Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 70
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 70Người ở đây cũng thưa thớt, họ vừa vào đã thấy Kim Vĩnh Lợi dẫn theo một người đàn ông trung tuổi tới. Nhìn thấy ông ta, Đường Tử Di biến sắc mặt rồi nhỏ giọng nói: “Là Thạch tiên Trần Chỉ”.“Thạch Tiên này giỏi lắm à?”, Ngô Bình hỏi.“Ừm!”, Đường Tử Di dè dặt đáp: “Từ khi mười lăm tuổi, ông ta đã hoạt động trong ngành cược ngọc rồi, thắng nhiều thua ít. Khi hai mươi tuổi, ông ta đã tích được khối tài sản cả tỷ. Ba mươi tuổi đã được gọi là Thạch Tiên rồi, nghe đâu không một viên phỉ thuý cực phẩm nào thoát khỏi tay ông ta được”.Ngô Bình cau mày: “Nếu ông ta giỏi thế thì phải giàu to rồi chứ?”Đường Tử Di: “Không hề nha, bây giờ ông ta còn đang nợ đìa ra kìa. Cũng chỉ tại ham mê bài bạc”.Ngô Bình hiểu ra ngay: “Ra là con nghiện cờ bạc”.“Vì thế anh phải cẩn thận nhé!”, cô ấy nói.“Là cô cần cẩn thận ấy, nhỡ tôi thua thì cô phải lấy tay họ Kim kia đấy”, Ngô Bình nói.Lúc này, Kim Vĩnh Lợi đang đắc ý đi tới rồi nói với Đường Tử Di: “Tử Di, có Trần Chỉ ở đây rồi thì em bảo thằng kia nhận thua rồi ngoan ngoãn gả cho anh đi!”Đường Tử Di cười lạnh: “Kim Vĩnh Lợi, còn chưa bắt đầu cược mà, anh đừng huênh hoang”.Kim Vĩnh Lợi bật cười ha ha: “Cứ nghĩ tới chuyện em sắp làm vợ anh là anh sướng điên lên được!”Sau đó anh ta lạnh mặt lườm Ngô Bình: “Thằng kia, giờ mày hối hận thì vẫn kịp đấy”.Ngô Bình: “Anh nói vừa thôi, bảo sao Tử Di không thích anh”.Kim Vĩnh Lợi nổi quạo: “Mày cứ chờ đấy!”Nói rồi, anh ta kéo Trần Chỉ đi chọn đá. Ngô Bình mặc kệ họ rồi thong dong bước đi. Lúc đi tới sân nhỏ đó, anh hỏi: “Ở đây cũng có đá à”“Ừm, hơn nữa còn là loại thạch vương cả trăm triệu đấy. Nhưng chỉ khi đến lễ hội cược ngọc thì nơi này mới mở. Đến lúc đó, các người chơi cược ngọc từ mọi nơi trên thế giới đều đến, nếu anh thích thì chờ đến khi đó, bọn mình sẽ tới xem”.Kim Vĩnh Lợi như nghĩ sẽ thắng chắc nên không màng đến giá cả, để mặc cho Trần Chỉ chọn.Đường Tử Di không nhịn được nói: “Kim Vĩnh Lợi, nếu đã thi thì phải có luật, hai bên không được mua đá vượt quá năm triệu”.Kim Vĩnh Lợi thờ ơ nói: “Được thôi, kiểu gì em cũng thuộc về anh!”“Mơ đi!”, Đường Tử Di châm chọc.Ngay sau đó, Trần Chỉ đã nói: “Cậu Kim, là nó”.Đó là một khối đá hốc tinh thể to đùng nặng hơn một trăm cân, mặt ngoài xanh biếc, giá của nó là bốn triệu chín.Kim Vĩnh Lợi gật đầu rồi bảo thợ tách đá vào việc ngay, thi thoảng anh ta lại liếc sang Ngô Bình với vẻ mày thua chắc rồi.Ngô Bình mặc kệ, tiếp tục quan sát đá nhưng chưa ưng tảng nào. Các tảng đá này đều rất đắt, nhưng lượng phỉ thuý bên trong đều có hạn.Người buôn phỉ thuý bây giờ rất ranh ma, họ thường nhờ các chuyên gia đến khu S chọn hộ, còn giá cả ra sao thì họ tự tính. Vì thế muốn tìm được một tảng đá có lượng phỉ thuý nhiều cũng rất khó.
Chương 70
Người ở đây cũng thưa thớt, họ vừa vào đã thấy Kim Vĩnh Lợi dẫn theo một người đàn ông trung tuổi tới. Nhìn thấy ông ta, Đường Tử Di biến sắc mặt rồi nhỏ giọng nói: “Là Thạch tiên Trần Chỉ”.
“Thạch Tiên này giỏi lắm à?”, Ngô Bình hỏi.
“Ừm!”, Đường Tử Di dè dặt đáp: “Từ khi mười lăm tuổi, ông ta đã hoạt động trong ngành cược ngọc rồi, thắng nhiều thua ít. Khi hai mươi tuổi, ông ta đã tích được khối tài sản cả tỷ. Ba mươi tuổi đã được gọi là Thạch Tiên rồi, nghe đâu không một viên phỉ thuý cực phẩm nào thoát khỏi tay ông ta được”.
Ngô Bình cau mày: “Nếu ông ta giỏi thế thì phải giàu to rồi chứ?”
Đường Tử Di: “Không hề nha, bây giờ ông ta còn đang nợ đìa ra kìa. Cũng chỉ tại ham mê bài bạc”.
Ngô Bình hiểu ra ngay: “Ra là con nghiện cờ bạc”.
“Vì thế anh phải cẩn thận nhé!”, cô ấy nói.
“Là cô cần cẩn thận ấy, nhỡ tôi thua thì cô phải lấy tay họ Kim kia đấy”, Ngô Bình nói.
Lúc này, Kim Vĩnh Lợi đang đắc ý đi tới rồi nói với Đường Tử Di: “Tử Di, có Trần Chỉ ở đây rồi thì em bảo thằng kia nhận thua rồi ngoan ngoãn gả cho anh đi!”
Đường Tử Di cười lạnh: “Kim Vĩnh Lợi, còn chưa bắt đầu cược mà, anh đừng huênh hoang”.
Kim Vĩnh Lợi bật cười ha ha: “Cứ nghĩ tới chuyện em sắp làm vợ anh là anh sướng điên lên được!”
Sau đó anh ta lạnh mặt lườm Ngô Bình: “Thằng kia, giờ mày hối hận thì vẫn kịp đấy”.
Ngô Bình: “Anh nói vừa thôi, bảo sao Tử Di không thích anh”.
Kim Vĩnh Lợi nổi quạo: “Mày cứ chờ đấy!”
Nói rồi, anh ta kéo Trần Chỉ đi chọn đá. Ngô Bình mặc kệ họ rồi thong dong bước đi. Lúc đi tới sân nhỏ đó, anh hỏi: “Ở đây cũng có đá à”
“Ừm, hơn nữa còn là loại thạch vương cả trăm triệu đấy. Nhưng chỉ khi đến lễ hội cược ngọc thì nơi này mới mở. Đến lúc đó, các người chơi cược ngọc từ mọi nơi trên thế giới đều đến, nếu anh thích thì chờ đến khi đó, bọn mình sẽ tới xem”.
Kim Vĩnh Lợi như nghĩ sẽ thắng chắc nên không màng đến giá cả, để mặc cho Trần Chỉ chọn.
Đường Tử Di không nhịn được nói: “Kim Vĩnh Lợi, nếu đã thi thì phải có luật, hai bên không được mua đá vượt quá năm triệu”.
Kim Vĩnh Lợi thờ ơ nói: “Được thôi, kiểu gì em cũng thuộc về anh!”
“Mơ đi!”, Đường Tử Di châm chọc.
Ngay sau đó, Trần Chỉ đã nói: “Cậu Kim, là nó”.
Đó là một khối đá hốc tinh thể to đùng nặng hơn một trăm cân, mặt ngoài xanh biếc, giá của nó là bốn triệu chín.
Kim Vĩnh Lợi gật đầu rồi bảo thợ tách đá vào việc ngay, thi thoảng anh ta lại liếc sang Ngô Bình với vẻ mày thua chắc rồi.
Ngô Bình mặc kệ, tiếp tục quan sát đá nhưng chưa ưng tảng nào. Các tảng đá này đều rất đắt, nhưng lượng phỉ thuý bên trong đều có hạn.
Người buôn phỉ thuý bây giờ rất ranh ma, họ thường nhờ các chuyên gia đến khu S chọn hộ, còn giá cả ra sao thì họ tự tính. Vì thế muốn tìm được một tảng đá có lượng phỉ thuý nhiều cũng rất khó.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 70Người ở đây cũng thưa thớt, họ vừa vào đã thấy Kim Vĩnh Lợi dẫn theo một người đàn ông trung tuổi tới. Nhìn thấy ông ta, Đường Tử Di biến sắc mặt rồi nhỏ giọng nói: “Là Thạch tiên Trần Chỉ”.“Thạch Tiên này giỏi lắm à?”, Ngô Bình hỏi.“Ừm!”, Đường Tử Di dè dặt đáp: “Từ khi mười lăm tuổi, ông ta đã hoạt động trong ngành cược ngọc rồi, thắng nhiều thua ít. Khi hai mươi tuổi, ông ta đã tích được khối tài sản cả tỷ. Ba mươi tuổi đã được gọi là Thạch Tiên rồi, nghe đâu không một viên phỉ thuý cực phẩm nào thoát khỏi tay ông ta được”.Ngô Bình cau mày: “Nếu ông ta giỏi thế thì phải giàu to rồi chứ?”Đường Tử Di: “Không hề nha, bây giờ ông ta còn đang nợ đìa ra kìa. Cũng chỉ tại ham mê bài bạc”.Ngô Bình hiểu ra ngay: “Ra là con nghiện cờ bạc”.“Vì thế anh phải cẩn thận nhé!”, cô ấy nói.“Là cô cần cẩn thận ấy, nhỡ tôi thua thì cô phải lấy tay họ Kim kia đấy”, Ngô Bình nói.Lúc này, Kim Vĩnh Lợi đang đắc ý đi tới rồi nói với Đường Tử Di: “Tử Di, có Trần Chỉ ở đây rồi thì em bảo thằng kia nhận thua rồi ngoan ngoãn gả cho anh đi!”Đường Tử Di cười lạnh: “Kim Vĩnh Lợi, còn chưa bắt đầu cược mà, anh đừng huênh hoang”.Kim Vĩnh Lợi bật cười ha ha: “Cứ nghĩ tới chuyện em sắp làm vợ anh là anh sướng điên lên được!”Sau đó anh ta lạnh mặt lườm Ngô Bình: “Thằng kia, giờ mày hối hận thì vẫn kịp đấy”.Ngô Bình: “Anh nói vừa thôi, bảo sao Tử Di không thích anh”.Kim Vĩnh Lợi nổi quạo: “Mày cứ chờ đấy!”Nói rồi, anh ta kéo Trần Chỉ đi chọn đá. Ngô Bình mặc kệ họ rồi thong dong bước đi. Lúc đi tới sân nhỏ đó, anh hỏi: “Ở đây cũng có đá à”“Ừm, hơn nữa còn là loại thạch vương cả trăm triệu đấy. Nhưng chỉ khi đến lễ hội cược ngọc thì nơi này mới mở. Đến lúc đó, các người chơi cược ngọc từ mọi nơi trên thế giới đều đến, nếu anh thích thì chờ đến khi đó, bọn mình sẽ tới xem”.Kim Vĩnh Lợi như nghĩ sẽ thắng chắc nên không màng đến giá cả, để mặc cho Trần Chỉ chọn.Đường Tử Di không nhịn được nói: “Kim Vĩnh Lợi, nếu đã thi thì phải có luật, hai bên không được mua đá vượt quá năm triệu”.Kim Vĩnh Lợi thờ ơ nói: “Được thôi, kiểu gì em cũng thuộc về anh!”“Mơ đi!”, Đường Tử Di châm chọc.Ngay sau đó, Trần Chỉ đã nói: “Cậu Kim, là nó”.Đó là một khối đá hốc tinh thể to đùng nặng hơn một trăm cân, mặt ngoài xanh biếc, giá của nó là bốn triệu chín.Kim Vĩnh Lợi gật đầu rồi bảo thợ tách đá vào việc ngay, thi thoảng anh ta lại liếc sang Ngô Bình với vẻ mày thua chắc rồi.Ngô Bình mặc kệ, tiếp tục quan sát đá nhưng chưa ưng tảng nào. Các tảng đá này đều rất đắt, nhưng lượng phỉ thuý bên trong đều có hạn.Người buôn phỉ thuý bây giờ rất ranh ma, họ thường nhờ các chuyên gia đến khu S chọn hộ, còn giá cả ra sao thì họ tự tính. Vì thế muốn tìm được một tảng đá có lượng phỉ thuý nhiều cũng rất khó.