Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 401
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 403Ngô Bình bước dần xuống cầu thang, nhanh như chớp anh tung một cú đá. Ngũ Long Thánh Quyền của anh uy lực vô cùng khủng khiếp, hai chân vững như chân rồng. Quách Bảo Hưng chưa kịp phản ứng thì đã bị đạp trúng lồng ngực.“Ối!”Cú đá này, Ngô Bình dùng toàn bộ lực. Lồng ngực của Quách Bảo Hưng lõm hẳn xuống, hắn bay hẳn lên cao rồi rơi cái huỵch xuống mặt đất.Đó chính là sự khác biệt của tông sư cảnh giới Thần và cao thủ cảnh giới Khí. Dù Quách Bảo Hưng đã luyện thành cương khí nhưng cũng không chịu nổi một đòn của Ngô Bình.Quách Bảo Hưng vốn định dùng độc chưởng nhưng giờ hắn bị thương nặng, khí trong nội thể hỗn loạn, chân khí phân tán khắp nơi nên không thể khống chế độc tố trong cơ thể được nữa.Chỉ vài phút sau, độc khí đã theo kinh mạch đi vào tâm mạch của hắn. Mặt Quách Bảo Hưng tái xanh, toàn thân run rẩy, sau đó sùi bọt mép, đau đớn k3u r3n thảm thiết.Ngô Bình cúi xuống nhìn hắn, nói: “Tự tạo nghiệt, không thể được sống. Đáng đời mày!”Anh đạp lên đầu Quách Bảo Hưng một cái rồi đi về phía hai võ sư đi cùng Quách Bảo Hưng. Hai kẻ này cũng đều tu luyện tới cảnh giới Khí. Lúc này hai kẻ đó mặt xanh lét, nhanh chóng lùi lại phía sau.“Quỳ xuống”, Ngô Bình lạnh lùng ra lệnh.Hai kẻ đó đưa mắt nhìn nhau, người bên trái trầm giọng nói: “Anh bạn, tôi là…”Ngô Bình huơ tay một cái, hai đạo Chỉ Phong đánh vào đầu gối một trong hai kẻ kia. Kẻ đó kêu lên một tiếng rồi quỳ sụp xuống đất.Gã còn lại thấy Ngô Bình ra tay thâm độc như vậy thì vội vã quỳ xuống, toàn thân không ngừng run rẩy.Lãnh Kình Phong kinh ngạc: “Là chiêu thức của Niêm Hoa Chỉ sao?”Lãnh Như Yên vội đáp: “Bố, Niêm Hoa Chỉ của con cũng là được Ngô Bình giúp đỡ nên gần đây mới có nhiều tiến bộ”.Lãnh Kình Phong cười lớn: “Giỏi, rất giỏi!”Lãnh Kình Phong đi tới trước mặt hai kẻ đang quỳ, không nói hai lời mà giáng hai chưởng vào đầu chúng.Hai kẻ đó không kịp giãy giụa, lăn đùng ra đất.Giờ chỉ còn lại kẻ tên là Bruce. Hắn ta mặt không biến sắc, nói với Ngô Bình: “Anh bạn trẻ, tôi không liên quan đến việc này, là do Quách Bảo Hưng nhờ cậy nên tôi mới tới”.“Vậy sao?”, Ngô Bình đứng trước mặt hắn, khoảng cách giữa hai người không tới một mét.Bruce cười nói: “Anh bạn, chúng ta không nhất thiết phải động tay chân”.Ngô Bình nhìn vào mắt Bruce, hỏi: “Không phải biết thôi miên sao? Thử thôi miên tôi xem”.Bruce cười đáp: “Anh bạn, xin đừng đùa như vậy. Thuật thôi miên không thể dễ dàng khai triển, hãy nhìn vào chiếc nhẫn trên tay tôi…”
Chương 403
Ngô Bình bước dần xuống cầu thang, nhanh như chớp anh tung một cú đá. Ngũ Long Thánh Quyền của anh uy lực vô cùng khủng khiếp, hai chân vững như chân rồng. Quách Bảo Hưng chưa kịp phản ứng thì đã bị đạp trúng lồng ngực.
“Ối!”
Cú đá này, Ngô Bình dùng toàn bộ lực. Lồng ngực của Quách Bảo Hưng lõm hẳn xuống, hắn bay hẳn lên cao rồi rơi cái huỵch xuống mặt đất.
Đó chính là sự khác biệt của tông sư cảnh giới Thần và cao thủ cảnh giới Khí. Dù Quách Bảo Hưng đã luyện thành cương khí nhưng cũng không chịu nổi một đòn của Ngô Bình.
Quách Bảo Hưng vốn định dùng độc chưởng nhưng giờ hắn bị thương nặng, khí trong nội thể hỗn loạn, chân khí phân tán khắp nơi nên không thể khống chế độc tố trong cơ thể được nữa.
Chỉ vài phút sau, độc khí đã theo kinh mạch đi vào tâm mạch của hắn. Mặt Quách Bảo Hưng tái xanh, toàn thân run rẩy, sau đó sùi bọt mép, đau đớn k3u r3n thảm thiết.
Ngô Bình cúi xuống nhìn hắn, nói: “Tự tạo nghiệt, không thể được sống. Đáng đời mày!”
Anh đạp lên đầu Quách Bảo Hưng một cái rồi đi về phía hai võ sư đi cùng Quách Bảo Hưng. Hai kẻ này cũng đều tu luyện tới cảnh giới Khí. Lúc này hai kẻ đó mặt xanh lét, nhanh chóng lùi lại phía sau.
“Quỳ xuống”, Ngô Bình lạnh lùng ra lệnh.
Hai kẻ đó đưa mắt nhìn nhau, người bên trái trầm giọng nói: “Anh bạn, tôi là…”
Ngô Bình huơ tay một cái, hai đạo Chỉ Phong đánh vào đầu gối một trong hai kẻ kia. Kẻ đó kêu lên một tiếng rồi quỳ sụp xuống đất.
Gã còn lại thấy Ngô Bình ra tay thâm độc như vậy thì vội vã quỳ xuống, toàn thân không ngừng run rẩy.
Lãnh Kình Phong kinh ngạc: “Là chiêu thức của Niêm Hoa Chỉ sao?”
Lãnh Như Yên vội đáp: “Bố, Niêm Hoa Chỉ của con cũng là được Ngô Bình giúp đỡ nên gần đây mới có nhiều tiến bộ”.
Lãnh Kình Phong cười lớn: “Giỏi, rất giỏi!”
Lãnh Kình Phong đi tới trước mặt hai kẻ đang quỳ, không nói hai lời mà giáng hai chưởng vào đầu chúng.
Hai kẻ đó không kịp giãy giụa, lăn đùng ra đất.
Giờ chỉ còn lại kẻ tên là Bruce. Hắn ta mặt không biến sắc, nói với Ngô Bình: “Anh bạn trẻ, tôi không liên quan đến việc này, là do Quách Bảo Hưng nhờ cậy nên tôi mới tới”.
“Vậy sao?”, Ngô Bình đứng trước mặt hắn, khoảng cách giữa hai người không tới một mét.
Bruce cười nói: “Anh bạn, chúng ta không nhất thiết phải động tay chân”.
Ngô Bình nhìn vào mắt Bruce, hỏi: “Không phải biết thôi miên sao? Thử thôi miên tôi xem”.
Bruce cười đáp: “Anh bạn, xin đừng đùa như vậy. Thuật thôi miên không thể dễ dàng khai triển, hãy nhìn vào chiếc nhẫn trên tay tôi…”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 403Ngô Bình bước dần xuống cầu thang, nhanh như chớp anh tung một cú đá. Ngũ Long Thánh Quyền của anh uy lực vô cùng khủng khiếp, hai chân vững như chân rồng. Quách Bảo Hưng chưa kịp phản ứng thì đã bị đạp trúng lồng ngực.“Ối!”Cú đá này, Ngô Bình dùng toàn bộ lực. Lồng ngực của Quách Bảo Hưng lõm hẳn xuống, hắn bay hẳn lên cao rồi rơi cái huỵch xuống mặt đất.Đó chính là sự khác biệt của tông sư cảnh giới Thần và cao thủ cảnh giới Khí. Dù Quách Bảo Hưng đã luyện thành cương khí nhưng cũng không chịu nổi một đòn của Ngô Bình.Quách Bảo Hưng vốn định dùng độc chưởng nhưng giờ hắn bị thương nặng, khí trong nội thể hỗn loạn, chân khí phân tán khắp nơi nên không thể khống chế độc tố trong cơ thể được nữa.Chỉ vài phút sau, độc khí đã theo kinh mạch đi vào tâm mạch của hắn. Mặt Quách Bảo Hưng tái xanh, toàn thân run rẩy, sau đó sùi bọt mép, đau đớn k3u r3n thảm thiết.Ngô Bình cúi xuống nhìn hắn, nói: “Tự tạo nghiệt, không thể được sống. Đáng đời mày!”Anh đạp lên đầu Quách Bảo Hưng một cái rồi đi về phía hai võ sư đi cùng Quách Bảo Hưng. Hai kẻ này cũng đều tu luyện tới cảnh giới Khí. Lúc này hai kẻ đó mặt xanh lét, nhanh chóng lùi lại phía sau.“Quỳ xuống”, Ngô Bình lạnh lùng ra lệnh.Hai kẻ đó đưa mắt nhìn nhau, người bên trái trầm giọng nói: “Anh bạn, tôi là…”Ngô Bình huơ tay một cái, hai đạo Chỉ Phong đánh vào đầu gối một trong hai kẻ kia. Kẻ đó kêu lên một tiếng rồi quỳ sụp xuống đất.Gã còn lại thấy Ngô Bình ra tay thâm độc như vậy thì vội vã quỳ xuống, toàn thân không ngừng run rẩy.Lãnh Kình Phong kinh ngạc: “Là chiêu thức của Niêm Hoa Chỉ sao?”Lãnh Như Yên vội đáp: “Bố, Niêm Hoa Chỉ của con cũng là được Ngô Bình giúp đỡ nên gần đây mới có nhiều tiến bộ”.Lãnh Kình Phong cười lớn: “Giỏi, rất giỏi!”Lãnh Kình Phong đi tới trước mặt hai kẻ đang quỳ, không nói hai lời mà giáng hai chưởng vào đầu chúng.Hai kẻ đó không kịp giãy giụa, lăn đùng ra đất.Giờ chỉ còn lại kẻ tên là Bruce. Hắn ta mặt không biến sắc, nói với Ngô Bình: “Anh bạn trẻ, tôi không liên quan đến việc này, là do Quách Bảo Hưng nhờ cậy nên tôi mới tới”.“Vậy sao?”, Ngô Bình đứng trước mặt hắn, khoảng cách giữa hai người không tới một mét.Bruce cười nói: “Anh bạn, chúng ta không nhất thiết phải động tay chân”.Ngô Bình nhìn vào mắt Bruce, hỏi: “Không phải biết thôi miên sao? Thử thôi miên tôi xem”.Bruce cười đáp: “Anh bạn, xin đừng đùa như vậy. Thuật thôi miên không thể dễ dàng khai triển, hãy nhìn vào chiếc nhẫn trên tay tôi…”