một người phụ nữ ăn vận sang trọng và khí chất tuyệt vời, không thể đoán ra tuổi, dung mạo có ba phần giống với Đường Tử Di. Người này chính là mẹ Đường Tử Di – Diệp Ngọc Quỳnh.Lúc này, Đường Minh Huy đang cúi đầu, không dám nhìn Đường Tử Di. Vừa rồi nhà họ Đường đã mở cuộc họp gia đình, thu hồi mọi chức vụ của Đường Minh Huy, chỉ giữ lại cho ông chức danh thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn Đường thị.Nếu không nhờ Đường Tử Di làm nũng trước mặt ông nội, e là Đường Minh Huy còn chẳng được chia lợi nhuận hằng năm.“Bố à, bố muốn con phải nói bố thế nào nữa đây?”, Đường Tử Di chỉ hận rèn sắt không thành thép, “Những người mà bố quen biết có quá nhiều kẻ lừa đảo, bố bớt qua lại với họ đi”.Diệp Ngọc Quỳnh không muốn con gái tiếp tục phàn nàn về chồng mình, “Tử Di à, bố con cũng rất buồn, con đừng nói ông ấy nữa. Bây giờ nên mau chóng nghĩ cách mới phải”.

Chương 25