Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 88
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 88Viên đạn bắn vào không khí, người thanh niên kia cau mày, sau đó mặt tối sầm rồi ngã ngửa.Cùng lúc đó, lại có một người đàn ông khác lao ra, người này đứng thẳng như cây thương trông rất khí thế.Tống Hồng Bân cười lạnh nói: “Ngô Bình, đây là cao thủ trong quân đội, mày chết chắc rồi!”Người đàn ông đó mặc đồ thể thao màu lam, các bước di chuyển trông rất lạ, lúc nào cũng nghiêm trang, ngoài ra hắn ta còn giấu hai con dao nhỏ trong tay áo.Ngô Bình cau mày, anh không mang theo vũ khí, trong khi đối thủ lại có dao, anh đang ở thế bất lợi.“Không ngờ cậu lại trẻ thế này!”, người đàn ông lên tiếng.Ngô Bình vẫn im lặng, tập trung tinh thần nhìn vào người đàn ông đó, hai người đứng đối mặt với nhau, bầu không khí chợt trở nên căng thẳng.“Người vừa nãy là đàn em của tôi đấy”, hắn ta nói tiếp, như thể rất muốn giao lưu với Ngô Bình.Nhưng hắn ta còn chưa nói hết câu thì Ngô Bình đã bắn một chiếc kim châm cứu đi. Nhưng người kia phản ứng lại rất nhanh, vào lúc nghìn cân treo sợi tóc, hắn ta đã nghiêng đầu sang một bên.Dù kim châm cứu của Ngô Bình vẫn ghim được vào đầu hắn ta, nhưng không trúng vào huyệt đạo. Người đàn ông gào lên rồi chạy về phía Ngô Bình. Cùng lúc đó, hắn ta rút con dao vô cùng sắc bén ra.Ngô Bình lách người lùi lại, đồng thời điểm ngón tay, anh dùng Điểm Long Chỉ điểm vào sống dao. Sau đó, nhờ lực chấn động mạnh mẽ mà con dao rung lên rồi tuột khỏi tay tên kia.Hắn ta sững người, rồi lại lấy một con dao khác ra. Động tác của hắn ta rất nhanh, song nhờ đôi mắt xuyên thấu nên Ngô Bình vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.Vì thế, anh lách người rồi ra tay, Kim Cương Long Trảo Thủ quặp vào tay người đàn ông kia, rồi dùng sức bẻ quặp.“Rắc!”Người đàn ông hự một tiếng, chém lệch dao sang một bên, còn Ngô Bình đã có chuẩn bị trước nên đã hất cổ tay hắn ta đi.Người đàn ông ngã lên hòn non bộ rồi nằm im.Người đàn ông ngã mạnh xuống hòn non bộ, mượn thế đó, Ngô Bình tấn công tiếp, khiến hắn ta bị gãy mấy khớp xương và cả cổ tay, từ đó lực chiến đấu đã giảm mạnh.Song, Ngô Bình vẫn chưa chịu dừng lại, anh đạp xuống lưng hắn ta, sau đó truyền chân khí vào khiến tên đó kêu lên hự một tiếng rồi hộc ra một ngụm máu đen, sau đó bất tỉnh nhân sự.Ngô Bình vẫn chưa chịu thôi, anh lấy một cây kim châm cứu ra rồi cắ m vào đầu hắn ta rồi ngoảnh lại nhìn Tống Hồng Bân.Ông ta đang run lẩy bẩy rồi nhìn Ngô Bình với vẻ kinh hãi như thấy ma quỷ! Sao anh có thể mạnh đến vậy?
Chương 88
Viên đạn bắn vào không khí, người thanh niên kia cau mày, sau đó mặt tối sầm rồi ngã ngửa.
Cùng lúc đó, lại có một người đàn ông khác lao ra, người này đứng thẳng như cây thương trông rất khí thế.
Tống Hồng Bân cười lạnh nói: “Ngô Bình, đây là cao thủ trong quân đội, mày chết chắc rồi!”
Người đàn ông đó mặc đồ thể thao màu lam, các bước di chuyển trông rất lạ, lúc nào cũng nghiêm trang, ngoài ra hắn ta còn giấu hai con dao nhỏ trong tay áo.
Ngô Bình cau mày, anh không mang theo vũ khí, trong khi đối thủ lại có dao, anh đang ở thế bất lợi.
“Không ngờ cậu lại trẻ thế này!”, người đàn ông lên tiếng.
Ngô Bình vẫn im lặng, tập trung tinh thần nhìn vào người đàn ông đó, hai người đứng đối mặt với nhau, bầu không khí chợt trở nên căng thẳng.
“Người vừa nãy là đàn em của tôi đấy”, hắn ta nói tiếp, như thể rất muốn giao lưu với Ngô Bình.
Nhưng hắn ta còn chưa nói hết câu thì Ngô Bình đã bắn một chiếc kim châm cứu đi. Nhưng người kia phản ứng lại rất nhanh, vào lúc nghìn cân treo sợi tóc, hắn ta đã nghiêng đầu sang một bên.
Dù kim châm cứu của Ngô Bình vẫn ghim được vào đầu hắn ta, nhưng không trúng vào huyệt đạo. Người đàn ông gào lên rồi chạy về phía Ngô Bình. Cùng lúc đó, hắn ta rút con dao vô cùng sắc bén ra.
Ngô Bình lách người lùi lại, đồng thời điểm ngón tay, anh dùng Điểm Long Chỉ điểm vào sống dao. Sau đó, nhờ lực chấn động mạnh mẽ mà con dao rung lên rồi tuột khỏi tay tên kia.
Hắn ta sững người, rồi lại lấy một con dao khác ra. Động tác của hắn ta rất nhanh, song nhờ đôi mắt xuyên thấu nên Ngô Bình vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Vì thế, anh lách người rồi ra tay, Kim Cương Long Trảo Thủ quặp vào tay người đàn ông kia, rồi dùng sức bẻ quặp.
“Rắc!”
Người đàn ông hự một tiếng, chém lệch dao sang một bên, còn Ngô Bình đã có chuẩn bị trước nên đã hất cổ tay hắn ta đi.
Người đàn ông ngã lên hòn non bộ rồi nằm im.
Người đàn ông ngã mạnh xuống hòn non bộ, mượn thế đó, Ngô Bình tấn công tiếp, khiến hắn ta bị gãy mấy khớp xương và cả cổ tay, từ đó lực chiến đấu đã giảm mạnh.
Song, Ngô Bình vẫn chưa chịu dừng lại, anh đạp xuống lưng hắn ta, sau đó truyền chân khí vào khiến tên đó kêu lên hự một tiếng rồi hộc ra một ngụm máu đen, sau đó bất tỉnh nhân sự.
Ngô Bình vẫn chưa chịu thôi, anh lấy một cây kim châm cứu ra rồi cắ m vào đầu hắn ta rồi ngoảnh lại nhìn Tống Hồng Bân.
Ông ta đang run lẩy bẩy rồi nhìn Ngô Bình với vẻ kinh hãi như thấy ma quỷ! Sao anh có thể mạnh đến vậy?
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 88Viên đạn bắn vào không khí, người thanh niên kia cau mày, sau đó mặt tối sầm rồi ngã ngửa.Cùng lúc đó, lại có một người đàn ông khác lao ra, người này đứng thẳng như cây thương trông rất khí thế.Tống Hồng Bân cười lạnh nói: “Ngô Bình, đây là cao thủ trong quân đội, mày chết chắc rồi!”Người đàn ông đó mặc đồ thể thao màu lam, các bước di chuyển trông rất lạ, lúc nào cũng nghiêm trang, ngoài ra hắn ta còn giấu hai con dao nhỏ trong tay áo.Ngô Bình cau mày, anh không mang theo vũ khí, trong khi đối thủ lại có dao, anh đang ở thế bất lợi.“Không ngờ cậu lại trẻ thế này!”, người đàn ông lên tiếng.Ngô Bình vẫn im lặng, tập trung tinh thần nhìn vào người đàn ông đó, hai người đứng đối mặt với nhau, bầu không khí chợt trở nên căng thẳng.“Người vừa nãy là đàn em của tôi đấy”, hắn ta nói tiếp, như thể rất muốn giao lưu với Ngô Bình.Nhưng hắn ta còn chưa nói hết câu thì Ngô Bình đã bắn một chiếc kim châm cứu đi. Nhưng người kia phản ứng lại rất nhanh, vào lúc nghìn cân treo sợi tóc, hắn ta đã nghiêng đầu sang một bên.Dù kim châm cứu của Ngô Bình vẫn ghim được vào đầu hắn ta, nhưng không trúng vào huyệt đạo. Người đàn ông gào lên rồi chạy về phía Ngô Bình. Cùng lúc đó, hắn ta rút con dao vô cùng sắc bén ra.Ngô Bình lách người lùi lại, đồng thời điểm ngón tay, anh dùng Điểm Long Chỉ điểm vào sống dao. Sau đó, nhờ lực chấn động mạnh mẽ mà con dao rung lên rồi tuột khỏi tay tên kia.Hắn ta sững người, rồi lại lấy một con dao khác ra. Động tác của hắn ta rất nhanh, song nhờ đôi mắt xuyên thấu nên Ngô Bình vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.Vì thế, anh lách người rồi ra tay, Kim Cương Long Trảo Thủ quặp vào tay người đàn ông kia, rồi dùng sức bẻ quặp.“Rắc!”Người đàn ông hự một tiếng, chém lệch dao sang một bên, còn Ngô Bình đã có chuẩn bị trước nên đã hất cổ tay hắn ta đi.Người đàn ông ngã lên hòn non bộ rồi nằm im.Người đàn ông ngã mạnh xuống hòn non bộ, mượn thế đó, Ngô Bình tấn công tiếp, khiến hắn ta bị gãy mấy khớp xương và cả cổ tay, từ đó lực chiến đấu đã giảm mạnh.Song, Ngô Bình vẫn chưa chịu dừng lại, anh đạp xuống lưng hắn ta, sau đó truyền chân khí vào khiến tên đó kêu lên hự một tiếng rồi hộc ra một ngụm máu đen, sau đó bất tỉnh nhân sự.Ngô Bình vẫn chưa chịu thôi, anh lấy một cây kim châm cứu ra rồi cắ m vào đầu hắn ta rồi ngoảnh lại nhìn Tống Hồng Bân.Ông ta đang run lẩy bẩy rồi nhìn Ngô Bình với vẻ kinh hãi như thấy ma quỷ! Sao anh có thể mạnh đến vậy?