Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 130

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 130Cậu thanh niên để đầu đinh đã nhìn Ngô Bình bằng con mắt khác nên cũng nói: “Y thuật của thần y Ngô thật khiến người khác phải ngưỡng mộ”.Ông Bao cũng đã bình tĩnh trở lại, Ngô Bình rất tôn trọng ông ta nên chắp tay nói: “Ông Bao, ban nãy mải cứu người nên tôi có gì nói đấy, đắc tội với ông rồi”.Ông Bao cười phá lên: “Thần y Ngô có lòng tốt như vậy thì đắc tội gì chứ? Lối tư duy của cậu khiến tôi được mở mang tầm mắt, đáng ra tôi phải cảm ơn cậu mới đúng”.Ngô Bình: “Ông Bao chỉ không chú ý đến chiếc giường thôi, nếu không chắc chắn cũng nhận ra vấn đề”.Thấy Ngô Bình khiêm tốn như vậy thì ông Bao cũng thấy quý anh: “Cậu Ngô, hôm khác chúng ta sẽ gặp mặt để đàm đạo nhé, tôi muốn thỉnh giáo cậu về Tam Dương Thăng Long Châm”.Ngô Bình đồng ý ngay: “Được thôi, được so tài y thuật với ông Bao là vinh hạnh của tôi”, hai người nhanh chóng trao đổi số điện thoại.Sau đó ông Bao người đàn ông trung tuổi ra về, các bác sĩ khác cũng giải tán hết, cổng nhà họ Từ lập tức yên ắng.Ông tư xua tay, quản gia nhanh chóng bê một chiếc khay đến, bên dưới lớp vải đỏ có một phòng thư chứa một tờ chi phiếu ở bên trong.“Cậu Ngô, đây là năm trăm nghìn phí khám bệnh, mong cậu nhân cho”.Lý Quảng Long vội nói: “Ông tư, ông làm vậy là không nể mặt tôi rồi, tiền nong gì chứ!”Ông tư cười nói: “Quảng Long, đây là phí khám bệnh của cậu Ngô, liên quan gì đến anh. Vả lại, tôi đã nghe nói về chuyện của anh rồi, Tào Vọng đòi giết anh đúng không?”Lý Quảng Long thở dài đáp: “Ông tư, nếu không cùng đường thì tôi cũng không dám tới phiền ông đâu”.Ông tư gật đầu: “Được rồi, tôi sẽ nói chuyện với Tào Vọng, cứ để đấy cho tôi”.Lý Quảng Long mừng rỡ rồi chắp tay nói: “Cảm ơn ông tư!”Ông tư ngoảnh sang Ngô Bình: “Cậu Ngô còn trẻ mà đã giỏi vậy rồi, thật khiến người ta bái phục. Sau này, có gì chắc phải phiền cậu giúp cho”.Ngô Bình: “Là trách nhiệm của thầy thuốc thôi, ông tư cứ quá lời”.Sau khi rời khỏi nhà họ Từ, Ngô Bình và Lý Quảng Long lên xe, Lý Quảng Long hăm hở cười nói: “Chú em, hôm nay chú lại cứu anh một mạng nữa rồi”.Ngô Bình ngập ngừng một lát rồi nói: “Em đến tỉnh tìm anh là có chuyện muốn nhờ, anh còn nhớ nhà họ Cung mà em kể không?”Nụ cười trên mặt Lý Quảng Long tắt ngúm: “Nhà họ Cung mạnh phết đấy, nhưng chú đừng lo, việc của chú cũng như của anh. Nếu nhà họ Cung dám làm gì chú thì Lý Quảng Long anh sẽ xử lý họ đầu tiên”.Ngô Bình: “Nếu là chuyện giang hồ thì em không sợ. Em chỉ lo nhà họ Cung quá đáng, động đến người nhà của em thôi”.Suy nghĩ một lát, Ngô Bình lại nói: “Anh chuyển lời đến nhà họ Cung hộ em, nếu họ dám vượt quá giới hạn của em, em sẽ cho cả nhà họ bay màu luôn”.Ngô Bình nói rất bình thường, nhưng Lý Quảng Long lại căm phẫn rồi nói: “Để đó anh chuyển lời cho, anh cũng sẽ cảnh cáo họ, nếu họ dám động vào chú thì có nghĩa là cũng gây thù chuốc oán với anh”.Sau đó, anh ta cười nói: “Này, anh chuẩn bị cho chú mấy cô em bốc lửa lắm, tối nay cứ hưởng cho đã nha!”

Chương 130

Cậu thanh niên để đầu đinh đã nhìn Ngô Bình bằng con mắt khác nên cũng nói: “Y thuật của thần y Ngô thật khiến người khác phải ngưỡng mộ”.

Ông Bao cũng đã bình tĩnh trở lại, Ngô Bình rất tôn trọng ông ta nên chắp tay nói: “Ông Bao, ban nãy mải cứu người nên tôi có gì nói đấy, đắc tội với ông rồi”.

Ông Bao cười phá lên: “Thần y Ngô có lòng tốt như vậy thì đắc tội gì chứ? Lối tư duy của cậu khiến tôi được mở mang tầm mắt, đáng ra tôi phải cảm ơn cậu mới đúng”.

Ngô Bình: “Ông Bao chỉ không chú ý đến chiếc giường thôi, nếu không chắc chắn cũng nhận ra vấn đề”.

Thấy Ngô Bình khiêm tốn như vậy thì ông Bao cũng thấy quý anh: “Cậu Ngô, hôm khác chúng ta sẽ gặp mặt để đàm đạo nhé, tôi muốn thỉnh giáo cậu về Tam Dương Thăng Long Châm”.

Ngô Bình đồng ý ngay: “Được thôi, được so tài y thuật với ông Bao là vinh hạnh của tôi”, hai người nhanh chóng trao đổi số điện thoại.

Sau đó ông Bao người đàn ông trung tuổi ra về, các bác sĩ khác cũng giải tán hết, cổng nhà họ Từ lập tức yên ắng.

Ông tư xua tay, quản gia nhanh chóng bê một chiếc khay đến, bên dưới lớp vải đỏ có một phòng thư chứa một tờ chi phiếu ở bên trong.

“Cậu Ngô, đây là năm trăm nghìn phí khám bệnh, mong cậu nhân cho”.

Lý Quảng Long vội nói: “Ông tư, ông làm vậy là không nể mặt tôi rồi, tiền nong gì chứ!”

Ông tư cười nói: “Quảng Long, đây là phí khám bệnh của cậu Ngô, liên quan gì đến anh. Vả lại, tôi đã nghe nói về chuyện của anh rồi, Tào Vọng đòi giết anh đúng không?”

Lý Quảng Long thở dài đáp: “Ông tư, nếu không cùng đường thì tôi cũng không dám tới phiền ông đâu”.

Ông tư gật đầu: “Được rồi, tôi sẽ nói chuyện với Tào Vọng, cứ để đấy cho tôi”.

Lý Quảng Long mừng rỡ rồi chắp tay nói: “Cảm ơn ông tư!”

Ông tư ngoảnh sang Ngô Bình: “Cậu Ngô còn trẻ mà đã giỏi vậy rồi, thật khiến người ta bái phục. Sau này, có gì chắc phải phiền cậu giúp cho”.

Ngô Bình: “Là trách nhiệm của thầy thuốc thôi, ông tư cứ quá lời”.

Sau khi rời khỏi nhà họ Từ, Ngô Bình và Lý Quảng Long lên xe, Lý Quảng Long hăm hở cười nói: “Chú em, hôm nay chú lại cứu anh một mạng nữa rồi”.

Ngô Bình ngập ngừng một lát rồi nói: “Em đến tỉnh tìm anh là có chuyện muốn nhờ, anh còn nhớ nhà họ Cung mà em kể không?”

Nụ cười trên mặt Lý Quảng Long tắt ngúm: “Nhà họ Cung mạnh phết đấy, nhưng chú đừng lo, việc của chú cũng như của anh. Nếu nhà họ Cung dám làm gì chú thì Lý Quảng Long anh sẽ xử lý họ đầu tiên”.

Ngô Bình: “Nếu là chuyện giang hồ thì em không sợ. Em chỉ lo nhà họ Cung quá đáng, động đến người nhà của em thôi”.

Suy nghĩ một lát, Ngô Bình lại nói: “Anh chuyển lời đến nhà họ Cung hộ em, nếu họ dám vượt quá giới hạn của em, em sẽ cho cả nhà họ bay màu luôn”.

Ngô Bình nói rất bình thường, nhưng Lý Quảng Long lại căm phẫn rồi nói: “Để đó anh chuyển lời cho, anh cũng sẽ cảnh cáo họ, nếu họ dám động vào chú thì có nghĩa là cũng gây thù chuốc oán với anh”.

Sau đó, anh ta cười nói: “Này, anh chuẩn bị cho chú mấy cô em bốc lửa lắm, tối nay cứ hưởng cho đã nha!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 130Cậu thanh niên để đầu đinh đã nhìn Ngô Bình bằng con mắt khác nên cũng nói: “Y thuật của thần y Ngô thật khiến người khác phải ngưỡng mộ”.Ông Bao cũng đã bình tĩnh trở lại, Ngô Bình rất tôn trọng ông ta nên chắp tay nói: “Ông Bao, ban nãy mải cứu người nên tôi có gì nói đấy, đắc tội với ông rồi”.Ông Bao cười phá lên: “Thần y Ngô có lòng tốt như vậy thì đắc tội gì chứ? Lối tư duy của cậu khiến tôi được mở mang tầm mắt, đáng ra tôi phải cảm ơn cậu mới đúng”.Ngô Bình: “Ông Bao chỉ không chú ý đến chiếc giường thôi, nếu không chắc chắn cũng nhận ra vấn đề”.Thấy Ngô Bình khiêm tốn như vậy thì ông Bao cũng thấy quý anh: “Cậu Ngô, hôm khác chúng ta sẽ gặp mặt để đàm đạo nhé, tôi muốn thỉnh giáo cậu về Tam Dương Thăng Long Châm”.Ngô Bình đồng ý ngay: “Được thôi, được so tài y thuật với ông Bao là vinh hạnh của tôi”, hai người nhanh chóng trao đổi số điện thoại.Sau đó ông Bao người đàn ông trung tuổi ra về, các bác sĩ khác cũng giải tán hết, cổng nhà họ Từ lập tức yên ắng.Ông tư xua tay, quản gia nhanh chóng bê một chiếc khay đến, bên dưới lớp vải đỏ có một phòng thư chứa một tờ chi phiếu ở bên trong.“Cậu Ngô, đây là năm trăm nghìn phí khám bệnh, mong cậu nhân cho”.Lý Quảng Long vội nói: “Ông tư, ông làm vậy là không nể mặt tôi rồi, tiền nong gì chứ!”Ông tư cười nói: “Quảng Long, đây là phí khám bệnh của cậu Ngô, liên quan gì đến anh. Vả lại, tôi đã nghe nói về chuyện của anh rồi, Tào Vọng đòi giết anh đúng không?”Lý Quảng Long thở dài đáp: “Ông tư, nếu không cùng đường thì tôi cũng không dám tới phiền ông đâu”.Ông tư gật đầu: “Được rồi, tôi sẽ nói chuyện với Tào Vọng, cứ để đấy cho tôi”.Lý Quảng Long mừng rỡ rồi chắp tay nói: “Cảm ơn ông tư!”Ông tư ngoảnh sang Ngô Bình: “Cậu Ngô còn trẻ mà đã giỏi vậy rồi, thật khiến người ta bái phục. Sau này, có gì chắc phải phiền cậu giúp cho”.Ngô Bình: “Là trách nhiệm của thầy thuốc thôi, ông tư cứ quá lời”.Sau khi rời khỏi nhà họ Từ, Ngô Bình và Lý Quảng Long lên xe, Lý Quảng Long hăm hở cười nói: “Chú em, hôm nay chú lại cứu anh một mạng nữa rồi”.Ngô Bình ngập ngừng một lát rồi nói: “Em đến tỉnh tìm anh là có chuyện muốn nhờ, anh còn nhớ nhà họ Cung mà em kể không?”Nụ cười trên mặt Lý Quảng Long tắt ngúm: “Nhà họ Cung mạnh phết đấy, nhưng chú đừng lo, việc của chú cũng như của anh. Nếu nhà họ Cung dám làm gì chú thì Lý Quảng Long anh sẽ xử lý họ đầu tiên”.Ngô Bình: “Nếu là chuyện giang hồ thì em không sợ. Em chỉ lo nhà họ Cung quá đáng, động đến người nhà của em thôi”.Suy nghĩ một lát, Ngô Bình lại nói: “Anh chuyển lời đến nhà họ Cung hộ em, nếu họ dám vượt quá giới hạn của em, em sẽ cho cả nhà họ bay màu luôn”.Ngô Bình nói rất bình thường, nhưng Lý Quảng Long lại căm phẫn rồi nói: “Để đó anh chuyển lời cho, anh cũng sẽ cảnh cáo họ, nếu họ dám động vào chú thì có nghĩa là cũng gây thù chuốc oán với anh”.Sau đó, anh ta cười nói: “Này, anh chuẩn bị cho chú mấy cô em bốc lửa lắm, tối nay cứ hưởng cho đã nha!”

Chương 130