Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 69
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 69Đường Tử Di: “Người ta có thân phận oách lắm đấy, cháu trai lớn của nhà họ Kim – một trong bốn gia tộc lớn nhất Vân Kinh, anh ta tên là Kim Vĩnh Lợi”.Ngô Bình: “Chưa nghe thấy bao giờ”.Kim Vĩnh Lợi lừ mắt với Ngô Bình: “Thằng kia, vì mày không biết tao nên mới dám ngông cuồng thế đấy. Nhưng không sao, mày sẽ biết tay tao nhanh thôi, bởi so với tao thì mày chỉ đáng làm con côn trùng”.Đường Tử Di cười lạnh: “Kim Vĩnh Lợi, còn với tôi thì anh chẳng bằng cái đầu móng tay”.Kim Vĩnh Lợi tức đến mức im bặt, từ thời đại học, anh ta đã theo đuổi Đường Tử Di rồi, nhưng vẫn không thành công. Nhờ có nhà họ Đường gây áp lực nên bọn họ sắp đính hôn với nhau, nhưng sát giờ thì Đường Tử Di lại chuồn mất.Mấy ngày qua, anh ta luôn đi tìm cô ấy, nhưng nào ngờ lại bắt gặp cô ấy khoác tay một người đàn ông khác, thế thì chịu sao nổi.“Tử Di”, Kim Vĩnh Lợi nhăn mặt: “Thằng này mà so được với anh sao? Từ gia thế, bối cảnh cho đến tiền đồ, nó đều thua anh hết. Tử Di, về bên anh đi, anh sẽ tha lỗi cho em”.“Chúng ta không có khả năng đâu”, Đường Tử Di hờ hững nói: “Kim Vĩnh Lợi, anh từ bỏ cuộc”.Kim Vĩnh Lợi liếc nhìn Ngô Bình, thấy anh đang cược ngọc thì bật cười nói: “Em đến đây cược ngọc với nó à?”“Ừ”, Đường Tử Di nói: “Chúng tôi vừa lãi được một triệu đấy”.“Một triệu? Với thân phận của chúng ta mà nói thì ngần ấy có sá gì?”, sau đó, anh ta quay sang nói với Ngô Bình: “Này, mày có dám đến khu S với tao không? Tao sẽ cho mày biết thế nào mới là giàu thật sự”.“Dám chứ!”, Đường Tử Di nói: “Kim Vĩnh Lợi, hay chúng ta làm một vụ cá cược đi!”Kim Vĩnh Lợi sững người: “Cá cược?”“Ừm, anh và bạn trai tôi sẽ chọn đá, nếu tảng đá của anh ấy có giá trị cao hơn thì từ giờ anh không được làm phiền tôi nữa”, Đường Tử Di nói tiếp: “Nếu ngược lại thì tôi sẽ đính hôn với anh”.“Thật không?”, Kim Vĩnh Lợi sáng mắt lên.“Đương nhiên là thật rồi”, Đường Tử Di nói: “Dám chơi không?”“Được, chơi luôn”, Kim Vĩnh Lợi như đã tính trước được mọi việc nên không coi Ngô Bình ra gì.“Lát gặp ở khu S nhé”, anh ta quay người bỏ đi, chắc là tìm cứu viện.Ngô Bình nhíu mày: “Tử Di, cô cược chuyện hạnh phúc cả đời mình như thế mà không sợ tôi thua à?”“Em tin anh”, Đường Tử Di cười nói: “Anh sẽ không để em nhảy vào hố lửa đúng không?”Ngô Bình: “Tôi sẽ cố hết sức, nhưng khu S đắt lắm, tôi không mua nổi đâu”.“Không sao, chúng ta cùng mua. Lỗ thì em chịu, lãi thì chia đôi”, Đường Tử Di cười nói.Ngô Bình gật đầu: “Được!”Anh rời khỏi khu B rồi đi đến khu S kiểm tra.
Chương 69
Đường Tử Di: “Người ta có thân phận oách lắm đấy, cháu trai lớn của nhà họ Kim – một trong bốn gia tộc lớn nhất Vân Kinh, anh ta tên là Kim Vĩnh Lợi”.
Ngô Bình: “Chưa nghe thấy bao giờ”.
Kim Vĩnh Lợi lừ mắt với Ngô Bình: “Thằng kia, vì mày không biết tao nên mới dám ngông cuồng thế đấy. Nhưng không sao, mày sẽ biết tay tao nhanh thôi, bởi so với tao thì mày chỉ đáng làm con côn trùng”.
Đường Tử Di cười lạnh: “Kim Vĩnh Lợi, còn với tôi thì anh chẳng bằng cái đầu móng tay”.
Kim Vĩnh Lợi tức đến mức im bặt, từ thời đại học, anh ta đã theo đuổi Đường Tử Di rồi, nhưng vẫn không thành công. Nhờ có nhà họ Đường gây áp lực nên bọn họ sắp đính hôn với nhau, nhưng sát giờ thì Đường Tử Di lại chuồn mất.
Mấy ngày qua, anh ta luôn đi tìm cô ấy, nhưng nào ngờ lại bắt gặp cô ấy khoác tay một người đàn ông khác, thế thì chịu sao nổi.
“Tử Di”, Kim Vĩnh Lợi nhăn mặt: “Thằng này mà so được với anh sao? Từ gia thế, bối cảnh cho đến tiền đồ, nó đều thua anh hết. Tử Di, về bên anh đi, anh sẽ tha lỗi cho em”.
“Chúng ta không có khả năng đâu”, Đường Tử Di hờ hững nói: “Kim Vĩnh Lợi, anh từ bỏ cuộc”.
Kim Vĩnh Lợi liếc nhìn Ngô Bình, thấy anh đang cược ngọc thì bật cười nói: “Em đến đây cược ngọc với nó à?”
“Ừ”, Đường Tử Di nói: “Chúng tôi vừa lãi được một triệu đấy”.
“Một triệu? Với thân phận của chúng ta mà nói thì ngần ấy có sá gì?”, sau đó, anh ta quay sang nói với Ngô Bình: “Này, mày có dám đến khu S với tao không? Tao sẽ cho mày biết thế nào mới là giàu thật sự”.
“Dám chứ!”, Đường Tử Di nói: “Kim Vĩnh Lợi, hay chúng ta làm một vụ cá cược đi!”
Kim Vĩnh Lợi sững người: “Cá cược?”
“Ừm, anh và bạn trai tôi sẽ chọn đá, nếu tảng đá của anh ấy có giá trị cao hơn thì từ giờ anh không được làm phiền tôi nữa”, Đường Tử Di nói tiếp: “Nếu ngược lại thì tôi sẽ đính hôn với anh”.
“Thật không?”, Kim Vĩnh Lợi sáng mắt lên.
“Đương nhiên là thật rồi”, Đường Tử Di nói: “Dám chơi không?”
“Được, chơi luôn”, Kim Vĩnh Lợi như đã tính trước được mọi việc nên không coi Ngô Bình ra gì.
“Lát gặp ở khu S nhé”, anh ta quay người bỏ đi, chắc là tìm cứu viện.
Ngô Bình nhíu mày: “Tử Di, cô cược chuyện hạnh phúc cả đời mình như thế mà không sợ tôi thua à?”
“Em tin anh”, Đường Tử Di cười nói: “Anh sẽ không để em nhảy vào hố lửa đúng không?”
Ngô Bình: “Tôi sẽ cố hết sức, nhưng khu S đắt lắm, tôi không mua nổi đâu”.
“Không sao, chúng ta cùng mua. Lỗ thì em chịu, lãi thì chia đôi”, Đường Tử Di cười nói.
Ngô Bình gật đầu: “Được!”
Anh rời khỏi khu B rồi đi đến khu S kiểm tra.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 69Đường Tử Di: “Người ta có thân phận oách lắm đấy, cháu trai lớn của nhà họ Kim – một trong bốn gia tộc lớn nhất Vân Kinh, anh ta tên là Kim Vĩnh Lợi”.Ngô Bình: “Chưa nghe thấy bao giờ”.Kim Vĩnh Lợi lừ mắt với Ngô Bình: “Thằng kia, vì mày không biết tao nên mới dám ngông cuồng thế đấy. Nhưng không sao, mày sẽ biết tay tao nhanh thôi, bởi so với tao thì mày chỉ đáng làm con côn trùng”.Đường Tử Di cười lạnh: “Kim Vĩnh Lợi, còn với tôi thì anh chẳng bằng cái đầu móng tay”.Kim Vĩnh Lợi tức đến mức im bặt, từ thời đại học, anh ta đã theo đuổi Đường Tử Di rồi, nhưng vẫn không thành công. Nhờ có nhà họ Đường gây áp lực nên bọn họ sắp đính hôn với nhau, nhưng sát giờ thì Đường Tử Di lại chuồn mất.Mấy ngày qua, anh ta luôn đi tìm cô ấy, nhưng nào ngờ lại bắt gặp cô ấy khoác tay một người đàn ông khác, thế thì chịu sao nổi.“Tử Di”, Kim Vĩnh Lợi nhăn mặt: “Thằng này mà so được với anh sao? Từ gia thế, bối cảnh cho đến tiền đồ, nó đều thua anh hết. Tử Di, về bên anh đi, anh sẽ tha lỗi cho em”.“Chúng ta không có khả năng đâu”, Đường Tử Di hờ hững nói: “Kim Vĩnh Lợi, anh từ bỏ cuộc”.Kim Vĩnh Lợi liếc nhìn Ngô Bình, thấy anh đang cược ngọc thì bật cười nói: “Em đến đây cược ngọc với nó à?”“Ừ”, Đường Tử Di nói: “Chúng tôi vừa lãi được một triệu đấy”.“Một triệu? Với thân phận của chúng ta mà nói thì ngần ấy có sá gì?”, sau đó, anh ta quay sang nói với Ngô Bình: “Này, mày có dám đến khu S với tao không? Tao sẽ cho mày biết thế nào mới là giàu thật sự”.“Dám chứ!”, Đường Tử Di nói: “Kim Vĩnh Lợi, hay chúng ta làm một vụ cá cược đi!”Kim Vĩnh Lợi sững người: “Cá cược?”“Ừm, anh và bạn trai tôi sẽ chọn đá, nếu tảng đá của anh ấy có giá trị cao hơn thì từ giờ anh không được làm phiền tôi nữa”, Đường Tử Di nói tiếp: “Nếu ngược lại thì tôi sẽ đính hôn với anh”.“Thật không?”, Kim Vĩnh Lợi sáng mắt lên.“Đương nhiên là thật rồi”, Đường Tử Di nói: “Dám chơi không?”“Được, chơi luôn”, Kim Vĩnh Lợi như đã tính trước được mọi việc nên không coi Ngô Bình ra gì.“Lát gặp ở khu S nhé”, anh ta quay người bỏ đi, chắc là tìm cứu viện.Ngô Bình nhíu mày: “Tử Di, cô cược chuyện hạnh phúc cả đời mình như thế mà không sợ tôi thua à?”“Em tin anh”, Đường Tử Di cười nói: “Anh sẽ không để em nhảy vào hố lửa đúng không?”Ngô Bình: “Tôi sẽ cố hết sức, nhưng khu S đắt lắm, tôi không mua nổi đâu”.“Không sao, chúng ta cùng mua. Lỗ thì em chịu, lãi thì chia đôi”, Đường Tử Di cười nói.Ngô Bình gật đầu: “Được!”Anh rời khỏi khu B rồi đi đến khu S kiểm tra.