Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 96
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 96Ngô Bình quan sát chân của Chu Nhược Tuyết thì thấy da cô ấy trắng nõn, đến ngón chân cũng rất xinh xắn, móng chân thì như chân châu, làn da gần như trong suốt, khiến Ngô Bình có thể nhìn thấy cả mạch máu.Ngô Bình đã chữa cho Chu Nhược Tuyết xong từ lâu rồi, nhưng vì chân cô ấy quá đẹp nên anh còn muốn nghịch thêm một lúc nữa nên cứ sờ qua nắn lại.Do không còn đau nữa nên Chu Nhược Tuyết bắt đầu thấy chân mình ngưa ngứa, ban đầu cô còn nhịn được, nhưng sau đó đã cười phá lên.Hà Tất Sĩ nằm bò dưới đất không nhịn được nói: “Cậu Ngô, cậu có thể ngó tôi một chút được không? Tôi đau sắp chết rồi”.Nhờ tiếng gào ấy mà Ngô Bình mới nhớ ra vẫn còn một người nữa, anh lưu luyến buông chân Chu Nhược Tuyết ra rồi đi tới cạnh Hà Tất Sĩ. Anh quan sát cổ tay của ông ấy rồi nâng nó lên.Rắc, Ngô Bình đã nắn lại khớp cho Hà Tất Sĩ, dù ông ấy đã bị thương ở phần xương và gân, nhưng không quá nặng, về đắp thuốc vài hôm là ổn.Hà Tất Sĩ lập tức thấy không còn đau nữa, ông ấy ngạc nhiên nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Sao cậu làm nhanh thế?”Ban nãy, rõ ràng Ngô Bình nắn chân Chu Nhược Tuyết mãi mới xong, sao tới lượt ông ấy thì lại nhanh thế này?Ngô Bình đáp: “Tình trạng của cô ấy nghiêm trọng hơn ông, ông chỉ bị chật khớp cổ tay thôi”.Hà Tất Sĩ sờ lên đầu rồi nói: “Hắn còn đánh vào đầu tôi nữa, không có vấn đề gì chứ?”Ngô Bình: “Không sao đâu, lát nữa tôi sẽ châm cứu cho ông”.Hà Tất Sĩ thở phào một hơi rồi vội vàng cảm ơn n. Nếu hôm nay không có Ngô Bình ra tay thì cả ông ấy và Chu Nhược Tuyết đều xong đời rồi, đúng là quá nguy hiểm!Chu Nhược Tuyết đã đứng dậy rồi tò mò hỏi: “Anh Ngô Bình, anh luyện võ gì mà loáng cái đã phế tay của hắn được vậy?”Ngô Bình: “Kim Cương Long Trảo Thủ”.Chu Nhược Tuyết không biết môn công pháp này nên chỉ biết khen qua loa, sau đó cô ấy đi tới cạnh “bà cụ” rồi lột tóc giả xuống, tiếp đó lấy khăn ướt lau sạch mặt người đó để lộ ra gương mặt thật của hắn.Hà Tất Sĩ liếc nhìn rồi nói: “Đúng là hắn rồi! Tên khốn này đã giết mấy mạng người, cuối cùng thì cũng bị tóm, gọi điện đi!”“Vâng!”Chu Nhược Tuyết gật đầu rồi đi thông báo cho cấp trên.Ngô Bình nói: “Thanh tra Hà, hai người bận gì thì cứ làm đi, tôi có việc phải đi trước đây”.Hà Tất Sĩ vội nói: “Ngô Bình, cậu đã giúp chúng tôi một việc lớn, hôm khác tôi sẽ mời cậu đi ăn”, chủ yếu là ông ấy muốn nhờ Ngô Bình châm cứu cho mình, vì dù sao cũng bị tội phạm đánh cho một chưởng vào đầu, ông ấy sợ sẽ để lại di chứng gì đó.“Được, hẹn gặp lại!”, Ngô Bình xua tay rồi quay người rời đi.Ngô Bình đi rồi, Chu Nhược Tuyết không kiềm chế được sự hào hứng mà nói: “Thầy ơi, có phải mình lập được công lớn rồi không ạ?”
Chương 96
Ngô Bình quan sát chân của Chu Nhược Tuyết thì thấy da cô ấy trắng nõn, đến ngón chân cũng rất xinh xắn, móng chân thì như chân châu, làn da gần như trong suốt, khiến Ngô Bình có thể nhìn thấy cả mạch máu.
Ngô Bình đã chữa cho Chu Nhược Tuyết xong từ lâu rồi, nhưng vì chân cô ấy quá đẹp nên anh còn muốn nghịch thêm một lúc nữa nên cứ sờ qua nắn lại.
Do không còn đau nữa nên Chu Nhược Tuyết bắt đầu thấy chân mình ngưa ngứa, ban đầu cô còn nhịn được, nhưng sau đó đã cười phá lên.
Hà Tất Sĩ nằm bò dưới đất không nhịn được nói: “Cậu Ngô, cậu có thể ngó tôi một chút được không? Tôi đau sắp chết rồi”.
Nhờ tiếng gào ấy mà Ngô Bình mới nhớ ra vẫn còn một người nữa, anh lưu luyến buông chân Chu Nhược Tuyết ra rồi đi tới cạnh Hà Tất Sĩ. Anh quan sát cổ tay của ông ấy rồi nâng nó lên.
Rắc, Ngô Bình đã nắn lại khớp cho Hà Tất Sĩ, dù ông ấy đã bị thương ở phần xương và gân, nhưng không quá nặng, về đắp thuốc vài hôm là ổn.
Hà Tất Sĩ lập tức thấy không còn đau nữa, ông ấy ngạc nhiên nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Sao cậu làm nhanh thế?”
Ban nãy, rõ ràng Ngô Bình nắn chân Chu Nhược Tuyết mãi mới xong, sao tới lượt ông ấy thì lại nhanh thế này?
Ngô Bình đáp: “Tình trạng của cô ấy nghiêm trọng hơn ông, ông chỉ bị chật khớp cổ tay thôi”.
Hà Tất Sĩ sờ lên đầu rồi nói: “Hắn còn đánh vào đầu tôi nữa, không có vấn đề gì chứ?”
Ngô Bình: “Không sao đâu, lát nữa tôi sẽ châm cứu cho ông”.
Hà Tất Sĩ thở phào một hơi rồi vội vàng cảm ơn n. Nếu hôm nay không có Ngô Bình ra tay thì cả ông ấy và Chu Nhược Tuyết đều xong đời rồi, đúng là quá nguy hiểm!
Chu Nhược Tuyết đã đứng dậy rồi tò mò hỏi: “Anh Ngô Bình, anh luyện võ gì mà loáng cái đã phế tay của hắn được vậy?”
Ngô Bình: “Kim Cương Long Trảo Thủ”.
Chu Nhược Tuyết không biết môn công pháp này nên chỉ biết khen qua loa, sau đó cô ấy đi tới cạnh “bà cụ” rồi lột tóc giả xuống, tiếp đó lấy khăn ướt lau sạch mặt người đó để lộ ra gương mặt thật của hắn.
Hà Tất Sĩ liếc nhìn rồi nói: “Đúng là hắn rồi! Tên khốn này đã giết mấy mạng người, cuối cùng thì cũng bị tóm, gọi điện đi!”
“Vâng!”
Chu Nhược Tuyết gật đầu rồi đi thông báo cho cấp trên.
Ngô Bình nói: “Thanh tra Hà, hai người bận gì thì cứ làm đi, tôi có việc phải đi trước đây”.
Hà Tất Sĩ vội nói: “Ngô Bình, cậu đã giúp chúng tôi một việc lớn, hôm khác tôi sẽ mời cậu đi ăn”, chủ yếu là ông ấy muốn nhờ Ngô Bình châm cứu cho mình, vì dù sao cũng bị tội phạm đánh cho một chưởng vào đầu, ông ấy sợ sẽ để lại di chứng gì đó.
“Được, hẹn gặp lại!”, Ngô Bình xua tay rồi quay người rời đi.
Ngô Bình đi rồi, Chu Nhược Tuyết không kiềm chế được sự hào hứng mà nói: “Thầy ơi, có phải mình lập được công lớn rồi không ạ?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 96Ngô Bình quan sát chân của Chu Nhược Tuyết thì thấy da cô ấy trắng nõn, đến ngón chân cũng rất xinh xắn, móng chân thì như chân châu, làn da gần như trong suốt, khiến Ngô Bình có thể nhìn thấy cả mạch máu.Ngô Bình đã chữa cho Chu Nhược Tuyết xong từ lâu rồi, nhưng vì chân cô ấy quá đẹp nên anh còn muốn nghịch thêm một lúc nữa nên cứ sờ qua nắn lại.Do không còn đau nữa nên Chu Nhược Tuyết bắt đầu thấy chân mình ngưa ngứa, ban đầu cô còn nhịn được, nhưng sau đó đã cười phá lên.Hà Tất Sĩ nằm bò dưới đất không nhịn được nói: “Cậu Ngô, cậu có thể ngó tôi một chút được không? Tôi đau sắp chết rồi”.Nhờ tiếng gào ấy mà Ngô Bình mới nhớ ra vẫn còn một người nữa, anh lưu luyến buông chân Chu Nhược Tuyết ra rồi đi tới cạnh Hà Tất Sĩ. Anh quan sát cổ tay của ông ấy rồi nâng nó lên.Rắc, Ngô Bình đã nắn lại khớp cho Hà Tất Sĩ, dù ông ấy đã bị thương ở phần xương và gân, nhưng không quá nặng, về đắp thuốc vài hôm là ổn.Hà Tất Sĩ lập tức thấy không còn đau nữa, ông ấy ngạc nhiên nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Sao cậu làm nhanh thế?”Ban nãy, rõ ràng Ngô Bình nắn chân Chu Nhược Tuyết mãi mới xong, sao tới lượt ông ấy thì lại nhanh thế này?Ngô Bình đáp: “Tình trạng của cô ấy nghiêm trọng hơn ông, ông chỉ bị chật khớp cổ tay thôi”.Hà Tất Sĩ sờ lên đầu rồi nói: “Hắn còn đánh vào đầu tôi nữa, không có vấn đề gì chứ?”Ngô Bình: “Không sao đâu, lát nữa tôi sẽ châm cứu cho ông”.Hà Tất Sĩ thở phào một hơi rồi vội vàng cảm ơn n. Nếu hôm nay không có Ngô Bình ra tay thì cả ông ấy và Chu Nhược Tuyết đều xong đời rồi, đúng là quá nguy hiểm!Chu Nhược Tuyết đã đứng dậy rồi tò mò hỏi: “Anh Ngô Bình, anh luyện võ gì mà loáng cái đã phế tay của hắn được vậy?”Ngô Bình: “Kim Cương Long Trảo Thủ”.Chu Nhược Tuyết không biết môn công pháp này nên chỉ biết khen qua loa, sau đó cô ấy đi tới cạnh “bà cụ” rồi lột tóc giả xuống, tiếp đó lấy khăn ướt lau sạch mặt người đó để lộ ra gương mặt thật của hắn.Hà Tất Sĩ liếc nhìn rồi nói: “Đúng là hắn rồi! Tên khốn này đã giết mấy mạng người, cuối cùng thì cũng bị tóm, gọi điện đi!”“Vâng!”Chu Nhược Tuyết gật đầu rồi đi thông báo cho cấp trên.Ngô Bình nói: “Thanh tra Hà, hai người bận gì thì cứ làm đi, tôi có việc phải đi trước đây”.Hà Tất Sĩ vội nói: “Ngô Bình, cậu đã giúp chúng tôi một việc lớn, hôm khác tôi sẽ mời cậu đi ăn”, chủ yếu là ông ấy muốn nhờ Ngô Bình châm cứu cho mình, vì dù sao cũng bị tội phạm đánh cho một chưởng vào đầu, ông ấy sợ sẽ để lại di chứng gì đó.“Được, hẹn gặp lại!”, Ngô Bình xua tay rồi quay người rời đi.Ngô Bình đi rồi, Chu Nhược Tuyết không kiềm chế được sự hào hứng mà nói: “Thầy ơi, có phải mình lập được công lớn rồi không ạ?”