Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 61
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 61Bốn tên đó ngã xuống đất và nôn ra một ngụm máu tươi, không động đậy nổi. Những người còn lại đều giật nảy mình, vội vã lùi về sau như gặp ma.Tống Hồng Bân sửng sốt, sao Ngô Bình lại mạnh như vậy chứ?Ngô Bình bẻ tay, còng tay đã đứt ra, bị anh vứt xuống đất như vứt rác. Anh bắt đầu đi chầm chậm về phía Tống Hồng Bân. Anh tiến một bước, Tống Hồng Bân lùi một bước.Nhưng đúng lúc này, có một người xuất hiện sau lưng anh. Người này chừng ba mươi tuổi, để đầu trọc, cao gần mét chín, cánh tay còn to còn bắp đùi của người khác, cả người toả ra nguồn sức mạnh như chực nổ tung.Tống Hồng Bân lập tức có thêm dũng khí, sau đó chỉ vào Ngô Bình nói: “Đánh chết nó đi!”Tên đầu trọc cất giọng cười dữ tợn, hai nắm đấm va vào nhau vang lên âm thanh chói tai, tên kia nhìn chằm chằm vào Ngô Bình rồi nói: “Thằng kia, mày cũng giỏi đánh đấm quá nhỉ! Hay đấy! Càng mạnh thì Kim Bưu tao đây càng thích”.Ngô Bình thờ ơ nói: “Mấy cái trò võ mèo này của anh không đánh lại tôi được đâu, tôi khuyên anh rút lui đi, đây là chuyện giữa tôi và Tống Hồng Bân, không liên quan đến người ngoài”.Kim Bưu bật cười quái gở: “Không đánh lại mày ư? Tiếp chiêu của ông đây!”Gã còn chưa nói hết câu thì đã tung ngay một nắm đấm ra, cánh tay của Kim Bưu rất dài, lực thì khoẻ, nếu bị đánh trúng thì người có sức trâu bò đến mấy cũng gục ngay.Ngô Bình đã luyện Ngũ Long Thánh Quyền được hơn một năm, anh lập tức giơ tay lên thật nhanh theo bản năng, để tung một quyền vào điểm yếu trên tay của Kim Bưu.Hai quyền va chạm vang lên một tiếng “rắc”, tay Kim Bưu đã bị gãy rồi buông thõng.Gã gào thét điên cuồng rồi ôm tay lùi lại, mặt thì tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra.Ngô Bình nhân cơ hội đó đá gã bay đi, sau đó bước tới cạnh Tống Hồng Bân rồi lạnh giọng hỏi: “Ông vừa muốn đánh chết tôi đúng không?”Tống Hồng Bân sợ đến mức mặt trắng bệch, chân ông ta mềm nhũn rồi ngồi xuống ghế, run rẩy nói: “Sao mày có thể giỏi như vậy được?”Ngô Bình nhìn thẳng vào ông ta: “Ngày xưa, con trai ông là Tống Thế Kim đã đâm chết bố tôi, nhà ông chẳng được một câu xin lỗi thì thôi, còn thay đen đổi trắng, thuê người chịu tội thay cho con trai ông! Còn thằng đó thì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!”Tống Hồng Bân nói ngay: “Ngô Bình, đúng là nhà chúng tôi đã sai, nhưng Thế Kim cũng không cố ý làm vậy…”“Thế nào là không cố ý?”, Ngô Bình cười lạnh hỏi tiếp: “Sau đó, ông đã cho người ngăn cản tôi điều tra sự việc, còn dùng dao chém tôi, thế mà là không cố ý à?”Tống Hồng Bân không còn gì để chối nữa, bèn run giọng nói: “Ngô Bình, cậu đừng có làm bậy! Chủ tịch huyện là anh em kết nghĩa với tôi, nhà mẹ vợ tôi là nhà họ Cung ở tỉnh! Nếu cậu dám làm gì tôi thì họ không tha cho cậu đây!”Ngô Bình mỉm cười đầy sâu xa: “Làm bậy? Đương nhiên tôi sẽ không làm vậy! Ngô Bình tôi là người tuân thủ pháp luật. Dù ông có cho người bắt cóc tôi thì tôi cũng không làm gì ông đâu”.Tống Hồng Bân: “Cậu không giết tôi ư?”
Chương 61
Bốn tên đó ngã xuống đất và nôn ra một ngụm máu tươi, không động đậy nổi. Những người còn lại đều giật nảy mình, vội vã lùi về sau như gặp ma.
Tống Hồng Bân sửng sốt, sao Ngô Bình lại mạnh như vậy chứ?
Ngô Bình bẻ tay, còng tay đã đứt ra, bị anh vứt xuống đất như vứt rác. Anh bắt đầu đi chầm chậm về phía Tống Hồng Bân. Anh tiến một bước, Tống Hồng Bân lùi một bước.
Nhưng đúng lúc này, có một người xuất hiện sau lưng anh. Người này chừng ba mươi tuổi, để đầu trọc, cao gần mét chín, cánh tay còn to còn bắp đùi của người khác, cả người toả ra nguồn sức mạnh như chực nổ tung.
Tống Hồng Bân lập tức có thêm dũng khí, sau đó chỉ vào Ngô Bình nói: “Đánh chết nó đi!”
Tên đầu trọc cất giọng cười dữ tợn, hai nắm đấm va vào nhau vang lên âm thanh chói tai, tên kia nhìn chằm chằm vào Ngô Bình rồi nói: “Thằng kia, mày cũng giỏi đánh đấm quá nhỉ! Hay đấy! Càng mạnh thì Kim Bưu tao đây càng thích”.
Ngô Bình thờ ơ nói: “Mấy cái trò võ mèo này của anh không đánh lại tôi được đâu, tôi khuyên anh rút lui đi, đây là chuyện giữa tôi và Tống Hồng Bân, không liên quan đến người ngoài”.
Kim Bưu bật cười quái gở: “Không đánh lại mày ư? Tiếp chiêu của ông đây!”
Gã còn chưa nói hết câu thì đã tung ngay một nắm đấm ra, cánh tay của Kim Bưu rất dài, lực thì khoẻ, nếu bị đánh trúng thì người có sức trâu bò đến mấy cũng gục ngay.
Ngô Bình đã luyện Ngũ Long Thánh Quyền được hơn một năm, anh lập tức giơ tay lên thật nhanh theo bản năng, để tung một quyền vào điểm yếu trên tay của Kim Bưu.
Hai quyền va chạm vang lên một tiếng “rắc”, tay Kim Bưu đã bị gãy rồi buông thõng.
Gã gào thét điên cuồng rồi ôm tay lùi lại, mặt thì tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra.
Ngô Bình nhân cơ hội đó đá gã bay đi, sau đó bước tới cạnh Tống Hồng Bân rồi lạnh giọng hỏi: “Ông vừa muốn đánh chết tôi đúng không?”
Tống Hồng Bân sợ đến mức mặt trắng bệch, chân ông ta mềm nhũn rồi ngồi xuống ghế, run rẩy nói: “Sao mày có thể giỏi như vậy được?”
Ngô Bình nhìn thẳng vào ông ta: “Ngày xưa, con trai ông là Tống Thế Kim đã đâm chết bố tôi, nhà ông chẳng được một câu xin lỗi thì thôi, còn thay đen đổi trắng, thuê người chịu tội thay cho con trai ông! Còn thằng đó thì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!”
Tống Hồng Bân nói ngay: “Ngô Bình, đúng là nhà chúng tôi đã sai, nhưng Thế Kim cũng không cố ý làm vậy…”
“Thế nào là không cố ý?”, Ngô Bình cười lạnh hỏi tiếp: “Sau đó, ông đã cho người ngăn cản tôi điều tra sự việc, còn dùng dao chém tôi, thế mà là không cố ý à?”
Tống Hồng Bân không còn gì để chối nữa, bèn run giọng nói: “Ngô Bình, cậu đừng có làm bậy! Chủ tịch huyện là anh em kết nghĩa với tôi, nhà mẹ vợ tôi là nhà họ Cung ở tỉnh! Nếu cậu dám làm gì tôi thì họ không tha cho cậu đây!”
Ngô Bình mỉm cười đầy sâu xa: “Làm bậy? Đương nhiên tôi sẽ không làm vậy! Ngô Bình tôi là người tuân thủ pháp luật. Dù ông có cho người bắt cóc tôi thì tôi cũng không làm gì ông đâu”.
Tống Hồng Bân: “Cậu không giết tôi ư?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 61Bốn tên đó ngã xuống đất và nôn ra một ngụm máu tươi, không động đậy nổi. Những người còn lại đều giật nảy mình, vội vã lùi về sau như gặp ma.Tống Hồng Bân sửng sốt, sao Ngô Bình lại mạnh như vậy chứ?Ngô Bình bẻ tay, còng tay đã đứt ra, bị anh vứt xuống đất như vứt rác. Anh bắt đầu đi chầm chậm về phía Tống Hồng Bân. Anh tiến một bước, Tống Hồng Bân lùi một bước.Nhưng đúng lúc này, có một người xuất hiện sau lưng anh. Người này chừng ba mươi tuổi, để đầu trọc, cao gần mét chín, cánh tay còn to còn bắp đùi của người khác, cả người toả ra nguồn sức mạnh như chực nổ tung.Tống Hồng Bân lập tức có thêm dũng khí, sau đó chỉ vào Ngô Bình nói: “Đánh chết nó đi!”Tên đầu trọc cất giọng cười dữ tợn, hai nắm đấm va vào nhau vang lên âm thanh chói tai, tên kia nhìn chằm chằm vào Ngô Bình rồi nói: “Thằng kia, mày cũng giỏi đánh đấm quá nhỉ! Hay đấy! Càng mạnh thì Kim Bưu tao đây càng thích”.Ngô Bình thờ ơ nói: “Mấy cái trò võ mèo này của anh không đánh lại tôi được đâu, tôi khuyên anh rút lui đi, đây là chuyện giữa tôi và Tống Hồng Bân, không liên quan đến người ngoài”.Kim Bưu bật cười quái gở: “Không đánh lại mày ư? Tiếp chiêu của ông đây!”Gã còn chưa nói hết câu thì đã tung ngay một nắm đấm ra, cánh tay của Kim Bưu rất dài, lực thì khoẻ, nếu bị đánh trúng thì người có sức trâu bò đến mấy cũng gục ngay.Ngô Bình đã luyện Ngũ Long Thánh Quyền được hơn một năm, anh lập tức giơ tay lên thật nhanh theo bản năng, để tung một quyền vào điểm yếu trên tay của Kim Bưu.Hai quyền va chạm vang lên một tiếng “rắc”, tay Kim Bưu đã bị gãy rồi buông thõng.Gã gào thét điên cuồng rồi ôm tay lùi lại, mặt thì tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra.Ngô Bình nhân cơ hội đó đá gã bay đi, sau đó bước tới cạnh Tống Hồng Bân rồi lạnh giọng hỏi: “Ông vừa muốn đánh chết tôi đúng không?”Tống Hồng Bân sợ đến mức mặt trắng bệch, chân ông ta mềm nhũn rồi ngồi xuống ghế, run rẩy nói: “Sao mày có thể giỏi như vậy được?”Ngô Bình nhìn thẳng vào ông ta: “Ngày xưa, con trai ông là Tống Thế Kim đã đâm chết bố tôi, nhà ông chẳng được một câu xin lỗi thì thôi, còn thay đen đổi trắng, thuê người chịu tội thay cho con trai ông! Còn thằng đó thì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!”Tống Hồng Bân nói ngay: “Ngô Bình, đúng là nhà chúng tôi đã sai, nhưng Thế Kim cũng không cố ý làm vậy…”“Thế nào là không cố ý?”, Ngô Bình cười lạnh hỏi tiếp: “Sau đó, ông đã cho người ngăn cản tôi điều tra sự việc, còn dùng dao chém tôi, thế mà là không cố ý à?”Tống Hồng Bân không còn gì để chối nữa, bèn run giọng nói: “Ngô Bình, cậu đừng có làm bậy! Chủ tịch huyện là anh em kết nghĩa với tôi, nhà mẹ vợ tôi là nhà họ Cung ở tỉnh! Nếu cậu dám làm gì tôi thì họ không tha cho cậu đây!”Ngô Bình mỉm cười đầy sâu xa: “Làm bậy? Đương nhiên tôi sẽ không làm vậy! Ngô Bình tôi là người tuân thủ pháp luật. Dù ông có cho người bắt cóc tôi thì tôi cũng không làm gì ông đâu”.Tống Hồng Bân: “Cậu không giết tôi ư?”