Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 162

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 162Bấy giờ, Ngô Bình mới nhìn Vương Hiến Sâm rồi hỏi: “Ông tìm tôi có việc gì?”Vương Hiến Sâm tươi cười nói: “Cậu Ngô, tôi muốn xin lỗi cậu thêm một lần nữa, lần trước là tôi sai, tôi xin lỗi”.Ngô Bình lạnh lùng nhìn ông ta rồi nói: “Ông em vợ phó cục trưởng của ông bị điều tra rồi à?”Vương Hiến Sâm lúng túng đáp: “Cậu ấy bị đình chỉ công tác rồi”.Ngô Bình nói: “Làm sai thì phải bị phạt, ông nói có đúng không?”“Đúng ạ”, Vương Hiến Sâm gật đầu lia lịa, ông ta đang rất ân hận vì đã chọc nhầm vào Ngô Bình.Ngô Bình nói: “Ông làm bên xây dựng nhỉ, vừa hay tôi đang muốn xây một căn biệt thự, ông lo bên nguyên vật liệu giúp tôi đi”.Vương Hiến Sâm lập tức sáng mắt lên nói: “Cậu Ngô yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi”.Ngô Bình không rành để chuyện nhà cửa nên hỏi: “Tôi muốn xây biệt thự thì tìm công ty kiến trúc nào?”Vương Hiến Sâm vội đáp: “Cậu Ngô, cứ giao hết cho tôi, thiết kế, đội ngũ thi công cho tới nguyên vật liệu, tôi sẽ lo hết”.Ngô Bình mỉm cười: “Thật không? Thế tôi giao cho ông nhé, giờ ông đi xem với tôi luôn đi”.Vương Hiến Sâm ngồi lên xe của Ngô Bình rồi về nhà anh.Biết Ngô Bình định dỡ bốn căn nhà để xây biệt thự, Vương Hiến Sâm là người trong ngành nên đưa ra kiến nghị cho anh ngay.“Cậu Ngô, với diện tích một nghìn mét vuông này thì tôi khuyên cậu nên xây biệt thự ba tầng, phía trước là sân, sau thì để trống”.Ngô Bình gật đầu: “Ông cho người thiết kế trước đi, để tôi xem có hợp lý không. À, giữ lại cây cổ thụ này cho tôi nhé”.Vương Hiến Sâm nhìn cái cây đó rồi cười nói: “Vị trí này có thể lắp hàng rào điện chạy vòng qua cái cây”.Ngô Bình hỏi ông ta về giá trị nhà đất, Vương Hiến Sâm đáp: “Nếu xây nhà thì phải dùng các nguyên vật liệu tốt nhất, không quá năm nghìn trên một mét vuông, còn nội thất thì vô giá, một nghìn cũng đủ, mà một trăm nghìn cũng hết”.Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi muốn nội thất tốt một chút”.Vương Hiến Sâm: “Tôi đã lắp đặt thiết bị cho biệt thự của không ít bạn bè, nếu họ cho hạn mức là mười nghìn thì sẽ chênh lên là mười nghìn rưỡi. Với diện tích khoảng một nghìn hai thì tổng chi phí sẽ khoảng hơn chục triệu”.Ngô Bình thấy như vậy là quá đắt, vì anh chỉ có hơn hai mươi triệu, ngẫm nghĩ một lát, anh nói: “Trang thiết bị đắt thế thì được làm bằng gì?”Vương Hiến Sâm: “Còn phải xem gu thẩm mỹ của cậu thế nào, ví dụ có người thích gỗ, hay có người thích ngọc chẳng hạn”.Ngô Bình xua tay: “Thôi, cứ xây nhà đi đã, nội thất tính sau”.Vương Hiến Sâm nhìn quanh một vòng rồi lại đưa ra các kiến nghị khác, Ngô Bình thấy khả thi nên nói: “Nếu ông lo tốt vụ này thì tôi sẽ không bạc đãi đâu”.

Chương 162

Bấy giờ, Ngô Bình mới nhìn Vương Hiến Sâm rồi hỏi: “Ông tìm tôi có việc gì?”

Vương Hiến Sâm tươi cười nói: “Cậu Ngô, tôi muốn xin lỗi cậu thêm một lần nữa, lần trước là tôi sai, tôi xin lỗi”.

Ngô Bình lạnh lùng nhìn ông ta rồi nói: “Ông em vợ phó cục trưởng của ông bị điều tra rồi à?”

Vương Hiến Sâm lúng túng đáp: “Cậu ấy bị đình chỉ công tác rồi”.

Ngô Bình nói: “Làm sai thì phải bị phạt, ông nói có đúng không?”

“Đúng ạ”, Vương Hiến Sâm gật đầu lia lịa, ông ta đang rất ân hận vì đã chọc nhầm vào Ngô Bình.

Ngô Bình nói: “Ông làm bên xây dựng nhỉ, vừa hay tôi đang muốn xây một căn biệt thự, ông lo bên nguyên vật liệu giúp tôi đi”.

Vương Hiến Sâm lập tức sáng mắt lên nói: “Cậu Ngô yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi”.

Ngô Bình không rành để chuyện nhà cửa nên hỏi: “Tôi muốn xây biệt thự thì tìm công ty kiến trúc nào?”

Vương Hiến Sâm vội đáp: “Cậu Ngô, cứ giao hết cho tôi, thiết kế, đội ngũ thi công cho tới nguyên vật liệu, tôi sẽ lo hết”.

Ngô Bình mỉm cười: “Thật không? Thế tôi giao cho ông nhé, giờ ông đi xem với tôi luôn đi”.

Vương Hiến Sâm ngồi lên xe của Ngô Bình rồi về nhà anh.

Biết Ngô Bình định dỡ bốn căn nhà để xây biệt thự, Vương Hiến Sâm là người trong ngành nên đưa ra kiến nghị cho anh ngay.

“Cậu Ngô, với diện tích một nghìn mét vuông này thì tôi khuyên cậu nên xây biệt thự ba tầng, phía trước là sân, sau thì để trống”.

Ngô Bình gật đầu: “Ông cho người thiết kế trước đi, để tôi xem có hợp lý không. À, giữ lại cây cổ thụ này cho tôi nhé”.

Vương Hiến Sâm nhìn cái cây đó rồi cười nói: “Vị trí này có thể lắp hàng rào điện chạy vòng qua cái cây”.

Ngô Bình hỏi ông ta về giá trị nhà đất, Vương Hiến Sâm đáp: “Nếu xây nhà thì phải dùng các nguyên vật liệu tốt nhất, không quá năm nghìn trên một mét vuông, còn nội thất thì vô giá, một nghìn cũng đủ, mà một trăm nghìn cũng hết”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi muốn nội thất tốt một chút”.

Vương Hiến Sâm: “Tôi đã lắp đặt thiết bị cho biệt thự của không ít bạn bè, nếu họ cho hạn mức là mười nghìn thì sẽ chênh lên là mười nghìn rưỡi. Với diện tích khoảng một nghìn hai thì tổng chi phí sẽ khoảng hơn chục triệu”.

Ngô Bình thấy như vậy là quá đắt, vì anh chỉ có hơn hai mươi triệu, ngẫm nghĩ một lát, anh nói: “Trang thiết bị đắt thế thì được làm bằng gì?”

Vương Hiến Sâm: “Còn phải xem gu thẩm mỹ của cậu thế nào, ví dụ có người thích gỗ, hay có người thích ngọc chẳng hạn”.

Ngô Bình xua tay: “Thôi, cứ xây nhà đi đã, nội thất tính sau”.

Vương Hiến Sâm nhìn quanh một vòng rồi lại đưa ra các kiến nghị khác, Ngô Bình thấy khả thi nên nói: “Nếu ông lo tốt vụ này thì tôi sẽ không bạc đãi đâu”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 162Bấy giờ, Ngô Bình mới nhìn Vương Hiến Sâm rồi hỏi: “Ông tìm tôi có việc gì?”Vương Hiến Sâm tươi cười nói: “Cậu Ngô, tôi muốn xin lỗi cậu thêm một lần nữa, lần trước là tôi sai, tôi xin lỗi”.Ngô Bình lạnh lùng nhìn ông ta rồi nói: “Ông em vợ phó cục trưởng của ông bị điều tra rồi à?”Vương Hiến Sâm lúng túng đáp: “Cậu ấy bị đình chỉ công tác rồi”.Ngô Bình nói: “Làm sai thì phải bị phạt, ông nói có đúng không?”“Đúng ạ”, Vương Hiến Sâm gật đầu lia lịa, ông ta đang rất ân hận vì đã chọc nhầm vào Ngô Bình.Ngô Bình nói: “Ông làm bên xây dựng nhỉ, vừa hay tôi đang muốn xây một căn biệt thự, ông lo bên nguyên vật liệu giúp tôi đi”.Vương Hiến Sâm lập tức sáng mắt lên nói: “Cậu Ngô yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi”.Ngô Bình không rành để chuyện nhà cửa nên hỏi: “Tôi muốn xây biệt thự thì tìm công ty kiến trúc nào?”Vương Hiến Sâm vội đáp: “Cậu Ngô, cứ giao hết cho tôi, thiết kế, đội ngũ thi công cho tới nguyên vật liệu, tôi sẽ lo hết”.Ngô Bình mỉm cười: “Thật không? Thế tôi giao cho ông nhé, giờ ông đi xem với tôi luôn đi”.Vương Hiến Sâm ngồi lên xe của Ngô Bình rồi về nhà anh.Biết Ngô Bình định dỡ bốn căn nhà để xây biệt thự, Vương Hiến Sâm là người trong ngành nên đưa ra kiến nghị cho anh ngay.“Cậu Ngô, với diện tích một nghìn mét vuông này thì tôi khuyên cậu nên xây biệt thự ba tầng, phía trước là sân, sau thì để trống”.Ngô Bình gật đầu: “Ông cho người thiết kế trước đi, để tôi xem có hợp lý không. À, giữ lại cây cổ thụ này cho tôi nhé”.Vương Hiến Sâm nhìn cái cây đó rồi cười nói: “Vị trí này có thể lắp hàng rào điện chạy vòng qua cái cây”.Ngô Bình hỏi ông ta về giá trị nhà đất, Vương Hiến Sâm đáp: “Nếu xây nhà thì phải dùng các nguyên vật liệu tốt nhất, không quá năm nghìn trên một mét vuông, còn nội thất thì vô giá, một nghìn cũng đủ, mà một trăm nghìn cũng hết”.Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi muốn nội thất tốt một chút”.Vương Hiến Sâm: “Tôi đã lắp đặt thiết bị cho biệt thự của không ít bạn bè, nếu họ cho hạn mức là mười nghìn thì sẽ chênh lên là mười nghìn rưỡi. Với diện tích khoảng một nghìn hai thì tổng chi phí sẽ khoảng hơn chục triệu”.Ngô Bình thấy như vậy là quá đắt, vì anh chỉ có hơn hai mươi triệu, ngẫm nghĩ một lát, anh nói: “Trang thiết bị đắt thế thì được làm bằng gì?”Vương Hiến Sâm: “Còn phải xem gu thẩm mỹ của cậu thế nào, ví dụ có người thích gỗ, hay có người thích ngọc chẳng hạn”.Ngô Bình xua tay: “Thôi, cứ xây nhà đi đã, nội thất tính sau”.Vương Hiến Sâm nhìn quanh một vòng rồi lại đưa ra các kiến nghị khác, Ngô Bình thấy khả thi nên nói: “Nếu ông lo tốt vụ này thì tôi sẽ không bạc đãi đâu”.

Chương 162