Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 92
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 92Chu Thanh Nghiên luôn túc trực bên cạnh ông mình, thấy Ngô Bình đến, cô ấy vội lấy hoa quả và bánh ra tiếp đãi, anh có thể nhìn ra cô ấy đã bỏ ra không ít tâm tư.Sau khi điều trị cho Chu Viễn Sơn xong, anh nói với Chu Thanh Nghiên: “Thanh Nghiên, anh có chuyện muốn nói với em”.Chu Thanh Nghiên vội nói: “Anh Ngô, có chuyện gì vậy?”Ngô Bình: “Một thời gian nữa, anh định sửa nhà, Tiểu Mi và mẹ anh chưa có chỗ ở nên anh muốn nhờ em cho họ ở đây tạm một thời gian”.Chu Thanh Nghiên mừng rỡ: “Được ạ, ông em khỏi bệnh thì sẽ về tỉnh thôi, nhà sẽ không có ai nữa”.Ngô Bình: “Mấy ngày nữa, anh sẽ bảo họ chuyển tới, như vậy anh cũng đỡ phải chạy qua chạy lại”.Nói rồi, anh gọi cho Trương Lệ, bà nói: “Tiểu Bình, có thanh tra Hà nào đến tìm con này”.Thanh tra Hà? Ngô Bình không biết người này nên nói: “Mẹ ơi, mẹ bảo người ta nghe máy đi”.Ngay sau đó đã có một tiếng cười lớn vang lên: “Ngô Bình đấy à? Tôi là Hà Tất Sĩ, thanh tra của chi đội cảnh sát huyện. Tôi đến để hỏi cậu mấy chuyện, giờ cậu có về ngay được không?”Ngô Bình: “Được, tôi sẽ về ngay”.Khi anh về đến nhà thì thấy có một chiếc xe cảnh sát đỗ trước cổng nhà mình, Trương Lệ đang trò chuyện với một nam một nữ ở trong sân.Người đàn ông hơi béo đang cười híp mắt, cô gái thì xinh đẹp trẻ trung, phải thuộc hàng mỹ nữ như Đường Tử Di. Cô ấy mặc chiếc quần bò màu tím, đi bốt, mái tóc buộc cao vừa đen vừa mượt, gương mặt trái xoan cùng làn da trắng nõn, đôi chân dài thẳng tắp và dáng người mảnh mai. Nhưng điều đáng kể đến nhất phải là bộ ng ực siêu khủng của cô ấy, trông nó như sắp xé rách áo rồi nhảy ra ngoài đến nơi.Thấy Ngô Bình đã về, ông béo lập tức bước tới bắt tay với anh rồi nói: “Chào cậu, tôi là Hà Tất Sĩ”.Ngô Bình gật đầu: “Chào ông, tôi giúp gì được cho hai người không?”Hà Tất Sĩ cười lớn nói: “Hôm xảy ra tai nạn xe liên hoàn có mấy người chết và nhiều người bị thương. Sau đó, chúng tôi đã xem lại camera thì thấy cậu đã cứu hầu hết những người bị thương nặng. Ngoài ra, cũng chính cậu đã chế ngự người tài xế để anh ta không lặp lại hành vi phạm tội nữa. Tôi đến một là để cảm ơn cậu, hai là có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo cậu”.Ngô Bình: “Không có gì, tôi cũng tình cờ đi qua đó nên tiện tay giúp đỡ thôi. À, tài xế khai thế nào? Tại sao anh ta lại đâm bị thương người khác?”Cô gái xinh đẹp đáp: “Tài xế đã tự sát trong bệnh viện rồi ạ”.Ngô Bình cau mày: “Tự sát rồi ư?”Hà Tất Sĩ gật đầu: “Đúng vậy, người trông coi của chúng tôi vừa lơ đi một cái là anh ta lấy kim truyền tự rạch vào động mạch cổ luôn, máu b ắn ra cả mấy mét, vài phút sau là tắt thở”.Ngô Bình: “Nhưng anh ta bị thương ở bệnh viện cơ mà, dù bị đứt động mạch chủ thì vẫn phải cứu được chứ?”Hà Tất Sĩ: “Vốn dĩ là vậy, nhưng hôm đó nhiều bệnh nhân quá nên các bác sĩ bận tối mắt cấp cứu, chờ khi một bác sĩ ngoại khoa đến thì muộn mất rồi”.
Chương 92
Chu Thanh Nghiên luôn túc trực bên cạnh ông mình, thấy Ngô Bình đến, cô ấy vội lấy hoa quả và bánh ra tiếp đãi, anh có thể nhìn ra cô ấy đã bỏ ra không ít tâm tư.
Sau khi điều trị cho Chu Viễn Sơn xong, anh nói với Chu Thanh Nghiên: “Thanh Nghiên, anh có chuyện muốn nói với em”.
Chu Thanh Nghiên vội nói: “Anh Ngô, có chuyện gì vậy?”
Ngô Bình: “Một thời gian nữa, anh định sửa nhà, Tiểu Mi và mẹ anh chưa có chỗ ở nên anh muốn nhờ em cho họ ở đây tạm một thời gian”.
Chu Thanh Nghiên mừng rỡ: “Được ạ, ông em khỏi bệnh thì sẽ về tỉnh thôi, nhà sẽ không có ai nữa”.
Ngô Bình: “Mấy ngày nữa, anh sẽ bảo họ chuyển tới, như vậy anh cũng đỡ phải chạy qua chạy lại”.
Nói rồi, anh gọi cho Trương Lệ, bà nói: “Tiểu Bình, có thanh tra Hà nào đến tìm con này”.
Thanh tra Hà? Ngô Bình không biết người này nên nói: “Mẹ ơi, mẹ bảo người ta nghe máy đi”.
Ngay sau đó đã có một tiếng cười lớn vang lên: “Ngô Bình đấy à? Tôi là Hà Tất Sĩ, thanh tra của chi đội cảnh sát huyện. Tôi đến để hỏi cậu mấy chuyện, giờ cậu có về ngay được không?”
Ngô Bình: “Được, tôi sẽ về ngay”.
Khi anh về đến nhà thì thấy có một chiếc xe cảnh sát đỗ trước cổng nhà mình, Trương Lệ đang trò chuyện với một nam một nữ ở trong sân.
Người đàn ông hơi béo đang cười híp mắt, cô gái thì xinh đẹp trẻ trung, phải thuộc hàng mỹ nữ như Đường Tử Di. Cô ấy mặc chiếc quần bò màu tím, đi bốt, mái tóc buộc cao vừa đen vừa mượt, gương mặt trái xoan cùng làn da trắng nõn, đôi chân dài thẳng tắp và dáng người mảnh mai. Nhưng điều đáng kể đến nhất phải là bộ ng ực siêu khủng của cô ấy, trông nó như sắp xé rách áo rồi nhảy ra ngoài đến nơi.
Thấy Ngô Bình đã về, ông béo lập tức bước tới bắt tay với anh rồi nói: “Chào cậu, tôi là Hà Tất Sĩ”.
Ngô Bình gật đầu: “Chào ông, tôi giúp gì được cho hai người không?”
Hà Tất Sĩ cười lớn nói: “Hôm xảy ra tai nạn xe liên hoàn có mấy người chết và nhiều người bị thương. Sau đó, chúng tôi đã xem lại camera thì thấy cậu đã cứu hầu hết những người bị thương nặng. Ngoài ra, cũng chính cậu đã chế ngự người tài xế để anh ta không lặp lại hành vi phạm tội nữa. Tôi đến một là để cảm ơn cậu, hai là có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo cậu”.
Ngô Bình: “Không có gì, tôi cũng tình cờ đi qua đó nên tiện tay giúp đỡ thôi. À, tài xế khai thế nào? Tại sao anh ta lại đâm bị thương người khác?”
Cô gái xinh đẹp đáp: “Tài xế đã tự sát trong bệnh viện rồi ạ”.
Ngô Bình cau mày: “Tự sát rồi ư?”
Hà Tất Sĩ gật đầu: “Đúng vậy, người trông coi của chúng tôi vừa lơ đi một cái là anh ta lấy kim truyền tự rạch vào động mạch cổ luôn, máu b ắn ra cả mấy mét, vài phút sau là tắt thở”.
Ngô Bình: “Nhưng anh ta bị thương ở bệnh viện cơ mà, dù bị đứt động mạch chủ thì vẫn phải cứu được chứ?”
Hà Tất Sĩ: “Vốn dĩ là vậy, nhưng hôm đó nhiều bệnh nhân quá nên các bác sĩ bận tối mắt cấp cứu, chờ khi một bác sĩ ngoại khoa đến thì muộn mất rồi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 92Chu Thanh Nghiên luôn túc trực bên cạnh ông mình, thấy Ngô Bình đến, cô ấy vội lấy hoa quả và bánh ra tiếp đãi, anh có thể nhìn ra cô ấy đã bỏ ra không ít tâm tư.Sau khi điều trị cho Chu Viễn Sơn xong, anh nói với Chu Thanh Nghiên: “Thanh Nghiên, anh có chuyện muốn nói với em”.Chu Thanh Nghiên vội nói: “Anh Ngô, có chuyện gì vậy?”Ngô Bình: “Một thời gian nữa, anh định sửa nhà, Tiểu Mi và mẹ anh chưa có chỗ ở nên anh muốn nhờ em cho họ ở đây tạm một thời gian”.Chu Thanh Nghiên mừng rỡ: “Được ạ, ông em khỏi bệnh thì sẽ về tỉnh thôi, nhà sẽ không có ai nữa”.Ngô Bình: “Mấy ngày nữa, anh sẽ bảo họ chuyển tới, như vậy anh cũng đỡ phải chạy qua chạy lại”.Nói rồi, anh gọi cho Trương Lệ, bà nói: “Tiểu Bình, có thanh tra Hà nào đến tìm con này”.Thanh tra Hà? Ngô Bình không biết người này nên nói: “Mẹ ơi, mẹ bảo người ta nghe máy đi”.Ngay sau đó đã có một tiếng cười lớn vang lên: “Ngô Bình đấy à? Tôi là Hà Tất Sĩ, thanh tra của chi đội cảnh sát huyện. Tôi đến để hỏi cậu mấy chuyện, giờ cậu có về ngay được không?”Ngô Bình: “Được, tôi sẽ về ngay”.Khi anh về đến nhà thì thấy có một chiếc xe cảnh sát đỗ trước cổng nhà mình, Trương Lệ đang trò chuyện với một nam một nữ ở trong sân.Người đàn ông hơi béo đang cười híp mắt, cô gái thì xinh đẹp trẻ trung, phải thuộc hàng mỹ nữ như Đường Tử Di. Cô ấy mặc chiếc quần bò màu tím, đi bốt, mái tóc buộc cao vừa đen vừa mượt, gương mặt trái xoan cùng làn da trắng nõn, đôi chân dài thẳng tắp và dáng người mảnh mai. Nhưng điều đáng kể đến nhất phải là bộ ng ực siêu khủng của cô ấy, trông nó như sắp xé rách áo rồi nhảy ra ngoài đến nơi.Thấy Ngô Bình đã về, ông béo lập tức bước tới bắt tay với anh rồi nói: “Chào cậu, tôi là Hà Tất Sĩ”.Ngô Bình gật đầu: “Chào ông, tôi giúp gì được cho hai người không?”Hà Tất Sĩ cười lớn nói: “Hôm xảy ra tai nạn xe liên hoàn có mấy người chết và nhiều người bị thương. Sau đó, chúng tôi đã xem lại camera thì thấy cậu đã cứu hầu hết những người bị thương nặng. Ngoài ra, cũng chính cậu đã chế ngự người tài xế để anh ta không lặp lại hành vi phạm tội nữa. Tôi đến một là để cảm ơn cậu, hai là có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo cậu”.Ngô Bình: “Không có gì, tôi cũng tình cờ đi qua đó nên tiện tay giúp đỡ thôi. À, tài xế khai thế nào? Tại sao anh ta lại đâm bị thương người khác?”Cô gái xinh đẹp đáp: “Tài xế đã tự sát trong bệnh viện rồi ạ”.Ngô Bình cau mày: “Tự sát rồi ư?”Hà Tất Sĩ gật đầu: “Đúng vậy, người trông coi của chúng tôi vừa lơ đi một cái là anh ta lấy kim truyền tự rạch vào động mạch cổ luôn, máu b ắn ra cả mấy mét, vài phút sau là tắt thở”.Ngô Bình: “Nhưng anh ta bị thương ở bệnh viện cơ mà, dù bị đứt động mạch chủ thì vẫn phải cứu được chứ?”Hà Tất Sĩ: “Vốn dĩ là vậy, nhưng hôm đó nhiều bệnh nhân quá nên các bác sĩ bận tối mắt cấp cứu, chờ khi một bác sĩ ngoại khoa đến thì muộn mất rồi”.