Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 145
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 145Ngô Bình liếc nhìn đồng hồ rồi nói: “Chờ thêm một lúc nữa đã”.Trác Khang ngẩn ra: “Chờ cái gì?”“Chờ một người!”, Ngô Bình đáp.Trác Khang cười lạnh: “Dù ai đến thì cậu cũng phải chết thôi”.“Thật không?”Chợt có một giọng nói đầy nội lực và giận dữ vang lên ở bên ngoài.Trác Khang lạnh mặt, lập tức run rẩy như chuột thấy mèo, ông ta đứng bật dậy nói: “Sư phụ, sao người lại đến đây ạ?”Người mới tới chính là Từ Quý Phi.Trác Khang đi ra rồi quỳ xuống đất, sau đó nịnh nọt: “Sư phụ, sao người tới mà không báo trước, người cần đồ đệ làm việc gì vậy ạ?”Từ Quý Phi mặc kệ Trác Khang, mà đi thẳng tới chỗ Ngô Bình, sau đó cười nói: “Chú em, khiến chú chê cười rồi. Cảm ơn chú đã nể mặt anh mà không dạy dỗ Trác Khang”.Bấy giờ, Ngô Bình mới đứng lên rồi nói: “Anh ba quá lời rồi!”Anh ba?Trác Khang nghệt mặt ra, sao Ngô Bình lại gọi sư phụ ông ta là anh ba, có chuyện gì vậy?Lư Tuấn Phi cũng biến sắc mặt.Từ Quý Phi lườm đệ tử của mình rồi lạnh giọng nói: “Bố và con gái của tôi đều được cậu Ngô đây cứu, mà anh định giết cậu ấy à? Anh định giết ân nhân của nhà họ Từ tôi hả?”Trác Khang run lẩy bẩy rồi vội quỳ xuống đất: “Sư phụ, đồ nhi không biết, nếu biết thì nào dám ạ”.Sau đó, ông ta ngoảnh sang dập đầu với Ngô Bình: “Cậu bạn đã cứu bố và con gái của sư phụ tôi, xin nhận của Trác Khang ba lạy”.Cộp cộp cộp.Trác Khang không chút do dự mà dập đầu ba cái, khiến mặt đất rung lên.Ngô Bình thấy thế thì thờ ơ nói: “Chữa bệnh cứu người là trách nhiệm của thầy thuốc, ông không cần cảm ơn”.Từ Quý Phi lạnh lùng nói: “Không ra làm sao cả, đứng dậy đi!”Bấy giờ, Trác Khang mới dám đứng dậy rồi chắp tay với Ngô Bình: “Xin lỗi, mong cậu tha thứ cho tôi”.Nói rồi, ông ta đi tới cạnh Đinh Sâm rồi đá cho gã mấy phát, mắng: “Thằng khốn này! Sao tao lại đẻ ra cái loại như mày chứ, tao phải đánh chết mày!”Ngô Bình biết ông ta đang làm trò, chứ có ai đánh chết con đẻ của mình chứ.Đinh Sâm khóc lớn: “Bố ơi, sao bố lại đánh con, bố phải đánh nó chứ…”Từ Quý Phi lạnh băng nói: “Đừng có hỗn!”
Chương 145
Ngô Bình liếc nhìn đồng hồ rồi nói: “Chờ thêm một lúc nữa đã”.
Trác Khang ngẩn ra: “Chờ cái gì?”
“Chờ một người!”, Ngô Bình đáp.
Trác Khang cười lạnh: “Dù ai đến thì cậu cũng phải chết thôi”.
“Thật không?”
Chợt có một giọng nói đầy nội lực và giận dữ vang lên ở bên ngoài.
Trác Khang lạnh mặt, lập tức run rẩy như chuột thấy mèo, ông ta đứng bật dậy nói: “Sư phụ, sao người lại đến đây ạ?”
Người mới tới chính là Từ Quý Phi.
Trác Khang đi ra rồi quỳ xuống đất, sau đó nịnh nọt: “Sư phụ, sao người tới mà không báo trước, người cần đồ đệ làm việc gì vậy ạ?”
Từ Quý Phi mặc kệ Trác Khang, mà đi thẳng tới chỗ Ngô Bình, sau đó cười nói: “Chú em, khiến chú chê cười rồi. Cảm ơn chú đã nể mặt anh mà không dạy dỗ Trác Khang”.
Bấy giờ, Ngô Bình mới đứng lên rồi nói: “Anh ba quá lời rồi!”
Anh ba?
Trác Khang nghệt mặt ra, sao Ngô Bình lại gọi sư phụ ông ta là anh ba, có chuyện gì vậy?
Lư Tuấn Phi cũng biến sắc mặt.
Từ Quý Phi lườm đệ tử của mình rồi lạnh giọng nói: “Bố và con gái của tôi đều được cậu Ngô đây cứu, mà anh định giết cậu ấy à? Anh định giết ân nhân của nhà họ Từ tôi hả?”
Trác Khang run lẩy bẩy rồi vội quỳ xuống đất: “Sư phụ, đồ nhi không biết, nếu biết thì nào dám ạ”.
Sau đó, ông ta ngoảnh sang dập đầu với Ngô Bình: “Cậu bạn đã cứu bố và con gái của sư phụ tôi, xin nhận của Trác Khang ba lạy”.
Cộp cộp cộp.
Trác Khang không chút do dự mà dập đầu ba cái, khiến mặt đất rung lên.
Ngô Bình thấy thế thì thờ ơ nói: “Chữa bệnh cứu người là trách nhiệm của thầy thuốc, ông không cần cảm ơn”.
Từ Quý Phi lạnh lùng nói: “Không ra làm sao cả, đứng dậy đi!”
Bấy giờ, Trác Khang mới dám đứng dậy rồi chắp tay với Ngô Bình: “Xin lỗi, mong cậu tha thứ cho tôi”.
Nói rồi, ông ta đi tới cạnh Đinh Sâm rồi đá cho gã mấy phát, mắng: “Thằng khốn này! Sao tao lại đẻ ra cái loại như mày chứ, tao phải đánh chết mày!”
Ngô Bình biết ông ta đang làm trò, chứ có ai đánh chết con đẻ của mình chứ.
Đinh Sâm khóc lớn: “Bố ơi, sao bố lại đánh con, bố phải đánh nó chứ…”
Từ Quý Phi lạnh băng nói: “Đừng có hỗn!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 145Ngô Bình liếc nhìn đồng hồ rồi nói: “Chờ thêm một lúc nữa đã”.Trác Khang ngẩn ra: “Chờ cái gì?”“Chờ một người!”, Ngô Bình đáp.Trác Khang cười lạnh: “Dù ai đến thì cậu cũng phải chết thôi”.“Thật không?”Chợt có một giọng nói đầy nội lực và giận dữ vang lên ở bên ngoài.Trác Khang lạnh mặt, lập tức run rẩy như chuột thấy mèo, ông ta đứng bật dậy nói: “Sư phụ, sao người lại đến đây ạ?”Người mới tới chính là Từ Quý Phi.Trác Khang đi ra rồi quỳ xuống đất, sau đó nịnh nọt: “Sư phụ, sao người tới mà không báo trước, người cần đồ đệ làm việc gì vậy ạ?”Từ Quý Phi mặc kệ Trác Khang, mà đi thẳng tới chỗ Ngô Bình, sau đó cười nói: “Chú em, khiến chú chê cười rồi. Cảm ơn chú đã nể mặt anh mà không dạy dỗ Trác Khang”.Bấy giờ, Ngô Bình mới đứng lên rồi nói: “Anh ba quá lời rồi!”Anh ba?Trác Khang nghệt mặt ra, sao Ngô Bình lại gọi sư phụ ông ta là anh ba, có chuyện gì vậy?Lư Tuấn Phi cũng biến sắc mặt.Từ Quý Phi lườm đệ tử của mình rồi lạnh giọng nói: “Bố và con gái của tôi đều được cậu Ngô đây cứu, mà anh định giết cậu ấy à? Anh định giết ân nhân của nhà họ Từ tôi hả?”Trác Khang run lẩy bẩy rồi vội quỳ xuống đất: “Sư phụ, đồ nhi không biết, nếu biết thì nào dám ạ”.Sau đó, ông ta ngoảnh sang dập đầu với Ngô Bình: “Cậu bạn đã cứu bố và con gái của sư phụ tôi, xin nhận của Trác Khang ba lạy”.Cộp cộp cộp.Trác Khang không chút do dự mà dập đầu ba cái, khiến mặt đất rung lên.Ngô Bình thấy thế thì thờ ơ nói: “Chữa bệnh cứu người là trách nhiệm của thầy thuốc, ông không cần cảm ơn”.Từ Quý Phi lạnh lùng nói: “Không ra làm sao cả, đứng dậy đi!”Bấy giờ, Trác Khang mới dám đứng dậy rồi chắp tay với Ngô Bình: “Xin lỗi, mong cậu tha thứ cho tôi”.Nói rồi, ông ta đi tới cạnh Đinh Sâm rồi đá cho gã mấy phát, mắng: “Thằng khốn này! Sao tao lại đẻ ra cái loại như mày chứ, tao phải đánh chết mày!”Ngô Bình biết ông ta đang làm trò, chứ có ai đánh chết con đẻ của mình chứ.Đinh Sâm khóc lớn: “Bố ơi, sao bố lại đánh con, bố phải đánh nó chứ…”Từ Quý Phi lạnh băng nói: “Đừng có hỗn!”