Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 129

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 129Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy”.Ông Bao nghe xong thì như có điều suy ngẫm.Kim Vĩnh Lợi liên tục cười mỉa: “Đúng là chém gió như thần, cái gì mà tương sinh với cả tương khắc, toàn là lời bịp bợm hết”.Ông tư cau mày, ông ấy bắt đầu thấy bực với Kim Vĩnh Lợi nên nói: “Kim Vĩnh Lợi, cháu ra ngoài trước đi”’.Kim Vĩnh Lợi giật mình, anh ta trợn mắt nhìn Ngô Bình rồi mới quay người đi ra ngoài. Người đàn ông trung niên đi cùng anh ta cũng bắt đầu thấy ngại ngùng, không biết phải nói gì.Ông tư hỏi Ngô Bình: “Cậu Ngô có cách nào chữa khỏi nhanh cho bố tôi không?”Thời gian qua, có rất nhiều bác sĩ nói có thể chữa khỏi bệnh cho ông cụ Từ, nhưng lần nào họ cũng phải thất vọng nên giờ ông tư không muốn chờ thêm nữa.Ngô Bình cười đáp: “Được chứ, phiền mọi người đổi phòng khác cho cụ nhà đã”.Ngay sau đó, một đám người đã khiêng ông cụ Từ xuống giường rồi chuyển sang một gian phòng khác.Sắp xếp xong, Ngô Bình lấy kim châm cứu ra rồi châm lên người ông cụ, bài châm cứu này tên là Tam Dương Thăng Long Châm, có thể làm tăng hệ miễn dịch và nâng cao tinh thần của người bệnh.Ông Bao đứng cạnh xem Ngô Bình châm cứu mà ngây người, sau đó ngạc nhiên hỏi: “Đây là Tam Dương Thăng Long Châm trong truyền thuyết đúng không?”Ngô Bình cũng hơi ngạc nhiên rồi cười nói: “Ông Bao thật tinh mắt, đúng là Tam Dương Thăng Long Châm đấy”.Nói rồi, anh lại cắm mấy cây kim khác xuống, ông cụ Từ mở mắt rồi hỏi mọi người ở xung quanh: “Ta đã ngủ bao lâu rồi?”Ông tư mừng quýnh rồi bước nhanh tới gần đáp: “Bố, bố ngủ mấy ngày rồi, giờ bố thấy khoẻ hơn chưa?”Ông cụ Từ định ngồi dậy, cậu thanh niên đầu đinh vội đỡ rồi nói: “Ông ơi, từ từ thôi ạ”.Sau khi đỡ ông cụ ngồi ngay dậy, ông tư đưa cho bố mình một chiếc khăn mặt để ông cụ lau mặt.Lúc này, trông ông cụ đã có tinh thần hơn rất nhiều, ông cụ cười nói: “Bố đã nằm mơ một giấc mơ rất dài, còn mơ thấy mẹ con”.Ông tư vội nói: “Vậy chắc chắn là mẹ con nhớ bố nên báo mộng đấy ạ”.Ông cụ Từ thở dài nói: “Mẹ con đã mất hai mươi năm rồi, nếu bà ấy còn sống…”, nói đến đây, ông cụ nghẹn ngào.Người già như trẻ nhỏ, cảm xúc thay đổi thất thường, ông tư vội vàng an ủi.Một lúc sau, ông cụ Từ mới bình ổn lại tâm trạng.Ông tư vội mời nhóm Ngô Bình ra phòng khách bên ngoài trò chuyện.Ông ấy nhìn Ngô Bình rồi cúi ngập người: “Thần y Ngô, cảm ơn cậu!”

Chương 129

Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy”.

Ông Bao nghe xong thì như có điều suy ngẫm.

Kim Vĩnh Lợi liên tục cười mỉa: “Đúng là chém gió như thần, cái gì mà tương sinh với cả tương khắc, toàn là lời bịp bợm hết”.

Ông tư cau mày, ông ấy bắt đầu thấy bực với Kim Vĩnh Lợi nên nói: “Kim Vĩnh Lợi, cháu ra ngoài trước đi”’.

Kim Vĩnh Lợi giật mình, anh ta trợn mắt nhìn Ngô Bình rồi mới quay người đi ra ngoài. Người đàn ông trung niên đi cùng anh ta cũng bắt đầu thấy ngại ngùng, không biết phải nói gì.

Ông tư hỏi Ngô Bình: “Cậu Ngô có cách nào chữa khỏi nhanh cho bố tôi không?”

Thời gian qua, có rất nhiều bác sĩ nói có thể chữa khỏi bệnh cho ông cụ Từ, nhưng lần nào họ cũng phải thất vọng nên giờ ông tư không muốn chờ thêm nữa.

Ngô Bình cười đáp: “Được chứ, phiền mọi người đổi phòng khác cho cụ nhà đã”.

Ngay sau đó, một đám người đã khiêng ông cụ Từ xuống giường rồi chuyển sang một gian phòng khác.

Sắp xếp xong, Ngô Bình lấy kim châm cứu ra rồi châm lên người ông cụ, bài châm cứu này tên là Tam Dương Thăng Long Châm, có thể làm tăng hệ miễn dịch và nâng cao tinh thần của người bệnh.

Ông Bao đứng cạnh xem Ngô Bình châm cứu mà ngây người, sau đó ngạc nhiên hỏi: “Đây là Tam Dương Thăng Long Châm trong truyền thuyết đúng không?”

Ngô Bình cũng hơi ngạc nhiên rồi cười nói: “Ông Bao thật tinh mắt, đúng là Tam Dương Thăng Long Châm đấy”.

Nói rồi, anh lại cắm mấy cây kim khác xuống, ông cụ Từ mở mắt rồi hỏi mọi người ở xung quanh: “Ta đã ngủ bao lâu rồi?”

Ông tư mừng quýnh rồi bước nhanh tới gần đáp: “Bố, bố ngủ mấy ngày rồi, giờ bố thấy khoẻ hơn chưa?”

Ông cụ Từ định ngồi dậy, cậu thanh niên đầu đinh vội đỡ rồi nói: “Ông ơi, từ từ thôi ạ”.

Sau khi đỡ ông cụ ngồi ngay dậy, ông tư đưa cho bố mình một chiếc khăn mặt để ông cụ lau mặt.

Lúc này, trông ông cụ đã có tinh thần hơn rất nhiều, ông cụ cười nói: “Bố đã nằm mơ một giấc mơ rất dài, còn mơ thấy mẹ con”.

Ông tư vội nói: “Vậy chắc chắn là mẹ con nhớ bố nên báo mộng đấy ạ”.

Ông cụ Từ thở dài nói: “Mẹ con đã mất hai mươi năm rồi, nếu bà ấy còn sống…”, nói đến đây, ông cụ nghẹn ngào.

Người già như trẻ nhỏ, cảm xúc thay đổi thất thường, ông tư vội vàng an ủi.

Một lúc sau, ông cụ Từ mới bình ổn lại tâm trạng.

Ông tư vội mời nhóm Ngô Bình ra phòng khách bên ngoài trò chuyện.

Ông ấy nhìn Ngô Bình rồi cúi ngập người: “Thần y Ngô, cảm ơn cậu!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 129Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy”.Ông Bao nghe xong thì như có điều suy ngẫm.Kim Vĩnh Lợi liên tục cười mỉa: “Đúng là chém gió như thần, cái gì mà tương sinh với cả tương khắc, toàn là lời bịp bợm hết”.Ông tư cau mày, ông ấy bắt đầu thấy bực với Kim Vĩnh Lợi nên nói: “Kim Vĩnh Lợi, cháu ra ngoài trước đi”’.Kim Vĩnh Lợi giật mình, anh ta trợn mắt nhìn Ngô Bình rồi mới quay người đi ra ngoài. Người đàn ông trung niên đi cùng anh ta cũng bắt đầu thấy ngại ngùng, không biết phải nói gì.Ông tư hỏi Ngô Bình: “Cậu Ngô có cách nào chữa khỏi nhanh cho bố tôi không?”Thời gian qua, có rất nhiều bác sĩ nói có thể chữa khỏi bệnh cho ông cụ Từ, nhưng lần nào họ cũng phải thất vọng nên giờ ông tư không muốn chờ thêm nữa.Ngô Bình cười đáp: “Được chứ, phiền mọi người đổi phòng khác cho cụ nhà đã”.Ngay sau đó, một đám người đã khiêng ông cụ Từ xuống giường rồi chuyển sang một gian phòng khác.Sắp xếp xong, Ngô Bình lấy kim châm cứu ra rồi châm lên người ông cụ, bài châm cứu này tên là Tam Dương Thăng Long Châm, có thể làm tăng hệ miễn dịch và nâng cao tinh thần của người bệnh.Ông Bao đứng cạnh xem Ngô Bình châm cứu mà ngây người, sau đó ngạc nhiên hỏi: “Đây là Tam Dương Thăng Long Châm trong truyền thuyết đúng không?”Ngô Bình cũng hơi ngạc nhiên rồi cười nói: “Ông Bao thật tinh mắt, đúng là Tam Dương Thăng Long Châm đấy”.Nói rồi, anh lại cắm mấy cây kim khác xuống, ông cụ Từ mở mắt rồi hỏi mọi người ở xung quanh: “Ta đã ngủ bao lâu rồi?”Ông tư mừng quýnh rồi bước nhanh tới gần đáp: “Bố, bố ngủ mấy ngày rồi, giờ bố thấy khoẻ hơn chưa?”Ông cụ Từ định ngồi dậy, cậu thanh niên đầu đinh vội đỡ rồi nói: “Ông ơi, từ từ thôi ạ”.Sau khi đỡ ông cụ ngồi ngay dậy, ông tư đưa cho bố mình một chiếc khăn mặt để ông cụ lau mặt.Lúc này, trông ông cụ đã có tinh thần hơn rất nhiều, ông cụ cười nói: “Bố đã nằm mơ một giấc mơ rất dài, còn mơ thấy mẹ con”.Ông tư vội nói: “Vậy chắc chắn là mẹ con nhớ bố nên báo mộng đấy ạ”.Ông cụ Từ thở dài nói: “Mẹ con đã mất hai mươi năm rồi, nếu bà ấy còn sống…”, nói đến đây, ông cụ nghẹn ngào.Người già như trẻ nhỏ, cảm xúc thay đổi thất thường, ông tư vội vàng an ủi.Một lúc sau, ông cụ Từ mới bình ổn lại tâm trạng.Ông tư vội mời nhóm Ngô Bình ra phòng khách bên ngoài trò chuyện.Ông ấy nhìn Ngô Bình rồi cúi ngập người: “Thần y Ngô, cảm ơn cậu!”

Chương 129