Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 128
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 128Bác sĩ đó lập tức lúng túng, ông ấy chỉ kết luận theo chẩn mạch thôi, nhưng không dám phản bác gì nữa mà cúi chào rồi đi ra ngoài.Người thanh niên đầu định lại nhìn sang nhóm Ngô Bình rồi hỏi: “Chú tư, cháu nghĩ hôm nay dừng ở đây thôi, ông mệt rồi”.Ông tư: “Khắc Mẫn, nốt hai thần y này đã”.Cậu thanh niên gật đầu hỏi: “Ai trước đây ạ?”Ông Bao bước lên trước rồi nói: “Để tôi!”Ông ta ngồi xuống cạnh giường rồi tập trung bắt mạch.Một lát sau, ông ta buông tay rồi nói: “Đúng là cụ nhà thiếu hoả khí…”Ngập ngừng một lát, ông ta lại nói: “Ngoài ra, chắc nửa tháng trước cụ nhà đã bị cảm lạnh, sau đó bị ngã nên mới bị hoảng loạn”.Cậu thanh niên đầu đinh sáng mắt lên: “Thần y nói rất đúng, nửa tháng trước, ông nội tôi đã bị cảm lạnh một lần, mấy ngày mới khỏi, sau đó đã bị ngã khi leo núi nên mới bị hoảng”.Ông Bao gật đầu: “Ừm, tôi sẽ kê một toa thuốc bổ hoả khí và an thần, cho cụ nhà uống mấy ngày thì sẽ hồi phục thôi”.Cậu thanh niên đầu đinh mừng rõ: “Phiền thần y rồi ạ”, sau đó, cậu ta gọi người mang giấy bút ra ngay.Sau khi vào phòng, Ngô Bình chỉ tập trung quan sát bệnh nhân, nghe ông Bao nói vậy, anh không nhịn được mà phản bác: “Đúng là bệnh nhân bị kinh hãi và cũng từng bị cảm, song đó không phải nguyên nhân gây bệnh”.Ông Bao đang viết toa thuốc thì khựng lại, ông ta bình tĩnh ngoái lại nhìn Ngô Bình rồi cười hỏi: “Sao? Cậu bạn trẻ có cao kiến gì chăng?”Ngô Bình nói: “Cao kiến thì tôi không dám, tôi chỉ nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác thôi”.Kim Vĩnh Lợi thấy Ngô Bình đang phá chuyện tốt của mình thì cười khẩy nói: “Loại lang băm như mày cũng dám ý kiến với ông Bao à, to gan đấy!”Cậu thanh niên đầu định cau mày, hình như cậu ta biết Kim Vĩnh Lợi nên nói: “Kim Vĩnh Lợi, anh bảo ai là lang băm?”Kim Vĩnh Lợi đáp: “Nó chứ ai, tôi biết nó, nó không phải thần y gì đâu!”Cậu thanh niên nhìn sang ông tư: “Chú tư, đây là người chú mời tới ạ?”Ông tư bình tĩnh nói: “Đừng nóng, người đã đến rồi thì cứ để cho cậu ấy khám”.Tất cả mọi người đều nhìn Ngô Bình để xem anh sẽ nói gì.Ngô Bình đi tới cạnh giường bệnh rồi giơ tay vỗ vào chiếc giường cổ: “Chắc chiế giường này cũng nhiều tuổi rồi đúng không?”Ông tư gật đầu: “Từ thời tổ tiên để lại, được làm từ gỗ Tử Đàn”.Ngô Bình gật đầu: “Vấn đề chính là chiếc giường này”.Cậu thanh niên cau mày: “Ông tôi nằm cả đời trên chiếc giường này rồi, giờ anh nói nó có vấn đề là sao?”
Chương 128
Bác sĩ đó lập tức lúng túng, ông ấy chỉ kết luận theo chẩn mạch thôi, nhưng không dám phản bác gì nữa mà cúi chào rồi đi ra ngoài.
Người thanh niên đầu định lại nhìn sang nhóm Ngô Bình rồi hỏi: “Chú tư, cháu nghĩ hôm nay dừng ở đây thôi, ông mệt rồi”.
Ông tư: “Khắc Mẫn, nốt hai thần y này đã”.
Cậu thanh niên gật đầu hỏi: “Ai trước đây ạ?”
Ông Bao bước lên trước rồi nói: “Để tôi!”
Ông ta ngồi xuống cạnh giường rồi tập trung bắt mạch.
Một lát sau, ông ta buông tay rồi nói: “Đúng là cụ nhà thiếu hoả khí…”
Ngập ngừng một lát, ông ta lại nói: “Ngoài ra, chắc nửa tháng trước cụ nhà đã bị cảm lạnh, sau đó bị ngã nên mới bị hoảng loạn”.
Cậu thanh niên đầu đinh sáng mắt lên: “Thần y nói rất đúng, nửa tháng trước, ông nội tôi đã bị cảm lạnh một lần, mấy ngày mới khỏi, sau đó đã bị ngã khi leo núi nên mới bị hoảng”.
Ông Bao gật đầu: “Ừm, tôi sẽ kê một toa thuốc bổ hoả khí và an thần, cho cụ nhà uống mấy ngày thì sẽ hồi phục thôi”.
Cậu thanh niên đầu đinh mừng rõ: “Phiền thần y rồi ạ”, sau đó, cậu ta gọi người mang giấy bút ra ngay.
Sau khi vào phòng, Ngô Bình chỉ tập trung quan sát bệnh nhân, nghe ông Bao nói vậy, anh không nhịn được mà phản bác: “Đúng là bệnh nhân bị kinh hãi và cũng từng bị cảm, song đó không phải nguyên nhân gây bệnh”.
Ông Bao đang viết toa thuốc thì khựng lại, ông ta bình tĩnh ngoái lại nhìn Ngô Bình rồi cười hỏi: “Sao? Cậu bạn trẻ có cao kiến gì chăng?”
Ngô Bình nói: “Cao kiến thì tôi không dám, tôi chỉ nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác thôi”.
Kim Vĩnh Lợi thấy Ngô Bình đang phá chuyện tốt của mình thì cười khẩy nói: “Loại lang băm như mày cũng dám ý kiến với ông Bao à, to gan đấy!”
Cậu thanh niên đầu định cau mày, hình như cậu ta biết Kim Vĩnh Lợi nên nói: “Kim Vĩnh Lợi, anh bảo ai là lang băm?”
Kim Vĩnh Lợi đáp: “Nó chứ ai, tôi biết nó, nó không phải thần y gì đâu!”
Cậu thanh niên nhìn sang ông tư: “Chú tư, đây là người chú mời tới ạ?”
Ông tư bình tĩnh nói: “Đừng nóng, người đã đến rồi thì cứ để cho cậu ấy khám”.
Tất cả mọi người đều nhìn Ngô Bình để xem anh sẽ nói gì.
Ngô Bình đi tới cạnh giường bệnh rồi giơ tay vỗ vào chiếc giường cổ: “Chắc chiế giường này cũng nhiều tuổi rồi đúng không?”
Ông tư gật đầu: “Từ thời tổ tiên để lại, được làm từ gỗ Tử Đàn”.
Ngô Bình gật đầu: “Vấn đề chính là chiếc giường này”.
Cậu thanh niên cau mày: “Ông tôi nằm cả đời trên chiếc giường này rồi, giờ anh nói nó có vấn đề là sao?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 128Bác sĩ đó lập tức lúng túng, ông ấy chỉ kết luận theo chẩn mạch thôi, nhưng không dám phản bác gì nữa mà cúi chào rồi đi ra ngoài.Người thanh niên đầu định lại nhìn sang nhóm Ngô Bình rồi hỏi: “Chú tư, cháu nghĩ hôm nay dừng ở đây thôi, ông mệt rồi”.Ông tư: “Khắc Mẫn, nốt hai thần y này đã”.Cậu thanh niên gật đầu hỏi: “Ai trước đây ạ?”Ông Bao bước lên trước rồi nói: “Để tôi!”Ông ta ngồi xuống cạnh giường rồi tập trung bắt mạch.Một lát sau, ông ta buông tay rồi nói: “Đúng là cụ nhà thiếu hoả khí…”Ngập ngừng một lát, ông ta lại nói: “Ngoài ra, chắc nửa tháng trước cụ nhà đã bị cảm lạnh, sau đó bị ngã nên mới bị hoảng loạn”.Cậu thanh niên đầu đinh sáng mắt lên: “Thần y nói rất đúng, nửa tháng trước, ông nội tôi đã bị cảm lạnh một lần, mấy ngày mới khỏi, sau đó đã bị ngã khi leo núi nên mới bị hoảng”.Ông Bao gật đầu: “Ừm, tôi sẽ kê một toa thuốc bổ hoả khí và an thần, cho cụ nhà uống mấy ngày thì sẽ hồi phục thôi”.Cậu thanh niên đầu đinh mừng rõ: “Phiền thần y rồi ạ”, sau đó, cậu ta gọi người mang giấy bút ra ngay.Sau khi vào phòng, Ngô Bình chỉ tập trung quan sát bệnh nhân, nghe ông Bao nói vậy, anh không nhịn được mà phản bác: “Đúng là bệnh nhân bị kinh hãi và cũng từng bị cảm, song đó không phải nguyên nhân gây bệnh”.Ông Bao đang viết toa thuốc thì khựng lại, ông ta bình tĩnh ngoái lại nhìn Ngô Bình rồi cười hỏi: “Sao? Cậu bạn trẻ có cao kiến gì chăng?”Ngô Bình nói: “Cao kiến thì tôi không dám, tôi chỉ nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác thôi”.Kim Vĩnh Lợi thấy Ngô Bình đang phá chuyện tốt của mình thì cười khẩy nói: “Loại lang băm như mày cũng dám ý kiến với ông Bao à, to gan đấy!”Cậu thanh niên đầu định cau mày, hình như cậu ta biết Kim Vĩnh Lợi nên nói: “Kim Vĩnh Lợi, anh bảo ai là lang băm?”Kim Vĩnh Lợi đáp: “Nó chứ ai, tôi biết nó, nó không phải thần y gì đâu!”Cậu thanh niên nhìn sang ông tư: “Chú tư, đây là người chú mời tới ạ?”Ông tư bình tĩnh nói: “Đừng nóng, người đã đến rồi thì cứ để cho cậu ấy khám”.Tất cả mọi người đều nhìn Ngô Bình để xem anh sẽ nói gì.Ngô Bình đi tới cạnh giường bệnh rồi giơ tay vỗ vào chiếc giường cổ: “Chắc chiế giường này cũng nhiều tuổi rồi đúng không?”Ông tư gật đầu: “Từ thời tổ tiên để lại, được làm từ gỗ Tử Đàn”.Ngô Bình gật đầu: “Vấn đề chính là chiếc giường này”.Cậu thanh niên cau mày: “Ông tôi nằm cả đời trên chiếc giường này rồi, giờ anh nói nó có vấn đề là sao?”