Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 93
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 93Hà Tất Sĩ gật đầu: “Xem ra thị lực của cậu rất tốt, khả năng phán đoán cũng mạnh”.Ngô Bình cười nói: “Chỉ có thị lực của tôi tốt thôi”.Cô gái nhăn mày: “Hả? Thị lực của tôi cũng tốt lắm, trên 10 đấy, không lẽ lại thua anh à?”Hà Tất Sĩ cũng cười nói: “Đúng đúng, thị lực của Nhược Tuyết tốt lắm, cô ấy có thể nhìn rõ chữ e bé xíu ở khoảng cách hơn năm mươi mét đấy. Vì thế lần nào ngắm bắn cũng rất chuẩn, nên còn được đặt biệt danh là hoa hồng ngắm bắn đấy”.Ngô Bình thấy hơi bất ngờ, thị lực của người bình thường tốt nhất là 10/10, mà cô gái này còn trên cả 10 luôn ư?Thấy vẻ mặt đó của Ngô Bình, cô gái giơ tay ra nói: “Tôi là Chu Nhược Tuyết, thanh tra của chi đội cảnh sát, có phải anh nghĩ tôi đang bốc phét không?”Ngô Bình thầm nghĩ mình nào có bảo cô ấy bốc phét đâu? Anh vội nói: “Không, tôi chỉ thấy ngưỡng mộ thôi”.“Thật không?”, Chu Nhược Tuyết nhướn mày nói: “Nhưng so với anh thì tôi chưa là gì cả, anh Ngô là cao thủ võ lâm à?”Ngô Bình cười mỉm nói: “Cao thủ võ lâm gì đâu, tôi chỉ luyện võ mấy năm thôi”.Chu Nhược Tuyết: “Tôi đã điều tra về anh rồi. Hai năm trước, anh phải ngồi tù vì tội cố tình gây thương tích, vốn anh bị xử bảy năm, nhưng kết quả lại được thả chỉ sau hai năm”.Ngô Bình bình tĩnh nói: “Đúng vậy, thanh tra Chu tra rõ ràng quá!”“Lần này chúng tôi đến đây không có ý gì khác, chủ yếu là muốn cảm ơn anh thôi. À, người được anh cứu hôm đó cũng biết ơn anh lắm, có người còn nghe ngóng tin về anh để đến tận nhà cảm ơn đấy”.Ngô Bình nói ngay: “Không cần đâu, chuyện nhỏ ấy mà”.Hà Tất Sĩ cười lớn: “Chúng tôi sẽ ghi nhớ công lao của cậu Ngô, sau này nếu cậu gặp chuyện gì thì cứ gọi cho tôi. Nếu giúp được thì tôi sẽ không từ chối”, nói rồi, ông ấy đưa danh thiếp của mình cho Ngô Bình.Hai người họ chào tạm biệt rồi ra về, sau khi tiễn họ đi, Ngô Bình bắt đầu gọi cho nhà hàng xóm ở phía đối diện để thuê lại nhà của họ. Xong xuôi, anh lại gọi cho Hoàng Tử Cường, bảo họ chuyển đến luôn.Sau khi Chu Nhược Tuyết và Hà Tất Sĩ rời khỏi nhà của Ngô Bình, họ đã đến một ngõ nhỏ ở gần đó. Hiện giờ, họ đang tham gia vào một vụ truy bắt tội phạm nguy hiểm cấp A, người này đã gây ra rất nhiều vụ án mạng, đã thế lại có khả năng phản trinh sát siêu phàm nên vô cùng nguy hiểm.Theo tin tình báo, đây có khả năng là nơi ẩn núp của hắn nên họ tiện đường qua xem sao.Khi đến trước một ngôi nhà, Hà Tất Sĩ gõ cửa, nhưng mãi không thấy ai ra mở.Chu Nhược Tuyết nói: “Thầy ơi, hay mình vào trong xem sao đi?”Hà Tất Sĩ ngẫm nghĩ rồi nói: “Thôi”, họ chỉ tiện đường qua đây ngó nghiêng một chút thôi, nếu không thấy ai thì về.Hai người vừa đi được mấy bước thì cửa chợt mở ra, một giọng nói vang lên: “Hai người tìm ai?”
Chương 93
Hà Tất Sĩ gật đầu: “Xem ra thị lực của cậu rất tốt, khả năng phán đoán cũng mạnh”.
Ngô Bình cười nói: “Chỉ có thị lực của tôi tốt thôi”.
Cô gái nhăn mày: “Hả? Thị lực của tôi cũng tốt lắm, trên 10 đấy, không lẽ lại thua anh à?”
Hà Tất Sĩ cũng cười nói: “Đúng đúng, thị lực của Nhược Tuyết tốt lắm, cô ấy có thể nhìn rõ chữ e bé xíu ở khoảng cách hơn năm mươi mét đấy. Vì thế lần nào ngắm bắn cũng rất chuẩn, nên còn được đặt biệt danh là hoa hồng ngắm bắn đấy”.
Ngô Bình thấy hơi bất ngờ, thị lực của người bình thường tốt nhất là 10/10, mà cô gái này còn trên cả 10 luôn ư?
Thấy vẻ mặt đó của Ngô Bình, cô gái giơ tay ra nói: “Tôi là Chu Nhược Tuyết, thanh tra của chi đội cảnh sát, có phải anh nghĩ tôi đang bốc phét không?”
Ngô Bình thầm nghĩ mình nào có bảo cô ấy bốc phét đâu? Anh vội nói: “Không, tôi chỉ thấy ngưỡng mộ thôi”.
“Thật không?”, Chu Nhược Tuyết nhướn mày nói: “Nhưng so với anh thì tôi chưa là gì cả, anh Ngô là cao thủ võ lâm à?”
Ngô Bình cười mỉm nói: “Cao thủ võ lâm gì đâu, tôi chỉ luyện võ mấy năm thôi”.
Chu Nhược Tuyết: “Tôi đã điều tra về anh rồi. Hai năm trước, anh phải ngồi tù vì tội cố tình gây thương tích, vốn anh bị xử bảy năm, nhưng kết quả lại được thả chỉ sau hai năm”.
Ngô Bình bình tĩnh nói: “Đúng vậy, thanh tra Chu tra rõ ràng quá!”
“Lần này chúng tôi đến đây không có ý gì khác, chủ yếu là muốn cảm ơn anh thôi. À, người được anh cứu hôm đó cũng biết ơn anh lắm, có người còn nghe ngóng tin về anh để đến tận nhà cảm ơn đấy”.
Ngô Bình nói ngay: “Không cần đâu, chuyện nhỏ ấy mà”.
Hà Tất Sĩ cười lớn: “Chúng tôi sẽ ghi nhớ công lao của cậu Ngô, sau này nếu cậu gặp chuyện gì thì cứ gọi cho tôi. Nếu giúp được thì tôi sẽ không từ chối”, nói rồi, ông ấy đưa danh thiếp của mình cho Ngô Bình.
Hai người họ chào tạm biệt rồi ra về, sau khi tiễn họ đi, Ngô Bình bắt đầu gọi cho nhà hàng xóm ở phía đối diện để thuê lại nhà của họ. Xong xuôi, anh lại gọi cho Hoàng Tử Cường, bảo họ chuyển đến luôn.
Sau khi Chu Nhược Tuyết và Hà Tất Sĩ rời khỏi nhà của Ngô Bình, họ đã đến một ngõ nhỏ ở gần đó. Hiện giờ, họ đang tham gia vào một vụ truy bắt tội phạm nguy hiểm cấp A, người này đã gây ra rất nhiều vụ án mạng, đã thế lại có khả năng phản trinh sát siêu phàm nên vô cùng nguy hiểm.
Theo tin tình báo, đây có khả năng là nơi ẩn núp của hắn nên họ tiện đường qua xem sao.
Khi đến trước một ngôi nhà, Hà Tất Sĩ gõ cửa, nhưng mãi không thấy ai ra mở.
Chu Nhược Tuyết nói: “Thầy ơi, hay mình vào trong xem sao đi?”
Hà Tất Sĩ ngẫm nghĩ rồi nói: “Thôi”, họ chỉ tiện đường qua đây ngó nghiêng một chút thôi, nếu không thấy ai thì về.
Hai người vừa đi được mấy bước thì cửa chợt mở ra, một giọng nói vang lên: “Hai người tìm ai?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 93Hà Tất Sĩ gật đầu: “Xem ra thị lực của cậu rất tốt, khả năng phán đoán cũng mạnh”.Ngô Bình cười nói: “Chỉ có thị lực của tôi tốt thôi”.Cô gái nhăn mày: “Hả? Thị lực của tôi cũng tốt lắm, trên 10 đấy, không lẽ lại thua anh à?”Hà Tất Sĩ cũng cười nói: “Đúng đúng, thị lực của Nhược Tuyết tốt lắm, cô ấy có thể nhìn rõ chữ e bé xíu ở khoảng cách hơn năm mươi mét đấy. Vì thế lần nào ngắm bắn cũng rất chuẩn, nên còn được đặt biệt danh là hoa hồng ngắm bắn đấy”.Ngô Bình thấy hơi bất ngờ, thị lực của người bình thường tốt nhất là 10/10, mà cô gái này còn trên cả 10 luôn ư?Thấy vẻ mặt đó của Ngô Bình, cô gái giơ tay ra nói: “Tôi là Chu Nhược Tuyết, thanh tra của chi đội cảnh sát, có phải anh nghĩ tôi đang bốc phét không?”Ngô Bình thầm nghĩ mình nào có bảo cô ấy bốc phét đâu? Anh vội nói: “Không, tôi chỉ thấy ngưỡng mộ thôi”.“Thật không?”, Chu Nhược Tuyết nhướn mày nói: “Nhưng so với anh thì tôi chưa là gì cả, anh Ngô là cao thủ võ lâm à?”Ngô Bình cười mỉm nói: “Cao thủ võ lâm gì đâu, tôi chỉ luyện võ mấy năm thôi”.Chu Nhược Tuyết: “Tôi đã điều tra về anh rồi. Hai năm trước, anh phải ngồi tù vì tội cố tình gây thương tích, vốn anh bị xử bảy năm, nhưng kết quả lại được thả chỉ sau hai năm”.Ngô Bình bình tĩnh nói: “Đúng vậy, thanh tra Chu tra rõ ràng quá!”“Lần này chúng tôi đến đây không có ý gì khác, chủ yếu là muốn cảm ơn anh thôi. À, người được anh cứu hôm đó cũng biết ơn anh lắm, có người còn nghe ngóng tin về anh để đến tận nhà cảm ơn đấy”.Ngô Bình nói ngay: “Không cần đâu, chuyện nhỏ ấy mà”.Hà Tất Sĩ cười lớn: “Chúng tôi sẽ ghi nhớ công lao của cậu Ngô, sau này nếu cậu gặp chuyện gì thì cứ gọi cho tôi. Nếu giúp được thì tôi sẽ không từ chối”, nói rồi, ông ấy đưa danh thiếp của mình cho Ngô Bình.Hai người họ chào tạm biệt rồi ra về, sau khi tiễn họ đi, Ngô Bình bắt đầu gọi cho nhà hàng xóm ở phía đối diện để thuê lại nhà của họ. Xong xuôi, anh lại gọi cho Hoàng Tử Cường, bảo họ chuyển đến luôn.Sau khi Chu Nhược Tuyết và Hà Tất Sĩ rời khỏi nhà của Ngô Bình, họ đã đến một ngõ nhỏ ở gần đó. Hiện giờ, họ đang tham gia vào một vụ truy bắt tội phạm nguy hiểm cấp A, người này đã gây ra rất nhiều vụ án mạng, đã thế lại có khả năng phản trinh sát siêu phàm nên vô cùng nguy hiểm.Theo tin tình báo, đây có khả năng là nơi ẩn núp của hắn nên họ tiện đường qua xem sao.Khi đến trước một ngôi nhà, Hà Tất Sĩ gõ cửa, nhưng mãi không thấy ai ra mở.Chu Nhược Tuyết nói: “Thầy ơi, hay mình vào trong xem sao đi?”Hà Tất Sĩ ngẫm nghĩ rồi nói: “Thôi”, họ chỉ tiện đường qua đây ngó nghiêng một chút thôi, nếu không thấy ai thì về.Hai người vừa đi được mấy bước thì cửa chợt mở ra, một giọng nói vang lên: “Hai người tìm ai?”