Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 103

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 103Ngô Bình rất hài lòng, từ giờ em gái anh đi học, còn anh phải đi đâu xa sẽ rất tiện rồi, còn Cương Tử sẽ là tài xế cho nhà anh. Vì thế, lúc này anh đang lái chiếc MayBach đến trường đón Tiểu Mi.Ngô Bình vừa đi thì Cương Tử đã thở hồng hộc chạy vào trong nhà, thấy Hoàng Tử Cường đang chìm trong chân khí, sau đó đã đột phá.Hắn không dám nói gì, mà chỉ im lằng ngồi một bên chờ đợi. Khoảng nửa tiếng sau, Hoàng Tử Cường đã mở mắt ra rồi bình tĩnh nói: “Cuối cùng thì cũng luyện đến đại chu thiên viên mãn rồi, chẳng dễ dàng gì!”Cương Tử mừng rỡ: “Chúc mừng sư phụ!”Sau đó hắn nói tiếp: “Sư phụ ơi, Ngô Bình bảo con làm tài xế cho cậu ta!”Hoàng Tử Cường lặng lẽ nói: “Sao? Cậu không biết lái xe à?”Cương Tử ngẩn ra: “Có chứ ạ!”“Cương Tử, cậu phải tôn trọng cậu chủ như sư phụ, rõ chưa?”, chưa bao giờ Cương Tử thấy Hoàng Tử Cường nói nghiêm túc như vậy.Cương Tử ngạc nhiên nói: “Sư phụ ơi, nhưng mà…”“Không nhưng nhị gì hết! Từ giờ trở đi, cậu ấy chính là cậu chủ của chúng ta”, Hoàng Tử Cường nói rõ ràng: “Nếu cậu không thích thì có thể đi luôn bây giờ, nhưng cậu không còn là học trò của tôi nữa”.Cương Tử hoảng sợ rồi vội nói: “Sư phụ, con biết lỗi rồi, con sẽ nghe lời người”.Bấy giờ, Hoàng Tử Cường mới hài lòng nói: “Cương Tử, cậu phải nhớ cậu chủ là một người thâm sâu khó lường, nếu chúng ta làm được việc cho cậu ấy thì cậu ấy sẽ không bạc đãi chúng ta đâu”.Về phần Ngô Bình, anh lái chiếc MayBach đến trường của Ngô Mi, nhưng vẫn chưa tan học, lúc này đã có khá nhiều xe đỗ ở ngoài trường, rõ ràng là chờ đón con em nhà mình.“Ui, có xe MayBach kìa, xe nhà ai thế nhỉ?”Minh Dương là một huyện nhỏ nên không mấy ai có thể sở hữu một chiếc xe đắt đến hơn hai triệu, cùng lắm chỉ có hơn chục chiếc thôi, vì vậy khó tránh khỏi khiến nhiều người nhòm ngó.Ngô Bình xuống xe rồi đứng chờ ở cổng trường.Hiện giờ, vợ chồng Uông Tinh Thành từng vu oan cho Ngô Mi cũng xuất hiện, trông họ khá uể oải, nhất là Uông Tinh Thành, không biết tại sao ông ta vừa bị sụp mí, vừa bị méo miệng. Bây giờ, trông ông ta rất buồn cười, điều này cũng khiến ông ta suốt ngày chán nản, chỉ muốn chết quách đi cho xong.Ông ta đã đi thăm khám nhiều nơi, nhưng bác sĩ nào cũng bó tay, càng chữa thì bệnh càng nặng. Cho đến sáng nay, sếp của ông ta đã liên lạc trực tiếp với mong muốn ông ta hãy nghỉ việc.Uông Tinh Thành khóc không ra nước mắt, năm nay ông ta mới 45 tuổi, đang độ sung nhất trong công việc, tiền độ rộng mở chào đón thì sao có thể nghỉ việc được? Vì thế, ông ta không trả lời sếp ngay, nhưng ông ta biết rõ nếu không chữa được chứng bệnh này thì chỉ còn nước xin nghỉ thôi.Uông Tinh Thành cũng nhìn thấy Ngô Bình cùng chiếc MayBach của anh, ông ta lập tức hoảng hốt.Thấy tình trạng của Uông Tinh Thành như vậy, Ngô Bình bật cười: “Ông Uông, miệng ông bị làm sao thế?”

Chương 103

Ngô Bình rất hài lòng, từ giờ em gái anh đi học, còn anh phải đi đâu xa sẽ rất tiện rồi, còn Cương Tử sẽ là tài xế cho nhà anh. Vì thế, lúc này anh đang lái chiếc MayBach đến trường đón Tiểu Mi.

Ngô Bình vừa đi thì Cương Tử đã thở hồng hộc chạy vào trong nhà, thấy Hoàng Tử Cường đang chìm trong chân khí, sau đó đã đột phá.

Hắn không dám nói gì, mà chỉ im lằng ngồi một bên chờ đợi. Khoảng nửa tiếng sau, Hoàng Tử Cường đã mở mắt ra rồi bình tĩnh nói: “Cuối cùng thì cũng luyện đến đại chu thiên viên mãn rồi, chẳng dễ dàng gì!”

Cương Tử mừng rỡ: “Chúc mừng sư phụ!”

Sau đó hắn nói tiếp: “Sư phụ ơi, Ngô Bình bảo con làm tài xế cho cậu ta!”

Hoàng Tử Cường lặng lẽ nói: “Sao? Cậu không biết lái xe à?”

Cương Tử ngẩn ra: “Có chứ ạ!”

“Cương Tử, cậu phải tôn trọng cậu chủ như sư phụ, rõ chưa?”, chưa bao giờ Cương Tử thấy Hoàng Tử Cường nói nghiêm túc như vậy.

Cương Tử ngạc nhiên nói: “Sư phụ ơi, nhưng mà…”

“Không nhưng nhị gì hết! Từ giờ trở đi, cậu ấy chính là cậu chủ của chúng ta”, Hoàng Tử Cường nói rõ ràng: “Nếu cậu không thích thì có thể đi luôn bây giờ, nhưng cậu không còn là học trò của tôi nữa”.

Cương Tử hoảng sợ rồi vội nói: “Sư phụ, con biết lỗi rồi, con sẽ nghe lời người”.

Bấy giờ, Hoàng Tử Cường mới hài lòng nói: “Cương Tử, cậu phải nhớ cậu chủ là một người thâm sâu khó lường, nếu chúng ta làm được việc cho cậu ấy thì cậu ấy sẽ không bạc đãi chúng ta đâu”.

Về phần Ngô Bình, anh lái chiếc MayBach đến trường của Ngô Mi, nhưng vẫn chưa tan học, lúc này đã có khá nhiều xe đỗ ở ngoài trường, rõ ràng là chờ đón con em nhà mình.

“Ui, có xe MayBach kìa, xe nhà ai thế nhỉ?”

Minh Dương là một huyện nhỏ nên không mấy ai có thể sở hữu một chiếc xe đắt đến hơn hai triệu, cùng lắm chỉ có hơn chục chiếc thôi, vì vậy khó tránh khỏi khiến nhiều người nhòm ngó.

Ngô Bình xuống xe rồi đứng chờ ở cổng trường.

Hiện giờ, vợ chồng Uông Tinh Thành từng vu oan cho Ngô Mi cũng xuất hiện, trông họ khá uể oải, nhất là Uông Tinh Thành, không biết tại sao ông ta vừa bị sụp mí, vừa bị méo miệng. Bây giờ, trông ông ta rất buồn cười, điều này cũng khiến ông ta suốt ngày chán nản, chỉ muốn chết quách đi cho xong.

Ông ta đã đi thăm khám nhiều nơi, nhưng bác sĩ nào cũng bó tay, càng chữa thì bệnh càng nặng. Cho đến sáng nay, sếp của ông ta đã liên lạc trực tiếp với mong muốn ông ta hãy nghỉ việc.

Uông Tinh Thành khóc không ra nước mắt, năm nay ông ta mới 45 tuổi, đang độ sung nhất trong công việc, tiền độ rộng mở chào đón thì sao có thể nghỉ việc được? Vì thế, ông ta không trả lời sếp ngay, nhưng ông ta biết rõ nếu không chữa được chứng bệnh này thì chỉ còn nước xin nghỉ thôi.

Uông Tinh Thành cũng nhìn thấy Ngô Bình cùng chiếc MayBach của anh, ông ta lập tức hoảng hốt.

Thấy tình trạng của Uông Tinh Thành như vậy, Ngô Bình bật cười: “Ông Uông, miệng ông bị làm sao thế?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 103Ngô Bình rất hài lòng, từ giờ em gái anh đi học, còn anh phải đi đâu xa sẽ rất tiện rồi, còn Cương Tử sẽ là tài xế cho nhà anh. Vì thế, lúc này anh đang lái chiếc MayBach đến trường đón Tiểu Mi.Ngô Bình vừa đi thì Cương Tử đã thở hồng hộc chạy vào trong nhà, thấy Hoàng Tử Cường đang chìm trong chân khí, sau đó đã đột phá.Hắn không dám nói gì, mà chỉ im lằng ngồi một bên chờ đợi. Khoảng nửa tiếng sau, Hoàng Tử Cường đã mở mắt ra rồi bình tĩnh nói: “Cuối cùng thì cũng luyện đến đại chu thiên viên mãn rồi, chẳng dễ dàng gì!”Cương Tử mừng rỡ: “Chúc mừng sư phụ!”Sau đó hắn nói tiếp: “Sư phụ ơi, Ngô Bình bảo con làm tài xế cho cậu ta!”Hoàng Tử Cường lặng lẽ nói: “Sao? Cậu không biết lái xe à?”Cương Tử ngẩn ra: “Có chứ ạ!”“Cương Tử, cậu phải tôn trọng cậu chủ như sư phụ, rõ chưa?”, chưa bao giờ Cương Tử thấy Hoàng Tử Cường nói nghiêm túc như vậy.Cương Tử ngạc nhiên nói: “Sư phụ ơi, nhưng mà…”“Không nhưng nhị gì hết! Từ giờ trở đi, cậu ấy chính là cậu chủ của chúng ta”, Hoàng Tử Cường nói rõ ràng: “Nếu cậu không thích thì có thể đi luôn bây giờ, nhưng cậu không còn là học trò của tôi nữa”.Cương Tử hoảng sợ rồi vội nói: “Sư phụ, con biết lỗi rồi, con sẽ nghe lời người”.Bấy giờ, Hoàng Tử Cường mới hài lòng nói: “Cương Tử, cậu phải nhớ cậu chủ là một người thâm sâu khó lường, nếu chúng ta làm được việc cho cậu ấy thì cậu ấy sẽ không bạc đãi chúng ta đâu”.Về phần Ngô Bình, anh lái chiếc MayBach đến trường của Ngô Mi, nhưng vẫn chưa tan học, lúc này đã có khá nhiều xe đỗ ở ngoài trường, rõ ràng là chờ đón con em nhà mình.“Ui, có xe MayBach kìa, xe nhà ai thế nhỉ?”Minh Dương là một huyện nhỏ nên không mấy ai có thể sở hữu một chiếc xe đắt đến hơn hai triệu, cùng lắm chỉ có hơn chục chiếc thôi, vì vậy khó tránh khỏi khiến nhiều người nhòm ngó.Ngô Bình xuống xe rồi đứng chờ ở cổng trường.Hiện giờ, vợ chồng Uông Tinh Thành từng vu oan cho Ngô Mi cũng xuất hiện, trông họ khá uể oải, nhất là Uông Tinh Thành, không biết tại sao ông ta vừa bị sụp mí, vừa bị méo miệng. Bây giờ, trông ông ta rất buồn cười, điều này cũng khiến ông ta suốt ngày chán nản, chỉ muốn chết quách đi cho xong.Ông ta đã đi thăm khám nhiều nơi, nhưng bác sĩ nào cũng bó tay, càng chữa thì bệnh càng nặng. Cho đến sáng nay, sếp của ông ta đã liên lạc trực tiếp với mong muốn ông ta hãy nghỉ việc.Uông Tinh Thành khóc không ra nước mắt, năm nay ông ta mới 45 tuổi, đang độ sung nhất trong công việc, tiền độ rộng mở chào đón thì sao có thể nghỉ việc được? Vì thế, ông ta không trả lời sếp ngay, nhưng ông ta biết rõ nếu không chữa được chứng bệnh này thì chỉ còn nước xin nghỉ thôi.Uông Tinh Thành cũng nhìn thấy Ngô Bình cùng chiếc MayBach của anh, ông ta lập tức hoảng hốt.Thấy tình trạng của Uông Tinh Thành như vậy, Ngô Bình bật cười: “Ông Uông, miệng ông bị làm sao thế?”

Chương 103