Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 146
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 146Trác Khang lập tức nói: “Thằng kia, cậu đây có chuyện muốn hỏi, trả lời cho thành thật vào”.Đinh Sâm rất sợ Trác Khang nên đành khóc lóc gật đầu.Ngô Bình hỏi: “Chuyện hôm nay có liên quan đến cậu không?”Lư Tuấn Phi vội đáp: “Chuyện gì cơ, tôi có biết gì đâu”.Ngô Bình lại nhìn sang Tô Văn: “Cậu cũng thế à?”Tô Văn tái mặt, ả không phải kẻ ngốc nên biết địa vị của Ngô Bình hình như còn cao hơn cả Trác Khang, vì vậy ả không dám nói dối: “Là Lư Tuấn Phi bảo tôi làm vậy, cậu ta còn cho tôi năm trăm nghìn, rồi dạy tôi cách làm nữa”.Ngô Bình thầm thở dài, quả nhiên là Lư Tuấn Phi.Lư Tuấn Phi biến sắc mặt rồi tức giận nói: “Cô nói linh tinh gì thế hả? Tôi bảo cô làm thế bao giờ?”Tô Văn nói ngay: “Là cậu chứ ai! Tôi vẫn còn giữ ảnh cậu chuyển khoản cho tôi đây này, chính cậu bảo tôi tiếp cận Ngô Bình để gây mẫu thuẫn cho Ngô Bình và Đinh Sâm”.Trác Khang nổi điên, túm cổ Lư Tuấn Phi rồi lạnh giọng hỏi: “Thằng khốn này, mày định làm gì hả?”Lư Tuấn Phi tái mặt rồi run rẩy đáp: “Ông Trác, tôi không có”.Chát!Trác Khang tát cho Lư Tuấn Phi một cái, làm răng của anh ấy muốn rụng hết, sau đó còn đánh Lư Tuấn Phi bay ra xa.Ông ta lạnh lùng nói: “Hoá ra là mày bày trò, hôm nay tao phải phế mày”.Lư Tuấn Phi biết không giấu được nữa nên đành nói thật: “Ông Trác, tôi chỉ định dạy cho Ngô Bình một bài học thôi, tôi cũng không ngờ chuyện lại thành ra thế này”.Trác Khang cau mày: “Dạy cho Ngô Bình một bài học ư? Mày có thù oán với người ta à?”Ngô Bình nói: “Chúng tôi chẳng những không có thù oán, mà còn là anh em tốt của nhau. Chính tôi đã giúp nhà họ Lư giải quyết vụ bị ma ám ở sơn trang Thái Khang”.Trác Khang giật mình: “Ra là cậu giúp, tôi bái phục!”, đây là câu nói thật lòng của ông ta, vì Trác Khang cũng biết chuyện của sơn trang Thái Kháng, vậy mà Ngô Bình có thể giải quyết được, chứng tỏ anh rất giỏi.Ngô Bình nhìn Lư Tuấn Phi: “Lư Tuấn Phi, tôi coi cậu như anh em, tại sao cậu lại hại tôi?”Lư Tuấn Phi lạnh giọng nói: “Anh đừng giả vờ giả vịt nữa! Đường Tử Di chỉ thích anh, dạo này tôi phát điên lên vì theo đuổi cô ấy, nhưng cô ấy chẳng thèm đoái hoài đến tôi, không tại anh thì tại ai?”Ngô Bình lắc đầu: “Cậu theo đuổi Đường Tử Di là chuyện của cậu, liên quan gì đến tôi?”“Nếu anh sa sút, hay chết rồi thì biết đâu cô ấy lại chấp nhận tôi thì sao?”, Lư Tuấn Phi lạnh giọng nói với vẻ điên cuồng.Chát!Trác Khang lại giáng cho anh ấy một cái bạt tai nữa rồi nói: “Mày dám làm thế với ân nhân của mình à, trên đời này tao khinh nhất là hạng người như mày!”Lư Tuấn Phi bị đánh cho thừa sống thiếu chết, hộc ra cả máu tươi.Trác Khang chắp tay với Ngô Bình: “Cậu Ngô, xin lỗi cậu, Đinh Sâm bị thằng này lợi dụng thôi”.
Chương 146
Trác Khang lập tức nói: “Thằng kia, cậu đây có chuyện muốn hỏi, trả lời cho thành thật vào”.
Đinh Sâm rất sợ Trác Khang nên đành khóc lóc gật đầu.
Ngô Bình hỏi: “Chuyện hôm nay có liên quan đến cậu không?”
Lư Tuấn Phi vội đáp: “Chuyện gì cơ, tôi có biết gì đâu”.
Ngô Bình lại nhìn sang Tô Văn: “Cậu cũng thế à?”
Tô Văn tái mặt, ả không phải kẻ ngốc nên biết địa vị của Ngô Bình hình như còn cao hơn cả Trác Khang, vì vậy ả không dám nói dối: “Là Lư Tuấn Phi bảo tôi làm vậy, cậu ta còn cho tôi năm trăm nghìn, rồi dạy tôi cách làm nữa”.
Ngô Bình thầm thở dài, quả nhiên là Lư Tuấn Phi.
Lư Tuấn Phi biến sắc mặt rồi tức giận nói: “Cô nói linh tinh gì thế hả? Tôi bảo cô làm thế bao giờ?”
Tô Văn nói ngay: “Là cậu chứ ai! Tôi vẫn còn giữ ảnh cậu chuyển khoản cho tôi đây này, chính cậu bảo tôi tiếp cận Ngô Bình để gây mẫu thuẫn cho Ngô Bình và Đinh Sâm”.
Trác Khang nổi điên, túm cổ Lư Tuấn Phi rồi lạnh giọng hỏi: “Thằng khốn này, mày định làm gì hả?”
Lư Tuấn Phi tái mặt rồi run rẩy đáp: “Ông Trác, tôi không có”.
Chát!
Trác Khang tát cho Lư Tuấn Phi một cái, làm răng của anh ấy muốn rụng hết, sau đó còn đánh Lư Tuấn Phi bay ra xa.
Ông ta lạnh lùng nói: “Hoá ra là mày bày trò, hôm nay tao phải phế mày”.
Lư Tuấn Phi biết không giấu được nữa nên đành nói thật: “Ông Trác, tôi chỉ định dạy cho Ngô Bình một bài học thôi, tôi cũng không ngờ chuyện lại thành ra thế này”.
Trác Khang cau mày: “Dạy cho Ngô Bình một bài học ư? Mày có thù oán với người ta à?”
Ngô Bình nói: “Chúng tôi chẳng những không có thù oán, mà còn là anh em tốt của nhau. Chính tôi đã giúp nhà họ Lư giải quyết vụ bị ma ám ở sơn trang Thái Khang”.
Trác Khang giật mình: “Ra là cậu giúp, tôi bái phục!”, đây là câu nói thật lòng của ông ta, vì Trác Khang cũng biết chuyện của sơn trang Thái Kháng, vậy mà Ngô Bình có thể giải quyết được, chứng tỏ anh rất giỏi.
Ngô Bình nhìn Lư Tuấn Phi: “Lư Tuấn Phi, tôi coi cậu như anh em, tại sao cậu lại hại tôi?”
Lư Tuấn Phi lạnh giọng nói: “Anh đừng giả vờ giả vịt nữa! Đường Tử Di chỉ thích anh, dạo này tôi phát điên lên vì theo đuổi cô ấy, nhưng cô ấy chẳng thèm đoái hoài đến tôi, không tại anh thì tại ai?”
Ngô Bình lắc đầu: “Cậu theo đuổi Đường Tử Di là chuyện của cậu, liên quan gì đến tôi?”
“Nếu anh sa sút, hay chết rồi thì biết đâu cô ấy lại chấp nhận tôi thì sao?”, Lư Tuấn Phi lạnh giọng nói với vẻ điên cuồng.
Chát!
Trác Khang lại giáng cho anh ấy một cái bạt tai nữa rồi nói: “Mày dám làm thế với ân nhân của mình à, trên đời này tao khinh nhất là hạng người như mày!”
Lư Tuấn Phi bị đánh cho thừa sống thiếu chết, hộc ra cả máu tươi.
Trác Khang chắp tay với Ngô Bình: “Cậu Ngô, xin lỗi cậu, Đinh Sâm bị thằng này lợi dụng thôi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 146Trác Khang lập tức nói: “Thằng kia, cậu đây có chuyện muốn hỏi, trả lời cho thành thật vào”.Đinh Sâm rất sợ Trác Khang nên đành khóc lóc gật đầu.Ngô Bình hỏi: “Chuyện hôm nay có liên quan đến cậu không?”Lư Tuấn Phi vội đáp: “Chuyện gì cơ, tôi có biết gì đâu”.Ngô Bình lại nhìn sang Tô Văn: “Cậu cũng thế à?”Tô Văn tái mặt, ả không phải kẻ ngốc nên biết địa vị của Ngô Bình hình như còn cao hơn cả Trác Khang, vì vậy ả không dám nói dối: “Là Lư Tuấn Phi bảo tôi làm vậy, cậu ta còn cho tôi năm trăm nghìn, rồi dạy tôi cách làm nữa”.Ngô Bình thầm thở dài, quả nhiên là Lư Tuấn Phi.Lư Tuấn Phi biến sắc mặt rồi tức giận nói: “Cô nói linh tinh gì thế hả? Tôi bảo cô làm thế bao giờ?”Tô Văn nói ngay: “Là cậu chứ ai! Tôi vẫn còn giữ ảnh cậu chuyển khoản cho tôi đây này, chính cậu bảo tôi tiếp cận Ngô Bình để gây mẫu thuẫn cho Ngô Bình và Đinh Sâm”.Trác Khang nổi điên, túm cổ Lư Tuấn Phi rồi lạnh giọng hỏi: “Thằng khốn này, mày định làm gì hả?”Lư Tuấn Phi tái mặt rồi run rẩy đáp: “Ông Trác, tôi không có”.Chát!Trác Khang tát cho Lư Tuấn Phi một cái, làm răng của anh ấy muốn rụng hết, sau đó còn đánh Lư Tuấn Phi bay ra xa.Ông ta lạnh lùng nói: “Hoá ra là mày bày trò, hôm nay tao phải phế mày”.Lư Tuấn Phi biết không giấu được nữa nên đành nói thật: “Ông Trác, tôi chỉ định dạy cho Ngô Bình một bài học thôi, tôi cũng không ngờ chuyện lại thành ra thế này”.Trác Khang cau mày: “Dạy cho Ngô Bình một bài học ư? Mày có thù oán với người ta à?”Ngô Bình nói: “Chúng tôi chẳng những không có thù oán, mà còn là anh em tốt của nhau. Chính tôi đã giúp nhà họ Lư giải quyết vụ bị ma ám ở sơn trang Thái Khang”.Trác Khang giật mình: “Ra là cậu giúp, tôi bái phục!”, đây là câu nói thật lòng của ông ta, vì Trác Khang cũng biết chuyện của sơn trang Thái Kháng, vậy mà Ngô Bình có thể giải quyết được, chứng tỏ anh rất giỏi.Ngô Bình nhìn Lư Tuấn Phi: “Lư Tuấn Phi, tôi coi cậu như anh em, tại sao cậu lại hại tôi?”Lư Tuấn Phi lạnh giọng nói: “Anh đừng giả vờ giả vịt nữa! Đường Tử Di chỉ thích anh, dạo này tôi phát điên lên vì theo đuổi cô ấy, nhưng cô ấy chẳng thèm đoái hoài đến tôi, không tại anh thì tại ai?”Ngô Bình lắc đầu: “Cậu theo đuổi Đường Tử Di là chuyện của cậu, liên quan gì đến tôi?”“Nếu anh sa sút, hay chết rồi thì biết đâu cô ấy lại chấp nhận tôi thì sao?”, Lư Tuấn Phi lạnh giọng nói với vẻ điên cuồng.Chát!Trác Khang lại giáng cho anh ấy một cái bạt tai nữa rồi nói: “Mày dám làm thế với ân nhân của mình à, trên đời này tao khinh nhất là hạng người như mày!”Lư Tuấn Phi bị đánh cho thừa sống thiếu chết, hộc ra cả máu tươi.Trác Khang chắp tay với Ngô Bình: “Cậu Ngô, xin lỗi cậu, Đinh Sâm bị thằng này lợi dụng thôi”.