Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 66
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 66Nghe thấy thế, Ngô Bình cười nói: “Xem ra chúng ta phải bắt đầu từ khu B thôi”.Đường Tử Di gật đầu: “Đúng vậy, khu C và khu D đều là hàng phổ thông, dành cho dân không chuyên nên chúng ta sẽ bắt đầu từ khu B”.Hai người đi đến khu B, đá ở đây đều được bày trên kệ với giá công khai từ một đến hai nghìn, ngoài ra cũng có từ bảy nghìn đến cả chục nghìn.Trước khi đến đây, Ngô Bình đã xem qua mấy cuốn sách về ngọc rồi. Trí nhớ của anh rất tốt nên đã thuộc hết nội dung, từ hốc tinh thể mã não, thạch anh, hổ phách… có thể nói bây giờ, anh cũng được coi là dân chuyên rồi.Ngô Bình xem liên tiếp mấy tảng đá mà vẫn không cược được tảng nào! Đây cũng chính là lý do nơi này không xẻ đá ra, mục đích là muốn người mua chấp nhận mạo hiểm, như vậy họ mới không bị lỗ.Ngô Bình vừa đi vừa ngắm, sau khi nhìn xuyên thấu cả trăm tảng đá, cuối cùng đã có một tảng thu hút sự chú ý của anh.Tảng đá này không lớn, giá chỉ ba nghìn bảy, bên trong có một miếng phỉ thuý màu xanh biếc nặng cỡ ba trăm gam, giá trên thị trường phải cỡ năm mươi nghìn.Sau khi xác định giá trị xong, Ngô Bình lập tức lấy điện thoại ra để quét mã sản phẩm và trả tiền luôn.Một nhân nhiên lập tức đi tới giúp anh gói hàng vào một chiếc hộp khoá lại rồi đưa chìa khoá cho anh.Khi Ngô Bình đang định dùng năng lực nhìn xuyên thấu để xem tiếp thì mắt trái anh mờ đi, đầu óc cũng choáng váng.“Hỏng rồi! Dùng sức quá rồi đây mà! Xem ra phải nghỉ một lát đã!”, Ngô Bình ngạc nhiên rồi vội tạm dừng, vì anh cảm thấy người mình đang rất yếu.Anh đã phát hiện ra điểm yếu của năng lực này từ lâu, đó là không thể sử dụng trong một thời gian dài được, nếu không sẽ hoa mắt chóng mặt và suy kiệt.Anh nhìn đồng hồ rồi nói với Đường Tử Di: “Chúng ta nghỉ một lát đi”.Thấy suốt từ nãy đến giờ, Ngô Bình chỉ chọn được một miếng, Đường Tử Di nói: “Anh, anh cứ mạnh dạn lên mà chọn”.Ngô Bình cười nói: “Tôi có chín trăm nghìn theo và định tiêu hết sạch, nhưng để không phải bù tiền túi ra thì tôi phải cẩn thận chứ”.Đường Tử Di cười nói: “Không sao, lỗ em chịu”.Ngô Bình: “Không lỗ được!”Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có một đôi nam nữ đi từ xa tới, đó là Tôn Tinh và Triệu Kỳ Lượng.Bọn họ cũng nhìn thấy Ngô Bình, khi ấy cả hai đều ngây ra, sau đó Tôn Tinh đã nở một nụ cười chế nhạo: “Gì thế này, anh cũng đến đây cược ngọc à?”Ngô Bình không thèm chấp, mà nói với Đường Tử Di: “Chúng ta đi tiếp thôi”.“Gì mà vội thế!”, Tôn Tinh đắc ý nói: “Kỳ Lượng đang hên lắm, chúng tôi vừa thắng một tảng đá, lã hẳn mười ba nghìn, hay anh nhờ anh ấy chọn giúp một tảng đi?”Ngô Bình đã muốn bỏ qua cho hai người này rồi, nhưng họ cứ lấn tới, vậy thì đừng trách anh là ác.“Thế à? Tôi lại thấy vận mình đỏ hơn đấy”, anh hờ hững nói.
Chương 66
Nghe thấy thế, Ngô Bình cười nói: “Xem ra chúng ta phải bắt đầu từ khu B thôi”.
Đường Tử Di gật đầu: “Đúng vậy, khu C và khu D đều là hàng phổ thông, dành cho dân không chuyên nên chúng ta sẽ bắt đầu từ khu B”.
Hai người đi đến khu B, đá ở đây đều được bày trên kệ với giá công khai từ một đến hai nghìn, ngoài ra cũng có từ bảy nghìn đến cả chục nghìn.
Trước khi đến đây, Ngô Bình đã xem qua mấy cuốn sách về ngọc rồi. Trí nhớ của anh rất tốt nên đã thuộc hết nội dung, từ hốc tinh thể mã não, thạch anh, hổ phách… có thể nói bây giờ, anh cũng được coi là dân chuyên rồi.
Ngô Bình xem liên tiếp mấy tảng đá mà vẫn không cược được tảng nào! Đây cũng chính là lý do nơi này không xẻ đá ra, mục đích là muốn người mua chấp nhận mạo hiểm, như vậy họ mới không bị lỗ.
Ngô Bình vừa đi vừa ngắm, sau khi nhìn xuyên thấu cả trăm tảng đá, cuối cùng đã có một tảng thu hút sự chú ý của anh.
Tảng đá này không lớn, giá chỉ ba nghìn bảy, bên trong có một miếng phỉ thuý màu xanh biếc nặng cỡ ba trăm gam, giá trên thị trường phải cỡ năm mươi nghìn.
Sau khi xác định giá trị xong, Ngô Bình lập tức lấy điện thoại ra để quét mã sản phẩm và trả tiền luôn.
Một nhân nhiên lập tức đi tới giúp anh gói hàng vào một chiếc hộp khoá lại rồi đưa chìa khoá cho anh.
Khi Ngô Bình đang định dùng năng lực nhìn xuyên thấu để xem tiếp thì mắt trái anh mờ đi, đầu óc cũng choáng váng.
“Hỏng rồi! Dùng sức quá rồi đây mà! Xem ra phải nghỉ một lát đã!”, Ngô Bình ngạc nhiên rồi vội tạm dừng, vì anh cảm thấy người mình đang rất yếu.
Anh đã phát hiện ra điểm yếu của năng lực này từ lâu, đó là không thể sử dụng trong một thời gian dài được, nếu không sẽ hoa mắt chóng mặt và suy kiệt.
Anh nhìn đồng hồ rồi nói với Đường Tử Di: “Chúng ta nghỉ một lát đi”.
Thấy suốt từ nãy đến giờ, Ngô Bình chỉ chọn được một miếng, Đường Tử Di nói: “Anh, anh cứ mạnh dạn lên mà chọn”.
Ngô Bình cười nói: “Tôi có chín trăm nghìn theo và định tiêu hết sạch, nhưng để không phải bù tiền túi ra thì tôi phải cẩn thận chứ”.
Đường Tử Di cười nói: “Không sao, lỗ em chịu”.
Ngô Bình: “Không lỗ được!”
Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có một đôi nam nữ đi từ xa tới, đó là Tôn Tinh và Triệu Kỳ Lượng.
Bọn họ cũng nhìn thấy Ngô Bình, khi ấy cả hai đều ngây ra, sau đó Tôn Tinh đã nở một nụ cười chế nhạo: “Gì thế này, anh cũng đến đây cược ngọc à?”
Ngô Bình không thèm chấp, mà nói với Đường Tử Di: “Chúng ta đi tiếp thôi”.
“Gì mà vội thế!”, Tôn Tinh đắc ý nói: “Kỳ Lượng đang hên lắm, chúng tôi vừa thắng một tảng đá, lã hẳn mười ba nghìn, hay anh nhờ anh ấy chọn giúp một tảng đi?”
Ngô Bình đã muốn bỏ qua cho hai người này rồi, nhưng họ cứ lấn tới, vậy thì đừng trách anh là ác.
“Thế à? Tôi lại thấy vận mình đỏ hơn đấy”, anh hờ hững nói.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 66Nghe thấy thế, Ngô Bình cười nói: “Xem ra chúng ta phải bắt đầu từ khu B thôi”.Đường Tử Di gật đầu: “Đúng vậy, khu C và khu D đều là hàng phổ thông, dành cho dân không chuyên nên chúng ta sẽ bắt đầu từ khu B”.Hai người đi đến khu B, đá ở đây đều được bày trên kệ với giá công khai từ một đến hai nghìn, ngoài ra cũng có từ bảy nghìn đến cả chục nghìn.Trước khi đến đây, Ngô Bình đã xem qua mấy cuốn sách về ngọc rồi. Trí nhớ của anh rất tốt nên đã thuộc hết nội dung, từ hốc tinh thể mã não, thạch anh, hổ phách… có thể nói bây giờ, anh cũng được coi là dân chuyên rồi.Ngô Bình xem liên tiếp mấy tảng đá mà vẫn không cược được tảng nào! Đây cũng chính là lý do nơi này không xẻ đá ra, mục đích là muốn người mua chấp nhận mạo hiểm, như vậy họ mới không bị lỗ.Ngô Bình vừa đi vừa ngắm, sau khi nhìn xuyên thấu cả trăm tảng đá, cuối cùng đã có một tảng thu hút sự chú ý của anh.Tảng đá này không lớn, giá chỉ ba nghìn bảy, bên trong có một miếng phỉ thuý màu xanh biếc nặng cỡ ba trăm gam, giá trên thị trường phải cỡ năm mươi nghìn.Sau khi xác định giá trị xong, Ngô Bình lập tức lấy điện thoại ra để quét mã sản phẩm và trả tiền luôn.Một nhân nhiên lập tức đi tới giúp anh gói hàng vào một chiếc hộp khoá lại rồi đưa chìa khoá cho anh.Khi Ngô Bình đang định dùng năng lực nhìn xuyên thấu để xem tiếp thì mắt trái anh mờ đi, đầu óc cũng choáng váng.“Hỏng rồi! Dùng sức quá rồi đây mà! Xem ra phải nghỉ một lát đã!”, Ngô Bình ngạc nhiên rồi vội tạm dừng, vì anh cảm thấy người mình đang rất yếu.Anh đã phát hiện ra điểm yếu của năng lực này từ lâu, đó là không thể sử dụng trong một thời gian dài được, nếu không sẽ hoa mắt chóng mặt và suy kiệt.Anh nhìn đồng hồ rồi nói với Đường Tử Di: “Chúng ta nghỉ một lát đi”.Thấy suốt từ nãy đến giờ, Ngô Bình chỉ chọn được một miếng, Đường Tử Di nói: “Anh, anh cứ mạnh dạn lên mà chọn”.Ngô Bình cười nói: “Tôi có chín trăm nghìn theo và định tiêu hết sạch, nhưng để không phải bù tiền túi ra thì tôi phải cẩn thận chứ”.Đường Tử Di cười nói: “Không sao, lỗ em chịu”.Ngô Bình: “Không lỗ được!”Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có một đôi nam nữ đi từ xa tới, đó là Tôn Tinh và Triệu Kỳ Lượng.Bọn họ cũng nhìn thấy Ngô Bình, khi ấy cả hai đều ngây ra, sau đó Tôn Tinh đã nở một nụ cười chế nhạo: “Gì thế này, anh cũng đến đây cược ngọc à?”Ngô Bình không thèm chấp, mà nói với Đường Tử Di: “Chúng ta đi tiếp thôi”.“Gì mà vội thế!”, Tôn Tinh đắc ý nói: “Kỳ Lượng đang hên lắm, chúng tôi vừa thắng một tảng đá, lã hẳn mười ba nghìn, hay anh nhờ anh ấy chọn giúp một tảng đi?”Ngô Bình đã muốn bỏ qua cho hai người này rồi, nhưng họ cứ lấn tới, vậy thì đừng trách anh là ác.“Thế à? Tôi lại thấy vận mình đỏ hơn đấy”, anh hờ hững nói.