Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 102

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 102Ngô Bình trầm giọng nói: “Không phải lo, chỉ là tác dụng của thuốc thôi”.Quả nhiên nửa tiếng sau, cảm giác ấy đã dần biến mất, Lâm Mỹ Kiều đã bình tĩnh trở lại, bà ấy nhắm mắt bất động.Quả trình điều trị kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, đầu Ngô Bình mướt mồ hôi, anh thấy rất mệt mỏi. Rõ ràng đã bị tiêu hao quá nhiều chân khí, nếu không nhờ có một lượng chân khí dồi dào thì chắc anh không trụ được rồi.Lâm Mỹ Kiều cảm thấy vô cùng dễ chịu, chỉ là hơi buồn ngủ, Ngô Bình bảo bà ấy nằm nghỉ ngơi rồi nói với Lâm Băng Tiên: “Chăm sóc mẹ cô đi nhé, tôi về trước đây”.Lâm Băng Tiên vội nói: “Anh Ngô, anh ngồi chơi thêm một lát đã”.Ngô Bình xua tay: “Thôi, tôi còn có việc, khi nào mẹ cô dậy thì nhớ cho cô ấy uống nước trắng”.Dặn dò xong, Ngô Bình rời khỏi nhà nghỉ ngay, sau đó đi đến nhà của Hoàng Tử Cường.Cương Tử cũng đang ở đây, Ngô Bình đưa cho hắn một chiếc thẻ. Cương Tử chính là đàn em của Hoàng Tử Cường, cũng là học trò của hắn ta, hắn có sở trường dùng thương, tên thật là Phương Cương.“Cương Tử, trong này có ba triệu, cậu cầm đi mua một chiếc hai chiếc xe, một xe con, một xe bán tải, hãng nào thì cậu tự chọn, xe đứng tên cậu”.Cương Tử nhận lấy chiếc xe mà không hỏi nhiều: “Vâng, thưa cậu chủ!”Cương Tử đi mua xe, còn Ngô Bình xem vết thương cho Hoàng Tử Cường, vết thương của hắn ta đã đỡ nhiều rồi, chắc vài hôm nữa là khỏi hẳn.Hoàng Tử Cường thấy Ngô Bình có gì đó là lạ nên hỏi: “Cậu chủ, hình như cậu đang rất mệt à? Vừa đánh nhau với ai hả?”Ngô Bình lắc đầu: “Tôi vừa chữa bệnh cho người ta nên hơi mất sức”.Hoàng Tử Cường sáng mắt lên nói: “Hoá ra cậu chủ còn biết chữa bệnh nữa, nghe nói người tu hành đều biết y thuật, nhưng sao tôi lại không có cái tài ấy nhỉ?”Ngô Bình hừ một tiếng: “Anh tưởng làm bác sĩ dễ lắm à? Trên cơ thể con người có bao nhiêu đường kinh mạch, mỗi đường đi qua vị trí nào cũng phải biết rõ, còn phải nhớ biết bao nhiêu bệnh án, đọc đủ các bí quyết của người xưa”.Hoàng Tử Cường cười lớn nói: “Thế thì khó thật! Cậu chủ, khi nào cậu sẽ giải quyết vấn đề tu luyện của tôi? Giờ tôi rảnh quá nên suốt ngày nghĩ tới chuyện đột phá”.Ngô Bình cũng đang có ý này, anh lập tức bảo Hoàng Tử Cường ngồi xuống tu luyện, còn anh đứng một bên quan sát. Sau khi xem được một lúc, anh đã dùng kim châm cứu vào tám huyệt vị của Hoàng Tử Cường, sau đó truyền chân khí vào, đồng thời nhắc nhở hắn ta: “Chân khí của anh đi sai vị trí rồi, ở đây cơ mà”.Hoàng Tử Cường hoảng hốt, hắn ta không hiểu tại sao Ngô Bình lại phát hiện ra, nhưng vẫn làm theo lời anh nói rồi thay đổi hướng đi. Cứ thế, Hoàng Tử Cường dựa theo chỉ dẫn của kim châm cứu rồi thay đổi hướng vận chuyển chân khí cũ.Sau khi vận chuyển chân khí được một vòng, Hoàng Tử Cường quả nhiên đã cảm thấy khí tức của mình lưu thông, cứ không còn cảm giác khó chịu như trước nữa.

Chương 102

Ngô Bình trầm giọng nói: “Không phải lo, chỉ là tác dụng của thuốc thôi”.

Quả nhiên nửa tiếng sau, cảm giác ấy đã dần biến mất, Lâm Mỹ Kiều đã bình tĩnh trở lại, bà ấy nhắm mắt bất động.

Quả trình điều trị kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, đầu Ngô Bình mướt mồ hôi, anh thấy rất mệt mỏi. Rõ ràng đã bị tiêu hao quá nhiều chân khí, nếu không nhờ có một lượng chân khí dồi dào thì chắc anh không trụ được rồi.

Lâm Mỹ Kiều cảm thấy vô cùng dễ chịu, chỉ là hơi buồn ngủ, Ngô Bình bảo bà ấy nằm nghỉ ngơi rồi nói với Lâm Băng Tiên: “Chăm sóc mẹ cô đi nhé, tôi về trước đây”.

Lâm Băng Tiên vội nói: “Anh Ngô, anh ngồi chơi thêm một lát đã”.

Ngô Bình xua tay: “Thôi, tôi còn có việc, khi nào mẹ cô dậy thì nhớ cho cô ấy uống nước trắng”.

Dặn dò xong, Ngô Bình rời khỏi nhà nghỉ ngay, sau đó đi đến nhà của Hoàng Tử Cường.

Cương Tử cũng đang ở đây, Ngô Bình đưa cho hắn một chiếc thẻ. Cương Tử chính là đàn em của Hoàng Tử Cường, cũng là học trò của hắn ta, hắn có sở trường dùng thương, tên thật là Phương Cương.

“Cương Tử, trong này có ba triệu, cậu cầm đi mua một chiếc hai chiếc xe, một xe con, một xe bán tải, hãng nào thì cậu tự chọn, xe đứng tên cậu”.

Cương Tử nhận lấy chiếc xe mà không hỏi nhiều: “Vâng, thưa cậu chủ!”

Cương Tử đi mua xe, còn Ngô Bình xem vết thương cho Hoàng Tử Cường, vết thương của hắn ta đã đỡ nhiều rồi, chắc vài hôm nữa là khỏi hẳn.

Hoàng Tử Cường thấy Ngô Bình có gì đó là lạ nên hỏi: “Cậu chủ, hình như cậu đang rất mệt à? Vừa đánh nhau với ai hả?”

Ngô Bình lắc đầu: “Tôi vừa chữa bệnh cho người ta nên hơi mất sức”.

Hoàng Tử Cường sáng mắt lên nói: “Hoá ra cậu chủ còn biết chữa bệnh nữa, nghe nói người tu hành đều biết y thuật, nhưng sao tôi lại không có cái tài ấy nhỉ?”

Ngô Bình hừ một tiếng: “Anh tưởng làm bác sĩ dễ lắm à? Trên cơ thể con người có bao nhiêu đường kinh mạch, mỗi đường đi qua vị trí nào cũng phải biết rõ, còn phải nhớ biết bao nhiêu bệnh án, đọc đủ các bí quyết của người xưa”.

Hoàng Tử Cường cười lớn nói: “Thế thì khó thật! Cậu chủ, khi nào cậu sẽ giải quyết vấn đề tu luyện của tôi? Giờ tôi rảnh quá nên suốt ngày nghĩ tới chuyện đột phá”.

Ngô Bình cũng đang có ý này, anh lập tức bảo Hoàng Tử Cường ngồi xuống tu luyện, còn anh đứng một bên quan sát. Sau khi xem được một lúc, anh đã dùng kim châm cứu vào tám huyệt vị của Hoàng Tử Cường, sau đó truyền chân khí vào, đồng thời nhắc nhở hắn ta: “Chân khí của anh đi sai vị trí rồi, ở đây cơ mà”.

Hoàng Tử Cường hoảng hốt, hắn ta không hiểu tại sao Ngô Bình lại phát hiện ra, nhưng vẫn làm theo lời anh nói rồi thay đổi hướng đi. Cứ thế, Hoàng Tử Cường dựa theo chỉ dẫn của kim châm cứu rồi thay đổi hướng vận chuyển chân khí cũ.

Sau khi vận chuyển chân khí được một vòng, Hoàng Tử Cường quả nhiên đã cảm thấy khí tức của mình lưu thông, cứ không còn cảm giác khó chịu như trước nữa.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 102Ngô Bình trầm giọng nói: “Không phải lo, chỉ là tác dụng của thuốc thôi”.Quả nhiên nửa tiếng sau, cảm giác ấy đã dần biến mất, Lâm Mỹ Kiều đã bình tĩnh trở lại, bà ấy nhắm mắt bất động.Quả trình điều trị kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, đầu Ngô Bình mướt mồ hôi, anh thấy rất mệt mỏi. Rõ ràng đã bị tiêu hao quá nhiều chân khí, nếu không nhờ có một lượng chân khí dồi dào thì chắc anh không trụ được rồi.Lâm Mỹ Kiều cảm thấy vô cùng dễ chịu, chỉ là hơi buồn ngủ, Ngô Bình bảo bà ấy nằm nghỉ ngơi rồi nói với Lâm Băng Tiên: “Chăm sóc mẹ cô đi nhé, tôi về trước đây”.Lâm Băng Tiên vội nói: “Anh Ngô, anh ngồi chơi thêm một lát đã”.Ngô Bình xua tay: “Thôi, tôi còn có việc, khi nào mẹ cô dậy thì nhớ cho cô ấy uống nước trắng”.Dặn dò xong, Ngô Bình rời khỏi nhà nghỉ ngay, sau đó đi đến nhà của Hoàng Tử Cường.Cương Tử cũng đang ở đây, Ngô Bình đưa cho hắn một chiếc thẻ. Cương Tử chính là đàn em của Hoàng Tử Cường, cũng là học trò của hắn ta, hắn có sở trường dùng thương, tên thật là Phương Cương.“Cương Tử, trong này có ba triệu, cậu cầm đi mua một chiếc hai chiếc xe, một xe con, một xe bán tải, hãng nào thì cậu tự chọn, xe đứng tên cậu”.Cương Tử nhận lấy chiếc xe mà không hỏi nhiều: “Vâng, thưa cậu chủ!”Cương Tử đi mua xe, còn Ngô Bình xem vết thương cho Hoàng Tử Cường, vết thương của hắn ta đã đỡ nhiều rồi, chắc vài hôm nữa là khỏi hẳn.Hoàng Tử Cường thấy Ngô Bình có gì đó là lạ nên hỏi: “Cậu chủ, hình như cậu đang rất mệt à? Vừa đánh nhau với ai hả?”Ngô Bình lắc đầu: “Tôi vừa chữa bệnh cho người ta nên hơi mất sức”.Hoàng Tử Cường sáng mắt lên nói: “Hoá ra cậu chủ còn biết chữa bệnh nữa, nghe nói người tu hành đều biết y thuật, nhưng sao tôi lại không có cái tài ấy nhỉ?”Ngô Bình hừ một tiếng: “Anh tưởng làm bác sĩ dễ lắm à? Trên cơ thể con người có bao nhiêu đường kinh mạch, mỗi đường đi qua vị trí nào cũng phải biết rõ, còn phải nhớ biết bao nhiêu bệnh án, đọc đủ các bí quyết của người xưa”.Hoàng Tử Cường cười lớn nói: “Thế thì khó thật! Cậu chủ, khi nào cậu sẽ giải quyết vấn đề tu luyện của tôi? Giờ tôi rảnh quá nên suốt ngày nghĩ tới chuyện đột phá”.Ngô Bình cũng đang có ý này, anh lập tức bảo Hoàng Tử Cường ngồi xuống tu luyện, còn anh đứng một bên quan sát. Sau khi xem được một lúc, anh đã dùng kim châm cứu vào tám huyệt vị của Hoàng Tử Cường, sau đó truyền chân khí vào, đồng thời nhắc nhở hắn ta: “Chân khí của anh đi sai vị trí rồi, ở đây cơ mà”.Hoàng Tử Cường hoảng hốt, hắn ta không hiểu tại sao Ngô Bình lại phát hiện ra, nhưng vẫn làm theo lời anh nói rồi thay đổi hướng đi. Cứ thế, Hoàng Tử Cường dựa theo chỉ dẫn của kim châm cứu rồi thay đổi hướng vận chuyển chân khí cũ.Sau khi vận chuyển chân khí được một vòng, Hoàng Tử Cường quả nhiên đã cảm thấy khí tức của mình lưu thông, cứ không còn cảm giác khó chịu như trước nữa.

Chương 102