Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 86
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 86Ngô Bình vươn vai nói: “Chuyện nhỏ thôi ạ, chú Chu, chú cho người thăm dò phía nhà họ Kiều đi, chắc sắp có tin rồi đấy”.Chu Truyền Võ gật đầu: “Ừ!”Dù chỉ là một trận đại chiến ngắn ngủi, nhưng Ngô Bình đã phải dồn hết toàn sức nên bây giờ anh cảm thấy rất mệt. Dặn dò dăm ba câu xong, anh về phòng nghỉ luôn.Đến khi trời sáng, Chu Thanh Nghiên mang bữa sáng đến, Ngô Bình ăn qua loa một chút rồi hỏi: “Có tin tức gì chưa?”Chu Thanh Nghiên gật đầu: “Kiều Ba có một người con trai, hắn đã tìm một người trung gian đến hoà giải, nói là đồng ý bồi thường hai mươi triệu cho chúng ta, sau này hai bên không còn nợ nần nhau nữa”.Ngô Bình hỏi: “Chúng ta đã đánh chết bố hắn mà hắn lại đền tiền cho chúng ta ư?”Chu Thanh Nghiên: “Đây là quy luật trong giang hồ mà, ai mạnh hơn thì người ấy thắng thôi. Con trai của Kiều Ba không giỏi võ, nhưng lại rất giỏi kinh doanh, chắc hắn sợ chúng ta đến nhà đòi mạng nên mới muốn đền tiền cho mình”.Ngô Bình gật đầu nói: “Nếu ở đây không còn chuyện gì nữa thì anh về đây”.Chu Thanh Nghiên gật đầu: “Em về cùng anh, đưa cả ông đi luôn”.Vì thế, Ngô Bình lái xe đưa mẹ mình và Chu Viễn Sơn cùng Chu Thanh Nghiên quay về huyện Minh Dương.Anh đưa Chu Viễn Sơn và Chu Thanh Nghiên về căn biệt thự của họ trước rồi mới đưa Trương Lệ về nhà.Vừa mở cổng ra, họ đã nhìn thấy có một phong thư kẹp ở khe cửa nhà. Ngô Bình cầm bức thư lên, anh đã đọc được nội dung bên trong nhờ đôi mắt xuyên thấu, trong thư chỉ viết: Ba giờ chiều, gặp nhau ở công viên Thanh Sơn, phía dưới là tên của Tống Hồng Bân.Ông ta đến để xin anh cứu mình hay lại kiếm người đối phó anh đây?Nhưng nếu người ta đã mò đến tận cửa thì anh phải giải quyết thôi, ân oán giữa anh và nhà họ Tống cũng đến lúc chấm dứt rồi.Anh chợt nói: “Mẹ, Tiểu Mi đang ở nhà ông bà ngoại, hay chúng ta đến đấy ăn cơm luôn đi, con nhớ món hoành thánh của bà quá!”Trương Lệ bó tay với anh nên đành nói: “Ừ, đi thì đi, đợi mẹ thu dọn một lát đã”.Nửa tiếng sau, Ngô Bình đã lái xe đến nhà ông bà ngoại. Anh biết ông ngoại thích các món đồ xâu chuỗi nên đã mua cho ông một chiếc vòng bằng gỗ trầm.Ông ngoại của Ngô Bình đã bảy mươi tuổi nhưng vẫn rất khoẻ mạnh, ông thích tập thái cực quyền. Trông thấy món quà mà cháu mình mang tới, ông rất vui rồi còn kéo anh vào uống rượu với ông.Ông bà ngoại anh chỉ có một người con là mẹ anh nên ông ta rất cưng chiều Ngô Bình. Chi phí lúc anh đi học hầu như đều do ông chu cấp, từ nhỏ đến lớn, gần như là anh ở với ông bà.Ngô Bình cũng có ông bà nội, nhưng rất ít khi qua lại. Vào các dịp lễ tết, cũng chỉ có một mình bố anh về quê, hơn nữa lần nào từ đó về nhà, ông cũng nổi giận.
Chương 86
Ngô Bình vươn vai nói: “Chuyện nhỏ thôi ạ, chú Chu, chú cho người thăm dò phía nhà họ Kiều đi, chắc sắp có tin rồi đấy”.
Chu Truyền Võ gật đầu: “Ừ!”
Dù chỉ là một trận đại chiến ngắn ngủi, nhưng Ngô Bình đã phải dồn hết toàn sức nên bây giờ anh cảm thấy rất mệt. Dặn dò dăm ba câu xong, anh về phòng nghỉ luôn.
Đến khi trời sáng, Chu Thanh Nghiên mang bữa sáng đến, Ngô Bình ăn qua loa một chút rồi hỏi: “Có tin tức gì chưa?”
Chu Thanh Nghiên gật đầu: “Kiều Ba có một người con trai, hắn đã tìm một người trung gian đến hoà giải, nói là đồng ý bồi thường hai mươi triệu cho chúng ta, sau này hai bên không còn nợ nần nhau nữa”.
Ngô Bình hỏi: “Chúng ta đã đánh chết bố hắn mà hắn lại đền tiền cho chúng ta ư?”
Chu Thanh Nghiên: “Đây là quy luật trong giang hồ mà, ai mạnh hơn thì người ấy thắng thôi. Con trai của Kiều Ba không giỏi võ, nhưng lại rất giỏi kinh doanh, chắc hắn sợ chúng ta đến nhà đòi mạng nên mới muốn đền tiền cho mình”.
Ngô Bình gật đầu nói: “Nếu ở đây không còn chuyện gì nữa thì anh về đây”.
Chu Thanh Nghiên gật đầu: “Em về cùng anh, đưa cả ông đi luôn”.
Vì thế, Ngô Bình lái xe đưa mẹ mình và Chu Viễn Sơn cùng Chu Thanh Nghiên quay về huyện Minh Dương.
Anh đưa Chu Viễn Sơn và Chu Thanh Nghiên về căn biệt thự của họ trước rồi mới đưa Trương Lệ về nhà.
Vừa mở cổng ra, họ đã nhìn thấy có một phong thư kẹp ở khe cửa nhà. Ngô Bình cầm bức thư lên, anh đã đọc được nội dung bên trong nhờ đôi mắt xuyên thấu, trong thư chỉ viết: Ba giờ chiều, gặp nhau ở công viên Thanh Sơn, phía dưới là tên của Tống Hồng Bân.
Ông ta đến để xin anh cứu mình hay lại kiếm người đối phó anh đây?
Nhưng nếu người ta đã mò đến tận cửa thì anh phải giải quyết thôi, ân oán giữa anh và nhà họ Tống cũng đến lúc chấm dứt rồi.
Anh chợt nói: “Mẹ, Tiểu Mi đang ở nhà ông bà ngoại, hay chúng ta đến đấy ăn cơm luôn đi, con nhớ món hoành thánh của bà quá!”
Trương Lệ bó tay với anh nên đành nói: “Ừ, đi thì đi, đợi mẹ thu dọn một lát đã”.
Nửa tiếng sau, Ngô Bình đã lái xe đến nhà ông bà ngoại. Anh biết ông ngoại thích các món đồ xâu chuỗi nên đã mua cho ông một chiếc vòng bằng gỗ trầm.
Ông ngoại của Ngô Bình đã bảy mươi tuổi nhưng vẫn rất khoẻ mạnh, ông thích tập thái cực quyền. Trông thấy món quà mà cháu mình mang tới, ông rất vui rồi còn kéo anh vào uống rượu với ông.
Ông bà ngoại anh chỉ có một người con là mẹ anh nên ông ta rất cưng chiều Ngô Bình. Chi phí lúc anh đi học hầu như đều do ông chu cấp, từ nhỏ đến lớn, gần như là anh ở với ông bà.
Ngô Bình cũng có ông bà nội, nhưng rất ít khi qua lại. Vào các dịp lễ tết, cũng chỉ có một mình bố anh về quê, hơn nữa lần nào từ đó về nhà, ông cũng nổi giận.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 86Ngô Bình vươn vai nói: “Chuyện nhỏ thôi ạ, chú Chu, chú cho người thăm dò phía nhà họ Kiều đi, chắc sắp có tin rồi đấy”.Chu Truyền Võ gật đầu: “Ừ!”Dù chỉ là một trận đại chiến ngắn ngủi, nhưng Ngô Bình đã phải dồn hết toàn sức nên bây giờ anh cảm thấy rất mệt. Dặn dò dăm ba câu xong, anh về phòng nghỉ luôn.Đến khi trời sáng, Chu Thanh Nghiên mang bữa sáng đến, Ngô Bình ăn qua loa một chút rồi hỏi: “Có tin tức gì chưa?”Chu Thanh Nghiên gật đầu: “Kiều Ba có một người con trai, hắn đã tìm một người trung gian đến hoà giải, nói là đồng ý bồi thường hai mươi triệu cho chúng ta, sau này hai bên không còn nợ nần nhau nữa”.Ngô Bình hỏi: “Chúng ta đã đánh chết bố hắn mà hắn lại đền tiền cho chúng ta ư?”Chu Thanh Nghiên: “Đây là quy luật trong giang hồ mà, ai mạnh hơn thì người ấy thắng thôi. Con trai của Kiều Ba không giỏi võ, nhưng lại rất giỏi kinh doanh, chắc hắn sợ chúng ta đến nhà đòi mạng nên mới muốn đền tiền cho mình”.Ngô Bình gật đầu nói: “Nếu ở đây không còn chuyện gì nữa thì anh về đây”.Chu Thanh Nghiên gật đầu: “Em về cùng anh, đưa cả ông đi luôn”.Vì thế, Ngô Bình lái xe đưa mẹ mình và Chu Viễn Sơn cùng Chu Thanh Nghiên quay về huyện Minh Dương.Anh đưa Chu Viễn Sơn và Chu Thanh Nghiên về căn biệt thự của họ trước rồi mới đưa Trương Lệ về nhà.Vừa mở cổng ra, họ đã nhìn thấy có một phong thư kẹp ở khe cửa nhà. Ngô Bình cầm bức thư lên, anh đã đọc được nội dung bên trong nhờ đôi mắt xuyên thấu, trong thư chỉ viết: Ba giờ chiều, gặp nhau ở công viên Thanh Sơn, phía dưới là tên của Tống Hồng Bân.Ông ta đến để xin anh cứu mình hay lại kiếm người đối phó anh đây?Nhưng nếu người ta đã mò đến tận cửa thì anh phải giải quyết thôi, ân oán giữa anh và nhà họ Tống cũng đến lúc chấm dứt rồi.Anh chợt nói: “Mẹ, Tiểu Mi đang ở nhà ông bà ngoại, hay chúng ta đến đấy ăn cơm luôn đi, con nhớ món hoành thánh của bà quá!”Trương Lệ bó tay với anh nên đành nói: “Ừ, đi thì đi, đợi mẹ thu dọn một lát đã”.Nửa tiếng sau, Ngô Bình đã lái xe đến nhà ông bà ngoại. Anh biết ông ngoại thích các món đồ xâu chuỗi nên đã mua cho ông một chiếc vòng bằng gỗ trầm.Ông ngoại của Ngô Bình đã bảy mươi tuổi nhưng vẫn rất khoẻ mạnh, ông thích tập thái cực quyền. Trông thấy món quà mà cháu mình mang tới, ông rất vui rồi còn kéo anh vào uống rượu với ông.Ông bà ngoại anh chỉ có một người con là mẹ anh nên ông ta rất cưng chiều Ngô Bình. Chi phí lúc anh đi học hầu như đều do ông chu cấp, từ nhỏ đến lớn, gần như là anh ở với ông bà.Ngô Bình cũng có ông bà nội, nhưng rất ít khi qua lại. Vào các dịp lễ tết, cũng chỉ có một mình bố anh về quê, hơn nữa lần nào từ đó về nhà, ông cũng nổi giận.