Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 400

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 402Nhà họ Lãnh có một tá phòng cho khách, vậy mà Lãnh Như Yên lại đưa Ngô Bình đến phòng cô. Ý tứ bên trong thì không cần nói cũng biết.Lãnh Như Yên có vẻ rất ngại ngùng nên nói sẽ đi chăm sóc bố, sau đó rời khỏi phòng.Ngô Bình nằm trên giường, ngửi thấy khắp nơi trong phòng đều là mùi thơm của Lãnh Như Yên. Anh lắc lắc đầu rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi.Quả thực là quá mệt, chỉ riêng việc ép độc ra ngoài cho Lãnh Kình Phong cũng đã tiêu tốn rất nhiều sức lực rồi nên anh cần nghỉ ngơi một lát.Anh ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao bằng con sào. Khi tỉnh dậy anh nghe thấy những tiếng huyên náo ở tầng dưới. Ngô Bình nhanh chóng nhổm dậy, đi ra xem có chuyện gì.Từ trên tầng hai nhìn xuống, anh thấy có ba người đàn ông đang đứng trong phòng khách. Ở giữa là một cao thủ cảnh giới Khí, chừng ba bảy ba tám tuổi. Bàn tay phải của gã được bao phủ bởi một làn khói độc mỏng, ánh mắt gã thì vô cùng hung hiểm.Đối diện là Quách Kình Phong cũng đang nhìn người đàn ông kia với đôi mắt vô cùng căm phẫn. Nhìn ông ấy như thể chỉ muốn lao lên liều mạng với gã đàn ông kia. Lãnh Như Yên thì đang đứng cạnh bố, mặt không cảm xúc.“Quách Bảo Hưng, mày dám lao vào nhà tao, tưởng nhà họ Lãnh dễ bắt nạt lắm sao?”, Lãnh Kình Phong quát lớn.Quách Bảo Hưng cười hi hi đáp: “Lãnh Kình Phong, tao đã nói rồi. Kẻ nào dám cứu mày thì tao sẽ giết kẻ đó! Thế mà có kẻ không sợ chết nên tao lại phải ra tay thôi. Để xem hắn còn dám cứu mày nữa không!”Lãnh Như Yên lên tiếng: “Quách Bảo Hưng, anh cũng là người có tiếng tăm trên giang hồ. Anh làm như vậy mà không sợ Thần Võ Ti can thiệp sao?”Quách Bảo Hưng hừ một cái, đáp: “Thần Võ Ti phải lo quá nhiều việc nên chết vài ba mạng người nhỏ nhoi, họ sẽ không quan tâm đâu”.Lãnh Kình Phong quát lên rồi bước lên trước hai bước: “Quách Bảo Hưng, hôm nay tao có mất mạng cũng phải lấy được cái mạng chó của mày!”Quách Bảo Hưng lùi một bước, cười âm hiểm đáp: “Vậy ư? Vậy để tao cho cả nhà đi theo bồi táng cùng mày nhé!”Lãnh Kình Phong không khỏi kinh ngạc hỏi: “Quách Bảo Hưng, giữa hai chúng ta cũng đâu phải thâm thù đại hận không thể hoá giải. Tại sao mày cứ cắn chặt không chịu buông tha, muốn đuổi cùng giết tận gia đình tao như vậy?”Quách Bảo Hưng cười âm hiểm, đáp: “Lần trước tao mới sờ một chút mặt của con gái mày mà mày đánh tao bị thương. Hôm nay tao sẽ ngủ với con gái mày trước mặt mày xem mày định làm gì. Còn nữa, nghe nói nhà họ Lãnh chúng mày cũng có kha khá cơ nghiệp, nhưng từ hôm nay trở đi nó sẽ trở thành của tao!”Nói rồi, bên ngoài lại có một gã người Europa bước vào. Hắn mặc áo của người truyền đạo, chừng hơn năm mươi tuổi.Hắn ta nói với Quách Bảo Hưng: “Cậu Quách, thuật thôi miên của tôi có thể khiến họ ngoan ngoãn giao hết tài sản cho cậu. Có điều chúng ta đã thoả thuận với nhau sau khi việc thành, số tiền đó tôi sẽ nhận bốn phần”.

Chương 402

Nhà họ Lãnh có một tá phòng cho khách, vậy mà Lãnh Như Yên lại đưa Ngô Bình đến phòng cô. Ý tứ bên trong thì không cần nói cũng biết.

Lãnh Như Yên có vẻ rất ngại ngùng nên nói sẽ đi chăm sóc bố, sau đó rời khỏi phòng.

Ngô Bình nằm trên giường, ngửi thấy khắp nơi trong phòng đều là mùi thơm của Lãnh Như Yên. Anh lắc lắc đầu rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Quả thực là quá mệt, chỉ riêng việc ép độc ra ngoài cho Lãnh Kình Phong cũng đã tiêu tốn rất nhiều sức lực rồi nên anh cần nghỉ ngơi một lát.

Anh ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao bằng con sào. Khi tỉnh dậy anh nghe thấy những tiếng huyên náo ở tầng dưới. Ngô Bình nhanh chóng nhổm dậy, đi ra xem có chuyện gì.

Từ trên tầng hai nhìn xuống, anh thấy có ba người đàn ông đang đứng trong phòng khách. Ở giữa là một cao thủ cảnh giới Khí, chừng ba bảy ba tám tuổi. Bàn tay phải của gã được bao phủ bởi một làn khói độc mỏng, ánh mắt gã thì vô cùng hung hiểm.

Đối diện là Quách Kình Phong cũng đang nhìn người đàn ông kia với đôi mắt vô cùng căm phẫn. Nhìn ông ấy như thể chỉ muốn lao lên liều mạng với gã đàn ông kia. Lãnh Như Yên thì đang đứng cạnh bố, mặt không cảm xúc.

“Quách Bảo Hưng, mày dám lao vào nhà tao, tưởng nhà họ Lãnh dễ bắt nạt lắm sao?”, Lãnh Kình Phong quát lớn.

Quách Bảo Hưng cười hi hi đáp: “Lãnh Kình Phong, tao đã nói rồi. Kẻ nào dám cứu mày thì tao sẽ giết kẻ đó! Thế mà có kẻ không sợ chết nên tao lại phải ra tay thôi. Để xem hắn còn dám cứu mày nữa không!”

Lãnh Như Yên lên tiếng: “Quách Bảo Hưng, anh cũng là người có tiếng tăm trên giang hồ. Anh làm như vậy mà không sợ Thần Võ Ti can thiệp sao?”

Quách Bảo Hưng hừ một cái, đáp: “Thần Võ Ti phải lo quá nhiều việc nên chết vài ba mạng người nhỏ nhoi, họ sẽ không quan tâm đâu”.

Lãnh Kình Phong quát lên rồi bước lên trước hai bước: “Quách Bảo Hưng, hôm nay tao có mất mạng cũng phải lấy được cái mạng chó của mày!”

Quách Bảo Hưng lùi một bước, cười âm hiểm đáp: “Vậy ư? Vậy để tao cho cả nhà đi theo bồi táng cùng mày nhé!”

Lãnh Kình Phong không khỏi kinh ngạc hỏi: “Quách Bảo Hưng, giữa hai chúng ta cũng đâu phải thâm thù đại hận không thể hoá giải. Tại sao mày cứ cắn chặt không chịu buông tha, muốn đuổi cùng giết tận gia đình tao như vậy?”

Quách Bảo Hưng cười âm hiểm, đáp: “Lần trước tao mới sờ một chút mặt của con gái mày mà mày đánh tao bị thương. Hôm nay tao sẽ ngủ với con gái mày trước mặt mày xem mày định làm gì. Còn nữa, nghe nói nhà họ Lãnh chúng mày cũng có kha khá cơ nghiệp, nhưng từ hôm nay trở đi nó sẽ trở thành của tao!”

Nói rồi, bên ngoài lại có một gã người Europa bước vào. Hắn mặc áo của người truyền đạo, chừng hơn năm mươi tuổi.

Hắn ta nói với Quách Bảo Hưng: “Cậu Quách, thuật thôi miên của tôi có thể khiến họ ngoan ngoãn giao hết tài sản cho cậu. Có điều chúng ta đã thoả thuận với nhau sau khi việc thành, số tiền đó tôi sẽ nhận bốn phần”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 402Nhà họ Lãnh có một tá phòng cho khách, vậy mà Lãnh Như Yên lại đưa Ngô Bình đến phòng cô. Ý tứ bên trong thì không cần nói cũng biết.Lãnh Như Yên có vẻ rất ngại ngùng nên nói sẽ đi chăm sóc bố, sau đó rời khỏi phòng.Ngô Bình nằm trên giường, ngửi thấy khắp nơi trong phòng đều là mùi thơm của Lãnh Như Yên. Anh lắc lắc đầu rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi.Quả thực là quá mệt, chỉ riêng việc ép độc ra ngoài cho Lãnh Kình Phong cũng đã tiêu tốn rất nhiều sức lực rồi nên anh cần nghỉ ngơi một lát.Anh ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao bằng con sào. Khi tỉnh dậy anh nghe thấy những tiếng huyên náo ở tầng dưới. Ngô Bình nhanh chóng nhổm dậy, đi ra xem có chuyện gì.Từ trên tầng hai nhìn xuống, anh thấy có ba người đàn ông đang đứng trong phòng khách. Ở giữa là một cao thủ cảnh giới Khí, chừng ba bảy ba tám tuổi. Bàn tay phải của gã được bao phủ bởi một làn khói độc mỏng, ánh mắt gã thì vô cùng hung hiểm.Đối diện là Quách Kình Phong cũng đang nhìn người đàn ông kia với đôi mắt vô cùng căm phẫn. Nhìn ông ấy như thể chỉ muốn lao lên liều mạng với gã đàn ông kia. Lãnh Như Yên thì đang đứng cạnh bố, mặt không cảm xúc.“Quách Bảo Hưng, mày dám lao vào nhà tao, tưởng nhà họ Lãnh dễ bắt nạt lắm sao?”, Lãnh Kình Phong quát lớn.Quách Bảo Hưng cười hi hi đáp: “Lãnh Kình Phong, tao đã nói rồi. Kẻ nào dám cứu mày thì tao sẽ giết kẻ đó! Thế mà có kẻ không sợ chết nên tao lại phải ra tay thôi. Để xem hắn còn dám cứu mày nữa không!”Lãnh Như Yên lên tiếng: “Quách Bảo Hưng, anh cũng là người có tiếng tăm trên giang hồ. Anh làm như vậy mà không sợ Thần Võ Ti can thiệp sao?”Quách Bảo Hưng hừ một cái, đáp: “Thần Võ Ti phải lo quá nhiều việc nên chết vài ba mạng người nhỏ nhoi, họ sẽ không quan tâm đâu”.Lãnh Kình Phong quát lên rồi bước lên trước hai bước: “Quách Bảo Hưng, hôm nay tao có mất mạng cũng phải lấy được cái mạng chó của mày!”Quách Bảo Hưng lùi một bước, cười âm hiểm đáp: “Vậy ư? Vậy để tao cho cả nhà đi theo bồi táng cùng mày nhé!”Lãnh Kình Phong không khỏi kinh ngạc hỏi: “Quách Bảo Hưng, giữa hai chúng ta cũng đâu phải thâm thù đại hận không thể hoá giải. Tại sao mày cứ cắn chặt không chịu buông tha, muốn đuổi cùng giết tận gia đình tao như vậy?”Quách Bảo Hưng cười âm hiểm, đáp: “Lần trước tao mới sờ một chút mặt của con gái mày mà mày đánh tao bị thương. Hôm nay tao sẽ ngủ với con gái mày trước mặt mày xem mày định làm gì. Còn nữa, nghe nói nhà họ Lãnh chúng mày cũng có kha khá cơ nghiệp, nhưng từ hôm nay trở đi nó sẽ trở thành của tao!”Nói rồi, bên ngoài lại có một gã người Europa bước vào. Hắn mặc áo của người truyền đạo, chừng hơn năm mươi tuổi.Hắn ta nói với Quách Bảo Hưng: “Cậu Quách, thuật thôi miên của tôi có thể khiến họ ngoan ngoãn giao hết tài sản cho cậu. Có điều chúng ta đã thoả thuận với nhau sau khi việc thành, số tiền đó tôi sẽ nhận bốn phần”.

Chương 400