Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 87
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 87Đây là bức thư từ đời tổ tiên của ông ngoại anh để lại nên đã rất cũ, nội dung đại khái là tổ tiên của nhà họ Trương tên là Trương Bảo Quan là một viên ngoại, năm ông ba mươi tuổi thì vợ qua đời, trong khi họ chưa có một mụn con nào.Vào một ngày, Trương Bảo Quan đã trông thấy một cô gái ăn mặc rách rưới đi ăn xin ở đầu phố, trên mặt cô ấy có một vết sẹo đáng sợ, khiến ai thấy cũng phải tránh xa.Trương Bảo Quan thấy cô gái đáng thương nên đã mua cho cô ấy mấy cái bánh bao, cô gái ăn xong rồi cảm ơn ông.Ngày hôm sau, Trương Bảo Quan vừa đi ra ngoài thì đã nhìn thấy có một cô gái mặc váy vàng đứng trước cửa nhà mình. Cô ấy rất xinh đẹp, khiến ông kinh ngạc mãi không thôi.Cô gái nói mình chính là cô gái ăn xin hôm qua và muốn gả cho Trương Bảo Quan kết duyên đầu bạc. Không lâu sau, hai người lấy nhau rồi sinh ra hai người con một trai một gái.Khi con cái trưởng thành, cô gái và Trương Bảo Quan đã lên núi ở ẩn, trước khi đi đã để lại miếng ngọc bội này.Đọc xong bức thư ấy, Ngô Bình thấy rất kinh ngạc, cô gái váy vàng ấy là thần tiên ư?Anh gấp bức thư lại cẩn thận rồi đưa cho ông ngoại cất, mà trong đầu vẫn còn nhiều nghi vấn. Vợ chồng Trương Bảo Quan lên núi rồi tu tiên ư? Có phải cô gái mặc váy vàng cũng biết tác dụng của miếng ngọc bội này không?Hai rưỡi chiều, anh lái xe một mình đến công viên Thanh Sơn.Con đường lên núi của công viên Thanh Sơn đã bị phong toả, song không ai chặn Ngô Bình lại, hình như họ đều biết thân phận của anh.Ngô Bình đi thong dong, không nhanh không chậm, mỗi bước đi đều phóng chân khí ra mạnh mẽ.Có một chòi nghỉ mát trên đỉnh núi của công viên Thanh Sơn, xung quanh có nhiều cây cổ thụ. Lúc này, có hai người đang đứng trong chòi nghỉ mát, một người là Tống Hồng Bân, người còn lại là mẹ ông ta.Trông Tống Hồng Bân rất bất ổn, mắt ông ta đỏ hoe, người ngợm thì khô héo như sắp chết. Ông ta căm hận nhìn chằm chằm vào Ngô Bình như muốn ăn tươi nuốt sống anh.Bà cụ cũng lạnh lùng nhìn Ngô Bình rồi nói: “Cậu cũng to gan đấy, dám đến đây thật”.“Có gì mà không dám”, Ngô Bình thờ ơ nói: “Bảo họ ra hết đi”.Có một người thanh niên bước ra từ phía sau hòn non bộ, người này khoảng ba mươi tuổi, tóc húi cua, mắt sáng, hắn vừa bước ra thì đã đằng đằng sát khí nhìn Ngô Bình.Tống Hồng Bân nói: “Ngô Bình, rốt cuộc mày đã làm gì tao hả?”Ngô Bình: “Có gì đâu, tôi chỉ khiến ông mất ngủ rồi chết dần chết mòn đi thôi”.Tống Hồng Bân nghiến răng nói: “Thằng chó! Dám ra tay ác độc với tao!”Bà cụ hô lên: “Ra tay đi!”Bà ta vừa nói dứt câu thì người thanh niên đầu cua kia lập tức rút một khẩu súng ra như làm ảo thuật.“Pằng!”
Chương 87
Đây là bức thư từ đời tổ tiên của ông ngoại anh để lại nên đã rất cũ, nội dung đại khái là tổ tiên của nhà họ Trương tên là Trương Bảo Quan là một viên ngoại, năm ông ba mươi tuổi thì vợ qua đời, trong khi họ chưa có một mụn con nào.
Vào một ngày, Trương Bảo Quan đã trông thấy một cô gái ăn mặc rách rưới đi ăn xin ở đầu phố, trên mặt cô ấy có một vết sẹo đáng sợ, khiến ai thấy cũng phải tránh xa.
Trương Bảo Quan thấy cô gái đáng thương nên đã mua cho cô ấy mấy cái bánh bao, cô gái ăn xong rồi cảm ơn ông.
Ngày hôm sau, Trương Bảo Quan vừa đi ra ngoài thì đã nhìn thấy có một cô gái mặc váy vàng đứng trước cửa nhà mình. Cô ấy rất xinh đẹp, khiến ông kinh ngạc mãi không thôi.
Cô gái nói mình chính là cô gái ăn xin hôm qua và muốn gả cho Trương Bảo Quan kết duyên đầu bạc. Không lâu sau, hai người lấy nhau rồi sinh ra hai người con một trai một gái.
Khi con cái trưởng thành, cô gái và Trương Bảo Quan đã lên núi ở ẩn, trước khi đi đã để lại miếng ngọc bội này.
Đọc xong bức thư ấy, Ngô Bình thấy rất kinh ngạc, cô gái váy vàng ấy là thần tiên ư?
Anh gấp bức thư lại cẩn thận rồi đưa cho ông ngoại cất, mà trong đầu vẫn còn nhiều nghi vấn. Vợ chồng Trương Bảo Quan lên núi rồi tu tiên ư? Có phải cô gái mặc váy vàng cũng biết tác dụng của miếng ngọc bội này không?
Hai rưỡi chiều, anh lái xe một mình đến công viên Thanh Sơn.
Con đường lên núi của công viên Thanh Sơn đã bị phong toả, song không ai chặn Ngô Bình lại, hình như họ đều biết thân phận của anh.
Ngô Bình đi thong dong, không nhanh không chậm, mỗi bước đi đều phóng chân khí ra mạnh mẽ.
Có một chòi nghỉ mát trên đỉnh núi của công viên Thanh Sơn, xung quanh có nhiều cây cổ thụ. Lúc này, có hai người đang đứng trong chòi nghỉ mát, một người là Tống Hồng Bân, người còn lại là mẹ ông ta.
Trông Tống Hồng Bân rất bất ổn, mắt ông ta đỏ hoe, người ngợm thì khô héo như sắp chết. Ông ta căm hận nhìn chằm chằm vào Ngô Bình như muốn ăn tươi nuốt sống anh.
Bà cụ cũng lạnh lùng nhìn Ngô Bình rồi nói: “Cậu cũng to gan đấy, dám đến đây thật”.
“Có gì mà không dám”, Ngô Bình thờ ơ nói: “Bảo họ ra hết đi”.
Có một người thanh niên bước ra từ phía sau hòn non bộ, người này khoảng ba mươi tuổi, tóc húi cua, mắt sáng, hắn vừa bước ra thì đã đằng đằng sát khí nhìn Ngô Bình.
Tống Hồng Bân nói: “Ngô Bình, rốt cuộc mày đã làm gì tao hả?”
Ngô Bình: “Có gì đâu, tôi chỉ khiến ông mất ngủ rồi chết dần chết mòn đi thôi”.
Tống Hồng Bân nghiến răng nói: “Thằng chó! Dám ra tay ác độc với tao!”
Bà cụ hô lên: “Ra tay đi!”
Bà ta vừa nói dứt câu thì người thanh niên đầu cua kia lập tức rút một khẩu súng ra như làm ảo thuật.
“Pằng!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 87Đây là bức thư từ đời tổ tiên của ông ngoại anh để lại nên đã rất cũ, nội dung đại khái là tổ tiên của nhà họ Trương tên là Trương Bảo Quan là một viên ngoại, năm ông ba mươi tuổi thì vợ qua đời, trong khi họ chưa có một mụn con nào.Vào một ngày, Trương Bảo Quan đã trông thấy một cô gái ăn mặc rách rưới đi ăn xin ở đầu phố, trên mặt cô ấy có một vết sẹo đáng sợ, khiến ai thấy cũng phải tránh xa.Trương Bảo Quan thấy cô gái đáng thương nên đã mua cho cô ấy mấy cái bánh bao, cô gái ăn xong rồi cảm ơn ông.Ngày hôm sau, Trương Bảo Quan vừa đi ra ngoài thì đã nhìn thấy có một cô gái mặc váy vàng đứng trước cửa nhà mình. Cô ấy rất xinh đẹp, khiến ông kinh ngạc mãi không thôi.Cô gái nói mình chính là cô gái ăn xin hôm qua và muốn gả cho Trương Bảo Quan kết duyên đầu bạc. Không lâu sau, hai người lấy nhau rồi sinh ra hai người con một trai một gái.Khi con cái trưởng thành, cô gái và Trương Bảo Quan đã lên núi ở ẩn, trước khi đi đã để lại miếng ngọc bội này.Đọc xong bức thư ấy, Ngô Bình thấy rất kinh ngạc, cô gái váy vàng ấy là thần tiên ư?Anh gấp bức thư lại cẩn thận rồi đưa cho ông ngoại cất, mà trong đầu vẫn còn nhiều nghi vấn. Vợ chồng Trương Bảo Quan lên núi rồi tu tiên ư? Có phải cô gái mặc váy vàng cũng biết tác dụng của miếng ngọc bội này không?Hai rưỡi chiều, anh lái xe một mình đến công viên Thanh Sơn.Con đường lên núi của công viên Thanh Sơn đã bị phong toả, song không ai chặn Ngô Bình lại, hình như họ đều biết thân phận của anh.Ngô Bình đi thong dong, không nhanh không chậm, mỗi bước đi đều phóng chân khí ra mạnh mẽ.Có một chòi nghỉ mát trên đỉnh núi của công viên Thanh Sơn, xung quanh có nhiều cây cổ thụ. Lúc này, có hai người đang đứng trong chòi nghỉ mát, một người là Tống Hồng Bân, người còn lại là mẹ ông ta.Trông Tống Hồng Bân rất bất ổn, mắt ông ta đỏ hoe, người ngợm thì khô héo như sắp chết. Ông ta căm hận nhìn chằm chằm vào Ngô Bình như muốn ăn tươi nuốt sống anh.Bà cụ cũng lạnh lùng nhìn Ngô Bình rồi nói: “Cậu cũng to gan đấy, dám đến đây thật”.“Có gì mà không dám”, Ngô Bình thờ ơ nói: “Bảo họ ra hết đi”.Có một người thanh niên bước ra từ phía sau hòn non bộ, người này khoảng ba mươi tuổi, tóc húi cua, mắt sáng, hắn vừa bước ra thì đã đằng đằng sát khí nhìn Ngô Bình.Tống Hồng Bân nói: “Ngô Bình, rốt cuộc mày đã làm gì tao hả?”Ngô Bình: “Có gì đâu, tôi chỉ khiến ông mất ngủ rồi chết dần chết mòn đi thôi”.Tống Hồng Bân nghiến răng nói: “Thằng chó! Dám ra tay ác độc với tao!”Bà cụ hô lên: “Ra tay đi!”Bà ta vừa nói dứt câu thì người thanh niên đầu cua kia lập tức rút một khẩu súng ra như làm ảo thuật.“Pằng!”