Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 95

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 95“Này cô em, trông cũng ngon phết đấy, chơi với anh một lát nhé, chơi xong rồi anh sẽ giết em sau”, hắn cười lớn rồi thò tay túm lấy Chu Nhược Tuyết. Chu Nhược Tuyết kêu lên thất thanh, nhưng vì đang nằm dưới đất nên chỉ có thể giơ chân lên đạp hắn.Song, người này đã luyện Ưng Trảo Công nhiều năm nên lực tay rất mạnh, hắn đã tóm được lấy chân cô ấy rồi cười lớn kéo cô ấy vào trong nhà.Một chân của Chu Nhược Tuyết đã bị hắn túm chặt, khiến cô ấy đau đến mức suýt ngất xỉu.Hà Tất Sĩ ở phía sau gào lớn lên định xông vào, nhưng đã bị người kia đánh bay. Ông ấy hoa mắt chóng mặt, vật vã mãi không đứng dậy được.Tên tội phạm ném Chu Nhược Tuyết xuống đất rồi nhặt súng lên, hắn siết tay một cái, khẩu súng đã biến dạng.Đúng lúc này, hắn chợt híp mắt lại nhìn ra cửa.Không biết đã có một người thanh niên đứng đó từ lúc nào, anh đút tay vào túi quần rồi lạnh lùng nhìn hắn.“Vào đi”, hắn vẫy tay, chuẩn bị đánh chết người thanh niên ấy, tránh anh báo cảnh sát.Thế mà người thanh niên ấy lại dám bước vào thật, khi nhìn thấy anh, mắt Chu Nhược Tuyết sáng lên vì người đó chính là Ngô Bình.Khi Ngô Bình bước lại gần, tên tội phạm chợt giơ tay định bóp cổ anh. Song, Ngô Bình cũng đã hành động ngay, thi triển Kim Cương Long Trảo Thủ để đánh trả Ưng Trảo Công.Hai chưởng pháp đụng độ, tên tội phạm đã hét lên đau đớn, tay hắn kêu lên rắc một tiếng vì bị bẻ gãy.Ngô Bình kéo cổ tay hắn, sau đó lên gối vào bụng hắn, tên kia hự một tiếng, hộc cả cơm ra rồi đau đớn nằm co quắp như con tôm.Ngô Bình chưa chịu dừng tay, anh bồi thêm mấy cú đạp nữa, đến khi nào hắn nằm im bất động mới thôi.Chu Nhược Tuyết thở phào một hơi, mắt ngấn lệ rồi run rẩy nói: “Cảm ơn anh, nhờ anh ra xem thầy tôi thế nào”.Ngô Bình liếc nhìn rồi nói: “Ông ấy không sao”, sau đó anh ngồi xổm xuống nhìn một bên chân của Chu Nhược Tuyết.Trên chiếc chân trắng nõn nà ấy đã có năm dấu tay đen xì do Ưng Trảo Công để lại, Chu Nhược Tuyết đã bị thương cả gân và xương, nếu không được chữa trị kịp thời thì sẽ hỏng luôn một bên chân.“Cô thấy sao rồi?”, anh hỏi.Chu Nhược Tuyết lau nước măt: “Tôi không cử động được, vừa nhúc nhích một cái là đau như kiểu có hàng trăm mũi kim đâm vào xương vậy”.Ngô Bình gật đầu: “May là Ưng Trảo Công của người này chưa có tính hoả, không thì chỉ cần chạm vào thôi là đã hỏng hết cả xương cốt rồi. Giờ, tôi sẽ chữa cho cô, sẽ hơi đau đấy, cố chịu chút nhé”.

Chương 95

“Này cô em, trông cũng ngon phết đấy, chơi với anh một lát nhé, chơi xong rồi anh sẽ giết em sau”, hắn cười lớn rồi thò tay túm lấy Chu Nhược Tuyết. Chu Nhược Tuyết kêu lên thất thanh, nhưng vì đang nằm dưới đất nên chỉ có thể giơ chân lên đạp hắn.

Song, người này đã luyện Ưng Trảo Công nhiều năm nên lực tay rất mạnh, hắn đã tóm được lấy chân cô ấy rồi cười lớn kéo cô ấy vào trong nhà.

Một chân của Chu Nhược Tuyết đã bị hắn túm chặt, khiến cô ấy đau đến mức suýt ngất xỉu.

Hà Tất Sĩ ở phía sau gào lớn lên định xông vào, nhưng đã bị người kia đánh bay. Ông ấy hoa mắt chóng mặt, vật vã mãi không đứng dậy được.

Tên tội phạm ném Chu Nhược Tuyết xuống đất rồi nhặt súng lên, hắn siết tay một cái, khẩu súng đã biến dạng.

Đúng lúc này, hắn chợt híp mắt lại nhìn ra cửa.

Không biết đã có một người thanh niên đứng đó từ lúc nào, anh đút tay vào túi quần rồi lạnh lùng nhìn hắn.

“Vào đi”, hắn vẫy tay, chuẩn bị đánh chết người thanh niên ấy, tránh anh báo cảnh sát.

Thế mà người thanh niên ấy lại dám bước vào thật, khi nhìn thấy anh, mắt Chu Nhược Tuyết sáng lên vì người đó chính là Ngô Bình.

Khi Ngô Bình bước lại gần, tên tội phạm chợt giơ tay định bóp cổ anh. Song, Ngô Bình cũng đã hành động ngay, thi triển Kim Cương Long Trảo Thủ để đánh trả Ưng Trảo Công.

Hai chưởng pháp đụng độ, tên tội phạm đã hét lên đau đớn, tay hắn kêu lên rắc một tiếng vì bị bẻ gãy.

Ngô Bình kéo cổ tay hắn, sau đó lên gối vào bụng hắn, tên kia hự một tiếng, hộc cả cơm ra rồi đau đớn nằm co quắp như con tôm.

Ngô Bình chưa chịu dừng tay, anh bồi thêm mấy cú đạp nữa, đến khi nào hắn nằm im bất động mới thôi.

Chu Nhược Tuyết thở phào một hơi, mắt ngấn lệ rồi run rẩy nói: “Cảm ơn anh, nhờ anh ra xem thầy tôi thế nào”.

Ngô Bình liếc nhìn rồi nói: “Ông ấy không sao”, sau đó anh ngồi xổm xuống nhìn một bên chân của Chu Nhược Tuyết.

Trên chiếc chân trắng nõn nà ấy đã có năm dấu tay đen xì do Ưng Trảo Công để lại, Chu Nhược Tuyết đã bị thương cả gân và xương, nếu không được chữa trị kịp thời thì sẽ hỏng luôn một bên chân.

“Cô thấy sao rồi?”, anh hỏi.

Chu Nhược Tuyết lau nước măt: “Tôi không cử động được, vừa nhúc nhích một cái là đau như kiểu có hàng trăm mũi kim đâm vào xương vậy”.

Ngô Bình gật đầu: “May là Ưng Trảo Công của người này chưa có tính hoả, không thì chỉ cần chạm vào thôi là đã hỏng hết cả xương cốt rồi. Giờ, tôi sẽ chữa cho cô, sẽ hơi đau đấy, cố chịu chút nhé”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 95“Này cô em, trông cũng ngon phết đấy, chơi với anh một lát nhé, chơi xong rồi anh sẽ giết em sau”, hắn cười lớn rồi thò tay túm lấy Chu Nhược Tuyết. Chu Nhược Tuyết kêu lên thất thanh, nhưng vì đang nằm dưới đất nên chỉ có thể giơ chân lên đạp hắn.Song, người này đã luyện Ưng Trảo Công nhiều năm nên lực tay rất mạnh, hắn đã tóm được lấy chân cô ấy rồi cười lớn kéo cô ấy vào trong nhà.Một chân của Chu Nhược Tuyết đã bị hắn túm chặt, khiến cô ấy đau đến mức suýt ngất xỉu.Hà Tất Sĩ ở phía sau gào lớn lên định xông vào, nhưng đã bị người kia đánh bay. Ông ấy hoa mắt chóng mặt, vật vã mãi không đứng dậy được.Tên tội phạm ném Chu Nhược Tuyết xuống đất rồi nhặt súng lên, hắn siết tay một cái, khẩu súng đã biến dạng.Đúng lúc này, hắn chợt híp mắt lại nhìn ra cửa.Không biết đã có một người thanh niên đứng đó từ lúc nào, anh đút tay vào túi quần rồi lạnh lùng nhìn hắn.“Vào đi”, hắn vẫy tay, chuẩn bị đánh chết người thanh niên ấy, tránh anh báo cảnh sát.Thế mà người thanh niên ấy lại dám bước vào thật, khi nhìn thấy anh, mắt Chu Nhược Tuyết sáng lên vì người đó chính là Ngô Bình.Khi Ngô Bình bước lại gần, tên tội phạm chợt giơ tay định bóp cổ anh. Song, Ngô Bình cũng đã hành động ngay, thi triển Kim Cương Long Trảo Thủ để đánh trả Ưng Trảo Công.Hai chưởng pháp đụng độ, tên tội phạm đã hét lên đau đớn, tay hắn kêu lên rắc một tiếng vì bị bẻ gãy.Ngô Bình kéo cổ tay hắn, sau đó lên gối vào bụng hắn, tên kia hự một tiếng, hộc cả cơm ra rồi đau đớn nằm co quắp như con tôm.Ngô Bình chưa chịu dừng tay, anh bồi thêm mấy cú đạp nữa, đến khi nào hắn nằm im bất động mới thôi.Chu Nhược Tuyết thở phào một hơi, mắt ngấn lệ rồi run rẩy nói: “Cảm ơn anh, nhờ anh ra xem thầy tôi thế nào”.Ngô Bình liếc nhìn rồi nói: “Ông ấy không sao”, sau đó anh ngồi xổm xuống nhìn một bên chân của Chu Nhược Tuyết.Trên chiếc chân trắng nõn nà ấy đã có năm dấu tay đen xì do Ưng Trảo Công để lại, Chu Nhược Tuyết đã bị thương cả gân và xương, nếu không được chữa trị kịp thời thì sẽ hỏng luôn một bên chân.“Cô thấy sao rồi?”, anh hỏi.Chu Nhược Tuyết lau nước măt: “Tôi không cử động được, vừa nhúc nhích một cái là đau như kiểu có hàng trăm mũi kim đâm vào xương vậy”.Ngô Bình gật đầu: “May là Ưng Trảo Công của người này chưa có tính hoả, không thì chỉ cần chạm vào thôi là đã hỏng hết cả xương cốt rồi. Giờ, tôi sẽ chữa cho cô, sẽ hơi đau đấy, cố chịu chút nhé”.

Chương 95