Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 63
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 63“Cuối cùng là cảnh giới Thánh thì được gọi là Võ thánh. Các Võ thánh có chỉ số IQ cực cao, họ là vũ khí hạng nặng của quốc gia, kiểu như vũ khí hạt nh@n luôn ấy, cả nước chỉ có vài người thôi, hình như họ đều đang trấn thủ ở Thiên Kinh”.Ngô Bình thầm thấy kinh ngạc, không ngờ trên đời lại có cao thủ cảnh giới Huyền, xem ra chút tu vi ít ỏi của anh chưa là gì rồi.Chu Thanh Nghiên khẽ thở dài: “Thật ra dù võ thuật có giỏi đến mấy thì cũng không phải đối thủ của vũ khí, cho nên còn mấy ai thích học võ nữa đâu”.Ngô Bình nói: “Chưa hẳn, tu vi mà cao thì khó mà bị đạn bắn bị thương được”.Chu Thanh Nghiên: “Thế thì ít nhất cũng phải là tông sư cảnh giới Thần, nhưng đâu phải ai cũng tu luyện được”.Nói đến đây, cô ấy chợt nhớ ra điều gì đó: “Anh Ngô, dược liệu mà anh cần đang trên đường về rồi”.Ngô Bình hỏi ngay: “Bao nhiêu tiền thế?”Chu Thanh Nghiên cười đáp: “Giá hữu nghị thôi, một triệu mốt!”Ngô Bình thở phào một hơi: “May không quá hai triệu”.Chu Thanh Nghiên: “Tôi tặng anh luôn nên không cần trả tiền đâu”.Ngô Bình nghiêm mặt nói: “Cô tìm mua giúp tôi là tôi cảm kích lắm rồi, sao lại lấy không của cô được nữa?”Chu Thanh Nghiên vội nói: “Anh Ngô, anh giúp ông nội tôi đột phá, lại cứu mạng tôi nên tôi chỉ muốn cảm ơn anh thôi”.Ngô Bình nhìn cô ấy rồi nói: “Tôi giúp cô là vì coi cô là bạn, chứ không phải vì tiền. Không lẽ cô nghĩ một triệu có thể mua được một cao thủ cảnh giới Khí sao?”Chu Thanh Nghiên cuống quýt nói: “Anh Ngô, tôi không có ý đó đâu, tôi…”Cô ấy sốt sắng đến độ vành mắt đỏ hoe, Ngô Bình không đành lòng nên nói: “Tôi biết cô chỉ nghĩ đơn giản là cảm ơn tôi thôi, nhưng không cần câu nệ vậy đâu!”Chu Thanh Nghiên gật đầu: “Được, là lỗi của tôi, anh Ngô đừng giận nhé!”Ngô Bình vui vẻ nói: “Tôi giận gì đâu, nhưng nếu chúng ta đã là bạn thì cô đừng khách sáo với tôi như thế”.Chu Thanh Nghiên mềm lòng, cô ấy là một người có chỉ số EQ rất cao nên biết ngay Ngô Bình là người trọng tình cảm, vì thế mỉm cười nói: “Anh Ngô, vậy sau này tôi sẽ không khách sáo với anh nữa, mà sẽ nhờ anh thật nhiều việc”.Ngô Bình: “Cứ tự nhiên, đã là bạn bè thì tôi không ngại phiền phức đâu”.Ngô Bình lập tức lấy một triệu mốt ra đưa cho Chu Thanh Nghiên, đây không phải một khoản tiền nhỏ nên anh đang thấy hơi xót của.
Chương 63
“Cuối cùng là cảnh giới Thánh thì được gọi là Võ thánh. Các Võ thánh có chỉ số IQ cực cao, họ là vũ khí hạng nặng của quốc gia, kiểu như vũ khí hạt nh@n luôn ấy, cả nước chỉ có vài người thôi, hình như họ đều đang trấn thủ ở Thiên Kinh”.
Ngô Bình thầm thấy kinh ngạc, không ngờ trên đời lại có cao thủ cảnh giới Huyền, xem ra chút tu vi ít ỏi của anh chưa là gì rồi.
Chu Thanh Nghiên khẽ thở dài: “Thật ra dù võ thuật có giỏi đến mấy thì cũng không phải đối thủ của vũ khí, cho nên còn mấy ai thích học võ nữa đâu”.
Ngô Bình nói: “Chưa hẳn, tu vi mà cao thì khó mà bị đạn bắn bị thương được”.
Chu Thanh Nghiên: “Thế thì ít nhất cũng phải là tông sư cảnh giới Thần, nhưng đâu phải ai cũng tu luyện được”.
Nói đến đây, cô ấy chợt nhớ ra điều gì đó: “Anh Ngô, dược liệu mà anh cần đang trên đường về rồi”.
Ngô Bình hỏi ngay: “Bao nhiêu tiền thế?”
Chu Thanh Nghiên cười đáp: “Giá hữu nghị thôi, một triệu mốt!”
Ngô Bình thở phào một hơi: “May không quá hai triệu”.
Chu Thanh Nghiên: “Tôi tặng anh luôn nên không cần trả tiền đâu”.
Ngô Bình nghiêm mặt nói: “Cô tìm mua giúp tôi là tôi cảm kích lắm rồi, sao lại lấy không của cô được nữa?”
Chu Thanh Nghiên vội nói: “Anh Ngô, anh giúp ông nội tôi đột phá, lại cứu mạng tôi nên tôi chỉ muốn cảm ơn anh thôi”.
Ngô Bình nhìn cô ấy rồi nói: “Tôi giúp cô là vì coi cô là bạn, chứ không phải vì tiền. Không lẽ cô nghĩ một triệu có thể mua được một cao thủ cảnh giới Khí sao?”
Chu Thanh Nghiên cuống quýt nói: “Anh Ngô, tôi không có ý đó đâu, tôi…”
Cô ấy sốt sắng đến độ vành mắt đỏ hoe, Ngô Bình không đành lòng nên nói: “Tôi biết cô chỉ nghĩ đơn giản là cảm ơn tôi thôi, nhưng không cần câu nệ vậy đâu!”
Chu Thanh Nghiên gật đầu: “Được, là lỗi của tôi, anh Ngô đừng giận nhé!”
Ngô Bình vui vẻ nói: “Tôi giận gì đâu, nhưng nếu chúng ta đã là bạn thì cô đừng khách sáo với tôi như thế”.
Chu Thanh Nghiên mềm lòng, cô ấy là một người có chỉ số EQ rất cao nên biết ngay Ngô Bình là người trọng tình cảm, vì thế mỉm cười nói: “Anh Ngô, vậy sau này tôi sẽ không khách sáo với anh nữa, mà sẽ nhờ anh thật nhiều việc”.
Ngô Bình: “Cứ tự nhiên, đã là bạn bè thì tôi không ngại phiền phức đâu”.
Ngô Bình lập tức lấy một triệu mốt ra đưa cho Chu Thanh Nghiên, đây không phải một khoản tiền nhỏ nên anh đang thấy hơi xót của.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 63“Cuối cùng là cảnh giới Thánh thì được gọi là Võ thánh. Các Võ thánh có chỉ số IQ cực cao, họ là vũ khí hạng nặng của quốc gia, kiểu như vũ khí hạt nh@n luôn ấy, cả nước chỉ có vài người thôi, hình như họ đều đang trấn thủ ở Thiên Kinh”.Ngô Bình thầm thấy kinh ngạc, không ngờ trên đời lại có cao thủ cảnh giới Huyền, xem ra chút tu vi ít ỏi của anh chưa là gì rồi.Chu Thanh Nghiên khẽ thở dài: “Thật ra dù võ thuật có giỏi đến mấy thì cũng không phải đối thủ của vũ khí, cho nên còn mấy ai thích học võ nữa đâu”.Ngô Bình nói: “Chưa hẳn, tu vi mà cao thì khó mà bị đạn bắn bị thương được”.Chu Thanh Nghiên: “Thế thì ít nhất cũng phải là tông sư cảnh giới Thần, nhưng đâu phải ai cũng tu luyện được”.Nói đến đây, cô ấy chợt nhớ ra điều gì đó: “Anh Ngô, dược liệu mà anh cần đang trên đường về rồi”.Ngô Bình hỏi ngay: “Bao nhiêu tiền thế?”Chu Thanh Nghiên cười đáp: “Giá hữu nghị thôi, một triệu mốt!”Ngô Bình thở phào một hơi: “May không quá hai triệu”.Chu Thanh Nghiên: “Tôi tặng anh luôn nên không cần trả tiền đâu”.Ngô Bình nghiêm mặt nói: “Cô tìm mua giúp tôi là tôi cảm kích lắm rồi, sao lại lấy không của cô được nữa?”Chu Thanh Nghiên vội nói: “Anh Ngô, anh giúp ông nội tôi đột phá, lại cứu mạng tôi nên tôi chỉ muốn cảm ơn anh thôi”.Ngô Bình nhìn cô ấy rồi nói: “Tôi giúp cô là vì coi cô là bạn, chứ không phải vì tiền. Không lẽ cô nghĩ một triệu có thể mua được một cao thủ cảnh giới Khí sao?”Chu Thanh Nghiên cuống quýt nói: “Anh Ngô, tôi không có ý đó đâu, tôi…”Cô ấy sốt sắng đến độ vành mắt đỏ hoe, Ngô Bình không đành lòng nên nói: “Tôi biết cô chỉ nghĩ đơn giản là cảm ơn tôi thôi, nhưng không cần câu nệ vậy đâu!”Chu Thanh Nghiên gật đầu: “Được, là lỗi của tôi, anh Ngô đừng giận nhé!”Ngô Bình vui vẻ nói: “Tôi giận gì đâu, nhưng nếu chúng ta đã là bạn thì cô đừng khách sáo với tôi như thế”.Chu Thanh Nghiên mềm lòng, cô ấy là một người có chỉ số EQ rất cao nên biết ngay Ngô Bình là người trọng tình cảm, vì thế mỉm cười nói: “Anh Ngô, vậy sau này tôi sẽ không khách sáo với anh nữa, mà sẽ nhờ anh thật nhiều việc”.Ngô Bình: “Cứ tự nhiên, đã là bạn bè thì tôi không ngại phiền phức đâu”.Ngô Bình lập tức lấy một triệu mốt ra đưa cho Chu Thanh Nghiên, đây không phải một khoản tiền nhỏ nên anh đang thấy hơi xót của.