Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 62
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 62“Ông chủ, ông không sao chứ?”, đám kia lập tức xúm lại.“Rặt một lũ ăn hại! Biến hết đi!”, Tống Hồng Bân gào lên, ánh mắt xẹt qua tia sát ý: “Ngô Bình, mày chứ chờ đấy thằng khốn, tao không tha cho mày đâu”.Tống Hồng Bân không phải kẻ ngốc, ông ta có thể nhìn thấy thù hận trong mắt Ngô Bình, nhất định anh sẽ báo thù nên ông ta phải chuẩn bị trước.Đúng lúc này, những người động tay chân với Ngô Bình chợt thấy ống quần mình nóng lên, họ cúi xuống nhìn thì thấy toàn nước vàng khè dưới đất, là nước tiểu của họ.Tống Hồng Bân cũng vậy, ông ta cũng tiểu tiện mất kiểm soát mà không hề biết gì. Mặt Tống Hồng Bân lập tức nhăn như đít khỉ, lẽ nào ông ta trúng kế gì rồi ư?Họ đâu biết rằng trong lúc đánh nhau ban nãy, Ngô Bình đã thi triển Ngũ Độc Âm Thủ, chính là chiêu mà anh đã dùng với hai kẻ bắt cóc Ngô Mi.Tống Hồng Bân ngày càng thấy lo lắng rồi hét lên: “Mau, đi về thôi!”Lúc này, Ngô Bình đã đi trên đường lớn rồi. Giữa đường, anh nhận được điện thoại của Lý Quảng Long và Đường Tử Di. Hai người này đúng là siêu thật, mới đó mà đã tra ra được chuyện này do Tống Hồng Bân làm rồi.Lý Quảng Long nói: “Chú em, Tống Hồng Bân ấy cũng xoàng thôi, nhưng mẹ vợ ông ta thì không đơn giản đâu, là người của nhà họ Cung ở tỉnh đấy, thế lực của nhà họ cũng gớm phết”.Ngô Bình: “Anh Long, tự tôi có thể xử lý chuyện này được”.Lý Quảng Long: “Chú em phải cẩn thận đấy, có gì thì cứ ới anh nhé”.Đường Tử Di nhắc nhở thêm: “Anh Ngô, Tống Hồng Bân ấy là đại gia ở huyện Minh Dương, ông ta quen nhiều người trong giang hồ lắm. Dù anh có võ nghệ cao cường, nhưng cũng không được sơ suất. Nếu không cần thiết thì tạm thời, anh đừng giở mặt với ông ta”.Ngô Bình: “Yên tâm, tôi biết cân nhắc mà”.Sau khi Ngô Bình về nhà, Trương Lệ lo lắng nãy giờ mới yên tâm, Chu Thanh Nghiên thì vẫn rất bình tĩnh vì đã biết tài năng của Ngô Bình.“Anh Ngô, tôi đã nhờ bố tôi hỏi về chuyện này rồi, chắc không lâu nữa sẽ có đáp án thôi”.Ngô Bình xua tay: “Cảm ơn cô, nhưng chuyện này dừng ở đây thôi, tự tôi giải quyết được”.Chu Thanh Nghiên cười nói: “Vâng!”Bọn họ trở ra phòng khách, nhớ lại lời của Đường Tử Di, Ngô Bình hỏi: “Thanh Nghiên, cô có biết phân chia cảnh giới của võ thuật hiện giờ không?”Chu Thanh Nghiên cười đáp: “Từ nhỏ tôi đã học võ rồi nên cũng biết một chút. Cảnh giới của võ thuật hiện giờ được chia thành cảnh giới Lực, cảnh giới Khí, cảnh giới Thần, cảnh giới Tiên Thiên, Cảnh giới Vương và cảnh giới Thánh”.“Cảnh giới Lực là rèn luyện sức khoẻ, cảnh giới Khí là luyện khí, cảnh giới Thần là luyện thần, cảnh giới Thiên Thiên là luyện ý, cảnh giới Vương là luyện hình, cảnh giới Thánh là luyện tâm. Nghe nói trên cảnh giới Thánh còn có cảnh giới Tiên Lưu, nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi”.
Chương 62
“Ông chủ, ông không sao chứ?”, đám kia lập tức xúm lại.
“Rặt một lũ ăn hại! Biến hết đi!”, Tống Hồng Bân gào lên, ánh mắt xẹt qua tia sát ý: “Ngô Bình, mày chứ chờ đấy thằng khốn, tao không tha cho mày đâu”.
Tống Hồng Bân không phải kẻ ngốc, ông ta có thể nhìn thấy thù hận trong mắt Ngô Bình, nhất định anh sẽ báo thù nên ông ta phải chuẩn bị trước.
Đúng lúc này, những người động tay chân với Ngô Bình chợt thấy ống quần mình nóng lên, họ cúi xuống nhìn thì thấy toàn nước vàng khè dưới đất, là nước tiểu của họ.
Tống Hồng Bân cũng vậy, ông ta cũng tiểu tiện mất kiểm soát mà không hề biết gì. Mặt Tống Hồng Bân lập tức nhăn như đít khỉ, lẽ nào ông ta trúng kế gì rồi ư?
Họ đâu biết rằng trong lúc đánh nhau ban nãy, Ngô Bình đã thi triển Ngũ Độc Âm Thủ, chính là chiêu mà anh đã dùng với hai kẻ bắt cóc Ngô Mi.
Tống Hồng Bân ngày càng thấy lo lắng rồi hét lên: “Mau, đi về thôi!”
Lúc này, Ngô Bình đã đi trên đường lớn rồi. Giữa đường, anh nhận được điện thoại của Lý Quảng Long và Đường Tử Di. Hai người này đúng là siêu thật, mới đó mà đã tra ra được chuyện này do Tống Hồng Bân làm rồi.
Lý Quảng Long nói: “Chú em, Tống Hồng Bân ấy cũng xoàng thôi, nhưng mẹ vợ ông ta thì không đơn giản đâu, là người của nhà họ Cung ở tỉnh đấy, thế lực của nhà họ cũng gớm phết”.
Ngô Bình: “Anh Long, tự tôi có thể xử lý chuyện này được”.
Lý Quảng Long: “Chú em phải cẩn thận đấy, có gì thì cứ ới anh nhé”.
Đường Tử Di nhắc nhở thêm: “Anh Ngô, Tống Hồng Bân ấy là đại gia ở huyện Minh Dương, ông ta quen nhiều người trong giang hồ lắm. Dù anh có võ nghệ cao cường, nhưng cũng không được sơ suất. Nếu không cần thiết thì tạm thời, anh đừng giở mặt với ông ta”.
Ngô Bình: “Yên tâm, tôi biết cân nhắc mà”.
Sau khi Ngô Bình về nhà, Trương Lệ lo lắng nãy giờ mới yên tâm, Chu Thanh Nghiên thì vẫn rất bình tĩnh vì đã biết tài năng của Ngô Bình.
“Anh Ngô, tôi đã nhờ bố tôi hỏi về chuyện này rồi, chắc không lâu nữa sẽ có đáp án thôi”.
Ngô Bình xua tay: “Cảm ơn cô, nhưng chuyện này dừng ở đây thôi, tự tôi giải quyết được”.
Chu Thanh Nghiên cười nói: “Vâng!”
Bọn họ trở ra phòng khách, nhớ lại lời của Đường Tử Di, Ngô Bình hỏi: “Thanh Nghiên, cô có biết phân chia cảnh giới của võ thuật hiện giờ không?”
Chu Thanh Nghiên cười đáp: “Từ nhỏ tôi đã học võ rồi nên cũng biết một chút. Cảnh giới của võ thuật hiện giờ được chia thành cảnh giới Lực, cảnh giới Khí, cảnh giới Thần, cảnh giới Tiên Thiên, Cảnh giới Vương và cảnh giới Thánh”.
“Cảnh giới Lực là rèn luyện sức khoẻ, cảnh giới Khí là luyện khí, cảnh giới Thần là luyện thần, cảnh giới Thiên Thiên là luyện ý, cảnh giới Vương là luyện hình, cảnh giới Thánh là luyện tâm. Nghe nói trên cảnh giới Thánh còn có cảnh giới Tiên Lưu, nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 62“Ông chủ, ông không sao chứ?”, đám kia lập tức xúm lại.“Rặt một lũ ăn hại! Biến hết đi!”, Tống Hồng Bân gào lên, ánh mắt xẹt qua tia sát ý: “Ngô Bình, mày chứ chờ đấy thằng khốn, tao không tha cho mày đâu”.Tống Hồng Bân không phải kẻ ngốc, ông ta có thể nhìn thấy thù hận trong mắt Ngô Bình, nhất định anh sẽ báo thù nên ông ta phải chuẩn bị trước.Đúng lúc này, những người động tay chân với Ngô Bình chợt thấy ống quần mình nóng lên, họ cúi xuống nhìn thì thấy toàn nước vàng khè dưới đất, là nước tiểu của họ.Tống Hồng Bân cũng vậy, ông ta cũng tiểu tiện mất kiểm soát mà không hề biết gì. Mặt Tống Hồng Bân lập tức nhăn như đít khỉ, lẽ nào ông ta trúng kế gì rồi ư?Họ đâu biết rằng trong lúc đánh nhau ban nãy, Ngô Bình đã thi triển Ngũ Độc Âm Thủ, chính là chiêu mà anh đã dùng với hai kẻ bắt cóc Ngô Mi.Tống Hồng Bân ngày càng thấy lo lắng rồi hét lên: “Mau, đi về thôi!”Lúc này, Ngô Bình đã đi trên đường lớn rồi. Giữa đường, anh nhận được điện thoại của Lý Quảng Long và Đường Tử Di. Hai người này đúng là siêu thật, mới đó mà đã tra ra được chuyện này do Tống Hồng Bân làm rồi.Lý Quảng Long nói: “Chú em, Tống Hồng Bân ấy cũng xoàng thôi, nhưng mẹ vợ ông ta thì không đơn giản đâu, là người của nhà họ Cung ở tỉnh đấy, thế lực của nhà họ cũng gớm phết”.Ngô Bình: “Anh Long, tự tôi có thể xử lý chuyện này được”.Lý Quảng Long: “Chú em phải cẩn thận đấy, có gì thì cứ ới anh nhé”.Đường Tử Di nhắc nhở thêm: “Anh Ngô, Tống Hồng Bân ấy là đại gia ở huyện Minh Dương, ông ta quen nhiều người trong giang hồ lắm. Dù anh có võ nghệ cao cường, nhưng cũng không được sơ suất. Nếu không cần thiết thì tạm thời, anh đừng giở mặt với ông ta”.Ngô Bình: “Yên tâm, tôi biết cân nhắc mà”.Sau khi Ngô Bình về nhà, Trương Lệ lo lắng nãy giờ mới yên tâm, Chu Thanh Nghiên thì vẫn rất bình tĩnh vì đã biết tài năng của Ngô Bình.“Anh Ngô, tôi đã nhờ bố tôi hỏi về chuyện này rồi, chắc không lâu nữa sẽ có đáp án thôi”.Ngô Bình xua tay: “Cảm ơn cô, nhưng chuyện này dừng ở đây thôi, tự tôi giải quyết được”.Chu Thanh Nghiên cười nói: “Vâng!”Bọn họ trở ra phòng khách, nhớ lại lời của Đường Tử Di, Ngô Bình hỏi: “Thanh Nghiên, cô có biết phân chia cảnh giới của võ thuật hiện giờ không?”Chu Thanh Nghiên cười đáp: “Từ nhỏ tôi đã học võ rồi nên cũng biết một chút. Cảnh giới của võ thuật hiện giờ được chia thành cảnh giới Lực, cảnh giới Khí, cảnh giới Thần, cảnh giới Tiên Thiên, Cảnh giới Vương và cảnh giới Thánh”.“Cảnh giới Lực là rèn luyện sức khoẻ, cảnh giới Khí là luyện khí, cảnh giới Thần là luyện thần, cảnh giới Thiên Thiên là luyện ý, cảnh giới Vương là luyện hình, cảnh giới Thánh là luyện tâm. Nghe nói trên cảnh giới Thánh còn có cảnh giới Tiên Lưu, nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi”.