Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 67
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 67“Cô… loại rác rưởi như anh ta thì còn lâu tôi mới thèm nhé!”Đường Tử Di hờ hững nói: “Cô bảo chồng tôi là rác ư? Mắt cô đui rồi à? Rõ ràng chồng tôi là chuyên gia cược ngọc, kiểu gì tảng đá mà anh ấy chọn cũng có giá cao”.“Có giá cao? Bốc phét vừa thôi!”, Tôn Tinh bật cười chế nhạo: “Chém gió thì ai chẳng làm được”.Đường Tử Di nói với Ngô Bình: “Chồng, anh mau chọn một tảng cho họ sáng mắt ra đi!”“Được!”, Ngô Bình cũng hùa theo, lập tức khởi động khả năng nhìn xuyên thấu.Trùng hợp thế nào anh vừa nhìn mấy khối đá thì đã chọn được ngay một khối có giá mười nghìn và nặng khoảng hai mươi cân, giữa khối đá này có một miếng ngọc màu xanh và nặng chừng một cân.Mỗi một gam loại này đều có giá bán ngoài thị trường là chín trăm, vậy thì miếng này của anh phải lên đến chín trăm nghìn.Ngô Bình thầm gào thét, đây rồi!Anh chỉ vào khối đó rồi bảo nhân viên cất vào hòm, đồng thời thanh toán luôn.Thấy Ngô Bình chọn được nhanh như vậy, Triệu Kỳ Lượng không nhịn được lắc đầu: “Ngô Bình, cậu không hiểu thì đừng chọn bừa, kiểu này là cậu lỗ chắc rồi”.Nói rồi, anh ta cũng bắt đầu lựa chọn, cuối cùng đã chi hai mươi nghìn để mua một khối đá màu đen xì và nặng mười mấy cân, thoạt nhìn khối đá này rất chắc chắn, Triệu Kỳ Lượng rất hài lòng.Anh ta cười nói: “Đây là ONYX, dù không bằng hốc tính thể, nhưng cơ hội tạo ra thạch anh rất cao, chính nó!”Ngô Bình lập tức sử dụng khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy trong tảng đá này chỉ có một đường màu xanh, còn lại thì toàn là vôi.Anh thản nhiên gọi thợ tách đá tới: “Tách khối này ra cho tôi!”Tôn Tinh lập tức ốm lấy khối đá ấy rồi nói: “Chúng tôi lấy trước rồi”.Ngô Bình nào có định tranh giành đâu.Thợ tách đá tiến tới, bắt đầu dùng dụng cụ mài trên mặt đá, tạo ra một âm thanh rất nhức nhối.Vài phút sau, một mảng màu xanh đã xuất hiện, người đó vội lấy ra cho Triệu Kỳ Lượng xem, mọi người ở xung quanh cũng xúm lại.Ngay sau đó, đã có người hô lên: “Thôi xong, toàn là vôi!”“Èo, thế này chỉ đáng một nghìn thôi, vậy là lỗ toi mất 20 nghìn rồi”.Triệu Kỳ Lượng cau mày nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, anh ta lại yêu cầu thợ tách ngọc mài thêm một mặt nữa, nhưng mọi người vẫn tiếp tục thở dài, vì cũng toàn là vôi thôi.Triệu Kỳ Lượng nhăn mặt, mới đó mà lỗ mất hơn 20 nghìn rồi, một người keo kiệt như anh ta sao chịu nổi đây?Tôn Tinh lườm anh ta rồi nói với Ngô Bình: “Anh đứng đắc ý vội, khéo tảng đá của anh cũng toàn là vôi đấy”.Ngô Bình cười nói: “Kết quả thế nào thì tách ra mới biết được, phiền anh tách giúp tôi”.
Chương 67
“Cô… loại rác rưởi như anh ta thì còn lâu tôi mới thèm nhé!”
Đường Tử Di hờ hững nói: “Cô bảo chồng tôi là rác ư? Mắt cô đui rồi à? Rõ ràng chồng tôi là chuyên gia cược ngọc, kiểu gì tảng đá mà anh ấy chọn cũng có giá cao”.
“Có giá cao? Bốc phét vừa thôi!”, Tôn Tinh bật cười chế nhạo: “Chém gió thì ai chẳng làm được”.
Đường Tử Di nói với Ngô Bình: “Chồng, anh mau chọn một tảng cho họ sáng mắt ra đi!”
“Được!”, Ngô Bình cũng hùa theo, lập tức khởi động khả năng nhìn xuyên thấu.
Trùng hợp thế nào anh vừa nhìn mấy khối đá thì đã chọn được ngay một khối có giá mười nghìn và nặng khoảng hai mươi cân, giữa khối đá này có một miếng ngọc màu xanh và nặng chừng một cân.
Mỗi một gam loại này đều có giá bán ngoài thị trường là chín trăm, vậy thì miếng này của anh phải lên đến chín trăm nghìn.
Ngô Bình thầm gào thét, đây rồi!
Anh chỉ vào khối đó rồi bảo nhân viên cất vào hòm, đồng thời thanh toán luôn.
Thấy Ngô Bình chọn được nhanh như vậy, Triệu Kỳ Lượng không nhịn được lắc đầu: “Ngô Bình, cậu không hiểu thì đừng chọn bừa, kiểu này là cậu lỗ chắc rồi”.
Nói rồi, anh ta cũng bắt đầu lựa chọn, cuối cùng đã chi hai mươi nghìn để mua một khối đá màu đen xì và nặng mười mấy cân, thoạt nhìn khối đá này rất chắc chắn, Triệu Kỳ Lượng rất hài lòng.
Anh ta cười nói: “Đây là ONYX, dù không bằng hốc tính thể, nhưng cơ hội tạo ra thạch anh rất cao, chính nó!”
Ngô Bình lập tức sử dụng khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy trong tảng đá này chỉ có một đường màu xanh, còn lại thì toàn là vôi.
Anh thản nhiên gọi thợ tách đá tới: “Tách khối này ra cho tôi!”
Tôn Tinh lập tức ốm lấy khối đá ấy rồi nói: “Chúng tôi lấy trước rồi”.
Ngô Bình nào có định tranh giành đâu.
Thợ tách đá tiến tới, bắt đầu dùng dụng cụ mài trên mặt đá, tạo ra một âm thanh rất nhức nhối.
Vài phút sau, một mảng màu xanh đã xuất hiện, người đó vội lấy ra cho Triệu Kỳ Lượng xem, mọi người ở xung quanh cũng xúm lại.
Ngay sau đó, đã có người hô lên: “Thôi xong, toàn là vôi!”
“Èo, thế này chỉ đáng một nghìn thôi, vậy là lỗ toi mất 20 nghìn rồi”.
Triệu Kỳ Lượng cau mày nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, anh ta lại yêu cầu thợ tách ngọc mài thêm một mặt nữa, nhưng mọi người vẫn tiếp tục thở dài, vì cũng toàn là vôi thôi.
Triệu Kỳ Lượng nhăn mặt, mới đó mà lỗ mất hơn 20 nghìn rồi, một người keo kiệt như anh ta sao chịu nổi đây?
Tôn Tinh lườm anh ta rồi nói với Ngô Bình: “Anh đứng đắc ý vội, khéo tảng đá của anh cũng toàn là vôi đấy”.
Ngô Bình cười nói: “Kết quả thế nào thì tách ra mới biết được, phiền anh tách giúp tôi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 67“Cô… loại rác rưởi như anh ta thì còn lâu tôi mới thèm nhé!”Đường Tử Di hờ hững nói: “Cô bảo chồng tôi là rác ư? Mắt cô đui rồi à? Rõ ràng chồng tôi là chuyên gia cược ngọc, kiểu gì tảng đá mà anh ấy chọn cũng có giá cao”.“Có giá cao? Bốc phét vừa thôi!”, Tôn Tinh bật cười chế nhạo: “Chém gió thì ai chẳng làm được”.Đường Tử Di nói với Ngô Bình: “Chồng, anh mau chọn một tảng cho họ sáng mắt ra đi!”“Được!”, Ngô Bình cũng hùa theo, lập tức khởi động khả năng nhìn xuyên thấu.Trùng hợp thế nào anh vừa nhìn mấy khối đá thì đã chọn được ngay một khối có giá mười nghìn và nặng khoảng hai mươi cân, giữa khối đá này có một miếng ngọc màu xanh và nặng chừng một cân.Mỗi một gam loại này đều có giá bán ngoài thị trường là chín trăm, vậy thì miếng này của anh phải lên đến chín trăm nghìn.Ngô Bình thầm gào thét, đây rồi!Anh chỉ vào khối đó rồi bảo nhân viên cất vào hòm, đồng thời thanh toán luôn.Thấy Ngô Bình chọn được nhanh như vậy, Triệu Kỳ Lượng không nhịn được lắc đầu: “Ngô Bình, cậu không hiểu thì đừng chọn bừa, kiểu này là cậu lỗ chắc rồi”.Nói rồi, anh ta cũng bắt đầu lựa chọn, cuối cùng đã chi hai mươi nghìn để mua một khối đá màu đen xì và nặng mười mấy cân, thoạt nhìn khối đá này rất chắc chắn, Triệu Kỳ Lượng rất hài lòng.Anh ta cười nói: “Đây là ONYX, dù không bằng hốc tính thể, nhưng cơ hội tạo ra thạch anh rất cao, chính nó!”Ngô Bình lập tức sử dụng khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy trong tảng đá này chỉ có một đường màu xanh, còn lại thì toàn là vôi.Anh thản nhiên gọi thợ tách đá tới: “Tách khối này ra cho tôi!”Tôn Tinh lập tức ốm lấy khối đá ấy rồi nói: “Chúng tôi lấy trước rồi”.Ngô Bình nào có định tranh giành đâu.Thợ tách đá tiến tới, bắt đầu dùng dụng cụ mài trên mặt đá, tạo ra một âm thanh rất nhức nhối.Vài phút sau, một mảng màu xanh đã xuất hiện, người đó vội lấy ra cho Triệu Kỳ Lượng xem, mọi người ở xung quanh cũng xúm lại.Ngay sau đó, đã có người hô lên: “Thôi xong, toàn là vôi!”“Èo, thế này chỉ đáng một nghìn thôi, vậy là lỗ toi mất 20 nghìn rồi”.Triệu Kỳ Lượng cau mày nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, anh ta lại yêu cầu thợ tách ngọc mài thêm một mặt nữa, nhưng mọi người vẫn tiếp tục thở dài, vì cũng toàn là vôi thôi.Triệu Kỳ Lượng nhăn mặt, mới đó mà lỗ mất hơn 20 nghìn rồi, một người keo kiệt như anh ta sao chịu nổi đây?Tôn Tinh lườm anh ta rồi nói với Ngô Bình: “Anh đứng đắc ý vội, khéo tảng đá của anh cũng toàn là vôi đấy”.Ngô Bình cười nói: “Kết quả thế nào thì tách ra mới biết được, phiền anh tách giúp tôi”.