Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 131

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 131Lý Quảng Long gật đầu: “Ừ, tuỳ chú, tối nay đi uống thôi vậy”.Tối đó, vợ của Lý Quảng Long đã dẫn theo con trai của họ đến một khách sạn lâu đời để tiếp đãi hai anh em Ngô Bình.Vợ Lý Quảng Long mới hơn ba mươi tuổi, trông rất xinh đẹp và quý phái. Con trai của họ 12 tuổi, là một cậu bé tinh nghịch, không chịu ngồi yên một chỗ.Mọi người ngồi vào chỗ xong, Lý Quảng Long cười nói: “Con trai, chào chú Ngô đi”.Cậu bé chớp mắt nói: “Cháu chào chú Ngô, cháu là Lý Thiếu Long”.Lý Quảng Long cười phá lên: “Chú em, thằng nhóc này lanh lắm, nhưng hơi bướng, với cả học dốt hệt anh”.Vợ của Lý Quảng Long liếc mắt nói: “Hay lắm đấy mà còn khoe, thành tích toàn đội sổ, tôi cũng đến điên mất thôi”.“À, chị dâu chú tên là Đinh Vi. Bà xã, đây là chú em thân thiết của anh, tên là Ngô Bình, chú ấy đã cứu mạng anh hai lần đấy! Chuyện của Tào Vọng lần này cũng nhờ công của chú ấy”.Đinh Vi là cô chủ của nhà họ Đinh ở tỉnh, nhà họ Đinh làm đại lý cho mấy chục thương hiệu sa sỉ phẩm và mấy hãng xe sang. Lý Quảng Long có được thành tựu như ngày hôm nay cũng nhờ công của gia đình bên vợ.Đinh Vi đứng dậy rồi cười nói: “Chú Ngô, chú đã cứu anh nhà chị hai lần, chị kính chú một ly”.Đinh Vi rất thẳng thắn, tửu lượng cũng cao nên uống cạn ly rượu ngay.Ngô Bình thấy thế thì cũng đành bấm bụng uống cạn rồi nói: “Chị dâu khách sáo quá, em với anh Long thân nhân nên giúp đỡ là chuyện bình thường”.Lý Quảng Long cười lớn: “Nói hay lắm, làm ly nữa”.Lúc này, Đinh Vi chợt lấy hai chiếc thẻ trong túi ra, thẻ làm bằng bạch kim nên rất nặng. Cô ấy đưa một chiếc cho Ngô Bình, một chiếc cho Ngô Mi: “Hai anh em này, nhà chị chuyên kinh doanh mặt hàng sa sỉ phẩm. Đây là thẻ thông dụng cả nước, hai anh em muốn mua gì thì cứ quẹt thẻ này, mọi chi phí anh Long sẽ trả hết”.Lý Quảng Long cười ha hả nói: “Đúng, hạn mức mỗi năm là một trăm triệu. Nhưng hai anh em cà vừa phải thôi nhé, không anh sạt nghiệp mất”.Ngô Mi nghe thấy thế thì không dám nhận, nhưng Ngô Bình thì nhận luôn: “Cảm ơn chị dâu”.Thấy anh mình nhận rồi, bấy giờ Ngô Mi mới dám cầm rồi cất tiếng cảm ơn.Mọi người trò chuyện thêm một lúc thì đồ ăn đã tới, nhưng họ chưa kịp động đũa thì đã có người đẩy cửa ra. Một người đàn ông trung niên tóc ngắn mặc đồ đời Đường màu đen đi thẳng tới chỗ Lý Quảng Long.Lý Quảng Long trông thấy người đó thì đứng hình rồi lạnh giọng nói: “Tào Vọng, ông đến đây làm gì?”Người đàn ông này khoảng trên 40 tuổi, mặt nhỏ, người thấp, nhưng đôi mắt rất sáng, đó chính là Tào Vọng.

Chương 131

Lý Quảng Long gật đầu: “Ừ, tuỳ chú, tối nay đi uống thôi vậy”.

Tối đó, vợ của Lý Quảng Long đã dẫn theo con trai của họ đến một khách sạn lâu đời để tiếp đãi hai anh em Ngô Bình.

Vợ Lý Quảng Long mới hơn ba mươi tuổi, trông rất xinh đẹp và quý phái. Con trai của họ 12 tuổi, là một cậu bé tinh nghịch, không chịu ngồi yên một chỗ.

Mọi người ngồi vào chỗ xong, Lý Quảng Long cười nói: “Con trai, chào chú Ngô đi”.

Cậu bé chớp mắt nói: “Cháu chào chú Ngô, cháu là Lý Thiếu Long”.

Lý Quảng Long cười phá lên: “Chú em, thằng nhóc này lanh lắm, nhưng hơi bướng, với cả học dốt hệt anh”.

Vợ của Lý Quảng Long liếc mắt nói: “Hay lắm đấy mà còn khoe, thành tích toàn đội sổ, tôi cũng đến điên mất thôi”.

“À, chị dâu chú tên là Đinh Vi. Bà xã, đây là chú em thân thiết của anh, tên là Ngô Bình, chú ấy đã cứu mạng anh hai lần đấy! Chuyện của Tào Vọng lần này cũng nhờ công của chú ấy”.

Đinh Vi là cô chủ của nhà họ Đinh ở tỉnh, nhà họ Đinh làm đại lý cho mấy chục thương hiệu sa sỉ phẩm và mấy hãng xe sang. Lý Quảng Long có được thành tựu như ngày hôm nay cũng nhờ công của gia đình bên vợ.

Đinh Vi đứng dậy rồi cười nói: “Chú Ngô, chú đã cứu anh nhà chị hai lần, chị kính chú một ly”.

Đinh Vi rất thẳng thắn, tửu lượng cũng cao nên uống cạn ly rượu ngay.

Ngô Bình thấy thế thì cũng đành bấm bụng uống cạn rồi nói: “Chị dâu khách sáo quá, em với anh Long thân nhân nên giúp đỡ là chuyện bình thường”.

Lý Quảng Long cười lớn: “Nói hay lắm, làm ly nữa”.

Lúc này, Đinh Vi chợt lấy hai chiếc thẻ trong túi ra, thẻ làm bằng bạch kim nên rất nặng. Cô ấy đưa một chiếc cho Ngô Bình, một chiếc cho Ngô Mi: “Hai anh em này, nhà chị chuyên kinh doanh mặt hàng sa sỉ phẩm. Đây là thẻ thông dụng cả nước, hai anh em muốn mua gì thì cứ quẹt thẻ này, mọi chi phí anh Long sẽ trả hết”.

Lý Quảng Long cười ha hả nói: “Đúng, hạn mức mỗi năm là một trăm triệu. Nhưng hai anh em cà vừa phải thôi nhé, không anh sạt nghiệp mất”.

Ngô Mi nghe thấy thế thì không dám nhận, nhưng Ngô Bình thì nhận luôn: “Cảm ơn chị dâu”.

Thấy anh mình nhận rồi, bấy giờ Ngô Mi mới dám cầm rồi cất tiếng cảm ơn.

Mọi người trò chuyện thêm một lúc thì đồ ăn đã tới, nhưng họ chưa kịp động đũa thì đã có người đẩy cửa ra. Một người đàn ông trung niên tóc ngắn mặc đồ đời Đường màu đen đi thẳng tới chỗ Lý Quảng Long.

Lý Quảng Long trông thấy người đó thì đứng hình rồi lạnh giọng nói: “Tào Vọng, ông đến đây làm gì?”

Người đàn ông này khoảng trên 40 tuổi, mặt nhỏ, người thấp, nhưng đôi mắt rất sáng, đó chính là Tào Vọng.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 131Lý Quảng Long gật đầu: “Ừ, tuỳ chú, tối nay đi uống thôi vậy”.Tối đó, vợ của Lý Quảng Long đã dẫn theo con trai của họ đến một khách sạn lâu đời để tiếp đãi hai anh em Ngô Bình.Vợ Lý Quảng Long mới hơn ba mươi tuổi, trông rất xinh đẹp và quý phái. Con trai của họ 12 tuổi, là một cậu bé tinh nghịch, không chịu ngồi yên một chỗ.Mọi người ngồi vào chỗ xong, Lý Quảng Long cười nói: “Con trai, chào chú Ngô đi”.Cậu bé chớp mắt nói: “Cháu chào chú Ngô, cháu là Lý Thiếu Long”.Lý Quảng Long cười phá lên: “Chú em, thằng nhóc này lanh lắm, nhưng hơi bướng, với cả học dốt hệt anh”.Vợ của Lý Quảng Long liếc mắt nói: “Hay lắm đấy mà còn khoe, thành tích toàn đội sổ, tôi cũng đến điên mất thôi”.“À, chị dâu chú tên là Đinh Vi. Bà xã, đây là chú em thân thiết của anh, tên là Ngô Bình, chú ấy đã cứu mạng anh hai lần đấy! Chuyện của Tào Vọng lần này cũng nhờ công của chú ấy”.Đinh Vi là cô chủ của nhà họ Đinh ở tỉnh, nhà họ Đinh làm đại lý cho mấy chục thương hiệu sa sỉ phẩm và mấy hãng xe sang. Lý Quảng Long có được thành tựu như ngày hôm nay cũng nhờ công của gia đình bên vợ.Đinh Vi đứng dậy rồi cười nói: “Chú Ngô, chú đã cứu anh nhà chị hai lần, chị kính chú một ly”.Đinh Vi rất thẳng thắn, tửu lượng cũng cao nên uống cạn ly rượu ngay.Ngô Bình thấy thế thì cũng đành bấm bụng uống cạn rồi nói: “Chị dâu khách sáo quá, em với anh Long thân nhân nên giúp đỡ là chuyện bình thường”.Lý Quảng Long cười lớn: “Nói hay lắm, làm ly nữa”.Lúc này, Đinh Vi chợt lấy hai chiếc thẻ trong túi ra, thẻ làm bằng bạch kim nên rất nặng. Cô ấy đưa một chiếc cho Ngô Bình, một chiếc cho Ngô Mi: “Hai anh em này, nhà chị chuyên kinh doanh mặt hàng sa sỉ phẩm. Đây là thẻ thông dụng cả nước, hai anh em muốn mua gì thì cứ quẹt thẻ này, mọi chi phí anh Long sẽ trả hết”.Lý Quảng Long cười ha hả nói: “Đúng, hạn mức mỗi năm là một trăm triệu. Nhưng hai anh em cà vừa phải thôi nhé, không anh sạt nghiệp mất”.Ngô Mi nghe thấy thế thì không dám nhận, nhưng Ngô Bình thì nhận luôn: “Cảm ơn chị dâu”.Thấy anh mình nhận rồi, bấy giờ Ngô Mi mới dám cầm rồi cất tiếng cảm ơn.Mọi người trò chuyện thêm một lúc thì đồ ăn đã tới, nhưng họ chưa kịp động đũa thì đã có người đẩy cửa ra. Một người đàn ông trung niên tóc ngắn mặc đồ đời Đường màu đen đi thẳng tới chỗ Lý Quảng Long.Lý Quảng Long trông thấy người đó thì đứng hình rồi lạnh giọng nói: “Tào Vọng, ông đến đây làm gì?”Người đàn ông này khoảng trên 40 tuổi, mặt nhỏ, người thấp, nhưng đôi mắt rất sáng, đó chính là Tào Vọng.

Chương 131