Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 163

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 163Ngô Bình nói: “Mẹ, không cần mua đâu, để con đi câu”.Trương Lệ tròn mắt nhìn con trai mình: “Con nói linh tinh gì thế, con đi đâu câu cá?”Ngô Bình cười đáp: “Bí mật, con đi rồi về ngay”, anh cầm một cái cầu câu với thùng nước lên rồi đi câu cá.Chu Thanh Nghiên hiếu kỳ nên đi theo.Cách biệt thự của nhà họ Chu không xa có một hồ nước tên là Tiểu Đông.Ven bờ hồ Tiểu Đông là một công việc rất náo nhiệt, các ông bà già hay đến đây tập thể dục. Giờ đang buổi sáng nên có rất nhiều người đi bộ quanh hồ.Mặt hồ phủ kín lá sen, bên dưới lá có rất nhiều cá bơi lội. Ngô Bình liếc nhìn ròi hỏi Chu Thanh Nghiên: “Thanh Nghiên, em thích ăn cá gì?”Cô ấy đáp: “Có cá mè không?”Ngô Bình mỉm cười rồi đi đến bờ hồ ngồi, thấy không có ai nên anh lấy cần câu ra vung xuống nước, một con cá mè bị anh bắt được rồi nằm gọn trong thùng.Con cá mè này vừa to vừa béo, chắc ít cũng phải cả cân.Chu Thanh Nghiên bái phục nói: “Anh Ngô, anh siêu thật đấy, lại bắt được con nữa rồi”.Ngô Bình liên tiếp câu được năm con cá, con nào cũng nặng mấy cân, bấy giờ anh mới hài lòng nói: “Đi, về nấu cá thôi”.Họ vừa vào nhà thì đã thấy một chiếc xe đỗ bên ngoài, Chu Thanh Nghiên mừng rỡ nói: “Là bố em về đấy”.Chu Truyền Võ vừa tới, đang ngồi nói chuyện với Chu Viễn Sơn trong nhà, thấy Ngô Bình thì ông ấy vội nói: “Ngô Bình, mấy ngày qua, nhờ có cháu mà bố chú khoẻ lên nhiều rồi.Ngô Bình gật đầu: “Chú khách sáo quá, ông khoẻ lại nhiều rồi, chỉ cần uống thuốc mấy hôm nữa là khỏi hẳn”.Chu Truyền Võ gật gù: “Tốt quá rồi”.Tuy vui là thế, nhưng ông ấy vẫn thoáng có vẻ buồn rầu.Ngô Bình hỏi: “Chú có chuyện gì thế ạ?”Chu Truyền Võ đáp: “Không có gì, là chuyện công việc thôi”.Chu Viễn Sơn hỏi: “Công việc làm sao? Con bị đày vào lãnh cung à?”Sau đó, Chu Viễn Sơn nói với Ngô Bình: “Chuyện là vậy, Truyền Võ không có cơ nên bị chuyển tới cơ quan khác của tỉnh, nói trắng ra thì chuyển đến đó thì không còn cơ hội thăng tiến nữa. Nhưng thế cũng tốt, làm quan chức vất vả lắm, hay con từ chức đi rồi về lo công ty nhà mình”.Chu Truyền Võ hờ hững nói: “Bố, con vẫn muốn làm gì đó thiết thực một chút, vất vả không sao cả, thu nhập cũng không thành vấn đề, dẫu sao nhà mình cũng thiếu gì tiền”.Chu Viễn Sơn lắc đầu: “Con thật là! Nếu con nghe bố đi ngoại giao từ sớm thì đâu đến nỗi này”.

Chương 163

Ngô Bình nói: “Mẹ, không cần mua đâu, để con đi câu”.

Trương Lệ tròn mắt nhìn con trai mình: “Con nói linh tinh gì thế, con đi đâu câu cá?”

Ngô Bình cười đáp: “Bí mật, con đi rồi về ngay”, anh cầm một cái cầu câu với thùng nước lên rồi đi câu cá.

Chu Thanh Nghiên hiếu kỳ nên đi theo.

Cách biệt thự của nhà họ Chu không xa có một hồ nước tên là Tiểu Đông.

Ven bờ hồ Tiểu Đông là một công việc rất náo nhiệt, các ông bà già hay đến đây tập thể dục. Giờ đang buổi sáng nên có rất nhiều người đi bộ quanh hồ.

Mặt hồ phủ kín lá sen, bên dưới lá có rất nhiều cá bơi lội. Ngô Bình liếc nhìn ròi hỏi Chu Thanh Nghiên: “Thanh Nghiên, em thích ăn cá gì?”

Cô ấy đáp: “Có cá mè không?”

Ngô Bình mỉm cười rồi đi đến bờ hồ ngồi, thấy không có ai nên anh lấy cần câu ra vung xuống nước, một con cá mè bị anh bắt được rồi nằm gọn trong thùng.

Con cá mè này vừa to vừa béo, chắc ít cũng phải cả cân.

Chu Thanh Nghiên bái phục nói: “Anh Ngô, anh siêu thật đấy, lại bắt được con nữa rồi”.

Ngô Bình liên tiếp câu được năm con cá, con nào cũng nặng mấy cân, bấy giờ anh mới hài lòng nói: “Đi, về nấu cá thôi”.

Họ vừa vào nhà thì đã thấy một chiếc xe đỗ bên ngoài, Chu Thanh Nghiên mừng rỡ nói: “Là bố em về đấy”.

Chu Truyền Võ vừa tới, đang ngồi nói chuyện với Chu Viễn Sơn trong nhà, thấy Ngô Bình thì ông ấy vội nói: “Ngô Bình, mấy ngày qua, nhờ có cháu mà bố chú khoẻ lên nhiều rồi.

Ngô Bình gật đầu: “Chú khách sáo quá, ông khoẻ lại nhiều rồi, chỉ cần uống thuốc mấy hôm nữa là khỏi hẳn”.

Chu Truyền Võ gật gù: “Tốt quá rồi”.

Tuy vui là thế, nhưng ông ấy vẫn thoáng có vẻ buồn rầu.

Ngô Bình hỏi: “Chú có chuyện gì thế ạ?”

Chu Truyền Võ đáp: “Không có gì, là chuyện công việc thôi”.

Chu Viễn Sơn hỏi: “Công việc làm sao? Con bị đày vào lãnh cung à?”

Sau đó, Chu Viễn Sơn nói với Ngô Bình: “Chuyện là vậy, Truyền Võ không có cơ nên bị chuyển tới cơ quan khác của tỉnh, nói trắng ra thì chuyển đến đó thì không còn cơ hội thăng tiến nữa. Nhưng thế cũng tốt, làm quan chức vất vả lắm, hay con từ chức đi rồi về lo công ty nhà mình”.

Chu Truyền Võ hờ hững nói: “Bố, con vẫn muốn làm gì đó thiết thực một chút, vất vả không sao cả, thu nhập cũng không thành vấn đề, dẫu sao nhà mình cũng thiếu gì tiền”.

Chu Viễn Sơn lắc đầu: “Con thật là! Nếu con nghe bố đi ngoại giao từ sớm thì đâu đến nỗi này”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 163Ngô Bình nói: “Mẹ, không cần mua đâu, để con đi câu”.Trương Lệ tròn mắt nhìn con trai mình: “Con nói linh tinh gì thế, con đi đâu câu cá?”Ngô Bình cười đáp: “Bí mật, con đi rồi về ngay”, anh cầm một cái cầu câu với thùng nước lên rồi đi câu cá.Chu Thanh Nghiên hiếu kỳ nên đi theo.Cách biệt thự của nhà họ Chu không xa có một hồ nước tên là Tiểu Đông.Ven bờ hồ Tiểu Đông là một công việc rất náo nhiệt, các ông bà già hay đến đây tập thể dục. Giờ đang buổi sáng nên có rất nhiều người đi bộ quanh hồ.Mặt hồ phủ kín lá sen, bên dưới lá có rất nhiều cá bơi lội. Ngô Bình liếc nhìn ròi hỏi Chu Thanh Nghiên: “Thanh Nghiên, em thích ăn cá gì?”Cô ấy đáp: “Có cá mè không?”Ngô Bình mỉm cười rồi đi đến bờ hồ ngồi, thấy không có ai nên anh lấy cần câu ra vung xuống nước, một con cá mè bị anh bắt được rồi nằm gọn trong thùng.Con cá mè này vừa to vừa béo, chắc ít cũng phải cả cân.Chu Thanh Nghiên bái phục nói: “Anh Ngô, anh siêu thật đấy, lại bắt được con nữa rồi”.Ngô Bình liên tiếp câu được năm con cá, con nào cũng nặng mấy cân, bấy giờ anh mới hài lòng nói: “Đi, về nấu cá thôi”.Họ vừa vào nhà thì đã thấy một chiếc xe đỗ bên ngoài, Chu Thanh Nghiên mừng rỡ nói: “Là bố em về đấy”.Chu Truyền Võ vừa tới, đang ngồi nói chuyện với Chu Viễn Sơn trong nhà, thấy Ngô Bình thì ông ấy vội nói: “Ngô Bình, mấy ngày qua, nhờ có cháu mà bố chú khoẻ lên nhiều rồi.Ngô Bình gật đầu: “Chú khách sáo quá, ông khoẻ lại nhiều rồi, chỉ cần uống thuốc mấy hôm nữa là khỏi hẳn”.Chu Truyền Võ gật gù: “Tốt quá rồi”.Tuy vui là thế, nhưng ông ấy vẫn thoáng có vẻ buồn rầu.Ngô Bình hỏi: “Chú có chuyện gì thế ạ?”Chu Truyền Võ đáp: “Không có gì, là chuyện công việc thôi”.Chu Viễn Sơn hỏi: “Công việc làm sao? Con bị đày vào lãnh cung à?”Sau đó, Chu Viễn Sơn nói với Ngô Bình: “Chuyện là vậy, Truyền Võ không có cơ nên bị chuyển tới cơ quan khác của tỉnh, nói trắng ra thì chuyển đến đó thì không còn cơ hội thăng tiến nữa. Nhưng thế cũng tốt, làm quan chức vất vả lắm, hay con từ chức đi rồi về lo công ty nhà mình”.Chu Truyền Võ hờ hững nói: “Bố, con vẫn muốn làm gì đó thiết thực một chút, vất vả không sao cả, thu nhập cũng không thành vấn đề, dẫu sao nhà mình cũng thiếu gì tiền”.Chu Viễn Sơn lắc đầu: “Con thật là! Nếu con nghe bố đi ngoại giao từ sớm thì đâu đến nỗi này”.

Chương 163